Mỗi khi mùa xuân gõ cửa lãnh địa Aerandel bao la, bộ cánh bạc của mùa đông lại lặng lẽ phai tàn, những hoang nguyên băng giá bắt đầu tan chảy, và hơi thở ẩm ướt của sự sống thấm đẫm lòng đất.
Đứng trên đỉnh tháp lâu đài, phóng tầm mắt ra xa, sẽ chỉ thấy sắc xanh non vừa chớm, hơi thở của đại địa lại trở nên sâu rộng và ấm áp. Dưới vòm trời xa thẳm là dãy núi đá sừng sững vắt ngang, nơi đỉnh núi được bao phủ bơi vô số mây mù
Đó là khởi nguồn của biết bao nhiêu dòng sông, băng tuyết tan chảy trên núi, hóa thành vô số dòng suối bạc lấp lánh, uốn lượn chảy xuống sườn dốc cheo leo. Những dòng nước tuyết trong vắt này sẽ gặp gỡ, hội tụ trên hành trình cuộn chảy, cuối cùng hợp thành những con sông cuồn cuộn xuôi về phương Nam, tưới tắm cho ngàn dặm đồng bằng xuyên xuốt dòng chảy.
Cùng với sự thức tỉnh của mùa xuân, là những con người đã ngủ vùi suốt một mùa đông khắc nghiệt. Lưỡi cày của nông dân xẻ toang lớp đất đông cứng đang say ngủ, gieo xuống hạt giống—công việc đồng áng quanh năm trên mảnh đất này tất nhiên là không cần bàn tới. Còn đối với những người sống nhờ vào sự ban tặng của núi rừng để mưu sinh, lúc này cũng chính là thời điểm khai phá rừng xanh.
Mặc dù săn bắn mùa xuân không phải là thời điểm tốt nhất—thú rừng trải qua mùa đông khắc nghiệt chưa kịp béo tốt, lông da cũng kém phần bóng mượt, chim trời trở về phương Bắc cũng đã cạn kiệt sức lực sau chặng đường di cư dài—nhưng con người cũng vậy.
Trong mùa đông dài đằng đẵng kinh hoàng ở phương Bắc, đa số mọi người chỉ có thể co cụm trong nhà, tiêu hao vật chất và sinh mạng vô ích, sự sống vốn là một cuộc đấu sức với thời gian.
Bởi vậy không ai dám lãng phí ánh xuân thoáng qua này. Họ chỉnh cung tên, sửa soạn thòng lọng, tra dầu bảo dưỡng bẫy kẹp, trong mắt lấp lánh khao khát về vụ thu hoạch đầu năm mới.
Ánh mắt xanh biếc kia chầm chậm rời khỏi dãy núi xa xa dưới bầu trời xanh thẳm, hướng về đoàn ngựa đang tập trung dưới chân lâu đài.
Chỉ thấy trên quảng trường sỏi rộng lớn đã tụ hội thành một dòng chảy cuồn cuộn của sắt thép và da thuộc. Các loại cờ xí phấp phới tung bay trong gió xuân se lạnh, trên đó thêu những huy hiệu của các gia tộc phong ấp thuộc lãnh địa này—gấu bạc gầm thét, tháp đá sừng sững, chim ưng sải cánh, hươu rừng đuôi trắng— tất cả đều phấp phới mạnh mẽ dưới ánh bình minh trong trẻo.
Dưới những lá cờ ấy là các hiệp sĩ và thợ săn với giáp trụ sáng loáng. Họ tụm năm tụm ba, thì thầm trò chuyện, tiếng giáp trụ cọ xát, tiếng hít mũi thỉnh thoảng của chiến mã, cùng tiếng chân chó săn lướt qua lại, đan xen thành một khúc dạo đầu trầm lắng.
Các quý tộc lớn tuổi mặc giáp xích đã sờn nhưng được bảo dưỡng tinh xảo, thần thái điềm tĩnh, ánh mắt sắc bén quét qua đám con cháu vừa trưởng thành bên cạnh. Còn những hậu sinh mới đến, đối mặt với cảnh tượng gần như xuất quân này thì cố gắng ưỡn thẳng ngực, che giấu sự phấn khích và căng thẳng trong lòng, trên những tấm giáp ngực bạc sáng loáng mới tinh phản chiếu những đốm sáng nhảy múa.
Đúng vậy, tuân theo truyền thống cổ xưa, chủ nhân của mảnh đất này, Đại Công Tước Aerandel cao quý, sẽ đích thân ra lệnh tổ chức một cuộc săn mùa xuân long trọng và trang nghiêm, nhằm tuyên bố với các lãnh chúa và thần dân rằng nhiều công việc của năm mới sắp bắt đầu, giống như vô số năm tháng đã qua, mở ra một năm nữa đầy lao động và hy vọng cho Aerandel.
Nhưng hôm nay—cuộc săn mùa xuân quy tụ hơn nửa quý tộc trong lãnh địa này, chủ nhân của nó lại mãi chưa đến.
“Tiểu thư—!”
Clytia chậm rãi quay người.
Gió trên đỉnh tháp đá lướt qua mái tóc xám bạc của cô. Ngay sau đó, cô thấy một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi—một nữ tỳ cùng tuổi với mình, đang vén vạt váy hơi rộng, hổn hển chạy từ cuối bậc thang đá xoắn ốc lên tháp. Má cô gái ửng hồng vì chạy, hơi thở trắng mờ thoắt ẩn thoắt hiện.
“Người, người quả nhiên ở đây! Lão gia… vừa nãy đã chỉ đích danh, muốn người tham dự nghi lễ săn mùa xuân, tất cả mọi người đều đang đợi ở dưới đó! Sao người còn một mình đứng ở đầu gió này?”
Aria vội vàng bước tới, theo bản năng muốn nắm tay Clytia, nhưng rồi lại chợt khựng lại. Cô nhớ đến những hành vi kỳ lạ trong lời đồn về vị tiểu thư này, cùng những suy nghĩ khó lường của cô ta.
Mình thật sự hồ đồ rồi, lại có hành động lỗ mãng như vậy—Bàn tay đưa ra khẽ rụt lại, Aria đành cúi đầu, lo lắng liếc trộm vẻ mặt đối phương.
Đỉnh tháp im lặng một lát, chỉ có tiếng gió khẽ lướt qua vách đá.
May mắn thay, Clytia không hề tỏ ra chút khó chịu nào. Đôi mắt xanh biếc của cô lần cuối cùng nhìn về dãy núi xa xăm được mây mù bao phủ, rồi từ từ quay người, vạt váy vẽ một vòng cung nhẹ nhàng.
“Ta biết rồi.” Giọng cô bình tĩnh, không thể nghe ra cảm xúc. “Vậy thì… đưa ta đi thay đồ đi.”
…
Mặt đất khẽ rung chuyển.
Đại Công Tước Aerandel ngồi dưới tán trướng của mình, lặng lẽ nhìn khu rừng sâu ở rìa bãi săn xa xa, rồi nghe thấy tiếng bước chân dậm đất mơ hồ.
“Sắp đến rồi—”
Ông khẽ nói.
Lời thì thầm này truyền rõ ràng đến tai Clytia, đang ngồi đoan trang trên một chiếc yên ngựa tinh xảo, ở phía sau bên cạnh Đại Công Tước.
Cô mặc một bộ đồ săn màu đỏ thẫm được cắt may vừa vặn, mái tóc dài xám bạc được búi gọn gàng thành đuôi ngựa sau gáy. Cùng với Đại Công Tước, ánh mắt cô trầm tĩnh hướng về khu rừng rậm nơi phát ra sự náo động.
Người con gái ấy mặt không biểu cảm, hai tay đặt vững trên dây cương. Con ngựa cái xám dưới thân dường như cũng bị nhiễm sự căng thẳng lan tỏa trong không khí, nó hít hít mũi, móng guốc khẽ cào đất.
Mọi người đều biết điều gì sắp đến, mọi người đều nín thở chờ đợi—
Là con mồi.
Sự náo động ở đường ranh khu rừng đột ngột tăng lên. Đầu tiên là vài con thỏ rừng hoảng loạn phóng ra, tiếp theo là đàn hươu đổ ùa ra như nước vỡ đê, trong đôi mắt ướt át của chúng tràn ngập sự kinh hoàng thuần túy.
Vài con lợn rừng to lớn lẫn trong đó, nanh vểnh lên, phát ra tiếng khịt mũi đe dọa nặng nề, nhưng tất cả đều bị làn sóng âm thanh tàn nhẫn do tiếng hô hào nhịp nhàng của binh lính và tiếng cán giáo gõ vào thân cây phía sau, xua đuổi xông vào đấu trường được chọn lọc kỹ càng này, vốn đã được dọn trống từ sớm cho các quý tộc.
Tiếng tù và vang dội xé toạc không khí—
Các quý tộc trẻ tuổi đã không thể kiềm chế được nữa, lập tức thúc ngựa phi lên, tìm kiếm mục tiêu ưng ý của mình trong đàn thú. Và người dẫn đầu chính là trưởng tử của Aerandel, Trick Aerandel, năm nay đã hai mươi tuổi.
Cậu cúi thấp người, mắt dán chặt vào con hươu đầu đàn có cặp sừng vĩ đại nhất trong đàn, vẻ sốt ruột gần như hiện rõ trên mặt—
Mũi tên đầu tiên vội vàng bắn ra, sượt qua thân hươu; mũi tên thứ hai đầy uy lực, nhưng do phán đoán sai, cắm sâu vào thân cây cách con hươu đầu đàn không xa.
Con hươu đực giật mình, liền dẫn đầu đàn hươu, tăng tốc xông về phía rìa bãi săn.
Trick đột ngột ghì dây cương, chiến mã đứng thẳng hai chân. Khuôn mặt trẻ tuổi đỏ bừng vì giận dữ và xấu hổ, nhưng chỉ có thể nuốt ngược lời chửi thề suýt bật ra.
Tuy nhiên, với tư cách là người thừa kế, cậu không thể mất bình tĩnh. Cậu chỉ nắm chặt dây cương, khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt sâu thẳm quét qua toàn trường, rồi chợt thấy người em trai kém mình hai tuổi—Diels Aerandel, đang cưỡi ngựa, lặng lẽ bao vây đàn hươu từ phía sườn.
Diels rõ ràng đã chứng kiến thất bại của huynh trưởng, trên mặt thoáng qua một tia giễu cợt khó nhận thấy. Cậu kiên nhẫn hơn Trick, không vội ra tay, mà khéo léo lợi dụng bụi cây và địa hình để ẩn mình, như một con báo săn không tiếng động, dần dần tiếp cận con hươu đầu đàn đang hơi hoảng loạn vì bị giật mình nhưng vẫn cố gắng dẫn đàn hươu phá vây.
Diels nắm bắt cơ hội con hươu đầu đàn để lộ sườn trong giây lát khi né tránh mũi tên lạc của một quý tộc khác, ổn định giương cung bắn tên. Mũi tên này vừa chuẩn vừa hiểm, nhắm thẳng vào lồng ngực con hươu.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc mũi tên sắp chạm vào, con hươu đực ấy lại như thể đã đoán được từ trước, thân hình đồ sộ bất ngờ vặn mình một cách linh hoạt không tương xứng với kích thước của nó.
Mũi tên sượt qua lớp lông bóng mượt của con huơu, chỉ để lại một vết thương nông. Vẻ đắc ý trên mặt Diels liền hóa thành kinh ngạc. Cậu quay đầu ngựa, còn muốn giương cung bắn tiếp, nhưng con hươu đầu đàn đã phát ra một tiếng thét gấp gáp, dẫn đàn hươu lao với tốc độ nhanh hơn về phía điểm yếu ở rìa rừng, xem ra sắp phá vỡ vòng vây của binh lính.
Hai người con trai của Đại Công Tước, vốn nổi tiếng dũng mãnh trong giới quý tộc trẻ, nhưng những thất bại liên tiếp hiện giờ khiến bên ngoài trường săn vang lên một tràng kinh ngạc bị kìm hãm—không nghi ngờ gì nữa, sức mạnh của con hươu này vượt xa bình thường.
Trong phút chốc, dường như không ai muốn chạm vào cái vận rủi này nữa, không một ai dám ra tay với con hươu đực ấy, chỉ còn lại những mũi tên lạc thưa thớt, rơi xuống nơi nó đặt chân.
Hí—
Một tiếng ngựa hí xé tan bầu không khí đông cứng. Ngay sau đó một con tuấn mã đen như mực, chở một kỵ sĩ mặc giáp toàn thân bạc sáng, từ trong rìa rừng xông ra—một chùm lông vũ màu xanh lam sáng rực cắm trên mũ sắt của gã, vô cùng nổi bật lạ thường.
Người đột nhập bất ngờ này lại không như những người khác, không hề cố gắng trực tiếp truy đuổi con hươu đực từ phía sau hoặc bên sườn, mà lại thúc ngựa di chuyển theo một đường cong, thẳng thừng chặn trước đường chạy trốn của con hươu đực.
Ý đồ quá rõ ràng.
Không phải săn giết, mà là chặn lại.
Con hươu đầu đàn dường như bị sự khiêu khích táo bạo này chọc giận, hoặc là cảm thấy một mối đe dọa lớn hơn. Nó phát ra một tiếng gầm gừ, không những không quay đầu, mà còn cúi thấp đầu, chĩa cặp sừng khổng lồ lởm chởm vào kẻ chặn đường, tăng tốc lao tới—hóa ra là muốn dựa vào sức mạnh thô bạo để xông qua.
Nhưng kỵ sĩ giáp bạc không hề lùi bước.
Con ngựa đen khéo léo nhảy sang một bên ngay khoảnh khắc sắp va chạm với con hươu đực, đồng thời, cánh tay của kỵ sĩ đột ngột vung lên!
Mọi người lúc này mới thấy rõ, trong tay gã không biết từ lúc nào đã nắm một sợi dây thòng lọng bạc lấp lánh. Dây thòng lọng phát ra tiếng rít trong không trung, bay ra cực kỳ chính xác, nhưng không phải để thòng vào đầu hay sừng hươu, mà trong tích tắc đã quấn chặt lấy cổ chân của một chiếc móng trước mà con hươu đực vừa mới nhấc lên.
Kỵ sĩ mượn sức xung kích của hắc mã, đột ngột ghì chặt dây cương. Con hắc mã hí dài một tiếng, bốn vó ghì chặt xuống đất. Sức mạnh khổng lồ của con hươu đầu đàn đang xông tới và lực kéo của dây thòng lọng tạo thành thế giằng co.
Con hươu đầu đàn phát ra một tiếng kêu rên đau đớn và giận dữ, thân hình đồ sộ vì một chân trước bị trói mà mất thăng bằng ngay lập tức, “ầm” một tiếng ngã nghiêng xuống đất, tung tóe một mảng cỏ và bụi đất.
Biến cố này xảy ra quá đột ngột, tất cả mọi người đều sững sờ. Chỉ thấy kỵ sĩ giáp bạc không chút do dự, gần như cùng lúc con hươu đực ngã xuống đã phi thân xuống ngựa, động tác trôi chảy như đã luyện tập hàng ngàn lần.
Gã bỏ dây thòng lọng, thuận tay rút ra một thanh dao săn sáng loáng từ thắt lưng, chỉ dùng một bước chân mà đã lao tới con mồi. Ngay khoảnh khắc con hươu đực đang cố gắng vùng vẫy đứng dậy, tay trái gã ấn chặt cái đầu đang vặn vẹo dữ dội, dao săn trong tay phải mang theo một vệt sáng lạnh lẽo, gọn gàng và dứt khoát đâm vào yếu huyệt ở cổ con hươu.
Cuộc giằng co kịch liệt đột ngột chấm dứt.
Đàn hươu mất đi thủ lĩnh của chúng liền chạy trốn tứ phương, nhưng không còn ai để ý đến những con hươu đáng thương đang hoảng loạn ấy nữa. Toàn bộ trường săn chìm vào một sự tĩnh lặng vô cùng kỳ dị.
Một lát sau, như tiếng nồi vỡ, đủ loại tiếng kêu kinh ngạc, tán thán, thậm chí là tiếng thở dốc trộn lẫn cũng bùng nổ.
“Chư Thần chứng giám… gã… gã ta đã bắt sống nó?”
“Không, là chế phục rồi sau đó kết liễu một cách dứt khoát!”
“Cần bao nhiêu sức mạnh và lòng dũng cảm mới làm được điều đó!”
“Người này là ai? Kỵ sĩ của gia tộc nào lại có thủ đoạn như vậy?”
