Ống nghe treo lủng lẳng theo sợi dây, trông như máu bắt đầu tràn ra từ chỗ đó…
“Tôi sẽ chụp hình…”
“À, v-vâng!”
Tôi giơ máy ảnh lên, phóng to khung hình vào buồng điện thoại.
‘…Có cái gì đang nổi trên máu thì phải?’
Đó là nội tạng.
Sóng lưng tôi nổi hết da gà.
‘Xin hãy…’
Bình tĩnh. Dân thường đã được cứu an toàn rồi, mấy thứ đó chắc chỉ là đạo cụ thôi. Ừ, cứ giả vờ như đang bước vào nhà ma đi…
‘Nhưng nhà ma cũng đáng sợ lắm!!’
Thôi kệ, ráng chịu đi!
Tôi tự mắng mình và chụp một loạt ảnh, rồi hạ máy xuống. Bên cạnh tôi, Jang Heoun máy móc tiến lại, mở cửa buồng, lắp vào『Thiết Bị Nuốt Chửng Xui Xẻo』.
Đó là công cụ đặc biệt của Ban Xử Lý Hiện Trường, hình dáng như cái máy hút công nghiệp. Nó hút sạch máu một cách hiệu quả.
Tuy nhiên, do cửa buồng hẹp nên ‘mấy thứ to hơn thế’ thì phải do chúng tôi tự tay dọn.
“...”
“Anh… ổn chứ?”
“V-Vâng… Chúng ta, ờm, đ-ược che kín hết mà…”
Ừ, chạm trực tiếp không có bảo hộ thì mới thực sự là ác mộng.
May là Jang Heoun không xỉu, thế là hai đứa bước vào buồng bắt đầu dọn dẹp.
Khốn kiếp…
Nuốt lại câu chửi thề, tôi gắp từng đoạn ruột gan, mấy cục nội tạng tròn vo cho vào thùng chứa chuyên dụng.
Không hề có nguy hiểm tính mạng, thế nên tôi được trải nghiệm cái sợ ở dạng nguyên chất nhất, tỉnh táo rành rành.
Tôi không chịu nổi nữa…!
‘Cứu tôi.’
Tôi nhắm tịt mắt mấy lần vì ghê rợn.
Thấy vậy, Jang Heoun mặt mày tái mét vẫn cố khen kiểu gì đó.
“Ờm, anh làm tốt lắm… Đúng chuẩn tân binh luôn…!”
“...”
“À, ý tôi là theo nghĩa tốt!”
“…Cảm ơn.”
Tôi đâu có diễn…
Nuốt hết mấy lời không thể nói ra, tôi tiếp tục dọn dẹp một cách nhanh gọn và máy móc. Uuugh.
May thay, máu trong buồng được 『Thiết Bị Nuốt Chửng Xui Xẻo』 nhanh gọn hút đi.
Có lẽ nhờ bộ đồ bảo hộ mà công việc trôi chảy hơn tôi tưởng nhiều sau khi thấy cảnh tượng điên rồ đó.
‘Đừng nhìn kỹ quá.’
Tôi cố không nghĩ đến chuyện cuối cùng phải đếm xem nhặt được bao nhiêu bộ phận cơ thể, tập trung quét sạch đống rác rưởi ma quái trong buồng.
Rồi xịt khử trùng…
— Tiếp theo… –-
“Hử?”
“Gì vậy?”
“Vừa nãy, anh có nói chúng ta sẽ làm gì tiếp theo…?”
Ách. Có phải tôi vừa lỡ nói suy nghĩ trong đầu vì căng thẳng quá không…
— Bước tiếp theo là…—
“...”
“...”
Cả hai chúng tôi chậm rãi quay đầu.
Phần đầu máy điện thoại vốn ngập trong máu, giờ dần lộ ra khi bị hút.
Máu đặc sệt nhỏ tong tong xuống sàn.
Tách. Tách.
Rồi nó lộ ra—
Một cái loa sạch bóng.
— Muốn nghe câu chuyện ma tiếp theo, xin hãy bấm số 4. —
Cạch.
Cửa buồng đóng sập.
“…!!”
— Muốn nghe câu chuyện ma tiếp theo, xin hãy bấm số 4. —
Chúng tôi theo bản năng lùi lại khỏi điện thoại.
Âm thanh khàn khàn của giọng thu sẵn vang ra từ loa.
— Cuộc gọi chưa kết thúc…! —
— Tít. —
Âm báo điện tử ngắn.
…Một nút trên bàn phím tự động bấm xuống.
Nút đầu của hàng thứ hai.
Số 4.
— Reeng—! —
— Xin kể cho bạn câu chuyện ma tiế… —
Tôi lao đến điện thoại.
Theo phản xạ, tôi đập nút thăng và gào vào ống nghe như kẻ điên.
“Hôm nay là ngày 7 tháng 3, năm 202X. Ở Dobong-gu không hề có buồng điện thoại công cộng nào cả. Như thế thật đáng sợ, đúng không?”
— … —
“Tôi đã nghe câu chuyện ma tiếp theo rồi!!”
Cuộc gọi liền bị ngắt.
‘Giờ…!’
“Đặc vụ, cái này!!”
Tôi suýt hét tên thật của Jang Heoun, rồi chộp lấy cả thân máy điện thoại và nhấc bổng nó.
“…?! A-Anh định—”
“Tránh ra!”
Tôi quẳng cả cái máy vào cửa kính buồng.
“…!!”
RẦM—!
Cửa vỡ tung, điện thoại văng ra đường. Mỗi cú nảy là thêm một mảng bể, phát ra tiếng hét thu âm, tiếng bấm nút, tiếng kết nối… tất cả hòa thành một mớ hỗn loạn.
Rồi nó tan biến và chỉ để lại tro đen.
“…Haaah.”
“H-Haaa…”
Cả tôi lẫn Jang Heoun ngồi sụp xuống đất.
Buồng điện thoại kính mà chúng tôi vừa bước vào đã biến mất không còn dấu vết. Không gian trống trải, cả thùng chứa đầy nội tạng máu me cũng rỗng không.
Chỉ còn tiếng gầm của máy hút đang hút vào khoảng trống.
‘Huuu…’
Buồng điện thoại ma ám… giải quyết xong.
‘Xém chút nữa là tiêu.’
Suýt nữa thì tôi bị lôi vào một tình huống kinh hoàng rồi.
Mừng là cách kết thúc câu chuyện này không khó lắm.
‘Chỉ cần tạo nghịch lý, ví dụ như cho nó biết mình đã dính vào một câu chuyện điện thoại khác rồi, sau đó nhổ máy và ném ra ngoài…’
Vì ‘câu chuyện ma’ chỉ có hiệu lực trong buồng, nên đem ra ngoài là tự sụp đổ.
Một phương pháp xử lý thảm họa kiểu để ‘câu chuyện tự ăn chính nó’.
‘Mình luôn khoái phương pháp này… Không ngờ lại có dịp dùng thật.’
“Đặc vụ Nho!!”
Tôi nghe tiếng các tiền bối chạy tới.
Chắc họ hốt hoảng khi buồng điện thoại biến mất. Đúng rồi, Đồng, tôi đã thoát an toà…
“...”
Khoan.
Có tiền bối trực bên ngoài suốt từ đầu à?
‘Vậy nghĩa là tôi có thể ngồi im một chỗ à…?’
Và còn nữa.
‘Tôi đâu có dọn hiện trường. Tôi xóa cả hiện trường mất rồi…’
Ngẩng lên.
Tôi thấy Đặc vụ Đồng chạy tới, rồi anh ta nhìn chúng tôi và chết lặng.
“...”
“...”
“Cậu vừa… phá hủy buồng điện thoại à?”
Ách.
***
“Bwahahahaha!!”
“...”
“Đây đâu phải dọn dẹp, đây là diệt tận gốc! Tân binh Hủy Diệt! Đặc vụ Nho!!”
Đặc vụ Choi cười như điên trong khi giơ ngón cái lên với tôi.
“Chuẩn luôn! Kết thúc một thảm họa siêu nhiên cũng là dọn dẹp đấy! Làm tốt lắm, hậu bối - nim!”
Tôi chỉ muốn đấm anh ta một phát.
‘Haa…’
Tôi cố nuốt tiếng thở dài và cơn khó chịu, giữ cái tay phải lại, kẻo nó lại giơ ngón cái như một trò lố bịch.
…Tôi vẫn còn nhớ giọng ngượng ngùng của đội trưởng Chu Tước số 2 khi bàn với Đồng sau vụ tôi nổ buồng điện thoại.
— “Ấn tượng đấy, nhưng… Cũng nguy hiểm lắm. Tôi nghĩ người điềm tĩnh hơn thì hợp đội chúng tôi hơn.”
— “...”
Dĩ nhiên, tôi đâu thể nói “tôi biết sẵn cách xử lý trong Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối, nên đảm bảo an toàn tuyệt đối.”
Cuối cùng, hành động của tôi bị diễn giải thành một tân binh nhút nhát bỗng làm liều, dựa vào bản năng và trực giác trong khoảnh khắc hỗn loạn.
May mà… cũng thành công!
Giải quyết được thảm họa siêu nhiên là thành tích lớn, nên phần đó cũng được ghi nhận…
...Nhưng kết quả đánh giá cuối cùng là thế này.
— “Ừ, tân binh đó hợp với đội của anh hơn đấy, Đồng! Ban Ứng Phó & Cứu Hộ!"
Grghhh.
…Jang Heoun, nãy giờ đứng sau quan sát, trông như đang nghĩ ‘Cũng đúng, nhưng Hươu hợp chỗ khác hơn mà?’ Thật sự làm tôi phát điên.
‘…Mà tôi làm giấy tờ tốt lắm cơ mà!’
Hiện trường chẳng còn, nên cũng chẳng có gì để báo cáo.
Và với việc câu chuyện ma tan biến hoàn toàn, tôi… biến thành nhân chứng bị ghi lời khai, chứ không phải người viết báo cáo.
…Vừa nãy tôi còn bị đội trưởng Chu Tước số 2 phỏng vấn lấy lời khai nữa…
“...”
“Khụ, nhưng này, cậu phá băng được với tân binh đội khác rồi nhỉ? Biết thêm người ngoài đội cũng tốt, sau nhờ vả mấy việc nhỏ sẽ dễ hơn.”
Và đó là lý do tôi giờ lại đi cùng Đặc vụ Choi.
“Ối! Xin lỗi nha. Quên mất cậu chưa có đội chính thức. Tôi lỡ mồm rồi~ …Nhưng hôm nay cậu theo bọn tôi mà, phải không?”
Ừ. Vì nhiệm vụ kế tiếp đã được xếp rồi.
…Tân binh như tôi phải làm ba tuần luân chuyển qua nhiều đội khác nhau.
Có nghĩa là…
“Chào mừng quay lại đội Huyền Vũ số 1!”
Đúng thế, lại quay về Ban Ứng Phó & Cứu Hộ.
Rõ ràng vụ tôi gây ra vừa khớp để Phòng Nhân sự lấy cớ phân công tôi quay lại đây “thêm một lần nữa, xem thử ra sao.”
‘Đồng à…’
Anh chắc có cố gắng che chở tôi, nhưng lý do ‘tân binh cần trải nghiệm này’ quá mạnh, không gỡ được.
“Ôi, có tân binh hưởng may ghê. Được đi với đội hợp cậu nhất hôm nay nữa chứ~”
“...”
Đặc vụ Choi cười hề hề trong khi xoa tay.
“Hôm nay, chúng ta sẽ cùng làm một nhiệm vụ tam tấu siêu thú vị!”
Ai đó làm ơn cứu tôi với.
