Web Novel - Chương 68: Xưng Tội (3)

Chương 68: Xưng Tội (3)

“Cô Rebekah.”

Có những khoảnh khắc con người ta dao động.

Bởi vì ngay cả một Thánh Nữ, trước khi là Thánh Nữ, cũng từng là một con người.

“Cô Rebekah. Tình hình của Đế Quốc rất đáng lo ngại. Đã hai ngày kể từ khi chúng ta mất liên lạc với Quận 1. Xin hãy phái các Thánh Kỵ Sĩ đi ngay lập tức...”

“Thánh Nữ. Chúng ta đã mất liên lạc với các Thánh Kỵ Sĩ. Tính đến hôm qua, chúng ta cũng không thể liên lạc với Quận 2.”

“Người tị nạn đang tràn vào. Các Thánh Kỵ Sĩ đang cố gắng kiểm soát họ, nhưng số lượng quá lớn. Cô phải đuổi họ đi. Cứ cái đà này, chúng ta sẽ hết lương thực trước. Chúng ta chí ít cũng nên kiến nghị với Liên Minh Phương Đông...”

Đế Quốc hùng mạnh một thời đã sụp đổ chỉ sau một đêm. Khi Rebekah lần đầu nghe tin này, cô đã sốc đến mức không nói nên lời.

Đế Quốc sở hữu các hiệp sĩ mạnh nhất và một Đại Pháp Sư bảo vệ nền hòa bình suốt hàng trăm năm qua.

Và còn có Olivia.

Người đã kiên định ủng hộ cô từ khi cô còn là một cô bé cho đến khi trưởng thành.

Người chưa bao giờ tiếc lời khuyên bảo cô.

Người đã dùng hành động để chứng minh một Thánh Nữ nên là người như thế nào.

Người xứng đáng làm Thánh Nữ hơn cả chính bản thân cô.

“...Chuyện gì đã xảy ra với cô Olivia?”

Các linh mục, những người thường không bao giờ ngần ngại đưa ra ý kiến, đều im bặt trong giây phút đó và nhìn nhau. Sau đó, như thể đã quyết định, họ gật đầu.

“Cô nên... tự mình xem thì hơn.”

Và Rebekah đã thấy.

Một thế giới trắng xoá bị chìm trong băng giá.

———

Olivia nhìn chằm chằm vào Rebekah qua thanh gỗ của buồng xưng tội.

Quả như dự đoán, hảo cảm của Rebekah thấp đến thảm hại. Chỉ là, Olivia không ngạc nhiên.

‘Rebekah có thừa khả năng.’

Đây là kết luận cô đưa ra sau khi quan sát Rebekah vài phút trước khi bắt chuyện.

Trong số những người thuộc Giáo Hội Quang Minh, có bao nhiêu người coi việc căm ghét kẻ thù là một tội lỗi?

Rebekah hiển nhiên sẽ nuôi dưỡng các suy nghĩ mà người thường không dám có.

Cô quả thực có nhân cách xứng đáng với một cựu Thánh Nữ.

‘...Khác với trong game.’

Nếu hảo cảm thực sự hoạt động một cách tuyệt đối, Melina đã không thể vượt qua sát ý của mình chỉ bằng "tình cảm dành cho đệ tử".

Hảo cảm trông giống như là tuyệt đối, nhưng rõ ràng là có các kẽ hở.

Đây là suy nghĩ mà Olivia đã ấp ủ từ khi gặp Calliophe. Cô cảm nhận được khả năng đó ở Calliophe, người đã kìm nén sát ý vì "đại cục".

Và đến giai đoạn của Melina, cô đã chắc chắn.

Olivia trấn tĩnh lại. Kể từ giây phút cô bước vào Sảnh Sám Hối, các thông báo đã reo lên điên cuồng.

[Bạn hiện đang ở trong ‘Thánh Vực’!]

 - Tốc độ hồi phục mana giảm mạnh!

 - Không thể sử dụng ma pháp cổ xưa!

 - Lượng tiêu thụ mana tăng mạnh!

 - Thời gian niệm chú tăng mạnh!

Một hiệu ứng bất lời gần như ngang ngửa với “Thời Không Trảm” của Kiel. Không, xét đến chuyện nó được duy trì liên tục, thứ này còn mạnh hơn nhiều.

Sẽ là nói dối nếu bảo cô không sợ hãi với các hiệu ứng bất lợi như vậy. Olivia đã cân nhắc chuyện bao bọc toàn bộ cơ thể bằng các lớp khiên nhưng rồi sớm từ bỏ ý định đó.

Thay vì nửa vời, cô tốt hơn là nên quyết đoán.

‘...Đây là cách duy nhất.’

Kiel, Melina, Ashe Balthar, thậm chí cả Long Tộc cũng không thể phát huy toàn bộ sức mạnh trong "Thánh Địa" này.

Chỉ có duy nhất một ngoại lệ: Rebekah.

Thân là Thánh Nữ, cô thực chất là một thế thần được chính tay Minh Thần lựa chọn.

Và một thế thần...

Xì xì xì xì!

Trong Thánh Địa, cô sở hữu sức mạnh áp đảo vượt trên tất cả.

“Sao ngươi dám... Ngươi có biết mình đang ở đâu không?!”

Một lượng thánh lực khổng lồ lan tỏa từ Rebekah. Trong giây lát, cô có cảm giác như cả thế giới đã chuyển sang màu trắng.

['Thánh Nữ Rebekah' đã tuyên bố Thánh Địa!]

 - Rebekah nhận diện bạn là 'kẻ thù'!

 - Bốn trong số năm giác quan của bạn sẽ bị phong ấn ngẫu nhiên.

Đầu tiên, thế giới trở nên vô vị. Mùi bụi mốc meo biến mất.

Tiếp theo, cô không còn nghe được âm thanh của không khí rung động.

Cô cũng chẳng còn cảm nhận được vị máu chảy ra từ miệng mình.

Cho đến lúc ấy, mọi chuyên vẫn nằm trong tầm chịu được.

Thế nhưng khi mất đi xúc giác, suy nghĩ của cô bèn thay đổi.

Cô không cảm thấy mình đang ngồi trên ghế.

Cô không cảm thấy không khí chạm vào đầu ngón tay.

Cô không cảm thấy phổi mình phập phồng. Cô không cảm thấy mí mắt mình chớp.

Cứ như thể sự tồn tại của cô đang bị phủ nhận vậy.

“......”

Cô chỉ còn có thể suy nghĩ.

Nếu cô không liên tục nhắc nhở bản thân rằng mình đang sống, Olivia có cảm giác như cô sẽ đánh mất sự tồn tại của chính mình.

Rebekah tiến lại gần cô bằng tốc độ không nhanh cũng không chậm. Olivia lờ mờ hiểu ra sao cô lại để lại thị giác trong số năm giác quan.

Để nhìn.

Để nhìn rõ bằng chính đôi mắt mình, cách mà tội lỗi của cô bị phán xét.

Xì xì xì xì!

Một áp lực khổng lồ hiện ra sau lưng Rebekah. Đó là thứ thánh lực hùng mạnh đến mức không thể đo được giới hạn.

“------.”

Rebekah chậm rãi mở miệng. Dù thính giác bị phong ấn và không nghe được, Olivia cũng đoán được phần nào qua chuyển động môi của cô.

Rebekah đang nói cô hãy trả giá cho tội lỗi của mình.

Olivia không trả lời. Cô chỉ ngồi yên và chờ đợi thời cơ thích hợp.

Thánh lực trắng tinh khiết đã ngưng tụ xung quanh Rebekah. Thánh lực leo lên tay Rebekah và dần dần tạo thành hình dáng của một ngọn giáo.

Một ngọn thánh thương để trừng phạt cái ác.

Rebekah nắm lấy cán của thánh thương. Thứ đó rõ ràng có sức nặng không tầm thường, ấy vậy mà Rebekah trông chẳng hề hấn gì.

Và rồi, sáu đôi cánh xuất hiện sau lưng Rebekah.

Cô còn thi triển cả kỹ năng tối thượng của linh mục, Thiên Thần Hóa.

Rebekah vốn phải nhiều năm sau mới học được Thiên Thần Hóa. Olivia một lần nữa nhận ra hồi quy gian lận đến mức nào.

‘...Thế này mà là linh mục sao?’

Ngoại hình của Rebekah chẳng khác nào một Thánh Kỵ Sĩ chứ chẳng phải linh mục. Nếu chẳng phải bởi chiếc áo choàng linh mục tung bay trong gió, mà cô đã bị nhầm là một Thánh Kỵ Sĩ rồi.

Rebekah lùi chân phải lại và giẫm mạnh xuống đất.

Vùùù!

Sức mạnh khổng lồ tập trung tại mũi ngọn giáo mà cô đã kéo về phía sau.

Và rồi.

Nó bắn về phía trước.

Ầm!

Lưỡi giáo trắng tinh khiết lao đến ngay trước mặt cô.

Cái chết của cô cũng đến gần theo ngọn giáo ấy.

Chỉ là, vẻ mặt của Olivia chẳng hề thay đổi chút gì.

Một khuôn mặt đầy chắc chắn.

[Danh hiệu ‘Quả Cảm Trước Rồng’ được kích hoạt.]

Nhờ danh hiệu, mà Olivia bỏ qua được nỗi sợ và nhắm mắt lại không chút do dự.

Thời điểm cô tự nguyện từ bỏ giác quan cuối cùng của mình, thế giới bỗng chốc trở nên im lặng. Một thời khắc tựa như vĩnh cửu.

‘Một, hai, ba...’

Olivia đếm trong đầu. Và khi con số đó đến mười, cô từ từ nâng mí mắt lên.

‘...Quả nhiên.’

Ngọn thánh thương đang dừng lại ngay trước mặt cô. Bàn tay cầm giáo của Rebekah đang run rẩy.

Chẳng phải là gì Minh Thần đã can thiệp.

Mà chính là Rebekah đã ngăn ngọn thánh thương lại.

“......”

Rebekah cắn chặt môi. Và rồi, sau khi ném cho Olivia một cái nhìn không thể hiểu nổi, cô thu hồi thánh thương.

Bụp!

Đầu tiên, sáu đôi cánh tan thành những chiếc lông vũ và biến mất. Tiếp theo là thánh thương trên tay phải. Áp lực đè nặng lên không khí cũng tan biến.

Các giác quan của cô cũng quay trở lại.

Quả như dự đoán.

Chẳng phải cô đã nói rồi sao?

‘Trách nhiệm và nghĩa vụ.’

Minh Thần Aither, ban cho thần tính tỷ lệ thuận với nghĩa vụ mà một người gánh vác.

Trong mắt Rebekah, Olivia là một tội nhân. Một tội nhân khủng khiếp đã tàn sát và lừa dối hàng trăm ngàn, hàng triệu người.

Rebekah có nghĩa vụ trừng phạt cái ác.

Chỉ là trước đó, cô có một nghĩa vụ còn lớn hơn.

“...Ngươi vừa nói gì?”

“Tôi nói tôi muốn xưng tội.”

“......”

Rebekah hẳn đã chờ đợi Olivia phản công. Không, cô chắc chắn là đã chờ đợi giây phút ấy.

Ấy vậy mà thay vì phản công, Olivia chỉ nhắm mắt.

Giây phút đó, Olivia chẳng phải còn là một tội nhân nữa mà là một người đến xưng tội.

Và Rebekah có nghĩa vụ phải nghe lời xưng tội của cô.

Chính bởi vậy mà Rebekah mới thu hồi thánh thương phán xét của mình.

“Ngươi có hiểu vậy nghĩa là gì không?”

Giọng cô chứa đầy cơn giận dữ lạnh lùng. Một giọng điệu lạnh lùng đến mức khó tin là phát ra từ Rebekah.

Xưng tội chẳng phải là kết thúc đơn giản chỉ bằng cách kể lể tội lỗi của mình.

“Tôi đã sẵn sàng để chấp nhận bất kỳ hình phạt nào.”

“......”

Hình phạt.

Hình phạt được linh mục đưa ra sau khi nghe lời xưng tội.

Và thẩm quyền áp đặt hình phạt ấy hoàn toàn thuộc về linh mục.

Nói cách khác, sau khi xưng tội, Olivia sẽ phải tự nguyện chấp nhận bất kỳ hình phạt nào mà Rebekah đưa ra.

‘...Mình cũng chẳng có gì để mất.’

Tuy nói là có thể đưa ra bất kỳ hình phạt nào, nhưng có các giới hạn rất rõ ràng.

Nếu hình phạt ấy dẫn đến một tội lỗi khác, chẳng hạn như ra lệnh tự sát, việc xưng tội sẽ mất đi ý nghĩa.

Tất nhiên, nếu hình phạt là chuộc tội cho đến chết, thì cô cũng đành phải chịu…

Chỉ là, Rebekah sẽ không áp đặt một hình phạt như vậy.

‘Mình sẽ đảm bảo cô ấy không làm thế.’

Biểu cảm của Rebekah thay đổi.

Cô cũng đã nhận ra.

Đã đến nước này, dù muốn hay không, cô cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nghe lời xưng tội của Olivia.

“...Ngồi xuống.”

Rebekah làm dấu thánh giá và đọc một lời cầu nguyện.

Một cửa sổ thông báo xuất hiện.

[Buổi xưng tội bắt đầu.]

 - Linh mục giải tội, ‘Thánh Nữ Rebekah,’ tuyệt đối không được tiết lộ nội dung xưng tội cho bất kỳ ai trong bất kỳ trường hợp nào.

 - Người xưng tội, ‘Olivia,’ không được gian dối và phải thực hiện hình phạt do linh mục giải tội áp đặt.

 - Vi phạm các điều trên sẽ dẫn đến hình phạt!

Đây là nội dung cô đã biết.

“...Giờ ngươi có thể thú nhận tội lỗi của mình.”

Giọng Rebekah tràn đầy giận dữ.

['Thánh Nữ Rebekah' đang sử dụng ‘Phát Hiện Nói Dối’.]

Giọng điệu của cô tỏ rõ rằng, “Ngươi cứ thử nói xem."

Olivia chậm rãi mở miệng.

“Tôi...”

Thời khắc lời xưng tội kết thúc, một cơn tĩnh lặng nặng nề bao trùm tất cả.

Đồng tử của Rebekah từ từ, rất từ từ, mở lớn hơn.

Cho đến khi chúng không thể mở to hơn được nữa.

“...!”

Lời xưng tội thản nhiên của Olivia.

Tất cả đều là dối trá.