Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 155.1: Một Đặt Vụ Giỏi

Thấy tân binh bắt đầu ăn vạ.

Hai tiền bối liền rưng rưng nước mắt như sắp khóc.

Cả ba chúng tôi đã quay về lúc tám tuổi.

Tình hình xấu đi theo cách thật mỹ mãn.

Chết tiệt!

Đây đâu phải thảo luận, mà chỉ là xả cảm xúc tràn lan thôi…!

Khi tôi định mở miệng giải thích lý do đằng sau câu “Không! Chúng ta phải tiếp tục tìm!”, tôi đã sẵn sàng cắn lưỡi để giữ bình tĩnh nếu cần, nhưng cả hai người kia đã bị cuốn trôi theo cảm xúc mất rồi.

Nước mắt lan truyền nhanh lắm, nhất là giữa lũ trẻ con…!

“C-Chúng ta vẫn còn thời gian, anh bảo là chỉ làm hai ngày vì quy tắc thôi. Em nghĩ nghĩa là vẫn còn thời gian để thám hiểm an toàn mà không bị ô nhiễm…”

“…Cũng đúng.”

“Vậy em muốn tiếp tục tìm thêm, anh ơi. Chỉ một đứa trẻ thôi. Biết đâu nó ở đây mà chúng ta chưa thấy!”

Đặc Vụ Choi nhí sụt sịt.

“V-Vậy… thêm hai ngày nữa thôi…”

“Đặc Vụ!”, Dù khóe mắt đỏ hoe, Đặc Vụ Đồng lập tức chen ngang, trừng mắt với Choi rồi quay sang tôi với giọng cứng rắn:

“Không.”

Tôi muốn nói “Tại sao không?!”.

Và tôi nói thật luôn:

“Tại sao không?!”

Tôi sẽ lên cơn điên ở đây.

Đặc vụ Đồng quát trả.

“Vì nó nguy hiểm! Sinh mạng của đặc vụ luôn đặt lên hàng đầu. Nếu chúng ta vượt quá giới hạn quy tắc…!”

Giọng anh ta nghẹn lại.

“Anh từng thấy nhiều đặc vụ chết vì thế rồi. Biết bao tiền bối không bao giờ quay lại được.”

“...”

“Chính vì vậy… đừng bao giờ bắt đầu kiểu này. Tuân theo quy tắc mới là đúng đắn.”

‘...Haiz.’

Anh ta cũng chẳng sai.

Rồi Đặc vụ Đồng liếc nhìn cánh tay tôi.

“Đừng quên cánh tay đó cần được sạc lại ba ngày một lần.”

“Em mang sẵn bộ sạc rồi! V-Vậy thế này nhé? Chỉ thêm một đêm thôi. Một đêm duy nhất.”

Đặc vụ Choi giơ một ngón tay.

“Nếu đến chiều mai mà ta vẫn không chắc cứu được ai, thì rút lui. Nếu chậm nửa ngày thì chúng ta chỉ viết thêm một dòng trong báo cáo là xong.”

“...”

Cả hai chúng tôi theo bản năng quay sang Đồng.

“Jaekwan à…”

“Đặc vụ, tôi…”

“Muốn làm gì thì làm.”

Đặc vụ Đồng ngậm miệng.

Chỉ để lại một câu.

“Hãy nhớ là tôi chưa từng đồng ý đó.”

Nhìn là biết ngay.

Mặt anh ta đỏ bừng, không giấu nổi sự bực tức lẫn cay đắng.

Nhưng đồng thời đó cũng là ám hiệu ngầm: anh ta sẽ không phản đối nữa. 

Thế là Đặc vụ Choi nhanh chóng chốt.

“Được! Thêm một ngày thôi!”

Ba đứa trẻ chúng tôi hứa nếu vẫn không tìm thấy gì, sẽ lập tức bỏ cuộc và rút về.

Thế là mỗi người quay về ký túc của mình trong khu vực được phân công.

Đặc vụ Choi sẽ đi về phía gần cung điện, Đặc vụ Đồng trấn thủ ở đài phun nước trung tâm, còn tôi… thì về hướng cổng thị trấn.

Phiền một nỗi, đường của chúng tôi trùng nhau nên tôi phải đi cùng Đồng.

“...”

“...”

“À, tôi xin lỗi…”

“…Không sao.”

Đồng thở dài, rồi nói:

“So với những trường hợp bị lừa bởi trò đùa Yêu tinh… kết cục này vẫn còn lý trí lắm.”

“Th-Thật sao?”

“Ừ. Có nhóm còn khóc lóc, xông vào và vật lộn với nhau cơ.”

Ơ… Ra vậy.

“Đó là lý do vì sao chúng ta cần có quy tắc. Trong tình huống siêu nhiên thế này, dù lúc đó có vô lý, cứ bám sát quy trình sẽ hiểu ra sau cùng. Đó mới là lựa chọn đúng.”

Đặc vụ Đồng hít sâu hơn.

“Dĩ nhiên, không phải lỗi của cậu đâu, Nho. Lính mới nào cũng gặp cảnh này ít nhất một lần. Nhưng người phụ trách đã thất bại, không giải thích tử tế, lại hùa theo thì…”

“...”

Quả nhiên rất giỏi trong việc chặn họng tân binh vừa mới thương lượng thành công thêm một ngày nhờ chính sự ‘thất bại’ kia…

Dù Đồng trông vẫn chưa vui vẻ gì, không khí cũng dịu đi đủ để anh ta còn kịp dặn dò lúc chia tay.

“Tất cả bọn trẻ sẽ ngủ trước nửa đêm thôi. Nho, đừng phí sức. Cậu cũng nghỉ đi.”

“…Vâng.”

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Chuyện Ma:

[Thủy Cung Lấp Lánh]:

Ở Thủy Cung Lấp Lánh, ngày và đêm được định đoạt bởi tiếng chuông đồng hồ của thị trấn.

Khi đêm xuống, cơn buồn ngủ khớp với nhịp sinh học trẻ em sẽ ập đến. Ai nấy thiếp đi trước nửa đêm, rồi sáng ra sẽ có tiếng nhạc vui tươi đánh thức.

========================

Một kết cấu siêu nhiên, đậm chất chuyện ma.

Tôi đi ngang qua khu cung điện rực đỏ ánh vàng, tiến vào khu thị trấn ngập sắc lam và trắng dịu nhẹ, rồi bước vào nơi trọ được phân công.

Tấm bảng ở cổng đề:

〔Giường Tiến Vào Thế Giới Giấc Mơ〕

〔Dành cho Trẻ Con〕

Bên trong là một gian phòng rộng lớn, trang trí hệt như giấc mơ của trẻ nhỏ, với cả chục chiếc giường tán mùng bông xù.

…Đám trẻ trong phòng đều ngủ say cả.

Vì tôi đã dốc nốt từng khoảnh khắc để tìm một đứa trẻ có thể cứu được, nên đã tận dụng thời gian đến cùng.

Cơn buồn ngủ cũng ập xuống tôi.

“Haa…”

Tôi chọn đại một giường trống, nằm xuống. Chăn gối mềm đến nỗi như ôm chặt lấy đầu và thân thể tôi.

Thoáng chốc, cảnh tượng mất mặt vừa nãy lại lóe lên… Trời ạ.

Tôi vừa ăn vạ? Tôi thật sao?

‘Ngay cả khi con bé, chắc tôi cũng chưa từng làm trò đó.’

Với tính cách của Đặc vụ Choi và Đồng, chắc hẳn họ cũng nghĩ tương tự về chính mình.

Có lẽ vì trò lừa của Yêu tinh không phải là trẻ hóa thực sự, mà là bóp méo, nên chúng tôi bị biến thành trẻ con về mặt ‘khái niệm’.

Vậy nên quan trọng nhất là giữ bình tĩnh, đừng để những tính cách phóng đại kia dắt mũi.

Mục tiêu vẫn như cũ thôi.

Trong cơn mơ màng, tôi tự hứa.

‘…Ngày mai phải dậy sớm, bắt đầu tìm ngay.’

Chỉ một đứa.

Chỉ cần cứu được một đứa thôi…

...

...

⟬Nho à.⟭

…Hử?

⟬Nho ơi. Con sẽ thành một đặc vụ giỏi đấy. Cánh tay của con cũng nghĩ thế.⟭

Một giọng nói ấm áp, thân thuộc vang lên.

Nghe kỹ hơn, nó còn mang cảm giác chắc chắn, vững vàng.

Cái gì thế này?

⟬Đây là giấc mơ của con.⟭

Ra vậy.

Đúng là tôi đã ngủ thiếp đi.

Trước mắt nhắm nghiền, những tia sáng lung linh rực rỡ bập bùng như ngọn lửa ấm.

⟬Trong mơ, những ý nghĩ mà đời thực không thể nảy ra sẽ xuất hiện. Vì con đã thoát khỏi xiềng xích của hiện thực.⟭

...

Những điều không thể nghĩ ra ngoài đời.

Đúng thật. Vì nhiệm vụ cứu hộ này buộc chúng tôi phải nhập vai trẻ con, nên hẳn có nhiều điều tôi đã bỏ sót.