Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 153.1: Buồng Điện Thoại

Mọi chuyện lộn xộn bắt đầu từ lúc tôi chính thức báo danh vào Ban Xử Lý Hiện Trường.

Cho đến thời điểm đó thì mọi thứ vẫn trơn tru.

“Rồi, để giới thiệu. Đây là tân binh mới của nhóm tôi, Đặc vụ Hwagak.”

Một người phụ nữ trung niên toát lên vẻ học giả hiền từ giới thiệu tôi cho Jang Heoun, và chúng tôi trao đổi tên như thể đây là lần đầu gặp mặt.

“Xin lỗi, à… tôi hay dùng biệt danh Nho… R-Rất vui được gặp…”

“…?! Ặc- khụ- vâng…”

Không hiểu sao Jang Heoun suýt nghẹn một lần, nhưng rồi không khí vẫn trôi chảy, mọi người đều cười đùa, chào hỏi vui vẻ.

Đội trưởng của đội Chu Tước số 2 thuộc Ban Xử Lý Hiện Trường vừa trò chuyện với Đặc vụ Đồng, và tôi nghe loáng thoáng họ nhắc rằng tôi đã chủ động xin vào đội này (chắc là do Đồng gợi ý).

“Haha, thằng nhóc đội tôi cũng mới vào nghề, có thêm người cùng lứa thì tốt quá.”

“Vâng. Tôi sẽ cố hết sức.”

Cảm ơn anh Đồng…!

Tôi cố gồng vai tỏ ra căng thẳng như một tân binh run rẩy, dù trong bụng đang cười ngu ngơ. Jang Heoun liếc qua tôi rồi vội ngoảnh mặt đi.

“Rồi, nhiệm vụ hôm nay… Ừm, không quá khó, vừa sức cho hai tân binh.”

Đội trưởng vỗ vai chúng tôi một cái thân thiện.

“Đây là một câu chuyện ma mà đội Huyền Vũ số 1 vừa xử lý xong trong lúc cứu dân. Đội đó do Đặc vụ Đồng phụ trách, nghe qua chưa?”

“Vâng…!”

Tôi nghe đủ nhiều, thậm chí từng có cảm giác bị đẩy thẳng vào đội đó…

Dù sao thì, đội trưởng Chu Tước số 2 cũng tóm tắt ngắn gọn, rõ ràng về hiện trường thảm họa siêu nhiên hôm nay.

Cả biện pháp an toàn cũng nói luôn.

“Nếu trong quá trình có gì không chịu nổi thì nói ngay. Tiền bối của Đặc vụ Nho đang túc trực bên ngoài.”

“Cảm ơn…!”

Nhưng chắc không cần đâu.

Tôi nhất định sẽ hoàn thành vụ dọn dẹp này thật hoàn hảo! Cả báo cáo giấy tờ cũng phải gọn ghẽ không tì vết…!

Hơn nữa.

‘Đây là một câu chuyện ma quen thuộc với mình.’

Không, phải nói là quá quen. Thậm chí gần như là một khuôn mặt bạn bè. Cái giá điện thoại của tôi có được hồi phục hay không, tôi cũng chẳng quan tâm.

‘Tôi nhớ rõ cảnh cả đêm người ta tranh cãi xem nên kết thúc câu chuyện này kiểu gì.’

Và vì nó kết thúc đúng như cách tôi thấy hợp lý nhất, hôm sau tôi còn đi làm với não đầy dopamine, nên chuyện đó hằn rất sâu.

Đúng, đây là thể loại chuyện ma tôi sợ nhất.

Nhưng đoạn ma quái đã qua rồi! Giờ không còn ma nào xuất hiện nữa!

Xử lý hiện trường này cũng na ná vụ taxi lần trước. Chỉ khác là chẳng có sinh vật siêu nhiên nào nhảy ra nữa. Nói trắng ra đây chỉ còn là dọn dẹp…!

“Khoác bộ đồ này vào thấy yên tâm hẳn.”

Khoác lên mình bộ đồng phục dọn dẹp trắng toát như đồ bảo hộ hóa chất, Jang Heoun vui vẻ nói.

“Anh nói đúng thật…!”

Được che kín từ đầu đến chân cho cảm giác an toàn tâm lý.

Tôi cũng cười rạng rỡ đáp lại, nhưng không hiểu sao Jang Heoun thoáng có vẻ ngượng ngùng. Chắc tôi thân thiện quá mức…?

“Được rồi, Đặc vụ Hwagak, mời cậu mô tả lại hiện trường một lần nữa.”

“Vâng ạ!”

Nghe hiệu lệnh của đội trưởng, Jang Heoun quay sang tôi, nói gọn gàng rành mạch,

“Thảm họa siêu nhiên hôm nay nằm ở Dobong-gu, ước tính mất khoảng ba tiếng để xử lý. Đặc điểm chính như sau…”

Một bản tóm tắt súc tích vang lên.

“Một buồng điện thoại công cộng kể chuyện ma.”

***

Một khu phố ở Seoul, khi bầu trời dần ngả sang màu đỏ cam của ánh hoàng hôn. 

Đứng trơ trọi ven đường…

Là một buồng điện thoại công cộng cũ kỹ.

Nó có mái xanh nhạt.

Ở Hàn Quốc gần như chẳng còn thấy nó nữa.

============================ 

Ngoại hình là kiểu buồng chuẩn sản xuất từ thập niên 80, buồng đã hằn rõ dấu vết thời gian, nhưng nếu bạn nhấc ống lên gọi, đường dây vẫn kết nối.

Bên trong, tường dán đầy quảng cáo số điện thoại cũ kỹ bong tróc, dán từ nhiều năm trước.

Đa phần các nhãn dán quảng cáo quanh máy điện thoại đều thuộc về những cơ sở nay đã dẹp tiệm.

Tuy nhiên, giữa đống đó lại có một miếng quảng cáo 12x7cm in màu đỏ thẫm pha vàng. Khi quay số ghi dưới dòng chữ 〔Chúng Tôi Kể Chuyện Ma〕, nó sẽ kể một câu chuyện kinh dị gắn liền với buồng điện thoại này.

(Số điện thoại có 13 chữ số và không thể gọi được từ ngoài buồng bằng thiết bị khác.)

Người dùng buồng nào trông thấy nhãn dán đó đều bị thôi thúc mãnh liệt muốn gọi thử.

============================ 

Đó chính là lúc thảm họa siêu nhiên khởi phát.

============================ 

Và câu chuyện kinh dị nó kể… lại diễn ra ngay trong buồng điện thoại.

============================ 

Chiều nay, đội ứng cứu đã kéo một dân thường ra khỏi buồng sau khi người này bị cuốn vào câu chuyện ma.

Vậy nên giờ nhiệm vụ của chúng tôi là dọn dẹp cái ‘hiện trường’ ám ảnh còn sót lại sau câu chuyện đó…

Tình hình hiện tại:

Bên trong buồng ngập máu đỏ tươi tràn lan, đổ thành vũng trên mặt đất.

“...”

“...”

Èo.

‘Tôi muốn chạy ngay lập tức.’

Nhưng nếu hỏng vụ này thì tôi bị đề xuất nghỉ việc liền.

Tôi nuốt nước miếng thật mạnh.

“Đi thôi.”

“V-Vâng…”

Jang Heoun, vốn cũng yếu bóng vía trước máu, trông sắp xỉu tới nơi, nhưng giống tôi, anh ta cũng là gián điệp. 

Chúng tôi không thể lùi.

Thế là hai đứa chúng tôi lạch bạch tiến về phía buồng điện thoại.