Tiệm Xăm Ánh Trăng, nơi tôi vừa trở lại, tối hơn hẳn lần trước.
Trước đây nơi này từng mang lại cảm giác ấm áp, vậy mà lần này lại phủ kín một bầu không khí lạnh lẽo khó tả.
Có lẽ là do tôi lén vào bằng cửa sau? Hay là…
‘…Ánh trăng hôm nay quá yếu.’
Vệt sáng tròn chiếu xuống cỗ máy thủ thuật khổng lồ giữa phòng, nhưng chỉ để lại một hình trăng khuyết chứ không phải tròn đầy.
‘…Có lẽ giờ này không phải giờ làm việc.’
...Trong những ghi chép trước giờ tôi đọc chưa từng có chi tiết này.
Tôi rón rén bước tới, từng bước dè chừng… và rồi ánh mắt tôi chạm phải quầy tối phía trước.
“…!”
Người thợ xăm tóc xoăn với cổ phủ kín những hình xăm dày đặc đứng đó.
Chủ tiệm.
Cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt đen sẫm hơn hẳn lần trước, rồi nâng tấm bảng nhỏ lên.
〔Khách có lông xin vui lòng mặc áo choàng trước khi vào.〕
Ơ.
Tôi vội nhả con dấu đang ngậm trong miệng. Thân thể tôi dần lớn lên, trở lại hình dạng con người (dù chỉ là một đứa trẻ). Miệng vừa kịp hóa thành miệng người thì tôi hấp tấp lên tiếng.
“Ơm, em… xin lỗi đã lẻn vào bằng cửa sau–”
Mặt tôi lập tức bị chộp lấy.
“…!!”
Người thợ xăm, đeo găng đen, bóp lấy mặt tôi chỉ bằng một tay rồi xoay ngó mọi hướng. Trước, sau, trái, phải.
Đôi mắt đen thẳm của cô ấy xoáy thẳng vào tôi.
Đồng tử cô ấy giãn nở. Đen. Một màu đen tuyền kịch liệt, bất thường đến mức rợn người. Con người bình thường lẽ ra phải thấy lòng trắng mắt chứ? Tại sao tôi chẳng thấy chút nào?
Bóng dáng cô ấy càng lúc càng cao lớn. Mái tóc xoăn xanh thẫm dài ra, tràn ngập không gian như rong biển dưới đáy biển.
Nơi nhỏ bé, chuyên nghiệp và ấm cúng trong ký ức tôi bỗng hóa thành một không gian xa lạ, đầy những kỹ pháp và phong cách khó hiểu.
“Gì đây? Chuyện gì thế này?”
Chuông báo động vang dội trong đầu. Tôi nhận ra mình đang bị kẹt trong chính câu chuyện ma quái…
Không.
“Ơm.”
Tôi cố ép miệng mình cử động.
“…Em có thể… hóa mèo lại được không?”
...
Cạch.
Người thợ xăm buông tay tôi ra. Tôi vội nhét lại con dấu vào miệng, chẳng kịp để ý đến sự kinh tởm, và cơ thể tôi co nhỏ, tôi hóa về dáng mèo.
“...Meo.”
Mọi thứ trở về bình thường. Một tiệm xăm nhỏ, chuyên nghiệp và ấm cúng. Người thợ xăm lại là một bà chủ có vẻ hiền lành và cá tính.
“…Vậy… ổn chứ?”, tôi cất giọng trẻ con.
“…!”
Ôi vãi, tôi thực sự đang nói tiếng người.
“À… ổn.”
Chủ tiệm lục lọi sau quầy, rồi đưa ra một tấm bảng khác.
〔Đảm bảo giao tiếp thoải mái〕
“...”
Nghĩ lại thì…
‘Chủ Tiệm Ánh Trăng chưa bao giờ nói một lời.’
Và cái biển treo ngoài cửa khi nãy…
‘…Đâu có phải chữ Hàn.’
Thế mà tôi lại đọc hiểu. Nếu không vì cảm giác bất an ấy, hẳn tôi sẽ nghĩ nó là tiếng Hàn từ đầu.
Ngay cả những hình xăm tôi tưởng là chữ Hàn trên cổ chị cũng có khi không phải…
“...”
Thật sự quái dị.
'Mình phải cảnh giác.’
Sự vô hại của chủ tiệm chỉ áp dụng khi xăm, ngoài ra chẳng có gì đảm bảo. Tôi phải khắc ghi điều đó.
Nhưng phản ứng ban nãy cũng chứng thực được một điều.
“…Chị kiểm tra em vì em bước vào dưới hình dạng trẻ con đúng không? …Trẻ con dễ nhiễm bệnh hơn.”
!
Người thợ xăm ngẩng đầu.
Đúng rồi.
‘Tiệm này chỉ nhận thanh toán bằng vật phẩm liên quan đến biển.’
Đó chính là mối liên hệ với phần mộ nàng tiên cá. Các nhân chứng cũng từng nhắc đến một cửa sau.
Mà cửa sau thường là chỗ “chỉ dành cho nhân viên”…
“…Chị chủ.”
Tôi cẩn thận chìa ra một móng mèo.
“…Em tìm thấy cửa sau này trong thành phố ngầm bị hủy hoại.”
Đôi mắt cô ấy xoáy chuyển.
“Vậy… tiệm này vốn nằm ở đó sao?”
Im lặng.
“Chị là người từ thành phố ấy à?”
Im lặng.
“Vì sao nơi đó thành ra thế? Trẻ con bị lừa gạt và chết dần…”
Đôi mắt người thợ xăm thoáng buồn. Không còn xoáy đen nữa mà lấp lánh nước.
Sau khi liếm mép, tôi cất lời,
“Giờ vẫn còn trẻ con mắc kẹt ở đó. Có cách nào để chúng đi ra bằng cửa chính tiệm này không…?”
Rầm.
Bức tường rung lên khi chị đập mạnh bút xuống. Nét chữ đậm, run rẩy khắc thành dòng chữ khổng lồ.
〔K H Ô N G〕
“…Em hiểu rồi.”
Tim tôi như muốn vỡ tung, nhưng miệng vẫn thốt ra đều đặn.
“…Vì chúng đã nhiễm bệnh, nên không thể sao? Nếu vậy thì…”
Xin hãy nói đi.
“Về nguồn lây, mấy cụm thịt kỳ dị ấy… chị có thể cho em biết chút gì không?”
...
Người thợ xăm lại nhấc bút.
Bằng bay run rẩy, cô ấy xé một tờ giấy nhớ và bắt đầu viết.
Những nét bút nhỏ, ấn mạnh trên giấy. Hai nét. Tôi nhìn rõ từng đường được khắc xuống.
Cuối cùng, chị lật tờ giấy, đưa ra chữ viết hoàn chỉnh.
〔■■〕
“...”
Hả?
Tuy không hiểu nghĩa, nhưng tôi vẫn phát âm được.
Thế là…
“■■!”
Một cú sốc nổ tung trong đầu tôi.
Vô số hình ảnh lao vụt qua:
Những sinh vật kỳ dị trồi lên từ mặt nước phát sáng. Ký sinh bám riết nơi mép đá, cắn xé rồi tái sinh, đào rúc không ngừng, gỡ bao nhiêu cũng mọc lại, tràn vào thành phố sóng biển. Các phòng thí nghiệm ngầm, nghiên cứu, tự sát, chết chóc, ô nhiễm lan rộng. Tiếng hét. Nỗ lực bỏ trốn. Con tàu cuối cùng chìm nghỉm. Tiếng than khóc của chiếc tù và. KHÔNG. Trẻ con bị lây nhiễm. Hãy cắt đứt sợi dây. Tiếng hét. Cẩn thận lũ trẻ. Đây là địa ngục. Hãy loại bỏ chiếc tù và. Đừng tin. Nhiễm tràn lan…

“Khụ—!”
Máu phun ra. Không chỉ từ miệng, mà cả mũi, mắt và thất khiếu của tôi đều rỉ máu. Cú sốc như khiến chúng vỡ tung.
Người thợ xăm hốt hoảng rót thứ nước chanh lạ vào một cái bát và đưa cho tôi. Tôi chẳng biết mèo có uống được không, nhưng vẫn uống ừng ực.
Vị chua gắt xen lẫn vị máu lan trên lưỡi. Tôi cố bám lấy vị ấy để xua hình ảnh trong đầu ra ngoài…
Đắng nghét, nhưng ý tưởng lóe sáng trở lại đầu tôi.
‘Lúc nãy…’
Một vụ nổ thông tin ẩn trong hai ký hiệu đó.
Có phải đây là ngôn ngữ gốc của phần mộ nàng tiên cá? Tôi không chắc đã hiểu hết. Nếu hiểu được, tôi đã không còn là con người nữa.
Nhưng một điều chắc chắn:
‘Người thợ xăm này xuất thân từ câu chuyện ma nơi phần mộ nàng tiên cá.’
Và vì lý do nào đó…
‘Chiếc tù và.’
Vật phẩm『Tiếng Thở Dài Của Thiên Sứ』liên quan trực tiếp tới thảm họa này…
Một thứ quái lạ, sự kết hợp hai hình ảnh hoàn toàn trái ngược.
“Chữa lành và cái chết.”
Rợn sống lưng.
…Nếu nhìn qua con mắt trẻ con, chiếc tù và ấy sẽ hiện ra thế nào?
“…Chị thợ xăm.”
Tôi nuốt trọn vị chua lẫn máu.
“Chị có thể kể… chị nghĩ thế nào về vật hình tù và mà chị còn nhớ không?”
Đôi môi cô ấy khẽ động, mấp mấy thành từ và tôi đọc được.
〔Dơ bẩn.〕
Nhơ nhuốc. Ghê tởm. Dù lý trí không thấy đe dọa, nhưng hình ảnh ấy vẫn để lại dư âm buồn nôn, bất an.
Không gian quanh cô ấy lại chao đảo…
“…Em hiểu rồi. …Cảm ơn.”
Thế thôi ư?
Khi tôi đã trấn an được cô ấy, tôi bắt đầu ráp nối các manh mối gom góp bấy lâu.
“...”
Kế hoạch mơ hồ trong đầu tôi giờ dần rõ nét.
Cho dù chỉ là giả thuyết của riêng tôi…
‘Nếu điều này đúng.’
Thì bằng cách đẩy mọi thứ đến tận cùng, vẫn có giá trị để thử một phen.
‘Tốt.’
Tâm trí tôi trong vắt.
Điều tôi cần bây giờ là những điều kiện hỗ trợ cho kế hoạch, cùng năng lực để đáp ứng chúng.
Và may mắn thay, tôi đang đứng trong chính tiệm có thể bán cho tôi những năng lực ấy.
“…Giờ em muốn bàn về việc xăm hình, nếu được…”
Người thợ xăm gật đầu thông cảm, nhanh chóng giơ lên thêm một tấm bảng khác.
〔Thủ thuật cho trẻ vị thành niên cần có sự đồng ý của người giám hộ〕
