Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 156.2: Mèo Hoang

Vậy là… bọn trẻ.

Một khi đã bị nhiễm hoàn toàn, cơ thể chúng bị những khối u loét xâm chiếm, thì nhân tính cũng biến mất, để rồi biến thành những sinh vật kinh dị gớm ghiếc.

Đó là lý do vì sao mỗi lần đặc vụ đến, lũ trẻ lại ‘biến mất’.

Chúng chết, bị hấp thu vào cụm u thịt khổng lồ và trở thành một phần của nó…

‘…Khốn nạn.

Tôi cắn chặt móng vuốt để kiềm chế cơn chửi thề.

Dù đã đọc hết thảy điều này trong Hồ Sơ Khám Phá Những Bí Ẩn TBT, cảm giác ghê tởm tận ruột gan vẫn khiến lông tôi dựng ngược.

“Đã thu thập bằng chứng!”

“Im đi.”

“V-Vâng, thưa chị.”

Cuối cùng, ba nhân viên kia cũng thành công săn được một con ‘người cá’ và cắt lấy cơ quan cảm giác từ cái đuôi của nó làm bằng chứng.

Cảnh tượng ấy, cái cách họ lấy bằng chứng, gợi nhớ tôi đến hình ảnh lũ trẻ cá vắt máu và dịch nhầy từ nạn nhân. Một sự chồng chéo khiến dạ dày tôi quặn lại.

Có được chứng cứ đó, họ hoàn toàn có thể rời khỏi nơi này.

Thế nhưng, thay vì đi thẳng ra thuyền, họ lại tiếp tục len lỏi vào những con hẻm tối, tiến sâu hơn.

‘…Vì họ còn một mục tiêu thứ hai.’

Người nào quen với nhân viên Tập đoàn Daydream sẽ lập tức hiểu.

‘Vật phẩm.’

Chính vì vậy mà câu chuyện Bóng tối này, dù chỉ hạng C, vẫn do Bộ phận Nghiên Cứu phụ trách, chứ không chuyển cho đội thường.

Họ đã phán đoán: “Với quy mô và những manh mối ở đây, chắc chắn còn ẩn giấu bí mật lớn hơn.”

Thế là, lần nào cũng có vô số người tình nguyện tham gia.

‘Mọi chuyện đều có lý do cả.’

Bởi manh mối ấy chính là vật phẩm chỉ có thể tìm thấy ở nơi này. Một di tích còn sót lại của nền văn minh kỳ diệu đã lụi tàn trong thành phố hoang phế.

Tên nó là…

『Tiếng Thở Dài Của Thiên Sứ.』

***

“Ai da, làm gì có cái ‘thở dài’ nào ở đây chứ!”

“Im lặng.”

Một nhân viên Tập đoàn Daydream, người mặc bộ côm - lê và chiếc mặt nạ kỳ quái, càu nhàu trong con hẻm phụ.

Họ không chỉ vì điểm phúc lợi mà đến đây. Tin đồn về một công nghệ cổ xưa ẩn dưới tàn tích đã kéo bọn họ tới.

Đội hình lần này, rõ ràng, gồm toàn kẻ ham kho báu hơn là ham danh.

『Tiếng Thở Dài Của Thiên Sứ』

Đó là một hiện vật hình ốc biển, đôi khi tìm thấy trong hoặc quanh những ngôi nhà đổ nát.

Sức mạnh thật sự của nó chỉ hiện ra khi áp vào tai.

Một tiếng ngân trong trẻo phát ra từ trong vỏ, xoa dịu tâm trí, chữa lành thương tích, hồi phục sinh lực.

Một vật phẩm hồi phục.

Nó thuộc số ít vật phẩm mà Tập đoàn Daydream chịu mua lại, nên nhân viên nào cũng mắt sáng rực, lục tung từng ngõ ngách chỉ để tìm.

Nhưng thành phố này đã bị lục lọi hàng chục lần mà vẫn chưa thấy. Muốn tìm được, họ buộc phải liều mạng tiến sâu hơn, hoặc phát hiện ra những buồng bí mật chưa ai chạm đến.

Cũng vì thế, không ít kẻ chết trước khi kịp sở hữu nó.

“Á–!!”

‘Đồ ngu.’

Nghe tiếng hét vọng ra từ con hẻm vừa bỏ qua, Baek Saheon chỉ thoáng nhếch mép, tự khen mình đã chọn đồng đội khôn.

‘May mà mình chen lên trước.’

Đám này có điên thật, nhưng ít ra chúng không ngu đến mức làm trò lố như thế chỉ để có một vật phẩm.

Hắn ta kín đáo sờ vào tấm ‘vé’ thoát thân dùng để cắt từ đuôi sinh vật, rồi khẽ nhếch khóe môi.

‘Chuẩn bị cho việc rời đi coi như xong.’

Giờ thì có thể thong thả tìm vật phẩm. Nếu có chuyện gì, hắn cứ ném đồng đội cho lũ người cá là xong… Khoan.

Vừa rồi.

Có cái gì đó vừa lướt qua à?

‘…Hả?’

Baek Saheon chớp mắt.

Hắn ta chắc chắn vừa thấy thứ gì lóe lên từ bóng cột đèn và trườn quanh góc phố, ngay ở khóe mắt hắn.

Baek Saheon liếc sang đồng đội, nhưng không ai có phản ứng.

‘Không lẽ mình nhìn nhầm?’

Nhưng Saheon từ xưa vốn chỉ tin vào giác quan của bản thân, nên hắn ta không bỏ qua.

Tuy vậy, cũng chẳng muốn mở miệng nói với Đội phó Đội A.

…Người đàn bà đó là kẻ ít có khả năng bị dụ hành động nhất.

— “Này. Nếu định bịa ra chuyện có quái vật mới trong một Bóng tối suốt bảy năm nay chỉ sinh ra người cá, thì ít nhất tả cho đàng hoàng chút đi.”

— “Cản đường tôi nữa là bỏ mặc anh ngay đấy.”

‘Và ả ta sẽ làm thật, con khốn.’

Khốn nạn, không còn thì giờ. Ngay cả vật phẩm cũng không kịp.

Nghiến răng, Saheon dán mắt về phía góc hẻm.

Rồi đúng lúc đó.

Vút—

Một bóng đen lướt qua ánh đèn.

Vẫn là thứ khi nãy hắn ta thấy.

Đôi tai nhọn, thân hình mảnh dẻ, bốn chân thon dài.

…Hừ, cái quái gì thế.

Một thứ quen thuộc.

‘Chỉ là một con mèo con thôi.’

Saheon thở phào, pha chút bực bội. Một con mèo hoang tầm thường, loại phiền phức vẫn hay chạy ngoài phố.

Hắn ta đã nghĩ thế…

‘...Khoan?’

Ngay lập tức, một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Trong Bóng tối này, ngoại trừ lũ người cá ô nhiễm, chưa từng có sinh vật nào tồn tại.

Không thể nào lại có mèo hoang.

“…!”

Hàng loạt tính toán vụt qua đầu Saheon.

Lặng lẽ, để không ai chú ý, hắn ta khẽ nhấc miếng băng che mắt… để mở『Mắt Ngược』ẩn giấu bên dưới.

Và rồi.

Hắn ta nhìn thấy nguy hiểm.

“…!”

Một quầng sáng đỏ thẫm rực lên sau góc phố.

Ngay cả khi bị bóng tối che phủ, nó vẫn hiện rõ. Thứ ánh sáng tượng trưng cho chuột, gián, cánh, răng,... như bầy côn trùng hạ đẳng gộp lại.

Không.

Đó không phải mèo!

Không phải sinh vật bốn chân bình thường. Có gì đó sai sai ở đây. Người cá à? Không… còn khủng khiếp hơn. Quầng sáng đó… hắn ta đã từng thấy ở đâu rồi…

‘...Kim Soleum?’

Saheon giật phắt đầu lên.

“Anh làm gì thế?”

“K-Không, không có gì.”

Cổ cứng đờ, hắn ta quay lại nhìn góc hẻm…

Bóng đen biến mất.

Quầng đỏ kia cũng tan đi như chưa từng tồn tại.

“...”

Giả vờ tìm kiếm, Saheon bước tới góc hẻm, tim đập dồn dập.

Và khi vừa rẽ qua…

Trên mặt đất, lằn chữ khắc sâu bằng vết cào bén nhọn.

〔Chuẩn bị chết đi.〕

“...!!”