Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 152.2: Vui Tươi

Chương 152.2: Vui Tươi

Thay vì dáng vẻ chậm chạp, chẳng có chút vui vẻ gì, lần này, viên trung sĩ lại di chuyển mau lẹ và chuẩn xác khắp phòng thí nghiệm.

Ngay cả ánh mắt anh ta cũng như biến thành của người khác.

“Ở đây có vài món khá dị, mong anh đừng quá sức nhé.”

Anh ta im lặng.

Anh ta thậm chí còn định đọc lướt cuốn nhật ký nghiên cứu mà tôi từng vứt bỏ vì mệt mỏi, nhưng khi một cái bóng đen dị dạng lại nhảy xổ ra, tôi hoảng hồn và chộp lấy cuốn sổ.

“...”

“...”

Chỉ sau khi toàn bộ cuộc kiểm tra ấy kết thúc, viên trung sĩ mới mở miệng.

“…Ừm, chỗ này… ai nói cho anh biết? Nhân viên công ty à?”

“Không. Tôi tình cờ mò được manh mối trong một câu chuyện ma khác. Khi tìm hiểu kỹ thì lại thấy, lạ thay, nó không hẳn thuộc về Daydream”

“...”

“Dù rõ ràng trông như một bản mẫu được làm bằng cùng công nghệ.”

Trung sĩ lặng im coi như thừa nhận.

“Anh có biết chỗ này là gì không? Chỉ cần là nghi ngờ hay phỏng đoán thôi.”

“…Ừm.”

Anh ta đảo mắt quanh căn phòng thí nghiệm lạnh lẽo, dường như bị bỏ hoang, rồi cất giọng với nét mặt khác lạ.

“Anh biết đấy… anh đã từng nghe chuyện công ty xử lý Bóng tối chưa?”

…!!

“Chưa.”

Dù thật ra tôi đã nghe rồi.

Tôi đã trực tiếp chứng kiến chi tiết ấy được chỉnh sửa nhiều lần cho mạch lạc hơn.

Nhưng vì với một lính mới mà biết chuyện đó thì quá kỳ quặc, nên vẫn giả vờ nghe giải thích từ anh ta thì hơn.

“Xử lý… nghĩa là sao?”

“Tức là… kể cả khi có người đã vượt qua nó, nhưng không còn khai thác được tinh chất nữa… thì họ quẳng đi…”

“...”

“Vì nó chẳng còn ích lợi gì…”

Chuẩn.

Những câu chuyện ma, từ góc nhìn của Daydream, khi đã hết khả năng sinh lợi…

=============================

Khi một Bóng tối mất đi sức huyền dị của nó,『Tinh Chất Giấc Mơ』cũng chẳng thể thu hoạch nữa.

Trường hợp ấy, sau khi xóa bỏ mã số đăng ký, nó sẽ bị vứt bỏ, mặc dù đôi khi vẫn tái chế cho nghiên cứu hay nạp lại.

==================================

Ở đây, ‘mất đi sức huyền dị’ thường có nghĩa là lượng dữ liệu thám hiểm tích tụ quá nhiều và bản hướng dẫn đã hoàn chỉnh đến mức dư thừa.

‘Tức là người ta đã vẽ bản đồ đầy đủ của câu chuyện ma rồi.’

Cái cảm giác bí ẩn lạ lẫm biến mất, nhân viên cũng xử lý như công việc thường ngày, chẳng còn căng thẳng.

Khi tất cả cơ chế đã lộ rõ, chẳng còn gì rùng rợn hay để tưởng tượng, câu chuyện ma sẽ trở thành hiện thực.

Một hiện thực hơi nguy hiểm.

Không khác gì một khu công nghiệp rủi ro cao.

Dĩ nhiên, vốn là câu chuyện ma, nên vẫn còn lưu lại vài đặc tính quái gở có thể kích hoạt bất thường.

Như cuốn nhật ký nghiên cứu bê bết máu và bẩn kia mà viên trung sĩ đang gõ nhịp bằng ngón tay.

“Cái thứ này… giống hệt mấy Bóng tối bị loại bỏ…”

Ừm.

Vậy thì có khả năng cao bản thân nơi này vốn là một câu chuyện ma.

Nếu ghép lại…

‘Daydream đã rút ra công nghệ dược phẩm từ câu chuyện ma này… và trong quá trình vắt kiệt nó, câu chuyện ma cũng biến mất… là vậy sao?’

Dù thế nào, việc chỗ này giờ đã khá an toàn cũng là thông tin quý giá.

“Với lại…”

Viên trung sĩ nhặt chiếc thẻ từ đặt trước lò ấp giấc mơ.

Chiếc ID tôi từng tìm thấy trên xác của nhà nghiên cứu quá cố.

〔Nhà nghiên cứu Yoo Kwe〕

〔■■■〕

“Dòng này viết… ‘Yoo Kwe’, đúng không…?”

“Đúng, tôi cũng đọc thế.”

“À, tôi cũng nghĩ vậy.”

Anh ta xoay xoay chiếc thẻ rồi thong thả nói, mắt nhìn xuống.

“Thế… anh có biết ‘Viện Nghiên Cứu Vui Tươi’ không?”

“…!”

Ngay khi nghe thấy cái tên cụ thể đó.

Tôi chợt hiểu ra.

Tại sao cái tên ‘Yoo Kwe’ lại thấy quen quen.

‘…Viện Nghiên Cứu Vui Tươi!’

Từ bộ dụng cụ nến bí ẩn, cho tới câu chuyện ma ở công viên giải trí mà tôi từng điều tra.

Chính là nguồn gốc của những câu chuyện ma tôi nhiều lần bắt gặp, nhưng luôn bỏ qua như mấy chi tiết tô nền thế giới.

Cái tên từng xuất hiện lặp lại không ít lần ngay cả trong Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối.

Một kẻ tạo chuyện ma.

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Các Thế Lực

[Viện Nghiên Cứu Vui Tươi]

Mô tả:

Một tổ chức kỳ quặc chuyên sản xuất các câu chuyện ma chủ đề đồ chơi. Quy mô, nhân sự, mục đích đều không rõ.

Sản phẩm của Viện Nghiên Cứu Vui Tươi có mặt khắp nơi: từ các sàn mua sắm chuyện ma như Buổi Mua Sắm Hoan Tưởng Tại Gia, Trung Tâm Mua Sắm Vũ Trụ, Cuốn Lịch Của Ngày Hôm Nay, cho tới mấy căn gác xép quê mùa.

Chúng thường được Daydream đăng ký làm Bóng tối. Ví dụ nổi tiếng nhất là công viên giải trí ấy.

========================

“Ừm… Có mấy câu chuyện ma lại sinh ra những câu chuyện ma khác… mà công ty thì khá chuộng chúng…”, viên trung sĩ giải thích.

Tên Viện Nghiên Cứu Vui Tươi này quả thật thường gặp trong Daydream

Rồi anh ta buông thêm một tin tôi chưa từng nghe.

“Tôi còn nghe là cái Bóng tối đầu tiên công ty từng đăng ký cũng dính thẻ Viện Nghiên Cứu Vui Tươi.”

Hả?

“…Anh có biết đó là Bóng tối nào không?”

“Không. Tôi chỉ nghe lỏm mấy ông cấp cao nói thôi… hình như nó bị loại bỏ rồi...”

Vãi thật.

“Anh… nhớ hết mấy chuyện đó à?”

Viên trung sĩ nhìn tôi bằng đôi mắt trống rỗng.

“Liên quan đến công ty thì tôi nhớ hết… tất cả.”

“...”

“Mấy chuyện khác… tôi quên nhiều lắm rồi...”

“…Anh có muốn nhớ lại không?”

Anh ta kéo sụp vành mũ.

“Không hẳn… Toàn kỷ niệm chẳng đẹp.”

“...”

Có lẽ vì anh ta đã quên đi nên mới nghĩ thế.

“Tôi hiểu. Nhưng mà, nếu có dịp, chẳng phải tốt hơn sao nếu tìm lại vài kỷ niệm vui? Như một bữa ăn ngon hay chỗ chơi hay ho.”

“Mmh.”

Giọng anh ta có chút sáng lên.

“Ừ… cũng chẳng tệ lắm.”

“Đúng không?”

Tôi gật đầu với một nụ cười.

“Cảm ơn anh đã tử tế giải thích cho tôi, dù bị lôi tới nơi kỳ quặc thế này. Tôi cá là chẳng mấy ai biết chuyện Bóng tối đầu tiên công ty đăng ký có dính thẻ Viện Nghiên Cứu Vui Tươi…”

“Đáng ra anh cũng không nên biết chuyện đó…”

“...”

Chết dở.

Anh ta đưa ngón trỏ đặt lên môi.

“Vậy nên đừng có đi rêu rao… trừ khi anh muốn một chuyến thăm từ Bộ phận An Ninh…”

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Yoo Kwe(유쾌) nghĩa là vui vẻ bên tiếng Hàn