“…!!”
Một thành phố như trong mơ chào đón chúng tôi.
Trên ánh sáng vàng là một bầu trời xanh thẳm, không, không phải bầu trời, mà là từng làn sóng ánh sáng tựa cực quang đang chảy dài, uốn lượn trong khoảng trống mênh mông.
Đó chính là đại dương.
Bên dưới lớp nước lung linh ấy là những ống dẫn vàng óng, những ngôi nhà lát gạch ngà được xếp dọc các con phố duyên dáng như cổ tích.
San hô lấp lánh, dây ruy băng sặc sỡ và đồ trang trí tràn ngập khắp nơi. Đèn đường nào cũng tỏa sáng bằng hoa văn sóng biển và hoa lá bằng kim loại vàng óng.
Và phía trên cao, một tòa cung điện nguy nga, được khảm ngọc trai và vàng tỏa sắc lam rực rỡ.

“A…!”
Không biết từ khi nào, tôi đã ngừng rơi.
Tôi đang trôi lơ lửng, cơ thể nhẹ tênh trôi xuống như đang bay trong mộng và hướng về thành phố vàng tráng lệ ấy.
Lơ lửng.*
Hai ‘đứa trẻ’ đi cùng tôi cũng đang bay là đà bên cạnh.
Khi hạ xuống, đài phun nước trắng tinh giữa trung tâm thành phố hiện ra. Bên trên nó là một tấm băng - rôn rực rỡ ba màu vàng, xanh, đỏ.
〔Chào mừng những đứa trẻ mới chuyển đến〕
〔Hoan nghênh đến với Thủy Cung Lấp Lánh!〕
Và rồi—
“Có bạn mới kìa!”
“Oa, thêm bạn nữa!”

Hơn hai mươi đứa trẻ chạy ùa ra từ đại lộ lộng lẫy dưới băng-rôn.
Tất cả lũ trẻ đều cười đùa, nụ cười nở rạng rỡ trên mặt lũ nhóc.
Tóc tai và của bọn trẻ khá sạch sẽ, quần áo trên người tụi nhỏ thì nhìn như công chúa hoàng tử trong truyện cổ tích như đang dự tiệc sinh nhật.
“Lần này ba đứa cơ à?”
“Ơ, mình thích bạn này!”
“…!”
Một bé con bám lấy tay áo Đặc vụ Đồng. Anh ta giật mình, nhưng đứa trẻ chỉ cười khúc khích.
Không khí tràn đầy tiếng cười, ánh sáng, sự hân hoan long lanh.
“Đây là đâu thế?”
“Là Thủy Cung Lấp Lánh đó! Ở đây vui lắm, tuyệt lắm luôn!”
Đứa trẻ ríu rít kéo tay tôi, mắt long lanh như đang khoe khoang chốn thiên đường.
Cứ như thể đám trẻ được cha mẹ nó gửi vào trại hè trong mơ, và ở đây, lũ trẻ đang kết thêm bạn mới, sống một cuộc đời hạnh phúc.
Tuy nhiên…
“...”
Những đứa trẻ này.
Đều là người mất tích.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Chuyện Ma:
[Thủy Cung Lấp Lánh]: Người mất tích:
Tất cả sinh thể được xác nhận tồn tại trong phạm vi Thảm họa siêu nhiên này đều là trẻ em mất tích.
Độ tuổi từ 5 đến 11. Đa phần lũ trẻ đều có biểu cảm rạng rỡ, chìm đắm trong hoan lạc.
========================
“Ahahaha!”
Bọn trẻ nắm tay nhau chạy về phía cung điện, như muốn kéo chúng tôi theo thật nhanh.
Nhưng đúng là trẻ con, vừa chạy vừa mải ngó nghiêng, liên tục bị những thứ ven đường hấp dẫn.
“Ê, nhìn cái này nè!”
Khắp phố, những búp bê trang trí bên trong gắn bánh răng, thỉnh thoảng lại cử động nhẹ.
Bên trên treo bảng hiệu vàng lấp lánh:
〔Các bé,〕
〔Nhớ uống mật ong nhé!〕
Ở một trụ vòi nước công cộng được xây theo hình một binh lính đồ chơi với biểu cảm vui nhộn, mật ong đặc sệt tuôn ra khi lũ trẻ vặn vòi.
“Đổ đầy chai rồi dâng lên Nàng Tiên Cá, chị ấy sẽ tặng quà đó!”
Trước bức tượng nàng tiên cá bằng ngà trắng ở cổng cung điện, lũ trẻ xếp hàng dâng mật ong. Phần bệ tượng liền mở ra, phun ra những món đồ chơi, quần áo và sách truyện mà chúng khao khát.
“Quaaaaaa!”
Tiếng reo hò vang trời.
“Cho cậu nè.”
“…Cảm ơn.”
Một bé gái mặc váy xanh trao tôi đôi giày lấp lánh.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Chuyện Ma:
[Thủy Cung Lấp Lánh Dưới Biển]: Người Mất Tích
Có giả thuyết rằng thảm họa siêu nhiên này bắt nguồn từ tín ngưỡng dân gian: Khi những đứa trẻ tội nghiệp mất tích gần biển, chúng được tin là đã đến Cung điện Dưới Biển.
========================
“...”
Tôi cố nắm tay một cô bé, hạ giọng hỏi.
“Um… anh cần gặp mẹ. Anh phải về với mẹ.”
“Mẹ á? Mẹ sắp đến đón anh rồi đó! Nên anh cứ chơi ở đây đi nha!”
“...”
“À mà nè, mẹ em siêu giỏi may vá luôn! Mẹ đến rồi em khoe cho anh xem đầu tiên nhé.”
Con bé cười khúc khích, rồi chạy đi.
“...”
…Con bé ấy sẽ chẳng bao giờ khoe được gì cho mẹ cả.
— “Thấy bọn trẻ, cậu sẽ muốn ôm hết ra ngoài ngay lập tức. Nhưng đừng để bị cuốn theo. Nghe rõ chưa?”
Tôi nghiến răng.
— “Nếu mang nhầm người, đứa trẻ sẽ chết.”
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Chuyện Ma:
[Thủy Cung Lấp Lánh]: Người Mất Tích
Bất kỳ đứa trẻ mất tích lâu hơn 1.000 ngày, nếu bị mang về thực tại, sẽ tan biến như bong bóng.
Vì vậy, phải xác định ngày mất tích trước.
========================
Nhưng chuyện này khó kinh khủng.
– Mỗi lần đến, lũ trẻ gặp được đều khác. Có trường hợp năm trước chẳng thấy, nhưng lần sau lại có chứng cứ nó đã ở đây hơn ba năm.
Thời gian ở đây khá hỗn loạn.
Có trẻ ngoài đời mới mất tích hôm qua, mà nơi này đã sống năm năm.
Ngược lại, có trẻ đến từ quá khứ xa xưa, thậm chí từ những dòng thời gian khác.
Vậy nên, phải trò chuyện, xác định năm sinh sống và đối chiếu, chúng tôi mới dám đưa về.
May mắn là cảm nhận thời gian của nhân viên không bị bóp méo. Có lẽ vì dù ngoài hình là trẻ con, trong thâm tâm họ vẫn là người lớn.
— “Nhưng chúng ta vẫn có thể bị hiện tượng siêu nhiên ảnh hưởng, như bọn trẻ vậy. Ở đây quá lâu cực kỳ nguy hiểm.”
Đặc vụ Choi, trưởng nhóm nhiệm vụ, đã dặn kỹ tôi như vậy.
— “Hai ngày.”
— “...”
— “Ở đúng hai ngày, sáng ngày thứ ba rút. Rõ chưa? Thực ra chịu lâu hơn cũng được, nhưng Cục quy định vậy…”
— “Đặc vụ.”
— “Được rồi, tôi nói là hai ngày.”
Vậy là từ giờ, ba người chúng tôi, Đội Huyền Vũ số 1, phải tìm được một đứa trẻ mất tích dưới ba năm trong thế giới thật…
…và chỉ một đứa đó thôi.
“...”
Không ổn. Có lẽ vì cơ thể trẻ con, tôi quá dễ bị dao động.
“Hít sâu… giữ bình tĩnh…”
Tôi hít một hơi và bắt tay vào công việc.
Trong hai ngày được phân công, tôi gặp gỡ càng nhiều trẻ càng tốt, lắng nghe câu chuyện của từng đứa.
Tôi đến cả phòng ngủ, nơi những đứa trẻ không ra ngoài chào khách đang ở.
Và tôi tự tin đã cố gắng hết sức.
Nhưng…
“…Kết thúc đợt cứu hộ lần này thôi.”
“...”
“...”
...Chúng tôi không tìm được một đứa trẻ nào phù hợp.
Không một ai.
“Rút thôi.”
Tôi cúi đầu.
“...”
Có những chuyện, dù nỗ lực hết sức, cũng chẳng thành công.
‘Mình không biết câu chuyện ma này.’
Trong Hồ Sơ Thám Hiểm Nhưng Bí Ẩn TBT chưa từng ghi chép, nên tôi không có mẹo nào, không đường tắt nào.
Tốt nhất là đi theo kế hoạch của Cục và mệnh lệnh cấp trên.
‘Với lại, giờ nổi bật quá cũng nguy hiểm.’
Thế nên chỉ còn cách…
“Không chịu đâu!”
...
…?!
Khoan.
V-vừa rồi là tôi nói hả?!
“Em không chịu! Em muốn tìm thêm!”
…Đúng là tôi nói rồi!
“...N- này.”
Tệ hơn, mấy tiền bối cũng bắt đầu hoảng.
…Bởi vì chúng tôi đang trong thân xác trẻ con!
