Trong giấc mơ này, tôi có thể bình tĩnh rà soát lại tất cả.
Bằng tư duy của một người lớn.
Ví dụ như…
‘Tại sao hơn một nửa số đứa trẻ chúng tôi gặp lại thay đổi mỗi lần đặc vụ bước vào?’
Nếu tất cả đều thay đổi, tôi có thể suy luận hợp lý: ‘À, hẳn có nhiều nơi tương tự tồn tại song song, do tính chất của hiện tượng siêu nhiên này.’
Nhưng nếu chỉ hơn một nửa thay đổi… thì lại là chuyện khác hoàn toàn.
Điều đó có nghĩa, hơn một nửa đã biến mất.
Ít nhất là biến mất theo cách không thể gặp được đặc vụ nữa.
Và rồi…
‘Tại sao các đặc vụ khác không thắc mắc gì về chuyện đó?’
Hai khả năng ghê rợn nhưng rõ ràng lóe lên trong đầu tôi.
Một là chính họ cũng đang bị câu chuyện ma này tác động.
...Hoặc hai, họ cố tình che giấu sự thật khỏi tôi - một lính mới.
Có thể cả hai.
‘Nếu vậy thì…’
Chẳng phải tôi đang có thứ hoàn hảo để xử lý tình huống thế này sao?
Một thứ có thể hỗ trợ trực giác của mình.
Một thứ mà tôi không cần xin xỏ ai cả.
⟬Đúng thế! Thông minh lắm. Nho à, trí tuệ đúng lúc chính là kho báu ngàn đời.⟭
⟬Đừng quên những gì con học được trong giấc mơ này khi tỉnh dậy.⟭
Cảm giác như một bàn tay nhăn nheo đang vỗ nhẹ khích lệ lên đầu tôi.
‘À… cảm ơn, Lão đại.’
...
...
“Uầy.”
Kyarararara…
Tiếng cười vang lên cùng tiếng chuông ngân.
Một buổi sáng vàng mới đã bắt đầu.
“Đi gặp Công Chúa Người Cá nào!”
“Chơi đuổi bắt thôi!”
Đám trẻ ríu rít hò hét khi thức dậy, lũ lượt kéo nhau ra ngoài.
Bình thường tôi sẽ lập tức đi theo để thu thập thông tin, nhưng giờ tâm trí tôi chỉ tập trung vào một ý niệm rõ ràng.
Một điều tôi đã kết luận trong giấc mơ.
“...”
Tôi thò tay vào chiếc áo khoác dày, cẩn thận lôi ra thứ đã chuẩn bị kỹ càng để không làm vỡ–
『Siro Thám Tử Cho Trẻ Em』.
–thứ tôi đã tạo ra bằng cách nhấn nút emoji trong Ấp Trứng Giấc Mơ.
Tên chính thức ở Daydream là:
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Tập đoàn Daydream: Truyện Kinh Dị
『Dược Thể Dò Tìm』
Mô tả:
Khi uống vào, tầm nhìn sẽ sáng rõ để chỉ ra thứ bạn cần nhất ngay lúc đó.
========================
Nếu uống siro này, tôi sẽ nhìn thấy đứa trẻ có thể cứu được.
Vì lúc này, nhiệm vụ của tôi (và thứ tôi cần làm nhất) chính là cứu một đứa trẻ.
‘Được rồi.’
Bình thường tôi sẽ cân đo đong đếm thiệt hơn, nhưng…
Đây là chuyện cứu người. Tính toán kiểu đó chỉ khiến bản thân tôi thấy như kẻ bẩn thỉu.
‘Vả lại, tôi cũng cần thử nghiệm công dụng của nó.’
Tôi mở nắp niêm phong và tu hết một hơi.
Đúng như trên nhãn, siro có mùi anh đào nhân tạo, ngọt sắc, trôi xuống cổ họng.
“…Haa.”
Tôi bỏ chai rỗng vào túi.
Không có ánh sáng lấp lánh hay hiệu ứng kịch tính như khi uống『Dược Thể Phục Hồi』, nhưng nhịp tim tôi dần ổn định, tâm trí trở nên sáng suốt.
‘Giờ thì kiểm tra thôi.’
Tôi đảo mắt nhìn lũ trẻ còn ở phòng sinh hoạt chung, rồi nhìn ra cửa sổ chỗ đám đang chạy ngoài kia.
Chờ xem ai sẽ ‘lọt vào mắt mình’.
Tuy nhiên…
“...Uả?”
Sao chẳng thấy gì cả?
Mấy đứa chạy nhảy ngoài kia, mấy đứa cười đùa bên đài phun nước xa xa.
Chúng chỉ là… những đứa trẻ bình thường. Chẳng đứa nào nổi bật.
Trong thoáng chốc, một nỗi lạnh buốt lướt qua. Liệu thật sự không có mục tiêu cứu hộ nào sao?
Nhưng rồi.
‘…Hả?’
Tôi cảm thấy có gì đó khác lạ.
Một luồng sáng rực rỡ lóe lên ở rìa tầm mắt.
“...”
Tôi quay đầu nhìn.
Là túi áo khoác phía đối diện.
Chỗ tôi cất vật phẩm mua được ở khu chợ vô diện trong cống ngầm.
‘Sao lại là nó…’
Tôi thò tay lấy ra.
Một tờ giấy in bốn con tem cổ điển.
Trông giống mấy loại tem quyên góp rẻ tiền, hay nhãn dán quảng bá, những mảnh hình in cảnh vật của đường phố thời xưa của Hàn Quốc.
Nhưng nếu nhìn kỹ, bạn sẽ thấy chủ thể trong tem không phải người.
Bồ câu, chuột, mèo hoang, chim sẻ, gián.
Những sinh vật thường sống chen cùng người trên phố.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Truyện Kinh Dị
『Con Tem Phố Xá』
Mô tả:
Một con tem kỳ lạ cho phép người dùng cải trang thành một loài vật thường thấy trên đường phố quận Yeongdeungpo, Hàn Quốc, thế kỷ 20.
Sản phẩm của [Cửa Hàng Hiện Vật Ngày Hôm Nay].
========================
…Tôi mua nó để phòng trường hợp phải bỏ chạy hay lén theo dõi ai đó. Lúc nghe Đặc vụ Choi gợi ý, tôi toát mồ hôi lạnh.
Rồi lại càng vã mồ hôi khi chọn đồ không thuộc Daydream để đổi lấy nó.
Dù sao, năng lực chính của vật phẩm này rất rõ ràng.
‘Tôi có thể biến thành một loài vật phi nhân loại của phố xá.’
Nghe hữu ích chứ?
Tất nhiên, đi kèm một tác dụng phụ chí mạng.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Truyện Kinh Dị
『Con Tem Phố Xá』
Mô tả:
Nếu hiệu lực kéo dài hơn 2 tiếng liên tục, cơ thể người dùng có thể bắt đầu đột biến theo loài đó.
========================
Không đơn thuần biến thành thú, mà là bị ‘nhiễm’ đặc điểm quái dị của nó.
Nhiễm như mấy thứ trong trò chơi kinh dị sinh học ấy.
Hãy tưởng tượng mọc mỏ bồ câu từ quai hàm, hay mọc cặp mắt chim sẻ ngay trên trán.
‘Ghê quá.’
Nghĩ thôi cũng đủ nổi da gà. Tôi thề thêm một lần nữa, tôi tuyệt đối sẽ không vượt quá giới hạn.
Nhưng… biến thành thú vật trong một câu chuyện ma vốn yêu cầu hình hài trẻ con để bước vào… có thật sự là ‘thứ tôi cần nhất’ lúc này không?
Một linh cảm lạnh lẽo dấy lên.
‘Nhưng minhd cần phải kiểm chứng.’
Daydream chưa bao giờ lừa người về hiệu quả dược phẩm cả, dù họ có nói dối đủ trò khác.
Tác dụng của chúng luôn chính xác.
‘Được rồi.’
Nếu thấy sai sai, tôi sẽ nhổ tem ra ngay và trở lại hình dạng trẻ con.
Tôi hít sâu, lột một con tem và đặt vào miệng.
“…!!”
Tầm nhìn tôi hạ thấp.
Còn thấp hơn cả lúc biến thành trẻ con.
Lưng còng xuống, cơ thể tôi chống bằng bốn chi.
Một cảm giác ấm áp như có lông bao phủ. Hai tai dựng lên. Râu ria run rẩy.
‘Một con mèo à.’
Tôi ngẩng đầu.
Thà biến thành bồ câu thì còn có thể bay. Nhưng ít ra cũng không biến thành gián hay chuột. Thế cũng đỡ gớm…
...
‘Ồ.’
Thành phố vàng rực rỡ tan biến.
Đại dương xanh biếc, những căn nhà gạch như cổ tích, những con đường rộng mở, cờ xí rực rỡ… tất cả mất màu và mục rữa.
Thay vào đó, những cảnh tượng rùng rợn hiện ra. Ống kim loại hoen gỉ. Cột đèn nhấp nháy hỏng hóc. Tòa nhà nửa đổ sập. Những vệt máu bẩn thỉu loang lổ. Các khối u xấu xí, phồng rộp, mưng mủ, chèn kín gạch đá và cột đèn, đập thình thịch và rỉ dịch. Không gian này bị nhiễm bẩn! Sai trái! Sai trái rồi! Nó ở khắp nơi! Tôi đang nhiễm–
‘Nhổ nó ra ngay!’
