Chương 3.6: Sự hoàn hảo đầy khuyết điểm
Trans: Hagghh
Eidt: Ph4ng:3
---
Nguyên ngày hôm sau tôi bị cuốn đi trong mấy ca làm thêm, thời gian nhắn tin cho Uta cũng phải tranh thủ từng chút một. Thời gian trôi nhanh thật, chớp nhoáng cái là đã bước vào kỳ thi ba ngày liên tiếp.
Lần này chúng tôi bỏ luôn vụ học nhóm. Thú thật là nếu cứ tụ tập lại thì kiểu gì cũng biến thành buổi tán gẫu, học thì ít mà chơi thì nhiều, chẳng chữ nào vào đầu nổi.
Vừa xong bài, Tatsuya đã vội vàng rời đi ngay. Dù cậu ấy bảo là muốn tìm chỗ tập trung tự học, nhưng dáng vẻ hấp tấp lạ thường đó lại khiến lòng tôi dấy lên một nỗi bất an khó tả
Những lời Hoshimiya và Miori nói cứ lởn vởn trong tâm trí tôi. Liệu tôi có nên làm gì đó không nhỉ? Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn chẳng tài nào hiểu nổi tại sao cậu ta lại hành xử kỳ quặc đến thế.
Hay là cậu ta chỉ đang dồn sức để không bị điểm liệt? Thôi thì khi mọi thứ còn chưa rõ ràng, tốt nhất là đừng vội vàng làm gì cả.
Ba ngày thi trôi qua trong nháy mắt, nhưng những thắc mắc về Tatsuya thì vẫn chẳng hề nguôi ngoai.
Mấy bài kiểm tra lần này chẳng làm khó được tôi, môn nào cũng giải quyết xong trong một nốt nhạc. Dễ đến mức tôi bắt đầu thấy sợ là mình sẽ vô tình đứng đầu cả khối mất. Bởi vì vốn dĩ tôi cũng chẳng định học hành gì chăm chỉ quá đâu, nhưng có vẻ việc kèm cho Uta lại là một cách ôn tập hiệu quả ngoài mong đợi.
“Xong rồi—!”
Uta reo lên ngay khi vừa nộp xong bài thi Toán cuối cùng của tuần. Cậu ấy vươn vai, hai tay duỗi thẳng lên trời như muốn trút hết mọi mệt mỏi sau mấy ngày căng não.
Vì là người trực tiếp kèm cặp cho Uta nên tôi thấy lo cho kết quả của cậu ấy còn hơn cả bài làm của mình nữa.
“Sao rồi? Cậu thấy ổn không?”
“Tớ nghĩ là ổn đấy, nhờ công của Natsu cả mà!”
Nghe cậu ấy khẳng định chắc nịch như vậy, tôi mới thực sự thấy nhẹ nhõm. Ít nhất thì cũng thoát được cái cảnh trượt môn rồi.
“Mà thôi, dẹp đi. Tớ mệt quá rồi, chắc tớ chẳng muốn đụng vào sách vở thêm một thời gian dài nữa đâu.”
Thấy cái thái độ buông xuôi đó của Uta khiến tôi không đành lòng mà lên tiếng nhắc nhở.
“Này, chẳng phải cậu đã hứa là từ giờ sẽ tập trung nghe giảng hơn sao?”
Hoshimiya đứng cạnh cũng chỉ biết cười trừ, nhìn Uta với vẻ đầy đồng cảm.
“Tớ hiểu cảm giác đó mà. Giờ tớ cũng chỉ muốn được nghỉ xả hơi hẳn một tuần luôn.”
“Nghỉ một tuần thì chắc chắn cậu sẽ không theo kịp chương trình trên lớp đâu.” Yuino dội ngay một gáo nước lạnh đầy thực tế.
“Yuino-chan! Lúc này cậu đừng có nói mấy chuyện đó có được không hả!”
Sau khi tan học, cả nhóm lại tụ tập quanh chỗ chúng tôi như mọi khi. Vì tôi, Uta và Reita ngồi cùng một dãy bàn nên ba người còn lại cứ thế kéo ghế vây lại xung quanh.
Tatsuya lững thững bước tới với vẻ mặt trông khá là ảm đạm. Nhìn cái vẻ thiếu sức sống đó, tôi không giấu nổi tò mò mà lên tiếng hỏi thăm.
“Này Tatsuya, tình hình sao rồi?”
"À… ừm..."
Cậu ấy trầm ngâm suy nghĩ về bài kiểm tra.
"Tớ nghĩ là... chắc không đến mức trượt đâu.”
Cái giọng điệu lưỡng lự đó của cậu ta khiến tôi thấy lo nhiều hơn là an tâm.
Tôi hiểu tại sao cậu ấy lại trông mệt mỏi như vậy. Không phải vì cậu ấy bi quan hay gì, mà đơn giản là vì trượt thi đồng nghĩa với việc sẽ có ít thời gian tập bóng rổ hơn. Mà ai cũng biết với cậu ta thì bóng rổ là tất cả.
“Thi xong rồi thì đừng có lo nghĩ nữa. Xõa đi chứ!”
Trong khi Uta vui vẻ lên tiếng, Tatsuya nhìn cậu ấy với ánh mắt thoáng chút chạnh lòng.
"Tớ ghen tị với sự lạc quan của cậu đấy."
“Này! Tớ đang cố động viên cậu mà!”
"Ừ, đúng rồi. Cảm ơn cậu."
Ánh mắt Tatsuya hiếm khi mới trở nên dịu dàng như vậy.
“Nhưng câu lạc bộ tận ngày mai mới bắt đầu tập lại, giờ tớ cũng chẳng biết làm gì cho hết ngày.”
"Có sao đâu? Tớ muốn chơi bóng rổ ngay bây giờ luôn!" Uta reo lên đầy phấn khích.
Reita cũng chen vào góp chuyện bằng một thông tin khá thú vị.
“Tớ nghe nói mấy trường khác vẫn tập ngay sau khi thi xong đấy. Trường mình hồi trước cũng thế, nhưng sau bỏ vì nhiều học sinh thức khuya ôn bài quá, lúc tập luyện có người còn ngất xỉu luôn tại chỗ.”
Tôi khẽ cười, trong lòng thoáng dâng lên cảm giác bất lực. Đúng là hậu quả của việc nước đến chân mới nhảy mà.
"Thực ra tớ cũng mừng là hôm nay không phải tập." Reita thừa nhận.
"Bản thân tớ cần nửa ngày để xả hơi sau mấy ngày thi căng thẳng vừa qua. Muốn quay lại câu lạc bộ thì muốn thật đấy, nhưng giờ thì mệt quá rồi."
"Được rồi! Vậy thì chúng ta đi karaoke thôi!”
Uta reo lên đầy phấn chấn. Cậu ấy nở một nụ cười rạng rỡ rồi bỗng dưng giơ bổng hai tay lên trời dù chẳng vì lý do gì cả. Xem ra sau kỳ thi, sinh lực của cậu ấy còn dồi dào hơn bao giờ hết.
"Ý hay đấy. Tớ sẽ tham gia."
Tôi gật đầu ngay lập tức. Thật ra tôi cũng chẳng lạ lẫm gì với việc hát karaoke, chỉ là hồi đại học tôi toàn lủi thủi đi một mình như một đứa cô đơn. Đây là lần đầu tiên tôi thực sự đi cùng với những người bạn của mình.
Nghĩ đến thôi đã thấy nôn nao xen chút hồi hộp. Thật lòng tôi cũng muốn thử cảm giác đi cùng mọi người một lần cho biết.
"Vậy thì tớ cũng vậy."
Reita gật đầu rồi quay sang nhìn Hoshimiya và Nanase.
"Được rồi! Bọn tớ cũng tham gia luôn!"
Trong khi Hoshimiya vui vẻ giơ tay hưởng ứng, Nanase liền quay lại với ánh mắt đầy nghi hoặc.
"Cậu chắc chứ? Hikari, không phải là cậu bị mù tông nhạc đấy à?"
"Thôi đi! Người hát lệch tông vẫn có quyền hát mà! Chẳng ai cấm tớ làm điều mình thích cả!"
"À ra là vậy... Thế nên cậu lúc nào cũng dính chặt lấy tớ hả, Hikarin?" Uta hỏi bằng vẻ ngây thơ đến khó tin.
"Tớ có nói cậu đâu, Uta-chan! Nhưng mà... tớ cũng thích cậu mà. Aaah, đừng có làm tớ rối trí nữa!" Hoshimiya kêu lên, hai tay ôm đầu đầy bất lực.
Tôi không nhịn được mà bật cười. Hoshimiya dù đang nói chuyện Uta, nhưng rõ ràng cậu ấy chỉ đang giả vờ ngây ngô để lờ chuyện đó đi cho xong.
"Ra là vậy, hóa ra Hoshimiya cũng không có năng khiếu âm nhạc."
"Này! Đừng có mà nói 'cũng' như vậy chứ! Tớ hơi bị tổn thương đó!" Hoshimiya bĩu môi phản đối.
Trông cậu ấy thật sự rất dễ thương.
Sau khi năm người chúng tôi đã chắc chắn sẽ tham gia, mọi ánh mắt lúc này đều đổ dồn về phía Tatsuya để chờ đợi một câu trả lời. Ngay khi Uta tiến lại gần, Tatsuya cũng cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.
“Tatsu, cậu cũng đi chứ? Hát hò vẫn vui hơn là buồn rầu lủi thủi một mình cả ngày đấy!”
"Ừ, chắc vậy." Tatsuya mỉm cười rồi đồng ý.
Cậu ấy trông thật sự uể oải, nhưng điều đó cũng chẳng có gì lạ khi lý do đã quá rõ ràng. Tôi tin rồi mọi chuyện cũng ổn thôi, nên tốt nhất là cứ để cậu ấy được yên tĩnh một mình.
Dù mỗi người một tính, nhưng cá nhân tôi mỗi khi buồn phiền đều chỉ muốn thu mình lại. Biết rằng mọi người có ý tốt thì cũng vui thật đấy, nhưng sự quan tâm thái quá đôi khi lại gây mệt mỏi. Tôi nghĩ mình nên đối xử với người khác theo cách mà bản thân mong muốn được đối xử.
Mà nghĩ lại, trước đây tôi cũng làm gì có người bạn nào đủ thân thiết để bận tâm đến chuyện của mình đâu. Ha ha…
***
Và thế là chúng tôi kéo đến quán karaoke trước ga để hát hò hết mình. Gương mặt ai nấy đều bừng sáng hơn hẳn mọi khi, có lẽ là vì gánh nặng thi cử cuối cùng cũng đã được trút bỏ.
Ngay cả Nanase cũng hưởng ứng nhiệt tình đến lạ. Hóa ra cậu ấy còn thuộc lòng cả những động tác vũ đạo của mấy bài hát idol nổi tiếng nữa chứ.
"W-Whoa..."
Tôi chỉ biết đứng sững lại, không giấu nổi sự ngạc nhiên trước màn trình diễn ấy.
"Tuyệt thật đấy!”
Đúng như tôi dự đoán, lời khen ấy khiến Nanase đỏ mặt vì xấu hổ. Thì ra cậu ấy là fan idol chính hiệu. Mà cũng chẳng phải chuyện gì quá bất ngờ, thực lòng thì tôi đã lờ mờ đoán được từ trước rồi.
"Whoo! Đó chính là Yuino-chan của tớ đấy!"
Hoshimiya đứng bật dậy, giọng không giấu nổi vẻ tự hào.
"Tiếp theo đến lượt tớ nhé!"
Khoảnh khắc Hoshimiya cầm lấy chiếc micro, trông cậu ấy chẳng khác nào một idol thực thụ cả. Cậu ấy xinh đẹp đến nao lòng, như thể đang tỏa ra một vầng hào quang lấp lánh lạ kỳ, dù có lẽ chỉ là do tôi tưởng tượng ra mà thôi.
"~♪"
Tôi bật cười với những nốt nhạc khó tả ấy... thôi thì cứ xem như cậu ấy đang hát theo kiểu “dễ thương” vậy. Dù sao thì cậu ấy vui là được rồi, chứ đây có phải cuộc thi âm nhạc gì đâu.
Nghĩ là vậy, nhưng tận sâu trong lòng, tôi vẫn khao khát có thể hát thật hay trước mặt Hoshimiya. Đơn giản là vì tôi luôn muốn mình trông thật ngầu trong mắt cậu ấy.
"Được rồi, đến lượt tớ." Reita lên tiếng rồi bắt đầu bài hát của mình.
Mọi người cứ thế lần lượt chọn những bài đang thịnh hành rồi hát hò hết mình. Tùy bài mà đôi lúc sẽ có người song ca, nhưng phần lớn thì ai chọn bài nấy tự hát riêng.
Tôi khéo léo từ chối lượt đầu, giả bộ do dự để dành thời gian quan sát phản ứng của mọi người.
À, ra là vậy. Đây chính là quy tắc ngầm của karaoke nhóm. Chẳng cần ai bảo ai, nhưng mọi người đều tự biết mình phải làm gì. Có lẽ đối với họ, chuyện này vốn dĩ đã quá hiển nhiên rồi.
Nếu phải xếp hạng khả năng hát của mọi người, tôi sẽ xếp theo thứ tự: Uta, Nanase, Reita, Tatsuya, rồi cuối cùng mới là Hoshimiya. Tính ra ai hát cũng ổn ngoại trừ Hoshimiya ra, nhưng cũng chưa đến mức khiến người ta phải trầm trồ.
Nếu mà bật cái chế độ chấm điểm lên, chắc họ cũng chỉ loanh quanh tầm tám mươi đến chín mươi điểm là cùng. Tôi chẳng lạ gì cách hệ thống chấm điểm vô dụng này hoạt động, vì trước đây tôi vốn chỉ toàn lủi thủi đi karaoke một mình.
Thú thật là cho đến tận bây giờ, tôi vẫn lo rằng nếu mọi người trong nhóm cất giọng thì sẽ đỉnh như ca sĩ chuyên nghiệp. Nhưng dĩ nhiên, thực tế không đến mức đó. Với trình độ này, tôi dư sức hát mà chẳng cần sợ mình sẽ biến thành trò hề trước mặt mọi người.
Quan trọng hơn cả là giờ tôi phải chọn bài. Tôi vốn chẳng mấy khi nghe nhạc theo thị hiếu, chưa kể bản thân còn đến từ tận bảy năm sau. Những bài tôi nhớ được thì ở thời điểm này đều đã lỗi thời cả rồi.
Dạo gần đây, tôi chỉ toàn nghe nhạc của một ban nhạc rock mà mình yêu thích. Nhóm này đúng là không mấy người biết đến, nhưng thấy nãy Uta cũng vừa hát một bài rock chẳng quá nổi tiếng nên chắc là cũng ổn thôi.
Có lẽ không sao đâu... tôi lưỡng lự nghĩ thầm trong khi dán mắt vào cái màn hình cảm ứng Denmoku. Với những đứa mắc chứng ngại giao tiếp như tôi thì cái máy chọn bài này đúng là cứu tinh thực sự. Nó giúp việc tìm bài hay sắp xếp lượt hát trở nên dễ dàng và bớt áp lực hơn hẳn.
Vả lại, tôi nghĩ họ không phải kiểu người sẽ tụt hứng chỉ vì nghe một bài không quen tai. Dù vậy, vì đây là lượt đầu tiên nên tôi vẫn muốn cẩn trọng một chút... Mấy suy nghĩ cứ xoay vòng mãi trong đầu, để rồi chẳng mấy chốc đã sắp đến lượt tôi rồi.
Ngay khi Tatsuya vừa kết thúc bài hát, tôi liền vội vàng nhấn chọn bài mình đã quyết định từ trước.
"Ah ha ha! Natsu, cậu chậm như rùa vậy!" Uta cười khoái chí trêu chọc tôi.
"À ừ, tại tớ cứ phân vân mãi chẳng biết nên chọn bài gì..."
Tôi đáp lại một cách lúng túng, rồi đứng dậy khi nhận ra mình là người cuối cùng trong vòng đầu tiên.
Vừa nhìn thấy tên bài hát hiện lên trên màn hình, Uta đã tròn mắt ngạc nhiên.
"Hả? Cậu nghe Alexandros à?! Gu chúng ta giống nhau đấy, Natsu!"
Đúng như dự đoán! Tôi đã linh cảm là mình và Uta có chung gu âm nhạc mà. Cơ mà... sao tự dưng tôi lại có cảm giác mọi ánh mắt trong phòng đều đang đổ dồn về phía mình thế này?
"Tớ cũng thích bài này cực kỳ luôn! Cho tớ hát chung với nhé?”
Uta hỏi rồi nhanh tay chộp lấy cái micro thứ hai.
"Ừ, tất nhiên rồi. Chứ hát một mình tớ đang hồi hộp đến phát chết đây."
Nói thật là tôi cũng muốn cậu ấy hát cùng lắm chứ. Việc bị cả năm người dồn hết sự chú ý vào mình thế này là quá sức chịu đựng đối với một kẻ quen lủi thủi trong lớp như tôi. Tôi cũng biết căng thẳng mà! Trước giờ có bao giờ tôi hát hò trước mặt ai đâu.
Nghĩ lại, tôi thấy biết ơn Uta vô cùng. Nhờ có sự góp mặt của cậu ấy mà áp lực bị mọi người soi xét cũng vơi đi phần nào.
"A ha ha! Đừng bảo đây là lần đầu tiên cậu đi hát karaoke đấy nhé?!” Uta hỏi với vẻ ngạc nhiên.
Thực ra thì trình tôi cũng thuộc dạng "cao thủ karaoke" rồi đấy, nhưng đúng là lần đầu tiên mới đi hát với người khác thật.
"Khoan đã, đừng nói là cậu hát dở tệ đấy nhé?”
"Ai mà biết được chứ?"
Thật đấy, chính tôi cũng chẳng rõ nữa. Nếu cứ chiếu theo cái hệ thống chấm điểm kia thì tôi hát cũng không đến nỗi nào. Nhưng khổ nỗi dân tình trên mạng cứ than phiền suốt là cái máy đó chẳng liên quan gì đến trình độ thực tế cả.
Tiếng nhạc vừa vang lên, đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng vì quá căng thẳng. Thôi thì mặc kệ tất cả vậy, tôi cứ thế nhắm mắt hát bằng cả tâm hồn mình.
***
Tôi hít một hơi thật sâu khi nốt nhạc cuối cùng vừa dứt. Thế nhưng, đáp lại tôi không phải tiếng vỗ tay mà là một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm khắp căn phòng.
Ờm… tôi có làm gì sai không vậy? Chả hiểu sao không khí lại lạnh ngắt thế này. Đã vậy, Uta còn ngưng hát giữa chừng rồi ngồi xuống luôn. Sao vậy trời?! Tôi đang định cúi đầu xin lỗi đại một câu vì chuyện mình vừa gây ra thì Uta đã ngăn lại.
"K-Kinh thật! Natsu, cậu hát đỉnh quá đi mất!”
"Hả?"
"Tớ thấy mình nên ngồi xuống thì hơn, chứ cứ hát theo thì tớ chỉ làm hỏng nhịp của cậu thôi!”
"C-Cậu đừng nói thế chứ! Tớ muốn cậu hát cùng mà! Tớ đang lo muốn chết đây này!”
"Cậu đùa tớ đấy hả? Hát thế kia mà vẫn còn lo á?" Reita hỏi lại với một nụ cười có phần gượng gạo.
"Đỉnh thật sự luôn ấy! Tớ vẫn còn đang thấy lâng lâng vì bài vừa rồi đây này." Hoshimiya nói với một nụ cười đầy mãn nguyện.
"Kiểu này chắc tớ làm fan của cậu luôn quá." Nanase thì thầm đầy ẩn ý.
Cậu ấy cũng thích idol nam à? Mà khoan, chính tôi vốn đã là "fan cứng" của cậu ấy rồi, nên xin đừng có xảy ra chuyện ngược đời như thế chứ! Tôi chẳng muốn hai đứa rơi vào cái tình cảnh "fan của nhau" chút nào đâu.
"Này, cậu là con trai mà sao lên mấy nốt cao đó mượt thế?" Tatsuya nhìn tôi với vẻ kinh ngạc.
Đó là kết quả của cả một thời gian dài tôi đắm mình trong việc luyện tập giả thanh và giọng pha. Tôi vẫn nhớ như in những ngày lủi thủi đi karaoke một mình, miệt mài luyện tập không ngừng nghỉ.
Chẳng có lấy một khán giả, cũng chẳng có ai lắng nghe, tôi chỉ biết thu âm rồi nghe đi nghe lại, tỉ mẩn chỉnh sửa từng chút một cho đến khi hoàn hảo mới thôi.
“Ờ, ừm… cũng thường thôi mà...”
Tôi cũng chẳng biết phải nói gì hơn, nhưng rõ ràng mọi chuyện không đơn giản như thế.
Hóa ra không khí lạnh tanh lúc nãy không phải vì tôi hát dở. Tôi cũng tự tin là mình không đến nỗi tệ, nhưng cái cách mọi người đứng hình nhìn tôi như hóa đá làm tôi hú vía một phen!
Dù sao thì, chắc là do tôi hát hay đột xuất nên họ mới sốc đến vậy chăng? Thế thì may quá rồi, tôi thầm nghĩ rồi khẽ vuốt ngực cho bớt lo. Ban nãy tôi thực sự hồi hộp đến mức người run bần bật luôn mà.
“Này Natsu! Tớ muốn nghe cậu hát tiếp! Cậu thử bài này đi!”
Uta lại kéo tôi về phía cái máy Denmoku rồi chỉ vào bài cậu ấy vừa chọn.
Đó là một bài hát rất nổi tiếng của ban nhạc mà tôi yêu thích.
“Ừ, bài này hay thật đấy. Chúng ta cùng hát nhé, Uta!”
Vừa dứt câu thì tôi mới giật mình nhận ra mình có chút quá đà.
“Trời ạ, nghe có vẻ hơi sến quá nhỉ?”
“Hơi hơi thôi! Cơ mà cậu không phiền thật chứ? Tớ hát cũng bình thường thôi, sợ lại làm vướng chân cậu thì dở.”
"Làm gì có chuyện đó! Đi karaoke là phải đông vui như thế này thì mới 'cháy' được chứ!”

Đó thật sự là những lời từ tận đáy lòng tôi. Việc được hát cùng người khác rõ ràng là vui hơn hẳn so với lúc lủi thủi một mình. Có lẽ đối với tôi, cảm giác này giống như một làn gió mới vậy, vì dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên tôi được đi karaoke cùng bạn bè mà.
“Được rồi, thế… bài này cậu biết không? Hay bài này?” Uta vừa hỏi vừa lướt máy.
Cậu ấy chọn trúng mấy bài của một ban nhạc rock khá là kén người nghe. Tôi thì nghe suốt rồi, nhưng chắc Hoshimiya với mấy người khác chưa nghe bao giờ đâu.
“Tụi mình đúng là cùng gu âm nhạc thật đấy, Uta.”
“Tớ biết ngay mà! Nghĩ lại mới thấy, hình như trước giờ tụi mình chưa bao giờ bàn về âm nhạc nhỉ? Tớ chẳng có mấy người bạn để mà ngồi nói chuyện về rock đâu, nên giờ tớ đang phấn khích lắm đây! Yeah!” Uta reo lên đầy hào hứng, rồi vỗ vai tôi một cái rõ mạnh.
Mùi hương thoang thoảng từ cậu ấy tỏa ra dễ chịu thật, nhưng nó lại khiến tôi thấy hơi lúng túng khi đứng gần con gái, thế nên làm ơn tiết chế cái năng lượng đó lại chút được không!
Trời ạ, lần nào có ai chạm vào mình tôi cũng đều nghĩ thế cả… Nhưng mà gạt chuyện đó sang một bên thì tôi với Uta đúng là rất cùng tần số. Cảm giác có được một người bạn để cùng chia sẻ gu âm nhạc thế này thật sự rất tuyệt vời.
“Đ-được rồi! Triển hết luôn đi!”
Tôi hô lên, bắt đầu hòa mình vào nhịp điệu rồi mỉm cười với Uta.
Chỉ một giây sau, cậu ấy cũng đáp lại tôi bằng một nụ cười rạng rỡ.
“Ừm!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Ý của Uta là đang ám chỉ Hoshimiya hát dở nên mới bám theo Uta để đỡ cô đơn. Denmoku: máy chọn bài karaoke (bảng điều khiển cảm ứng) ở Nhật.