Tôi trở thành nhân cách thứ hai của tiểu thư phản diện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

26 18

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

61 350

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

40 157

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

20 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

14 921

Tập 02 - Chương 15 - Thánh Quang

“Vậy nên chị mới nói… em căn bản không biết, tối qua lúc cuối, Nolan hoàn toàn không nhận ra chúng ta, cứ một mực gọi là ‘tiểu thư tinh linh’. Em không biết được bộ dạng lúc đó của cậu ta như thế nào đâu, thật sự là… ngốc hết chỗ nói.”

“Ồ… vậy sao?”

Trời vừa hửng sáng, tôi hớn hở kể cho Clytia đủ chuyện tối qua, vậy mà cô bé chỉ đáp lại bằng cái giọng hờ hững đó. Tôi vốn tưởng khi nhắc đến chuyện Nolan, em ấy chí ít cũng phải hứng thú hơn một chút.

“Sau đó thì—cậu ta…” Lời tôi đột ngột tắc nghẹn, bởi vì tôi cuối cùng cũng nhận ra… Clytia không chỉ không hứng thú, mà thậm chí còn toát ra một vẻ kháng cự ngấm ngầm đối với chủ đề tôi nhắc tới.

A… phải rồi. Từ khi tôi tỉnh lại, mỗi lần nhắc đến Nolan, em ấy đều giữ thái độ né tránh như vậy. Trong những ngày tôi ngủ say, rốt cuộc giữa họ đã xảy ra chuyện gì?

“Ờ… cái đó…” Tôi nhất thời nghẹn lời, không biết nên tiếp tục thế nào. Clytia thì đã chỉnh trang xong, chậm rãi đứng dậy, đẩy cửa xe ngựa ra.

Trời rạng sáng, nữ hầu Sally vẫn đang ngủ say trong lều. Clytia liếc nhìn cô một cái, không lên tiếng, chỉ rón rén bước qua.

“Được rồi—so với những chuyện đó,” cô bé chuyển sang dùng tiếng lòng mà hỏi tôi, “Chị có phải… lại dùng thứ sức mạnh đó không?”

“Tình thế bắt buộc thôi mà. Nếu không dùng thứ đó, lúc đó chị chẳng làm được gì cả.” Tôi đáp lại. Thôi được, tuy đã dùng rồi, dường như cũng chẳng có tác dụng gì.

Clytia chớp mắt, vừa đi về phía trước vừa thì thầm:

“Em chỉ thuật lại lời của Thánh Nữ—‘Quá dựa dẫm vào thứ sức mạnh đó, sẽ khiến người ta rơi vào vực sâu không thể cứu vãn.’”

“Rồi, rồi—chị biết rồi, chị sẽ có chừng mực. Tình huống đặc biệt, lần sau sẽ không thế nữa.” Tôi thuận miệng hứa.

Clytia hơi khựng lại, nhưng không nói gì thêm, chỉ giơ tay khẽ vuốt nhẹ phía sau má. Ngón tay lướt qua làn da mịn màng, cô bé có thể cảm nhận được một vết nứt nhỏ đến mức gần như hòa vào nếp da, đang nhẹ nhàng cọ xát đầu ngón tay.

“Rồi—rồi! Chị biết rồi! Chị sẽ không biến em… thành quái vật.” Tôi hiểu ý cô bé, lập tức thấy chột dạ—vết nứt này, là khi em ấy và Nolan rơi xuống biển, tôi vì cứu mạng mà đã bóp méo huyết nhục, tạm thời tạo ra một cái mang cá giả, dấu vết còn sót lại đã trở thành một ấn ký vĩnh viễn hằn trong da thịt.

Clytia chỉ im lặng, chậm rãi đi đến rìa khu trại, nhìn về phía khu rừng đang phủ sương mờ. Buổi sáng sớm đặc biệt yên tĩnh, chỉ có vài tiếng chim hót lác đác, đứt quãng vọng ra từ sâu trong tán lá.

“Em là đang chờ—Ồ, chị hiểu rồi.”

Nhìn theo ánh mắt của cô bé, tôi thấy một hàng bóng người lờ mờ, đang lê bước chân mệt mỏi, lảo đảo đi tới.

Là Alundel — gã dẫn theo đội Vệ binh xiêu vẹo, đang dìu nhau quay về.

“Công nữ, người là…?”

Trông thấy Clytia đang đứng im ở lối vào khu trại, Alundel rõ ràng sững sờ. Chỉ thấy áo giáp cỉa gã mở phanh, mũ giáp kẹp dưới cánh tay, trên mặt còn mang vài vết bầm tím.

Xem ra… tối qua Nolan tuy không lấy mạng người, nhưng trận đòn mà Alundel phải chịu e là cũng không nhẹ — tôi thầm nghĩ, không hiểu sao lại cảm thấy bộ dạng này của gã có chút buồn cười.

“Ngài đêm khuya ra ngoài, là đưa binh lính đi săn sao?” Clytia tao nhã đan hai tay trước bụng, im lặng quan sát gã một lúc, mới chậm rãi mở miệng.

“Tôi…” Alundel mấp máy môi, ánh mắt có chút lảng tránh, “Đúng vậy… là đi săn.”

“Con mồi hung dữ thật.” Ánh mắt Clytia lướt qua vết bầm tím trên mặt gã, giọng điệu bình thản.

“Là… một con lợn rừng không biết lễ nghĩa, thuộc hạ nhất thời không cẩn thận, bị con súc sinh đó húc phải.” Sắc mặt Alundel càng thêm âm u.

“Thôi được, tôi rất lấy làm tiếc về thất bại của ngài. Vậy tiếp theo, xin hỏi ngài có dự định gì?” Clytia hỏi, “Có phải muốn tiếp tục giăng thiên la địa võng ở đây, cho đến khi bắt được con mồi ưng ý của ngài mới thôi?”

“Công nữ người nói vậy là có ý gì!” Alundel nghe ra ngụ ý trong lời Clytia, đột ngột ngẩng đầu, “Chẳng lẽ người cho rằng tôi vì thú vui của bản thân mà vô cớ gây sự?”

“Không… tôi không có ý trách ngài,” Clytia khẽ cụp mi, rồi lại ngước lên, “nhưng hy vọng người có thể nhận ra—chúng ta đã chậm trễ ở đây quá lâu rồi.”

Alundel nghe vậy mà trợn tròn đôi mắt sưng húp. Tôi đoán gã lúc này chắc chắn vô cùng không cam tâm, nếu không lôi kẻ đã khiến gã mất mặt tối qua ra băm vằm thành từng mảnh, thì tuyệt đối không thể bỏ qua.

“Thưa công nữ, tất cả những gì tôi làm đều là để bảo đảm an toàn cho người. Nếu không triệt để loại bỏ những mầm họa cản đường này, chúng ta không thể yên tâm lên đường!” Sắc mặt Alundel thay đổi liên tục, cuối cùng dùng một giọng điệu lạnh lùng đáp lại:

“Còn những binh lính này, họ đã đổ máu, đổ mồ hôi, nếu lúc này bỏ dở nửa chừng, sự hy sinh của họ, thậm chí có người đã trả giá bằng tính mạng, đều sẽ trở nên vô nghĩa—vì vậy yêu cầu của người, không chỉ tôi không thể chấp nhận, mà họ cũng tuyệt đối không đồng ý!”

Đúng là lời lẽ hay ho—tôi thầm nghĩ, nếu không biết diễn biến trong tiểu thuyết gốc, rằng họ đã làm gì với làng tinh linh, những chuyện đó còn vượt xa cái gọi là ‘bảo vệ Clytia’ đơn giản này, có lẽ tôi cũng tin những lời hoa mỹ đó.

Clytia nghe xong, chậm rãi ngước mắt, ánh mắt vượt qua Alundel, rơi trên những gương mặt đầy cảm xúc phức tạp của đám binh lính sau lưng gã. Cơ thể họ hơi nghiêng, như một rào cản mà vây quanh Alundel.

“Tình hình thương vong thế nào?” Cô bé hỏi.

“Bẩm công nữ, từ hôm kia bị kẻ xấu tập kích đến nay, đã tử trận sáu người, trọng thương mười một người, người bị thương nhẹ thì…”

“Đưa tôi đi xem thương binh.” Clytia lên tiếng, cắt ngang lời Alundel.

Alundel rõ ràng không ngờ Clytia sẽ đưa ra yêu cầu như vậy. Gã im lặng một lúc, mới đáp lại không nặng không nhẹ:

“Thôi được… hy vọng sau khi người tận mắt chứng kiến sự trả giá của họ, có thể thay đổi suy nghĩ.”

Clytia khẽ gật đầu với đám vệ binh: “Dẫn đường đi, các ngươi cũng đi cùng.”

Lời vừa dứt, đám vệ binh lại nhìn nhau, không một ai động đậy, như thể mọc rễ dưới đất. Mãi đến khi Alundel quát khẽ:

“Không nghe thấy à! Công nữ bảo các ngươi dẫn đường!”

Đám đông lúc này mới xì xào cử động. Tôi đột nhiên nhận ra, những hộ vệ này tuy trên danh nghĩa trung thành với chủ nhân của họ, nhưng Alundel dựa vào biểu hiện dũng mãnh ở đầu cầu hôm trước, e rằng đã vô tình gieo vào lòng những người lính này một uy tín không thể nghi ngờ.

Clytia dường như không hề hay biết, chỉ bình thản đi về phía trại thương binh dưới sự vây quanh của đám lính.

Cảnh tượng trong lều dần hiện ra: người bị thương kẻ nằm người ngồi trên những tấm thảm thô ráp, băng gạc quấn quanh người, tiếng rên rỉ đứt quãng, không khí phảng phất mùi máu tanh và thảo dược hòa lẫn.

“Đứa trẻ này tên Yuvin, mới mười bảy tuổi, nhưng đã đi lính được hai năm rồi…” Alundel chỉ vào một người lính trẻ mặt mày trắng bệch, vừa định nói tiếp, lại bị Clytia giơ tay ngăn lại.

“Tất cả mọi người đều ở đây?” Cô bé hỏi.

“Ý của công nữ là…?”

“Thương binh.” Clytia nói rõ ràng, từng chữ một.

“Phải, đều ở đây. Người là muốn xem…”

Alundel còn chưa dứt lời, đã thấy Clytia chậm rãi giơ hai tay lên, đan chéo trước ngực. Qua lớp vải, có thể mơ hồ chạm tới chiếc hộp dây chuyền đựng Thánh hài.

Trong tích tắc, ánh sáng thuần trắng gợn sóng lan ra, như hòa quyện với gió xuân, mưa thu và nắng sớm, mang theo một nhịp điệu khó tả, nhẹ nhàng lướt qua cơ thể mọi người.

Tiếng rên rỉ đau đớn của những người bị thương, ngay cả trong ác mộng cũng không ngừng, dưới sự vỗ về của vầng sáng này, dần dần nhỏ đi, rồi tắt hẳn.

Vị y quan đứng bên cạnh kinh ngạc phát hiện những vết thương dự tợn lại bắt đầu khép lại, máu thịt đang hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Nơi trung tâm của ánh sáng, thiếu nữ tóc bạc đứng im trong đó, thân hình như được bao bọc bởi vầng sáng thánh khiết — chỉ trong thoáng chốc, lại như là mộtảo ảnh, những tầng ánh sáng rực rỡ đó liền biến mất không thấy đâu.

Mọi thứ trở lại như thường, nhưng cảnh tượng như thần tích này đã in sâu vào mắt mỗi người. Mọi người đều đột nhiên nhớ lại lời đồn đã có từ lâu về công nữ Clytia—

Có người nói cô là Thánh Nữ có thể điều khiển Thánh Quang.

Nhìn quanh đám đông đang im phăng phắc, ánh mắt Clytia chuyển sang Alundel, giọng nói bình tĩnh nhưng mang theo sức nặng không thể nghi ngờ:

“Trước khi khởi hành, có người nói với tôi rằng mấy người là lão binh của Aerandel, đều đã trung thành với Đại Công Tước nhiều năm.”

“Bây giờ, tôi nhân danh Aerandel hạ lệnh: Trước khi mặt trời mọc ngày mai, tôi muốn thấy tất cả mọi người sửa soạn xong, chuẩn bị tiếp tục hành trình đến Vương Đô.”

“Chỉ vậy thôi.”

Lời vừa dứt, Clytia liền xoay người. Đám đông tự động rẽ ra một lối đi.

Cô bé liền men theo con đường đó, đi lướt qua Alundel vẫn còn đang sững sờ, chậm rãi bước về phía xe ngựa của mình.