Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Vol 1 <<Đang tiến hành>> - Chương 3.7: Sự hoàn hảo đầy khuyết điểm

Chương 3.7: Sự hoàn hảo đầy khuyết điểm

Trans: Hagghh

Edit: Ph4ng:3

---

Mỗi khi tới lượt Uta hay tôi, cả hai lại phấn khích đến mức song ca cùng nhau. Những người khác có lẽ chẳng biết mấy bài hát đó là gì đâu, nhưng tôi thực sự trân trọng cái cách mà họ vẫn cố tỏ ra hào hứng để giữ lửa cho chúng tôi.

Chính phản ứng tích cực đó đã dần giúp tôi lấy lại sự tự tin vào giọng hát của mình. Thay vì những lời tâng bốc sáo rỗng thường thấy, tôi cảm nhận được rằng mọi người thực sự nghĩ tôi hát hay.

Mà công bằng mà nói, tôi cũng đã luyện tập đổ mồ hôi nước mắt rồi còn gì... Trước đây tôi thậm chí còn từng đạt tới tận 99 điểm cơ mà. Hừm, hóa ra cái hệ thống chấm điểm này cũng đáng tin cậy đấy.

Tôi cũng cảm thấy Uta và tôi đã trở nên thân thiết hơn hẳn. Cái cảm giác có thể thấu hiểu và sẻ chia với bạn bè, quả thực là một điều tuyệt vời hơn bất cứ thứ gì trên đời!

Vui quá—đây thật sự là trải nghiệm tuyệt vời! Cuối cùng thì tôi cũng đã chạm tay vào được cái tuổi thanh xuân rực rỡ mà mình hằng khao khát bấy lâu.

Tôi có năm người bạn mà mình hết mực trân trọng và một trong số họ còn là người tôi thích nữa chứ. Họ đi chơi cùng tôi, trao cho tôi những nụ cười chân thành. Và trên hết, họ cũng thực lòng quý mến tôi.

Những ngày tháng bên nhau trôi qua êm đềm như một giấc mơ ngọt ngào nhất. Mọi thứ diễn ra chuẩn xác như những gì tôi từng kỳ vọng, từng khẩn cầu khi đứng trước thần linh. Tôi muốn xóa sạch dấu vết của một tuổi trẻ xám xịt năm xưa để lấp đầy bằng những ký ức rực rỡ sắc màu.

Mọi chuyện đang tiến triển thuận lợi đến mức khó tin. Đây có phải là cảm giác "thuận buồm xuôi gió" không nhỉ?

Dĩ nhiên, tôi thừa biết mình chẳng phải kẻ hoàn hảo, nhưng nếu tự chấm điểm thì tôi thấy mình đang làm tốt đến kinh ngạc.

Tôi đã chỉnh trang ngoại hình, miệt mài chạy bộ để tống khứ đống mỡ thừa, cho đến lao vào tập tạ để cơ bắp săn chắc hơn. 

Tôi đã phải đứng trước gương tập cười sao cho tự nhiên nhất, nghiên cứu kỹ lưỡng gu thời trang của cái thập kỷ này. Và trải qua không biết bao nhiêu lần thử nghiệm chỉ để học cách trò chuyện sao cho thật bình thường với bạn bè. 

Thậm chí, tôi còn lao đầu vào học hành đến mức đủ sức để đi làm gia sư cho người khác nữa cơ mà. Đó là cách tôi nỗ lực để có được ngày hôm nay.

Tôi đã làm việc chăm chỉ, thực sự là cực kỳ chăm chỉ… chỉ để đổi lấy chút hạnh phúc này. Chính nhờ đống mồ hôi, nước mắt và nỗ lực không ngừng nghỉ đó mà cuối cùng tôi cũng cảm nhận được vị ngọt của niềm vui.

Cậu bé từng bị giam cầm trong thế giới xám xịt năm nào, giờ đây đã có thể tự tin tuyên bố rằng "Kế hoạch tuổi thanh xuân rực rỡ" của mình đang tiến triển trên cả tuyệt vời!

Thế nhưng, ngay giữa lúc tâm trí đang bay bổng, dòng suy nghĩ của tôi đột ngột bị dập tắt.

"Xin lỗi mọi người nhé. Tớ phải về trước đây.”

Những lời nói đột ngột vang lên trong phòng ngay sau khi Uta và tôi hoàn thành thêm một bài song ca nữa. Giọng nói nhanh gọn như cắt qua khoảng lặng ngắn ngủi giữa các bài hát, phá vỡ bầu không khí vui vẻ như một con dao sắc. Chủ nhân của giọng nói ấy, chẳng ai khác ngoài Tatsuya.

Bầu không khí trong phòng lập tức trở nên lạnh toát.

Cái gì đang xảy ra với cậu ta vậy nhỉ? Tôi dồn ánh mắt về phía Tatsuya, nhưng đáp lại chỉ là một nụ cười gượng gạo.

“Chúc mọi người chơi vui nhé.”

Vừa dứt lời, cậu ấy lập tức quay lưng bước ra khỏi phòng karaoke mà chẳng buồn đợi lấy một lời phản hồi. Chúng tôi sững người vài giây, chỉ biết trơ mắt nhìn cánh cửa khép lại, ngay đến cả một lời ngăn cản cũng chưa kịp nói ra.

Sự im lặng bao trùm lấy cả căn phòng, chúng tôi nhìn nhau đầy bối rối, chẳng ai biết nên nói gì vào lúc này. Đáng lẽ đã đến lượt của Hoshimiya, nhưng bầu không khí lúc này dường như căng như dây đàn, chẳng còn chút tâm trạng nào để hát hò thêm nữa. 

Dù vậy, bài hát vẫn tự động phát và một giai điệu vui tươi vang lên, lấp đầy cái khoảng không ngột ngạt này bằng một sự lạc lõng đến khó tả.

"Tớ tự hỏi không biết Tatsu sao vậy nhỉ?" Uta thì thầm lo lắng.

Hoshimiya cũng khẽ nhăn mặt, ánh mắt không giấu nổi sự bận tâm.

"Ừm, chẳng giống mọi khi chút nào... Tớ cứ nghĩ dạo này cậu ấy trông trầm ngâm lắm."

Tôi cũng có cùng cảm giác đó. Hình như mọi người đều lo cho cậu ấy cả. Ban đầu tôi nghĩ là vì bài kiểm tra, nhưng có thực sự là vậy không? Liệu một người cộc cằn và thờ ơ với điểm số như Tatsuya lại buồn vì sợ trượt bài kiểm tra sao?

Nhưng tôi không nghĩ ra lý do nào khác khiến cậu ấy buồn cả. Chắc là chỉ còn cách đối mặt mà hỏi trực tiếp thôi!

"Tớ đi kiểm tra cậu ấy thế nào đây." Tôi nói rồi dứt khoát đứng dậy.

Tatsuya là bạn tôi. Và lần này, tôi hạ quyết tâm phải trở thành một người bạn đúng nghĩa của cậu ấy. Nếu Tatsuya đang gặp chuyện buồn, tôi nhất định phải chìa tay ra giúp đỡ.

"Khoan đã, Natsuki."

Reita nắm lấy vai tôi, giữ tôi lại không cho rời đi. Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi với một vẻ nghiêm nghị đến lạ thường.

"Reita?" 

Cậu ấy dường như đang suy nghĩ một lúc rồi cuối cùng lẩm bẩm.

"Không, xin lỗi... Có lẽ đây đúng là cách nhanh nhất rồi.”

Một câu nói đầy ẩn ý và bí ẩn đến mức khó hiểu. À mà thôi, có vẻ cậu ấy không muốn cản tôi nữa. Tôi phải nhanh chân lên mới được! Tatsuya mà leo lên xe đạp phóng mất thì tôi chẳng đuổi kịp mất.

"Tatsuya!"

Tôi gọi theo ngay khi vừa đuổi kịp cậu ấy ở khu vực bãi gửi xe đạp.

Cậu ấy quay lại chậm rãi khi nghe thấy giọng tôi. Ánh hoàng hôn đổ ập xuống từ phía sau khiến gương mặt cậu ấy chìm nghỉm trong bóng tối, chẳng thể nào nhìn rõ biểu cảm. Những chiếc bóng đổ dài ngoằng trên mặt đất như kéo căng bầu không khí cho đến khi cậu ấy cất giọng. 

"Natsuki. Có chuyện gì à?”

"Đừng có hỏi ngược lại tớ như thế! Tớ lo vì trông cậu thực sự rất—"

"Tớ ổn mà. Thật đấy, cậu không cần bận tâm đâu.”

Vẫn là những câu từ chối mọi khi, nhưng tông giọng cậu ấy lạ lắm, lạnh lẽo và vô hồn đến mức khó đoán.

"Cậu đang giận à?”

"Không hẳn. Mà sao? Có chuyện gì khiến tớ phải nổi khùng lên à?” Cậu ấy chần chừ trước khi trả lời.

Tôi liền lục lại trí nhớ, cố cân nhắc thật kỹ.

“Theo tớ biết thì không. Nhưng nhìn cậu bây giờ giống như đang nổi cáu vậy.”

Bầu không khí lúc này ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Tôi biết chỉ cần sẩy chân một lời thôi, mọi thứ sẽ tan tành ngay lập tức.

Cái giọng điệu lạnh nhạt cùng gương mặt cứng đờ khiến tôi biết Tatsuya đang kìm lại cảm xúc. Chỉ cần nhìn vào mắt cậu ấy thôi, tôi cũng thấy rõ cơn giận còn chưa nguôi.

"Natsuki. Xin lỗi, nhưng hôm nay cứ để tớ yên đi.”

Tôi có một linh cảm chẳng lành. Tôi từng thấy Tatsuya như thế này một lần rồi, đúng vào khoảnh khắc tồi tệ nhất của kiếp trước, khi tuổi trẻ của tôi bắt đầu trượt dài không cách nào cứu vãn.

"Này, Natsuki? Xin lỗi, nhưng tớ không thể bênh cậu nữa. Hơn nữa, cậu còn khiến tớ phát bực."

Từng cử chỉ, ánh mắt của cậu ấy lúc này giống hệt như lần đó. Đó là lý do tôi không dám để cậu ấy rời đi. Lẽ ra theo bản năng tôi nên lùi lại, nhưng chân tôi vẫn bước tới.

"Tatsuya. Nếu có chuyện gì khiến cậu bận lòng, tớ—"

"Câm miệng đi! Tớ đã bảo là để tớ yên rồi mà!" 

Đến khi đứng gần như vậy, tôi mới thấy rõ từng nét trên gương mặt cậu ấy. Tatsuya nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn thù hận, như thể đang thực sự căm ghét tôi.

"Cậu không bao giờ thấy bản thân mình thảm hại đến mức chỉ muốn ở một mình hay sao?!"

Câu hỏi của cậu ấy làm tôi bối rối, hoàn toàn không hiểu cậu ấy đang ám chỉ điều gì. Bước chân tôi dừng lại ngay tức khắc

Tatsuya? Thảm hại? Cậu ấy nghĩ về bản thân như vậy sao? Một người mạnh mẽ, tự tin, lúc nào cũng cười nói sảng khoái? Hình ảnh đó hoàn toàn trái ngược với tôi, nhưng nhìn ánh mắt kia, tôi biết cậu ấy không hề nói dối. Và đây chắc chắn không phải là lúc để đùa cợt.

Thấy tôi nhíu mày ngơ ngác, Tatsuya khẽ cười khẩy một cái đầy cay đắng.

"Một kẻ hoàn hảo như cậu thì làm sao mà hiểu được cái cảm giác đó…”

Tôi muốn đáp lại một câu gì đó ra hồn, nhưng đầu óc lúc này rối tung lên. Cuối cùng chỉ thốt ra được một từ ngớ ngẩn.

"Hả?"

Không đời nào cậu ấy lại đang nói về tôi, đúng không? Tôi mà hoàn hảo cái nỗi gì chứ. Nếu bảo ai đó trong nhóm hoàn hảo thì chỉ có thể là Reita thôi, chứ tuyệt đối không phải tôi. Nhưng Reita đâu có ở đây. Chẳng lẽ cậu ấy đang nhắc đến Reita sao?

Vẫn bối rối, tôi thử hỏi dò một câu.

"Cậu đang nói về Reita đấy à?"

"Này! Cậu nghiêm túc đấy chứ?" Tatsuya nheo mắt nhìn tôi đầy vẻ khó tin.

"Ý cậu là sao?” 

Nhận ra tôi hoàn toàn bối rối, Tatsuya liền quay lưng. 

"Tớ không nói về Reita. Cậu ta giỏi nhiều thứ thật, nhưng tớ sẽ không bao giờ gọi cậu ta là hoàn hảo. Tớ biết rõ vì là chúng tớ là bạn thuở nhỏ. Tớ thậm chí còn biết cả điểm yếu của cậu ấy." Cậu ấy vừa nói vừa lạch cạch mở khóa xe đạp.

Cậu ấy không nói về Reita?

"Ờ... vậy tức là cậu đang nói về tớ? Cậu thực sự nghĩ tớ hoàn hảo à?"

"Cậu không tự thấy vậy sao, Natsuki? Trong mắt tớ, cậu đúng là kiểu người như thế đấy.”

Tôi suýt bật cười "Điên à!". Nhưng trước khi tôi kịp nói, Tatsuya quay lại nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc.

Cậu ấy thở dài một tiếng, vỗ vai tôi.

"Xin lỗi nhé, Natsuki. Đừng có bận tâm. Cậu chẳng làm gì sai cả.” 

Và rồi cậu ấy lên xe và rời đi.

Tôi đứng nhìn bóng cậu ấy khuất dần. Chẳng biết tôi đã đứng thẫn thờ bao lâu, cho đến khi tiếng bước chân phía sau kéo tôi về hiện thực.

"Xin lỗi, Natsuki. Tớ đã đoán trước là chuyện này sẽ xảy ra rồi.”

Vẫn còn chưa hết bàng hoàng, tôi quay lại thì thấy Reita đang đứng đó với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Đoán trước? Là sao? Ý cậu là gì hả Reita?”

Đầu óc tôi lúc này hoàn toàn trống rỗng. Tôi chỉ lờ mờ cảm nhận được rằng mình lại vừa mắc phải một sai lầm chết người. Tình cảnh này, cảm giác này, sao nó lại giống hệt như lần lao dốc đầu tiên ở kiếp trước đến vậy. 

"Tatsuya đang ghen tị với cậu đấy." Reita nói thẳng ra.

"Hả?"

Tôi ngây người nhìn cậu ta. Hết Tatsuya rồi giờ đến lượt Reita cũng đưa ra câu nói khó hiểu. Chuyện này sẽ hợp lý nếu mọi người nhảy ra với tấm bảng "BỊ LỪA RỒI NHÉ" thì vừa. Ghen tị ư? Đó là thứ cảm xúc xa xỉ mà họ không nên dành cho một kẻ như tôi mới phải.

"Ghen tị? Với tớ á? Nhưng mà ghen tị cái gì mới được chứ?”

"Có lẽ vì cậu quá thiếu tự tin nên mới chẳng nhận ra cảm nhận của những người xung quanh. Tâm lý của cậu chẳng hề tương xứng chút nào với năng lực thực sự mà cậu đang có… Tớ đã lo chuyện này từ lâu rồi." Reita thở dài.

Cậu ấy nói đúng. Tôi quả thực mù tịt trong việc đọc vị xem người khác nghĩ gì về mình.

Một phần vì thất bại trong quá khứ. Tôi của ngày xưa từng kiêu ngạo đến mức mù quáng, luôn muốn lấn át tất cả và làm phiền mọi người mà chẳng hề hay biết họ bắt đầu ghét bỏ mình từ lúc nào. Sự tự tin quá mức đó hoàn toàn vô căn cứ.

Nhưng giờ đây, những gì Reita nói lại hoàn toàn ngược lại.

"Thiếu tự tin sao…?” Tôi hỏi lại.

"Tớ nghĩ mình tự tin lắm. Không ai tự tin hơn tớ đâu."

Đó chính là lúc tôi nhận ra mình đã mắc sai lầm. Không còn nghi ngờ gì nữa.

"Tớ hiểu rồi." Reita nhìn tôi như đang soi thấu tâm can.

"Tớ nghĩ là tớ đã hiểu được cái đầu của cậu đang vận hành kiểu gì rồi.”

Đúng là tôi đã từng đánh mất sạch sẽ lòng tự trọng, hy vọng và cả những kỳ vọng sau cú ngã ngựa cay đắng thời trẻ, nhưng hiện tại tôi đang nỗ lực nhặt nhạnh lại từng chút một. Tôi dùng những vết sẹo cũ làm bài học, cố gắng kìm kẹp cái tôi của mình lại để nó không vượt quá lằn ranh giới hạn.

Reita đang ám chỉ rằng đó chính là sai lầm của tôi sao?

"Đừng hiểu lầm, tớ không hề chỉ trích cậu. Thực ra, cậu chẳng làm gì sai cả." 

Reita ngập ngừng một chút rồi nói thêm. 

"Nhưng vấn đề nằm ngay chính chỗ đó. Cậu không làm sai bất cứ việc gì hết.”

Vậy tôi biết phải làm sao đây? Dáng vẻ của tôi lúc này vẫn chưa gọi là hoàn hảo, nhưng tôi thề là mình đã vắt óc để đưa ra những quyết định tốt nhất có thể rồi mà. Khoan đã! Liệu đó có phải là sai lầm của tôi không?

"Tớ nghĩ rắc rối bắt đầu nhen nhóm từ trận bóng rổ hôm đó. Tatsuya cực kỳ tâm huyết với bóng rổ, vậy mà cậu lại thắng cậu ấy một cách áp đảo. Dĩ nhiên thôi, vì cậu chơi giỏi hơn hẳn mà. Đáng lẽ cậu nên tự hào về điều đó chứ, cậu đâu có lỗi gì.”

Reita bình thản nhắc lại sự việc cũ dưới góc nhìn khách quan nhất có thể. Đôi mắt cậu ta vẫn cứ dán chặt vào tôi như mọi khi, cái ánh nhìn sâu sắc như thể nhìn thấu mọi ngõ ngách trong tâm trí tôi vậy.

"Sau đó là hàng loạt những bất ngờ khác nhau. Từ kỹ năng nấu ăn thượng hạng ở chỗ làm thêm, khả năng sư phạm xuất sắc, cho đến cả giọng hát cực phẩm hôm nay nữa—mọi thứ về cậu đều hoàn hảo cả. Và rồi, đỉnh điểm chính là ánh mắt lấp lánh của Uta mỗi khi nhìn cậu.”

"Cái gì cơ—" 

"Chuyện này thì liên quan quái gì đến Uta chứ?”

"Đơn giản thôi. Tatsuya thích Uta." 

Reita trả lời bằng tông giọng thản nhiên, cứ như thể đang nói về một chuyện hiển nhiên mà ai cũng biết.

"Tớ biết từ lâu rồi, nhưng chắc Hoshimiya và Nanase cũng nhận ra. Cậu ta là người khá là dễ đọc vị mà."

Tôi chưa bao giờ nhận ra vì bọn họ lúc nào cũng cãi nhau.

"Nhưng mà... hôm nọ tớ hỏi, cậu ấy khăng khăng là không thích ai cơ mà..."

"Chà, cũng dễ hiểu thôi. Tatsuya lúc nào chẳng muốn tỏ ra ngầu, nhất là khi đối diện với cậu.”

Tôi sững người. Không thể tin nổi! Nhưng nếu gạt bỏ cái nhìn phiến diện của bản thân sang một bên và xâu chuỗi lại mọi thứ theo lời Reita, thì tất cả những gì Tatsuya thốt ra lúc nãy bỗng trở nên hợp lý đến đau lòng.

"Sao... sao lại thành ra thế này chứ..." 

Tôi vật lộn với mớ hỗn độn trong đầu, chỉ thốt ra được vài lời chẳng đâu vào đâu.

"Với tớ— thực lòng tớ luôn ngưỡng mộ Tatsuya. Tớ... tớ chỉ muốn được như cậu ấy thôi. Một người lúc nào cũng rạng rỡ, hòa đồng. Tớ khao khát được làm bạn với cậu ấy vì nghĩ rằng nếu ở bên một người như vậy, mỗi ngày của tớ đều sẽ tràn ngập niềm vui. Vậy mà... tại sao? Tại sao cậu ấy lại đi ghen tị với một đứa như tớ?”

"À, hóa ra cậu nghĩ thế thật sao.. Bình tĩnh lại đi. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, thời gian sẽ chữa lành tất cả."

Reita vỗ vai tôi, gửi gắm một nụ cười an ủi.

"Lần này là lỗi của Tatsuya. Cậu không làm gì sai cả. Nghe rõ chưa? Cậu chẳng làm gì sai hết."

Nhưng sâu thẳm bên trong, tôi biết mình chắc chắn đã sai ở đâu đó rồi.

Hóa ra, dù là kiếp trước hay kiếp này, cái sự mù mịt về cảm xúc của người khác trong tôi vẫn chẳng hề thay đổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!