Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 132

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol 1 - Chương 3.5: Sự hoàn hảo đầy khuyết điểm

Chương 3.5: Sự hoàn hảo đầy khuyết điểm

Trans:  Hagghh 

Edit: Ph4ng:3

---

Chúng tôi nghỉ ăn trưa một lát rồi lại vùi đầu vào đống sách vở cho đến tận chiều tối. Khi ánh hoàng hôn bắt đầu len lỏi qua cửa kính Café Mares, Hoshimiya khẽ nghiêng đầu hỏi.

"Ngày mai cậu định làm gì thế?"

"À, xin lỗi nhé, ngày mai tớ có ca làm ở đây rồi " Tôi đáp.

“Gì cơ? Thật sao? Nhưng bài kiểm tra bắt đầu vào thứ hai mà.” Cậu ấy ngạc nhiên thốt lên.

Vì tôi đã lỡ khẳng định với bác quản lý rằng mình không quá lo lắng về kỳ thi, nên bác đã ngỏ ý nhờ tôi hỗ trợ ca làm ngày mai.

“Natsu, vậy ngày mai tớ đến đây học được không? Ở nhà tớ chẳng tài nào tập trung nổi." Uta hỏi.

"Được chứ. Nhưng tớ bận làm việc nên không thể chỉ bài cho cậu đâu đấy.”

“Không sao đâu! Tớ có sẵn các ghi chú cậu cho rồi, chắc chắn là sẽ ổn áp thôi!" Uta cười rạng rỡ, giơ hai ngón tay tạo hình chữ V đầy tự tin.

Tôi mỉm cười trước sự lạc quan của cậu ấy rồi quay sang những người còn lại. 

"Còn mọi người thì sao?”

“Tớ ổn. Tớ sẽ tự học một mình.” Tatsuya trả lời với vẻ mặt hơi cứng nhắc.

“Tớ cũng vậy. Bố mẹ sẽ la tớ mất nếu toàn học ở ngoài.” Hoshimiya nói.

Nanase gật đầu đồng ý. 

“Hôm nay là ngày cuối trước bài kiểm tra, nên tớ cũng sẽ học ở nhà.”

"Tớ cũng thế thôi. Thú thật là tớ cũng chẳng còn mấy đồng trong túi.” Reita thở dài.

Thái độ của Tatsuya khiến tôi có chút bận tâm. Cậu ấy trông có vẻ cáu kỉnh, lẽ nào là vì việc học không suôn sẻ như ý muốn? Nhưng tôi nghĩ tốt nhất là nên để cậu ấy có không gian riêng để bình tâm lại.

Sau đó, cả nhóm chia tay nhau để về nhà. Vì Miori và cô bạn đi cùng cũng vừa xong việc nên chúng tôi cùng rời đi. Và như một định mệnh trớ trêu, cuối cùng chỉ còn tôi và Miori lẻ loi trên chuyến tàu điện về nhà.

"Biết ngay cuối cùng vẫn là tớ với cậu mà. Dù sao thì nhà chúng ta cũng xa nhất nhóm còn gì.” Tôi thở dài.

“Gừừ! Cậu có gì mà bất mãn chứ? Được đi về cùng một nữ sinh trung học dễ thương thế này cơ mà. Quá hời cho cậu rồi nhé! Những người như cậu của ngày xưa giờ chắc đang ghen tị nổ mắt ấy chứ. Thấy chưa? Cảm giác tuyệt lắm đúng không?” Miori đáp lại.

"Mấy lời cậu vừa nói chẳng khác nào đang tra tấn lỗ tai tớ và mọi người xung quanh cả.”

"Thôi đi~! Tớ đã quan sát cậu cả ngày hôm nay rồi, và có vẻ như cậu đang có một khởi đầu khá thuận lợi đấy, Natsuki.”

"Cậu nghĩ vậy sao? Mà khoan đã, lo mà tập trung vào bài vở của cậu đi chứ!”

Miori tiếp tục câu chuyện mà chẳng quan tâm đến phản ứng của tôi. 

“Cậu biết cái… ừm… gọi là gì nhỉ? Kế hoạch ‘Tận hưởng tuổi trẻ rực rỡ’ hay gì đó? Cái kế hoạch mà cậu định biến cuộc sống xám xịt, tẻ nhạt của mình thành một bảng màu rực rỡ ấy? Cái thứ mà cậu dày công nghĩ ra cho màn ra mắt cấp ba của mình ấy? Tớ đang nói đến nó đấy!”

Tôi cảm thấy mặt nóng bừng vì xấu hổ.

"Nghe cái tên đó phát ra từ miệng người khác nhục nhã thật đấy! Làm ơn dẹp nó đi.”

Miori cười tinh quái. 

“Được rồi, cứ gọi nó là ‘Kế hoạch tuổi thanh xuân rực rỡ’ nhé!”

Cậu ấy lúc nào cũng trông vui vẻ nhất là khi trêu chọc người khác. Đúng là đồ quỷ quyệt! Dù rất ức chế khi phải thừa nhận, nhưng cái tên đó thực sự khớp hoàn toàn với tình cảnh của tôi lúc này.

“Được rồi, tạm gác chuyện đó sang một bên. Cậu có nhận ra chuyện gì đang xảy ra không, Natsuki?"

“Gì cơ? Lại nữa, cậu đang nói cái quái gì vậy?”

“Tớ không có ý can thiệp đâu, chỉ muốn cho cậu một lời khuyên hữu ích thôi.” 

Nghe cậu ấy nói, đôi lông mày tôi khẽ nhíu lại. Miori chỉ thẳng vào mũi tôi, tông giọng bỗng trở nên nghiêm túc đến lạ lùng.

"Tớ thấy một vấn đề cực kỳ lớn trong kế hoạch của cậu rồi. Rắc rối đang bắt đầu nhen nhóm rồi đấy.”

"Cậu tự mình tìm hiểu lấy đi nhé." 

Miori bỏ lại một câu xanh rờn rồi thản nhiên bước xuống tàu, hướng thẳng về nhà.

Trời ạ! Cậu ấy cứ thế để lại vài lời nghe có vẻ sâu xa rồi lặn mất tăm. Nhưng nói thật thì chuyện đó cũng khiến tôi bận tâm không ít. Chẳng lẽ cậu ấy chỉ muốn trêu chọc tôi cho vui thôi sao? 

Không, Miori không phải hạng người nói năng vô căn cứ. Điều đó có nghĩa là thực sự đang có chuyện gì đó nhắm vào kế hoạch của tôi, khổ nỗi là tôi hoàn toàn chẳng có chút manh mối nào cả.

Về đến nhà, tôi quăng mình lên giường, trong đầu vẫn luẩn quẩn những lời của Miori. Tôi nằm đó một lúc, chỉ biết trân trân nhìn lên trần nhà cho đến khi chiếc điện thoại bên gối báo tin nhắn. Tôi lật người nằm sấp lại rồi cầm máy lên. 

Có tin nhắn RINE.

Ngay khi thấy người gửi là Hoshimiya, tôi đã cuống quýt mở khóa điện thoại để đọc. Nhưng rồi tôi khựng lại... Chết rồi, tôi có mở nhanh quá không nhỉ? Giờ thì cậu ấy sẽ thấy tôi vừa nhận tin là vào xem ngay lập tức. 

Tôi bấm vào nhanh đến mức trông cứ như thể mình đang túc trực, chỉ chờ mỗi tin nhắn của cậu ấy vậy. Thật là hối hận vì cái tính hấp tấp này quá đi mà! 

Hoshimiya Hikari: Cậu đang làm gì vậy?

Natsuki: Tớ về đến nhà rồi, giờ đang lăn lộn trên giường thôi.

Tôi trả lời thành thật và thấy ngay dấu đã đọc của Hoshimiya.

Hoshimiya Hikari: Tớ cũng vậy nè hihi.

Tôi định nhắn “Cậu có việc gì cần gì không?” nhưng rồi lại thôi. Tôi rất muốn biết lý do, nhưng nhắn vậy nghe có vẻ lạnh lùng quá. Mà chắc cậu ấy phải có việc gì đó mới nhắn chứ nhỉ? 

Còn nếu cậu ấy nhắn tin chẳng vì lý do gì cả, thì đó chính là minh chứng cho việc chúng tôi đang dần thân thiết hơn. Nghĩ đến đó thôi đã khiến tôi muốn vui phát điên rồi. 

Trong lúc tôi còn đang khổ sở cân nhắc xem nên trả lời thế nào thì tin nhắn thứ hai hiện lên.

Hoshimiya Hikari: Tớ gọi điện cho cậu bây giờ luôn được không?

Tôi lặng người nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy. Phải mất tròn mười giây tôi mới tiêu hóa hết những gì mình vừa đọc. Gọi điện? Tôi và Hoshimiya á? Sao đột ngột thế này?!

Không thể nào! Chuyện này giống như là chúng tôi đang hẹn hò vậy!

Cái logic kiểu quái gì thế này? Tôi tự tranh luận với chính mình. Giữa lúc não bộ còn đang hỗn loạn thì Hoshimiya lại gửi thêm một tin nữa.

Hoshimiya Hikari: Nếu cậu đang bận thì cũng không sao đâu nhé!

Chết tiệt! Vì mải lúng túng mà tôi đã để cậu ấy thấy dòng “Đã xem” quá lâu, giờ cậu ấy lại nghĩ là tôi đang miễn cưỡng rồi. Nhưng đây không phải lúc để ngồi đó mà than vãn. Tôi vội vàng nhắn lại ngay.

Natsuki: Được chứ!!

Gửi xong, tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vừa mới kịp thả lỏng một chút thì điện thoại đã rung lên bần bật vì cuộc gọi đến. Tôi cứ tưởng mình sẽ có vài giây để trấn tĩnh lại, nhưng Hoshimiya đã gọi ngay khi thấy tin nhắn của tôi. Tim tôi đập mạnh đến mức tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực luôn vậy.

Tôi bắt máy, cố hít một hơi thật sâu và nói thật chậm để cậu ấy không nhận ra là tôi đang run bần bật. 

“Alo?”

“Chào cậu nhé, Natsuki-kun.” 

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói cùng tiếng cười khúc khích nhẹ nhàng của cậu ấy.

“À... ờ...” Tôi lắp bắp. “Chào cậu.”

“Lâu rồi bọn mình không nói chuyện điện thoại nhỉ?”

Trời ạ Natsuki, đừng có ngồi đó mà cười ngẩn ngơ như thằng ngốc chỉ vì nghe thấy giọng cậu ấy chứ!

Nhưng mà nói thật, giọng Hoshimiya nghe ngọt ngào quá mức cho phép luôn. Cảm giác như từng lời cậu ấy nói đều đang rót mật vào tai tôi vậy.

“Ừ, đúng là lâu rồi mới nói chuyện thế này.” 

Tôi nhại lại y hệt lời cậu ấy, lại còn cố giữ giọng cho thật bình tĩnh. Tôi đúng là tệ thật mà, chẳng biết cách dẫn dắt câu chuyện gì cả…

"Cậu ăn tối chưa thế?"

"Vẫn chưa. Hôm nay mẹ tớ về muộn, nên cái bụng tớ đang biểu tình dữ dội đây.” 

Vừa nói tôi vừa liếc nhìn đồng hồ đã chỉ kim vào tám giờ tối. Với một đứa học sinh đang tuổi ăn tuổi lớn như tôi, chờ đợi bữa tối lâu thế này đúng là cực hình. 

Tôi cũng định tự vào bếp nấu cái gì đó nhưng nấu nướng là niềm vui duy nhất của mẹ tôi sau giờ làm, tôi không nỡ giành mất khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi đó của bà.

"Ơ, thật á? Tớ thì ăn no nê rồi nè." Hoshimiya đáp lại.

"Ghen tị quá đi mất. Cậu ăn món gì mà nghe vẻ hào hứng thế?”

"Hì hì." Cậu ấy nói bằng giọng cực kỳ tinh nghịch. "Hôm nay nhà tớ có món hamburger bít tết đấy!”

Cái tông giọng vui tươi ấy khiến tim tôi khẽ run lên một nhịp.

"Whoa, mẹ cậu tự làm hả?”

"Ừm! Mama bận lắm nên hiếm khi xuống bếp, nhưng hễ mama đã ra tay là món nào cũng ngon tuyệt cú mèo luôn! Mà hình như tớ lỡ ăn hơi nhiều rồi, giờ đang lo béo lên thì nguy mất…”

Vậy là Hoshimiya gọi mẹ là “mama” hả? Dễ thương quá đi mất! Nếu cậu ấy nói mẹ bận thì chắc là cả bố lẫn mẹ đều đi làm nhỉ? Trước đây tôi cứ tưởng cậu ấy là tiểu thư lá ngọc cành vàng, được cung phụng trong nhà giàu cơ, vì lúc nào cậu ấy cũng cư xử rất lễ phép và giờ giấc thì cực kỳ khắt khe.

“Hoshimiya này, cậu gầy thế kia thì lo gì chuyện tăng cân chứ.” Tôi trấn an.

"Trông vậy thôi chứ tớ cũng đang ở mức báo động rồi đấy!” Vừa nói, Hoshimiya ấy vừa gây ra mấy tiếng sột soạt.

Nghe tiếng này... giống như cậu ấy đang lăn lộn trên giường ấy.

“Cậu nghĩ vậy thật hả?” 

Tôi không biết phải nói gì thêm về mấy cái chuyện nhạy cảm này của con gái nên đành trả lời lấp lửng cho qua chuyện.

"Thật mà! Natsuki-kun thì vừa gầy lại vừa có cơ bắp nữa. Thích thật đấy."

"Tại tớ chẳng có việc gì làm ngoài tập tạ thôi…”

"Đừng có nói mấy câu nghe buồn bã thế chứ. Không phải đâu mà!”

“Là thật đó! Tớ không tham gia câu lạc bộ nào nên ngoài đi làm thêm thì chỉ còn tập tành thôi.” 

Với tôi bây giờ, việc nỗ lực thay đổi bản thân là ưu tiên hàng đầu. Dù tôi có muốn quay lại với mấy sở thích otaku trước đây thì ở cái thời điểm bảy năm về trước này, mọi thứ đều trở nên xa lạ và chẳng còn gì thú vị nữa rồi.

"Ừm, tớ hiểu rồi. Thế thường thì sau khi về nhà cậu hay làm gì?" Cậu ấy tò mò hỏi.

"Tớ á? Xem mấy video linh tinh trên YouTube này, chơi game một chút, rồi đi tập gym." 

"Tớ cũng y hệt vậy luôn, trừ mỗi khoản tập gym thôi. Có khi tớ cũng phải bắt đầu tập tành cho khỏe người mới được.” Hoshimiya bật cười.

"Tập luyện tốt cho sức khỏe mà.”

Cơ bắp sẽ không bao giờ phản bội bản thân, đó là thứ duy nhất trên đời này tớ có thể tin tưởng vô điều kiện đấy.

“À, nhưng mà… tớ cũng không muốn thấy một Hoshimiya cơ bắp cuồn cuộn đâu nhé…” 

"Làm gì mà đến mức đó chứ! Nhưng công nhận là người tớ yếu xìu hà. Tớ chỉ chống đẩy được có năm cái thôi đó."

"Chỉ thế thôi hả?” 

Nói vậy thôi, thật ra hồi trước tôi cũng không khá hơn là bao nên cũng chẳng dám cười thật lòng.

"Được rồi! Xem tớ đây này! Một... hai... ba…”

Hoshimiya bắt đầu đếm to qua điện thoại. Tôi ngẩn ra, tưởng tượng cảnh cậu ấy đang cố gắng chống tay xuống sàn.

“Cậu làm được mà!” Tôi liền cổ vũ.

"Bố...ốn... Hự...!" Cậu ấy phát ra một tiếng rên rỉ đầy khó nhọc.

Này... tớ xin lỗi, tớ rút lại lời cổ vũ nhé. Nghe mấy tiếng này làm người tớ cứ thấy bồn chồn, ngứa ngáy sao ấy! Cậu có thể dừng lại ngay đi được không?

“Phùù…” Tiếng thở hổn hển của cậu ấy vang lên ngay sát bên tai tôi. “Tớ chịu rồi! Không làm thêm được nữa!”

Làm ơn đi, đừng làm trái tim tớ loạn nhịp thêm nữa mà.

“Nhưng mà này, tớ cũng làm được nhiều hơn hồi trước rồi đó.” Cậu ấy nói với giọng hớn hở. “Oa, nãy tớ vừa mới tắm xong, giờ lại ra đẫm mồ hôi mất rồi!”

C-Cái gì cơ? Vậy là nãy giờ mình đang nói chuyện với một Hoshimiya vừa mới bước ra từ phòng tắm sao… 

Hình ảnh ấy khiến đầu óc tôi quay cuồng, tim đập muốn nhảy ra ngoài luôn. Nếu để cuộc trò chuyện tiến thêm nữa thì chắc tôi không trụ vững nổi mất.

Tôi nuốt nước bọt vội vã hỏi ngay lý do cậu ấy gọi, dù trong lòng vẫn tiếc nuối. Thành thật mà nói, tôi có thể nói chuyện với Hoshimiya cả đêm cũng được, miễn là trái tim này vẫn đủ vững vàng. 

“À, tiện đây, tại sao cậu gọi đột ngột vậy? Có chuyện gì phải không?” 

Hoshimiya bỗng im lặng một cách lạ thường, cứ như thể cậu ấy đang cân nhắc kỹ lưỡng từng từ sắp nói. Sau một hồi im lặng, cô nàng mới lên tiếng.

"Ừm, thực ra thì... cũng không có gì to tát đâu." Giọng cậu ấy trầm xuống hẳn.

Chà, nghe có vẻ nghiêm trọng đây. Có lẽ cậu ấy muốn tán gẫu lung tung nãy giờ là để tránh đi vào vấn đề chính chăng? Tôi vẫn chẳng đoán được chuyện này là gì.

"Natsuki-kun, cậu thấy Tatsuya-kun dạo này thế nào?"

"Ý cậu là sao? Cậu ta làm sao cơ?”

Câu hỏi khiến tôi hoàn toàn bối rối. Có chuyện gì với Tatsuya à? Sao cậu ấy lại hỏi về cậu ta nhỉ?

"Hừm... Thì là dạo này trông cậu ấy có vẻ cứ buồn buồn sao ấy. Tớ hy vọng chỉ là tớ tưởng tượng thôi, nhưng tớ nghĩ cậu cùng là con trai với nhau nên chắc sẽ biết rõ hơn…”

“Tatsuya buồn sao?” Tôi thốt lên.

Đã có nhiều lần tôi tự hỏi là “Cậu ấy có tâm trạng xấu không?” nhưng tôi luôn bỏ qua, nghĩ rằng cậu ấy chỉ cáu kỉnh như thế thôi.

“Tớ cũng chưa để ý lắm nên cũng không rõ nữa.” 

Tuy nhiên, một nỗi lo khác bỗng dưng nhen nhóm trong lòng tôi.

"Hoshimiya này... không lẽ cậu... thích Tatsuya à?”

"Cậu nói cái— Hả?! Kh-Không phải đâu! Tớ chỉ thấy lo thôi! Hoàn toàn là sự quan tâm bạn bè trong sáng một trăm phần trăm luôn đó...!”

Chỉ giọng nói ngạc nhiên của cậu ấy cũng đủ để tôi biết rằng cậu ấy chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó.

"À-Ờ… xin lỗi nhé. Thế thì tốt quá rồi." Tôi thở phào.

“Tốt sao?” Cậu ấy hỏi sau một khoảnh khắc im lặng.

Vì quá nhẹ nhõm mà tôi lỡ miệng nói hớ mất rồi! Tôi cuống cuồng tìm cách chữa cháy, nhưng chẳng thể điều chỉnh nổi tông giọng nên kết quả là giọng tôi cứ thế cao vút lên. 

"À-Ờ… thì là tớ chỉ nghĩ nếu cậu mà thích cậu ấy thật thì tớ sẽ phải ý tứ hơn một chút ấy mà.”

Tôi cũng chẳng hiểu mình đang thốt ra cái lý do vớ vẩn gì nữa, nhưng chẳng hiểu sao Hoshimiya cũng trả lời với tông giọng cao hơn hẳn bình thường. 

"À-À ra thế! Đúng rồi nhỉ! Ha ha ha. Tớ lại cứ hiểu lầm ý cậu.”

“D-Dù sao thì, cậu ấy trông vẫn bình thường với tớ thôi.” 

Tôi khẽ ho một tiếng, cố gắng làm dịu trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.

“Ừm… chắc chỉ là do tớ tưởng tượng thôi nhỉ?”

Giọng Hoshimiya nghe có vẻ hơi gượng gạo nhưng cậu ấy cũng để chủ đề đó trôi qua.

Chúng tôi trò chuyện thêm một lúc về kỳ thi sắp tới rồi mới chịu gác máy. Lời nhận xét của Hoshimiya về Tatsuya cứ quanh quẩn trong đầu tôi, nhưng cậu ấy làm gì có lý do gì để phiền muộn vào lúc này cơ chứ? Chắc là do áp lực thi cử nên trông cậu ấy có vẻ buồn hơn bình thường chút thôi.

Lúc tôi nhìn lại đồng hồ thì đã gần chín giờ tối. Tôi lững thững đi ra phòng khách thì thấy phần cơm tối của mình đã được bọc kỹ càng đặt trên bàn. Ngay trước đĩa cơm là một mẩu giấy ghi chú do mẹ tôi viết.

“Mẹ nghe thấy con nói chuyện với một cô gái nhé. Cố lên nghe con trai! ♡” 

Trời ạ… mẹ ơi… mẹ lo việc của mình đi chứ…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!