Chương 74: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (1)
“...Tối nay?”
“Phải. Tối nay.”
Đôi mắt Olivia thay đổi tựa như loài rắn độc đứng trước con mồi. Chỉ cần chạm phải đôi mắt ấy thôi cũng khiến Rebekah nổi da gà khắp người.
Liệu rằng một bầu không khí có thể thay đổi đột ngột như thế này mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào?
Theo Rebekah biết thì không.
Rebekah nói lắp bắp mà không hề hay biết.
“Ở-ở đâu ạ...?”
“Câu hỏi hay đấy. Chúng ta nên gặp nhau ở đâu nhỉ? Chị vẫn chưa nghĩ xa đến thế... Em có biết chỗ nào có không khí tốt không?”
Ực.
Cổ họng Rebekah chuyển động. Cô cố gắng che giấu vẻ ngạc nhiên khi nhìn quanh. Có hàng chục người ở gần đó, ấy vậy mà không một ai nhìn về phía họ.
‘...Chẳng lẽ chỉ có mình cảm thấy chuyện này thôi?’
Rebekah bèn hoang mang. Bầu không khí này đầy đe dọa đến mức khiến cô khó thở. Chẳng đời nào không ai khác cảm nhận được chuyện này.
Trừ khi nó được ai đó tạo ra tạo để nhắm vào duy nhất mình cô.
“...Chị.”
“Hửm? Gì vậy?”
“Chẳng phải... xung quanh chúng ta quá yên tĩnh sao?”
Thay vì trả lời, Olivia đan các ngón tay vào nhau và chống cằm lên đó. Khóe mắt cô cong lên.
“Chị có thấy gì đâu nhỉ?”
Khuôn mặt Olivia trông thật xa lạ. Bầu không khí trang nghiêm thường ngày đã hoàn toàn biến mất.
Cô giống như thành một người khác vậy.
Rebekah nuốt khan khi nhìn chằm chằm vào mắt Olivia.
“...Chị là Olivia, phải không?”
“Sao tự nhiên em lại hỏi như vậy?”
Có một điều cô chắc chắn.
Đây không phải là khuôn mặt của một người không hiểu cô đang nói gì.
Và đây chính là giọng nói như khi ấy.
-■■■■■
Ánh mắt ấy.
Cách nói chuyện ấy.
Tim cô đập thình thịch.
Rebekah cúi đầu xuống. Cô cố cầm dao lên một cách tự nhiên, nhưng đôi tay cô đã run rẩy đến mức vụn bánh mì vương vãi khắp nơi.
“Em làm bừa bộn hết cả rồi.”
Thế rồi, Olivia chợt đưa tay ra và vuốt ve cằm Rebekah.
“Ngay đây này.”
Lạnh lẽo.
Cố nén cơn thôi thúc muốn bỏ chạy ngay lập tức, Rebekah nói bằng giọng bình tĩnh nhất có thể.
“Chị muốn nói chuyện gì khi chúng ta gặp nhau?”
“Hừm... Chị cũng chưa nghĩ đến chuyện đó. A, chỗ này cũng dính nè.”
Miệng Olivia đang cười, nhưng đôi mắt thì không.
Thấy vậy, gáy cô tê dại.
“Hay là chúng ta cùng nghĩ về nó nhé? Tối nay gặp ở đâu, nói chuyện gì. Chúng ta cũng có thể quyết định xem nên ăn đồ ăn nhẹ gì.”
“H-Hôm nay em hơi bận…”
“Sao thế? Tối nay em có việc gì à?”
Không, cô không có.
Trong thời gian ăn chay kiêng thịt, theo thông lệ là buổi cầu nguyện bình minh sẽ không được tổ chức.
Tất nhiên, đây là một phong tục mà chỉ có giới giáo sĩ mới biết...
Chỉ là, ánh mắt ấy của Olivia không phải là của một người không biết gì.
“......”
Cho đến khi lưng cô ướt đẫm mồ hôi lạnh, Rebekah vẫn không thể mở miệng.
“Rebekah.”
“Vâng, cô Olivia.”
“Gọi chị là chị.”
“...Vâng, chị.”
Olivia hỏi lại.
“Vậy tối nay em có gặp chị hay không?”
Đôi mắt Rebekah run rẩy như cầy sấy. Tiếng tim đập vang vọng bên tai cô.
Trong đời mình, cô đã gặp đủ loại người. Bọn sát nhân đê tiện, các vị vua cai trị cả một quốc gia... Cô đã chẳng hề run rẩy khi gặp họ, ấy vậy mà giờ đây, cô đang run lẩy bẩy chẳng khác nào chuột trước mặt mèo.
Cô đơn giản là không thể nhìn vào mắt Olivia.
...Tại sao?
Rebekah tự hỏi bản thân.
Bất kể nghĩ đến mấy đi nữa, cô cũng không hiểu vì sao mình lại sợ hãi đến thế.
“Em, em...”
Keeng.
Thế rồi, tiếng áo giáp va chạm vang lên từ phía sau. Đó là Frantz, vị hiệp sĩ lớn tuổi cùng bộ râu sành điệu.
Anh bước về phía họ, trên tay còn cầm một cái bát rỗng.
“Hai người đây rồi.”
Frantz nói với Olivia.
“Đồ ăn có hợp khẩu vị cô không?”
“F-Frantz...”
Thế nhưng ngay khi Rebekah định cảnh báo anh, bầu không khí đe dọa bất chợt lắng xuống.
Cô có cảm giác như đường thở của mình đột ngột được khai thông vậy.
Hít một hơi nhanh, Rebekah quay phắt đầu lại.
Và rồi, cô thấy Olivia đang mỉm cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cảnh tượng đó khiến cô ớn lạnh.
“Ngon hơn nhiều so với ở ma tháp của chúng tôi. Ở đó chúng tôi chỉ toàn đồ ăn nhiều dầu mỡ thôi à.”
“Hô hô. Vậy sao? Tôi mừng là cô thích.”
Rebekah không thể hiểu nổi tình huống hiện tại.
Bầu không khí hiện giờ chính là bình yên.
Vậy mà chỉ vài giây trước, cô cảm thấy như mình đang đứng bên bờ vực thẳm.
Chẳng lẽ là ảo giác?
Nỗi sợ hãi vừa rồi, là ảo giác sao?
Rebekah đặt tay lên ngực. Tim cô vẫn đang đập loạn xạ.
“O-Olivia.”
“Vâng, Thánh Nữ?”
“K-Không có gì.”
Không phải là ảo giác.
Thái độ của cô hiện giờ quá đỗi dịu dàng và hoàn toàn khác so với lúc trước.
Cứ như cô đã trở lại “bình thường” vậy.
Đồng tử Rebekah khẽ run rẩy.
“Xin lỗi, tôi có thể tham gia cuộc trò chuyện một lát được không?”
“Tôi không phiền đâu.”
Frantz quay đầu nhìn Rebekah. Anh đang xin phép cô.
“T-Tất nhiên rồi. Frantz. Xin mời.”
“Cảm ơn cô.”
Frantz ngồi xuống cạnh Rebekah. Bình thường thì việc này sẽ khá áp lực, nhưng vào lúc này, thứ nó mang lại duy chỉ có an tâm cho cô.
Một cơn im lặng ngắn ngủi bao trùm xung quanh.
Frantz là người đầu tiên lên tiếng.
“Cô Olivia. Cô định ở lại Thánh Quốc bao lâu?”
“Tôi chưa có dự định cụ thể, nhưng... Chắc là tôi sẽ rời đi trước cuối năm nay.”
“Hiện giờ là tháng một nhỉ?”
Olivia gật đầu như thể cô đã biết.
“Vậy cũng tức là tôi rất muốn thân thiết với Thánh Nữ.”
Chiếc trâm cài trên ngực Olivia lấp lánh ánh vàng. Đó là ngôi sao năm cánh, biểu tượng của Đại Pháp Sư.
Một tuyên bố.
Tuyên bố rằng một người có địa vị như cô trở nên thân thiết với Thánh Nữ sẽ mang lại lợi ích cho Thánh Quốc.
“Tất nhiên, tôi hiểu những lo ngại của ngài.”
Frantz là thành viên của Tứ Kỵ Sĩ, các thánh kỵ sĩ cao cấp nhất. Chuyện để một người có đẳng cấp của anh làm hộ vệ cho Thánh Nữ trong nhiều tháng rõ ràng là đang lãng phí sức mạnh quân sự.
“Tôi mừng là cô hiểu. Vậy cuộc trò chuyện của chúng ta sẽ nhanh hơn rồi.”
Frantz nói với giọng khiêm tốn nhất có thể.
“Tôi muốn cô ấn định thời gian cụ thể cho các cuộc gặp với Thánh Nữ từ bây giờ.”
Duy trì số lần gặp gỡ, nhưng điều chỉnh thời gian.
Đây đã là một nhượng bộ lớn từ phía Thánh Quốc.
Chỉ là, đối thủ của anh là Olivia.
“Thế thì hơi rắc rối đấy.”
“Cô nói vậy là sao?”
“Tôi không thể thỏa mãn chỉ với ba mươi phút mỗi ngày bên cạnh Thánh Nữ. Thay vào đó, để tôi đưa ra một đề xuất tốt hơn.”
“Đề xuất gì?”
Olivia nhìn Rebekah với ánh mắt đầy ẩn ý.
“Tôi nghe nói Thánh Nữ có một khả năng rất đặc biệt. Khả năng phân biệt lời nói dối. Có đúng không?”
“......”
“Thánh Nữ?”
“...Vâng, đúng vậy.”
Rebekah thực sự có khả năng đó. Thế nhưng, dùng nó cũng có nghĩa là cô không tin tưởng đối phương, vậy nên cô không dùng nó trừ các trường hợp đặc biệt.
“Tôi sẽ thực hiện một lời thề. Thề rằng tôi sẽ không bao giờ làm hại Thánh Nữ. Anh có thể xác định ngay tại đây xem lời thề này là thật hay giả.”
“Thế vẫn chưa đủ.”
Frantz nói.
“Nếu chỉ vậy là đủ, chúng tôi đã đề xuất trước rồi.”
“Ngài đang nói rằng chỉ sự thật thôi là chưa đủ để tin tưởng tôi sao?”
“Đáng tiếc là vậy.”
Một lời từ chối rõ ràng, chỉ là Olivia xem ra không mấy bận tâm.
“Vậy tôi sẽ thề trên mana.”
“...Sao cơ?”
Trước khi Frantz kịp phản ứng, Olivia đã thực hiện lời thề mana.
[Tôi, Olivia, thề rằng sẽ không làm hại Rebekah dưới bất kỳ hình thức nào.]
Năng lượng màu xanh lam gợn sóng trong không khí, rồi biến thành xiềng xích trói buộc trái tim Olivia.
“Thế đã đủ chưa?”
“...Hả.”
Olivia cười toe toét.
“Hãy đi bẩm báo với Đức Giáo Hoàng. Đại Pháp Sư Olivia của Đế Quốc từ hôm nay trở đi sẽ không động tay vào Thánh Nữ.”
Chứng kiến cảnh ấy, Frantz trông như thể đã bị chiếu tướng.
Sức nặng của một lời thề mana còn lớn hơn cả nỗi tận tụy mà các thánh kỵ sĩ dành cho Chúa.
Họ có thể không bị trừng phạt vì lơ là Chúa, nhưng phá vỡ lời thề mana đồng nghĩa với việc mất đi tất cả.
Giờ khi Olivia đã làm đến mức này, họ chẳng còn lý do gì để từ chối các cuộc gặp gỡ giữa Rebekah và Olivia.
Frantz nhìn chằm chằm vào Olivia một lúc, rồi gật đầu và đứng dậy.
“...Tôi đã hiểu. Cảm ơn vì thời gian của cô.”
Tuy là nói vậy, nhưng xem ra hộ vệ của Rebekah chắc chắn sẽ được đổi sang người khác.
Một người có cấp bậc thấp hơn Tứ Kỵ Sĩ.
Một lần nữa, chỉ còn hai người họ ở lại bàn ăn.
Rebekah do dự một lúc rồi đột ngột đứng dậy.
“E-Em cũng phải đi đây. Chúc ngon miệng.”
Thay vì ngăn Rebekah lại, Olivia nói theo bóng lưng cô bằng một giọng đầy ẩn ý.
“Đến sân sau nhà thờ vào giữa đêm nay nhé.”
Rebekah khựng lại, hít một hơi ngắn rồi bước đi nhanh hơn.
‘Mình sẽ không đi.’
Cô không cần phải nghe thêm gì nữa.
Cô cần thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ. Bất kể Olivia đang trêu đùa cô hay gì đi nữa.
Thành thật mà nói, cô có chút sợ hãi.
Bởi vì ký ức về ngày hôm ấy cứ chồng chéo lên hình ảnh của Olivia.
Rebekah muốn thoát khỏi sảnh đường càng nhanh càng tốt.
Chỉ là ngay giây phút tiếp theo, một luồng sát khí đáng sợ tỏa ra từ toàn thân Olivia.
“Nếu ngươi không đến... Ngươi sẽ lại mất đi thứ gì đó, giống như lần trước đấy?”
Nghe vậy, Rebekah bèn đóng băng tại chỗ. Cô có thể phớt lờ mọi thứ khác, nhưng câu nói đó là thứ không thể bỏ qua.
“Cô vừa nói cái...!”
Thế nhưng khi Rebekah quay đầu lại, Olivia đã biến mất.
