Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11293

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 153.2: Phòng Chờ Của Đội Huyền Vũ 1

“Hả?”

“Khi làm việc lâu năm, cậu không thể chỉ dựa vào cơ sở dữ liệu. Tôi còn có mấy mánh khóe riêng nữa. Tôi sẽ thử thêm một lần.”

…Thế là mảnh giấy lại quay về tay Đặc vụ Choi.

Tôi thấy hơi áy náy, nhưng chuyện này liên quan đến sống chết, nên đành ngậm miệng. Để trả ơn, tôi sẽ cày như trâu cho Cục…

“...Cảm ơn anh.”

“Ừ.”

Lần này, Đặc vụ Choi không nói gì kiểu “Nếu biết ơn thế thì về đội tôi luôn đi.”

Anh chỉ cười một cách khô khốc rồi bỏ qua.

‘…Chắc anh ta định nhờ tin tức từ mấy đầu mối riêng nhỉ?’

Đặc vụ Choi có cả đống hồ sơ thám hiểm, nghĩa là anh ta từng va chạm với đủ loại phe phái. Thành ra, anh ta thành kiểu nhân vật nhiều mối quan hệ vươn khắp nơi vào bây giờ.

Thế nên khi nói sẽ ‘tìm hiểu thêm’, có lẽ anh ta sẽ moi thêm nguồn tin bên ngoài Cục.

‘Thôi kệ.’

Khi anh ta hứa sẽ điều tra, thì chỉ cần hiểu vậy thôi. Có khi đó chỉ là cái cớ dụ tôi về Đội Huyền Vũ số 1…

…Khoan.

‘Khoan đã… Không lẽ anh ta thật sự tìm ra một câu chuyện ma trùng khớp với mảnh giấy này chứ?’

Đừng bảo lại xoay sang một cú bẻ lái khó tin, nơi mọi thứ ăn khớp như trò đùa nhé… Không, chắc không đến mức đó đâu.

Chỉ tưởng tượng thôi mà mồ hôi lạnh đã chảy dọc sống lưng tôi. 

Ngừng nghĩ tới thì hơn.

Ngay lúc Đặc vụ Choi cất mảnh giấy vào áo, cuối cùng, người đặc vụ cuối cùng trong nhiệm vụ hôm nay cũng bước vào phòng chờ.

“Ồ, Jaekwan!”

Đặc vụ Đồng bước vào đầy tự tin, ngồi xuống ghế sofa.

Đúng rồi, chính là người tôi cần thú nhận với.

Tôi lập tức cúi đầu.

“Đặc vụ Đồng! Ưm, thật sự xin lỗi anh…”

“…Hả?”

“Anh đã giúp tôi hết sức, vậy mà tôi lại làm hỏng bét nhiệm vụ dọn dẹp hiện trường…”

“...”

Đây chính là lời cầu xin của tôi. Làm ơn, cho tôi một cơ hội nữa đi.

Tôi vẫn chưa bỏ cuộc với Ban Dọn Dẹp Hiện Trường đâu…!

Đặc vụ Đồng thở dài khẽ, lắc đầu.

“Không cần xin lỗi.”

“Đúng đó~ lạ hơn nếu có ai đi xin lỗi vì đã dọn sạch luôn một thảm hoạ siêu nhiên ấy chứ!”

“...Đặc vụ.”

Khi Đặc vụ Đồng liếc mắt, Đặc vụ Choi giật mình, huýt sáo và nhanh tay lôi tập hồ sơ nhiệm vụ ra.

…Nhờ vậy mà tôi lỡ mất thời cơ cầu xin thêm. Đành chờ dịp khác thôi.

Nhưng vì tôi đã được kéo vào nhiệm vụ hôm nay, chắc chắn tôi sẽ có cơ hội khác.

“Hậu bối - nim, tôi nói tới đâu rồi nhỉ?”

“À, anh bảo nhiệm vụ hôm nay cần ba người…”

“Đúng vậy! Và còn có một người cực kỳ đáng tin sẽ hỗ trợ nữa.”

Nói rồi, Đặc vụ Choi chỉ tay vào bức tường bên cạnh sofa.

Ở bên đó có một tấm màn được treo thõng trên tường.

“Lão Đại của bọn tôi. Đội Trưởng!”

“...”

Màn che?

Tôi nuốt nước bọt, cố gắng lên tiếng:

“…Ơm, tôi chẳng thấy gì cả.”

“Cậu có thể không thấy, nhưng cậu phải tin là có ngài ấy ở đó!”

“...”

“Lão Đại đã dặn, vì hôm nay có tân binh mới, nên ngài ấy nhất định sẽ ra tay giúp một phen.”

‘Đây có phải nghi lễ chào đón kiểu ‘dọa ma lính mới’ không nhỉ?’

Tôi bắt đầu hoang mang.

Không lẽ có ai đó biến thành tấm màn kia thật à? Chuyện đó có khả thi không? Trong khi tôi đang tính nhớ lại Hồ sơ Về Những Bí Ẩn TBT trong đầu, thì Đặc vụ Choi đã huých tôi, ra hiệu đứng nghiêm trước màn che.

“Jaekwan đứng bên này, còn cậu, tân binh, đứng giữa… Hoàn hảo.”

Ba người chúng tôi (Đặc vụ Đồng, tôi và Đặc vụ Choi) xếp thành hàng ngang.

Rồi Đặc vụ Choi bước tới, kéo màn che sang bên.

Ánh sáng tràn ra từ phía sau.

“…!!”

Đằng sau tấm màn trong, bất ngờ thay, lại có một ô cửa kính mà tôi không hề thấy vào trước đó.

Dĩ nhiên, vì chúng tôi ở tầng hầm nên ô cửa không thể nhìn ra bên ngoài. Nhưng thay vào đó, ngoài lớp kính, một dải sáng huyền ảo như cực quang lấp lánh, mờ ảo như tranh lụa Nhật Bản, thoắt hiện thoắt ẩn với ánh sáng gần như thần thánh.

“Ngầu chưa? Nghe nói làm từ loại kính ma pháp gì đó… Chi tiết thì tôi chịu.”

Đặc vụ Choi cười hề hề, bước lại gần.

“Quan trọng là- Đây chính là cách Lão Đại theo dõi nơi này!”

“Lão Đại…”

“Là ai cơ?”

“Tôi nói rồi còn gì. Đội Trưởng của chúng tôi, Đội Huyền Vũ số 1!”

Ngạc nhiên thay, ngay cả Đặc vụ Đồng cũng không phản đối. Vậy nghĩa là đúng thật.

“Jaekwan. Mang cái đó ra.”

Đặc vụ Đồng khẽ kéo tấm khăn phủ trên bàn giữa hai sofa.

“Vù.”

Hiện ra bên dưới… là đồ ăn.

‘Thạch kiều mạch… với sô cô la sống?’

Cái tổ hợp gì kỳ quặc thế này?

“Rồi. Giơ tay lên nào.”

Đặc vụ Choi hào hứng giơ hai tay. Đặc vụ Đồng cũng làm theo, nên tôi cuống cuồng giơ tay.

“Cầu chúc hôm nay lại được phúc lành từ ngài, Lão Đại!”

Cả ba chúng tôi đồng loạt cúi rạp người trước cửa kính.

“…?!”

“Chúng tôi khiêm nhường cầu xin sự dẫn dắt cho nhiệm vụ hôm nay.”

Tôi chết lặng. Trong Hồ sơ Về Những Bí Ẩn TBT chưa từng có dòng nào nhắc đến chuyện này.

Nhưng vẫn phải làm bộ theo đúng kiểu lính mới, cúi chào thật nghiêm.

Rồi ngay khi tôi ngẩng đầu lên…

“…!!”

Cơ thể tôi co rút lại.

Tầm mắt tôi hạ thấp, tay chân thì thu nhỏ. Cả căn phòng bỗng như phình to ra và chao đảo.

Không, chính là cái đầu của tôi nặng hơn hẳn so với cơ thể nhỏ bé, nên tôi cứ đứng lắc lư, mất thăng bằng.

“Hử.”

Cả giọng tôi cũng biến đổi. Và rồi…

Sự biến hoá dừng lại.

“...”

“...”

Chỉ còn hai thứ trước mắt là vẫn giữ nguyên kích cỡ.

Chính là hai người bên cạnh.

“Ổn rồi. Cảm ơn ngài, Lão Đại.”

Tôi quay đầu nhìn.

Ở vị trí của Đặc vụ Choi, bây giờ là một nhóc tiểu học, đang tò mò quan sát tôi.

Không, chính xác thì, Đặc vụ Choi vẫn là anh ta, chỉ là bị biến thành phiên bản trẻ hơn thôi! 

Nụ cười láu cá và dáng vẻ nhởn nhơ vẫn y nguyên, chúng chỉ chuyển từ khuôn mặt người lớn sang khuôn mặt con nít.

“Cậu ổn chứ?”

Đối diện, Đặc vụ Đồng cũng biến thành một nhóc tì, gương mặt nghiêm nghị không đổi… khoan đã.

‘Trời đất.’

Tôi nhìn xuống đôi tay mình.

Cả cánh tay lửa yêu tinh của tôi cũng co nhỏ theo, thay vì giơ ngón cái thì nó vẫy vẫy phấn khích như đang chơi trò con nít.

“Rồi. Chuẩn bị cho nhiệm vụ xong.”

“...”

“Hôm nay, thảm hoạ siêu nhiên này… chỉ có thể được bước vào một cách bình thường bởi những đứa trẻ của Tân Quốc.”

“...”

“Thế nên giờ chúng ta đều đã biến thành… tám tuổi tròn!”

Tôi nghĩ mình sắp phát điên rồi.

W5bfkvza o

------------------------------------

Sắp vô event nè, ai thích đi chơi thủy cung k =)))

Tính ra đội trưởng Huyền Vũ cũng được gọi là trưởng lão như các yêu tinh, nma tôi quên quên dịch thành Lão đại, cái quen tay bấm lão đại riết, nên các bn hiểu r á =)))