Tôi trở thành nhân cách thứ hai của tiểu thư phản diện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

26 18

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

61 350

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

40 157

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

20 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

14 921

Tập 02 - Chương 07 - Binh lính trẻ khao khát lập công

“Kính thưa công nữ của Aerandel, đây là những điều người có thể không biết, cũng không thể thấu hiểu, nhưng tôi vẫn muốn thưa rằng, từ thuở ấu thơ, tôi đã chìm vào giấc ngủ trong những truyền thuyết về tổ tiên Laywan, và thức dậy trong những sử thi của các anh hùng Đế Quốc. Những câu chuyện ấy tựa như dấu ấn chảy trong huyết quản, đã trở thành một phần của đời tôi từ bao giờ.”

Những ngón tay của Clytia khẽ lướt trên vành đĩa bạc, ánh mắt dừng lại trên miếng thịt hun khói và bánh mì được bày biện tinh xảo, nhưng chỉ đủ để nếm thử chút ít. Ánh lửa trại phủ lên chiếc đĩa một lớp màu ấm áp dịu dàng, song khi giọng nói của Alundel phá vỡ sự tĩnh mịch, cô bé cũng đành phải ngước mắt lên, nhìn về phía bóng người đứng thẳng như pho tượng phía sau.

Tôi để ý đến trang phục của tên tử tước này — áo choàng dài màu xanh nước với gia huy thêu trên ngực, vạt áo mở rộng, giáp ngực lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng lấp lánh một vẻ trang nghiêm lạ lùng. Rõ ràng mới hôm trước còn bị Clytia phũ phàng làm mất mặt, vậy mà giờ đây lại tựa hồ như một vệ sĩ trung thành của cô bé vậy.

“Thưa ngài tử tước, mục đích ta theo ngài đến đây, chỉ là để dùng bữa mà thôi.”

Clytia vừa nhấn mạnh, vừa quay ánh mắt lại, dùng dao nĩa bạc cẩn thận chia nhỏ miếng bánh mì đáng thương.

“Ngài nói đúng. Nhưng xin cho phép tôi nhắc nhở, kể từ khi chúng ta phụng mệnh công tước khởi hành, đây mới là câu thứ hai ngài nói với tôi.” Alundel nói.

“Giữa chúng ta…” Dao nĩa của Clytia phát ra tiếng lách cách khe khẽ trên đĩa, “dường như không có nhiều chuyện đáng để trò chuyện.”

Lời chưa dứt, cô bé đã tự mình sững sờ, những lời hùng hồn thề thốt sẽ “bù đắp tổn thất” trong toa xe bỗng vang vọng bên tai. Ngón tay cô khẽ siết chặt, cuối cùng nuốt những lời chưa nói hết vào trong, rồi khẽ hạ giọng:

“Thôi vậ. Ngài rốt cuộc muốn nói gì? Chẳng lẽ lại là những lời cảm thán dang dở trước đó?”

Thiếu nữ vẫn không quay đầu lại, vì thế đã bỏ lỡ vẻ mặt phức tạp thoáng qua trên gương mặt Alundel. Không khí chìm vào sự tĩnh lặng ngắn ngủi, chỉ có tiếng tí tách khe khẽ của lửa trại đang cháy.

“Chỉ là vài câu chuyện phiếm bên bữa ăn thôi,” Giọng hắn ta lại vang lên, trầm hơn trước, “ngài hoàn toàn có thể xem như gió đêm thoảng qua tai.”

Sự im lặng của Clytia trở thành một sự ngầm đồng ý. Alundel hít một hơi thật sâu, giọng nói mang theo một nhịp điệu hoài niệm nào đó:

“Nên bắt đầu từ đâu đây… Như tôi vừa nói, tôi lớn lên trong những câu chuyện của tổ tiên. Và trong số những câu chuyện đó, điều khiến tôi say mê nhất chính là truyền kỳ thời trẻ của phụ thân tôi.”

“Khi đó phụ thân vẫn chưa kế thừa tước vị, thực ra ông ấy là thứ tử, tước vị hiện tại là kế thừa từ huynh trưởng đã mất sớm, nên phụ thân tôi vốn không có tư cách kế thừa, nhưng điều này lại làm nên truyền kỳ của mình…”

“Là một người không phải kẻ thừa kế, ông ấy đáng lẽ phải trải qua một cuộc đời an nhàn dưới bóng che chở của gia tộc. Thế nhưng ông lại chọn một con đường hoàn toàn khác — lên tận Bắc Cảnh, gia nhập đội kỵ binh du kích, làm trinh sát giữa băng tuyết lạnh giá, giám sát những dấu vết nhỏ nhặt của Ma Tộc trên biên giới Đế quốc.”

Giọng Alundel bỗng trở nên trầm lắng: “Điều khiến tôi khắc cốt ghi tâm nhất là việc ông ấy dẫn một đội kỵ binh du kích, hộ tống trưởng tử của công tước lúc bấy giờ—tức là Công tước Aerandel ngày nay—vượt qua hiểm địa Thiên Trảm Thạch, tiến sâu vào Ma Vực bị thế nhân lãng quên. Ba tháng sau, khi họ trở về nhân gian, vũ khí của mỗi người đều dính đầy máu đen của Ma Tộc. Và ánh mắt của phụ thân—cũng từ đó trở nên khác lạ.”

À… Trưởng tử của công tước khi đó, chính là Công tước Aerandel ngày nay. Tôi để ý thấy khi Alundel kể chuyện, ngón tay hắn ta vô thức vuốt ve chuôi kiếm, trên gương mặt tự phụ ấy thoáng hiện lên một tia mơ hồ.

“Công lao của hầu tước đại nhân thật vô cùng hiển hách, tuyệt đối sẽ không bị lãng quên…” Clytia ngừng dao nĩa đang cắt thịt hun khói, không biết phải đáp lại thế nào, đành lựa vài câu khách sáo vô thưởng vô phạt. 

Tôi có thể cảm nhận cô bé đang vắt óc mấy lời tìm lời như: “Tử tước các hạ cũng là một nhân tài kiệt xuất, quả nhiên hổ phụ không sinh khuyển tử…”

Sắc mặt Alundel chợt hiện lên một tia kinh ngạc, rõ ràng không ngờ rằng Clytia, người trước đó còn nói những lời chua ngoa với mình, giờ đây lại trở nên dễ nói chuyện đến vậy:

“Haha… Hổ phụ không sinh khuyển tử, những lời như vậy, tôi đã nghe qua rất nhiều lần rồi, thế nhưng, kính thưa công nữ, ngài có biết mỗi khi tôi nghe những lời khen ngợi ấy, trong lòng tôi cảm thấy thế nào không?“ 

Mọi người khi gặp tôi sẽ luôn gọi là ngài tử tước này, ngài tử tước nọ… cứ như thể tôi thực sự đã trở thành một tử tước vậy, nhưng tôi hiểu rằng ngoài thân phận con trai Hầu tước ra, thì tôi chẳng là gì cả.“

“Tước hiệu tử tước, chẳng qua chỉ vì tôi là con trai của hầu tước, nên theo lễ nghi, có thể dùng tước hiệu thứ cấp của phụ thân để giữ thể diện cho tôi — mà đó cũng chỉ là một trong số rất nhiều tước vị của phụ thân, một cái chẳng đáng kể gì.”

“Vì vậy— tôi từ nhỏ đã luyện tập võ nghệ, hy vọng có thể như phụ thân, như các đời tổ tiên lập nên công huân. Và khi phụ thân nghe được nguyện vọng của tôi, ông ấy đã đưa tôi một phong thư, bảo tôi mang đến cho Công tước Aerandel đại nhân, tôi tưởng cơ hội cuối cùng đã đến rồi!”

“Và mặc dù hôm đó đã xảy ra một vài chuyện không vui, nhưng ngài công tước sau khi xem thư, vẫn bổ nhiệm tôi làm thị vệ quan. Tôi tưởng tiếp theo là có thể theo Công tước đại nhân đến biên giới — rồi… rồi…”

Clytia liếc mắt nhìn, thấy lồng ngực Alundel phập phồng dữ dội, những lời chưa nói hết hóa thành một tiếng thở dài gần như không nghe thấy.

“Và bây giờ, tôi ở đây, không phải hướng về phía Bắc, mà là hộ tống ngài về phía Nam, đây là nhiệm vụ đầu tiên tôi nhận được với tư cách là thị vệ quan.” Khóe môi Alundel khẽ cong lên một đường.

“Thôi được rồi, đã để ngài phải chê cười. Xin thứ lỗi cho tôi cáo lui, đã đến lúc tuần tra rồi — tôi sẽ không làm phiền ngài mất đi hứng thú dùng bữa nữa.”

Không đợi Clytia hồi đáp, Alundel liền cúi mình, quay người rời đi trên đôi giày sắt.

“Tiểu… tiểu thư…”

Mãi cho đến khi bóng dáng Alundel đang vịn chuôi kiếm, hòa vào hàng ngũ lính tuần tra, nữ hầu trẻ tuổi — Sally — mới từ một bên đứng ra, giọng hơi run rẩy:

“Điều… điều này… Sally có nên ghi lại… báo cáo cho ngài công tước không?”

“Là ông ấy dặn cô, ta làm sao biết có nên ghi không?”

Clytia liếc nhìn Sally một cái, khẽ day day thái dương, rồi bỏ lại phần thức ăn chỉ mới động đũa vài miếng, sau đó đứng dậy, đi về phía giữa đội ngũ — chiếc xe ngựa của riêng cô bé.

Xe ngựa dọc theo con đường trạm dịch thông suốt Nam Bắc của Đế Quốc, gấp rút tiến về phía trước, đi qua những cánh đồng, qua những thị trấn, suốt đường không gặp trở ngại, chỉ chưa đầy ba ngày là đã đến biên giới lãnh địa Aerandel.

“Hừm… mấy ngày nay trên đường… cái tên Alundel đó hình như không còn đến quấy rầy em nữa.”

Lúc này tôi có chút buồn chán. Clytia một mình trong toa xe, hầu như không bao giờ ra ngoài, cũng không nói chuyện với ai khác. Khi ở một mình, cô bé hoặc là đọc sách mang theo, hoặc là vuốt ve thánh cốt của Thánh Nữ để cảm ứng.

Khi cô bé đọc sách thì tôi còn có thể cùng xem, nhưng khi cô bé cảm ứng thánh cốt, những lần đầu tôi còn có chút hứng thú quan sát, nhưng khi điều này trở thành một thói quen hàng ngày, thì thật khó mà không khiến người ta phải chịu đựng.

“Em còn tưởng…”

Bỗng nhiên nghe thấy, Clytia mở lời trong tâm trí—trời ơi, tôi còn tưởng em ấy đã chặn tôi rồi chứ?

“Tưởng?” Tinh thần chấn động, tôi lập tức đáp lại, “Em tưởng gì?”

“Em còn tưởng… chị sẽ ra ngoài, nói chuyện với người bên ngoài.” Tâm niệm của cô bé mang theo một tia do dự.

“…”

“Không cần thiết chứ?” Tôi hỏi ngược lại, mang theo chút bất mãn, “Tại sao chị cứ phải ra ngoài nói chuyện với người khác? Em mong chị đi đối phó với cái tên thiếu gia tự phụ kia? Rốt cuộc em đang mong đợi điều gì?”

“Thôi được rồi… nhưng mà,” Cô bé khẽ chuyển giọng, “chị không thấy hành vi của Alundel có chút kỳ lạ sao?”

“Em muốn nói là trong đại hội săn bắn mùa xuân, tên đó đã nhiệt tình lấy lòng em như vậy, nhưng khi công tước thực sự phái gã đến bên cạnh em làm hộ vệ, thì gã ta lại không vui vẻ gì?” Tôi cẩn thận nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó.

Clytia nắm lấy thánh cốt, khẽ gật đầu, nhưng tôi lại không cho là đúng mà nói:

“Hoặc là tên đó đã bị mũi tên của em ngày hôm đó dọa sợ rồi, hoặc theo chị thấy thì đây chính là chiêu ‘dục cầm cố túng’ (muốn bắt thì phải thả). Đối với đối thủ không thể công phá trực diện, thì phải triển khai chiến thuật vòng vo, bày ra vẻ cao ngạo, chí lớn, tưởng rằng như vậy có thể thể hiện sự xuất chúng của mình, thu hút phụ nữ tự nguyện dâng hiến. Biết đâu tên đó đã thành công với chiêu này không ít người rồi đấy! Em xem lại bản thân mình đi, em chẳng phải đã bắt đầu suy nghĩ rồi à?”

“Nhưn,” Clytia nói, “em nghe nói Hầu tước Laywan chỉ có một con trai, Alundel là người thừa kế duy nhất của tước vị. Theo lẽ thường, con trai độc nhất chẳng phải nên ở bên cạnh để được tận tình bồi dưỡng sao, tại sao lại được gửi đến chỗ chúng ta, để làm một thị vệ quan nhỏ bé?”

“Chuyện này… nguyên do bên trong…” Tôi nhất thời cũng nghẹn lời.

Clytia khẽ chớp mắt, chìm vào suy tư, tôi cũng nhanh chóng tìm kiếm lời giải thích hợp lý. Tuy nhiên, chưa kịp để chúng ta sắp xếp được manh mối, thân xe đột nhiên chấn động dữ dội.

Ngay sau đó, sự yên bình bên ngoài bị xé toạc ngay lập tức, giữa tiếng người hò hét và ngựa hí vang, một tiếng kêu kinh hoàng phá không mà đến—

“Có kẻ tấn công!”