Hồi xuân.
Đây vốn là giấc mơ của nhân loại, nhưng khoa học còn chưa làm được, nên chẳng ai từng thật sự trải qua cảnh ‘trẻ lại’.
Ấy vậy mà trong thế giới truyện ma này, tôi lại đang nếm trải… chính cái sự trẻ hóa ấy!
…Dù vậy, chiều cao của tôi cũng giảm phân nửa.
“Hắt xì-”
“Ê, cẩn thận. Trẻ con dễ bị cảm lắm đấy.”
Tôi đứng hình khi nhìn thấy Đặc vụ Choi đang quấn bản thân trong chăn, cười toe toét.
Chuyện này nực cười tới mức không biết phải nói gì.
‘Không giống thật chút nào…’
Bây giờ, tôi chỉ có… tám tuổi!
Sống trong thân thể học sinh tiểu học đúng là cảm giác kỳ dị.
Bao nhiêu nhân vật hoạt hình giả vờ ‘thích nghi ngay lập tức’ toàn xạo hết. Cơ thể trẻ con có giác quan nhạy hơn gấp mấy lần, thể lực thì tràn trề.
Tôi nghĩ mình sẽ bước đi lạch bạch vì chân ngắn, tay ngắn, nhưng không.
“Đấy là vì ma thuật của yêu tinh”, Đặc vụ Đồng giải thích một cách tỉnh bơ.
Tất nhiên, đối với một cựu đặc vụ trong Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối thì chuyện này chẳng có gì bất ngờ. Tuy nhiên, chuyện này vô cùng hoang đường đối với một tân binh như tôi.
“Trò… trò …?”
“Cứ hiểu là hiện tượng siêu nhiên bóp méo hiện thực. Không phải Thảm họa, và cũng chẳng dùng để hại ai được. Đúng là ‘trò khỉ’ mà.”
Hmm. Giải thích này nghe cũng ổn.
Tôi liếc xuống ngọn lửa Yêu tinh đang ẩn trong tay mình, nhớ lại dòng tư liệu quen thuộc:
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên:
Trò Đùa Của Dokkkaebi
Mô tả:
Khả năng bí ẩn xuất hiện ở vài đặc vụ thuộc Cục.
Đôi khi bộc phát khi đặc vụ được cấp phát linh vật liên quan tới truyền thuyết Yêu tinh.
Có thể hiện đủ trò dân gian: biến hóa hình dạng, giấu đồ, tạo ảo ảnh, hay châm lửa từ không khí… Tùy vào độ tương hợp với đặc vụ mà khác nhau.
========================
“Như cậu đoán, Cục chúng ta có mối liên hệ sâu với Yêu tinh. Cứ tạm hiểu Đội trưởng Đội Huyền Vũ số 1 cũng dùng trò đùa yêu tinh đi.”
Anh ta nói thẳng luôn rằng “có nhiều thứ mà tân binh chưa biết lắm, khi cậu gắn bó đủ là biết à”. Coi như anh ta cũng coi như tử tế khi giải thích….
“Ấy chết, Jaekwan- a, nói hớ nhiều quá! Làm sao bây giờ, hậu bối - nim? Cậu sắp bị xóa ký ức rồi đó~”
“...”
“Hìiiii, không mắc lừa à.”
Đặc vụ Đồng đưa tay day thái dương. Nhìn cái đầu trẻ con mà làm dáng mệt mỏi như ông già, tôi cảm thấy kỳ cục làm sao.
“Nếu Đặc vụ Choi… luyên thuyên gì không liên quan tới nhiệm vụ, cậu không cần đáp lại.”
“Này! Phũ quá à. Rồi rồi, tôi sẽ tập trung vào nhiệm vụ thôi!”
Nghe anh ta cằn nhằn bằng giọng trẻ con có phần nào đỡ phiền.
“Dù sao, trò khỉ Yêu tinh cốt lõi cũng chỉ là ảo ảnh~ Đừng quên, chúng ta không thật sự là trẻ con của Thế Giới Mới đâu.”
“Vâng.”
Ừm, hiểu rồi.
“Nhưng giác quan lừa cơ thể, còn cơ thể lừa lại tâm trí.”
Đặc vụ Choi ghé sát lại, miệng cười gian xảo.
Khuôn mặt trẻ con mà làm điệu bộ người lớn… Khó chịu thật.
“Trong hình dạng này, cảm xúc sẽ khó kiểm soát hơn, thể lực chúng ta sẽ bùng phát, nhưng sức mạnh thì yếu đi.”
Ừ, giờ chúng tôi là trẻ con mà.
“Đấy là lý do cần làm theo cặp. Có đồng đội cạnh bên, não người lớn sẽ trỗi dậy hơn chút và biết chăm sóc lẫn nhau, đỡ bị cuốn đi.”
“...”
Hợp lý đấy.
“Sau cùng thì trò khỉ vẫn chỉ là trò khỉ. Cậu cẩn thận kẻo bị nó nuốt chửng đó!”
“Vâng…! Tôi sẽ chú ý!”
“Ôi giời, lính mới biết đối đáp ghê chưa~”
Ngay lúc đó, xe chuyên dụng của Cục dừng lại.
Với dáng trẻ con, chúng tôi không chạy đạp xe nổi. Thế là lần này, xe van được cử tới.
Đích đến cũng khá xa.
***
“Đến nơi rồi.”
Cạch.
Cửa xe van mở ra…
Rào—
Trước mắt chúng tôi là biển.
Một ngày đầu xuân lạnh lẽo, bãi biển thiếu ánh nắng toát ra vẻ u tịch và nghiêm trang.
Nếu ai nói nơi này có chuyện ma kiểu ‘trẻ con mất tích’, chắc ai cũng gật gù tin ngay.
“Không phải ngoài kia. Đây cơ.”
“…?!”
Tôi quay sang theo hướng tay Đặc vụ Choi chỉ.
Tay anh ta hướng về… một nhà hàng hải sản khổng lồ, cũ kỹ.
‘Ôi vãi.’
Trên nhà hàng, một tấm biển neon với hình cá cam quẫy đuôi phát sáng rực rỡ, chói lóa mắt. Trông hào nhoáng vô cùng.
Tuy nhiên, trên cửa kính lại dán thông báo:
〔Hôm nay đóng cửa〕
Dẫu vậy, ba đứa trẻ chúng tôi vẫn tiến đến, cùng đặt tay lên tay nắm cửa.
“Chúng ta sắp bước vào Cung Điện Dưới Biển.”
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Chuyện Ma:
[...]: Điểm vào:
Phòng chơi thiếu nhi trong các nhà hàng hải sản lớn hoặc chợ hải sản.
Yêu cầu diện tích trên 49m², và bên trong nhất định phải có cầu trượt hình trụ màu đỏ.
Trên tường phải có tranh vẽ liên quan tới vương quốc dưới biển.
(Khi tranh tường bị thay, các hình ảnh méo mó tương tự biển cả sẽ bắt đầu xuất hiện ngẫu nhiên. Khó ngăn chặn tuyệt đối.)
========================
“Xác nhận.”
“Rồi.”
Với đôi tay ngắn cũn, Đặc vụ Đồng dạt vài món đồ chơi và để lộ tấm poster dán tường.
Công chúa Người Cá, đàn cá cười toe, san hô, sò, và một lâu đài hình vỏ sò đáng yêu.
Ngay cạnh là cầu trượt đỏ và hồ bóng nhựa.
“Ồ, đúng là gợi ký ức. Mấy chỗ này sống mãi không tuyệt chủng nhỉ, chắc nhu cầu vẫn cao.”
“Anh ngưng lảm nhảm đi. Lo chuẩn bị coi.”
“Rõ!”
Kể cả tiếng cãi nhau nghe bằng giọng trẻ con cũng nghe thấy đáng yêu.
“Hậu bối - nim, cậu đọc kỹ hướng dẫn chưa?”
“…Đã đọc.”
“Tốt. Vậy bắt đầu nào.”
Cả ba đứng trước cầu trượt đỏ.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Chuyện Ma:
[...]: Cách vào:
Nhắm mắt, bò ngược lên cầu trượt từ đáy.
Trong lúc đó, phải giữ trong lòng khát khao mạnh mẽ được vào vương quốc dưới biển trong tranh.
Mang theo vật liên quan (vd: vỏ sò) sẽ tăng tỉ lệ thành công.
Sau đó, đọc thần chú.
========================
“Lấp lánh lấp lánh, Cung Điện Dưới Biển, ta đã dọn vào Cung Điện Dưới Biển.”
Chúng tôi nhắm mắt, bò vào đường hầm trơn lạnh của cầu trượt.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Chuyện Ma:
[...]: Cách vào:
Thần chú thường xuất hiện ngẫu nhiên như graffiti trong những phòng chơi đạt điều kiện.
Thỉnh thoảng, trên trang truyện tranh phụ được để trong phòng, nó còn được vẽ kỹ lưỡng với tiêu đề ‘Làm sao đi tới Lấp Lánh Lấp Lánh Cung Điện Dưới Biển’.
========================
“Lấp lánh lấp lánh, Cung Điện Dưới Biển, ta đã dọn vào Cung Điện Dưới Biển.”
Tôi tiếp tục bò.
Từ trước và sau, giọng trẻ con vang vọng trong đường hầm tối.
Cảm giác này thật kỳ quặc.
Dù cầu trượt tối om.
Chúng tôi vẫn tụng:
“Lấp lánh lấp lánh, Cung Điện Dưới Biển, ta đã dọn vào Cung Điện Dưới Biển.”
Đường trượt không kết thúc.
Độ dốc ngày càng lớn và tôi phải bám chặt mới không tụt.
Nghe tiếng thở dốc của bọn trẻ phía sau. Nước mắt lại muốn trào, nhưng tôi nén lại.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Chuyện Ma:
[...]: Cách vào:
Nếu đường trượt bắt đầu dựng đứng, nghĩa là nghi thức đã thành công.
Ai mất thăng bằng, bị trượt ngược xuống vào lúc này đều không có dữ liệu ghi nhận.
========================
Không rõ mất bao lâu.
Cuối cùng, tôi treo mình như bám vách núi.
“Lấp lánh lấp lánh, Cung Điện Dưới Biển…!!”
Rồi tôi rơi tuột về phía trước.
“Áaa!”
Giống như lao khỏi vách đá, như rơi từ tàu lượn siêu tốc.
Thân thể nhỏ bé của tôi lộn nhào xuống.
“Hức!”
Khi cơ thể trẻ con không chịu nổi mà la một tiếng, tôi mở mắt—
Trước mặt tôi, hiện ra một cảnh tượng kỳ ảo.
