Web Novel - Chương 72: Hoá Thân Thành Quỷ (3)

Chương 72: Hoá Thân Thành Quỷ (3)

“.......”

Rebekah nhìn chằm chằm vào khoảng không cùng vẻ mặt nghiêm trọng.

- Em gái của chị.

Chính là vì câu nói của Olivia cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô không ngừng. Cô đơn giản là không tập trung vào thánh lễ được.

‘Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây.’

Thánh lễ là một nghi thức thiêng liêng dâng lên Minh Thần. Chuyện bị phân tâm và nghĩ đến thứ khác trong một nghi lễ như vậy chẳng khác nào báng bổ thần linh, chỉ là…

- Em có ghét nếu chị gọi em là em gái không?

Âm vang đó thật ngọt ngào.

‘...Mình nên đồng ý mới phải.’

Cơ hội như vậy chắc hẳn sẽ không đến lần hai.

Lông mày Rebekah dần nhíu lại. Đó là một vết nứt rất nhỏ, tinh tế đến mức ngay cả cô cũng không nhận ra.

Tất nhiên, cũng chẳng phải tự dưng mà cô không chịu.

Thứ nhất, thân người nắm giữ vị trí Thánh Nữ, cô không thể xưng hô thân mật với bất kỳ ai, và thứ hai, lời đề nghị của Olivia là quá đỗi ngọt ngào.

- Em có ghét nếu chị gọi em là em gái không?

Câu nói ấy chẳng khác nào một cám dỗ.

Một cám dỗ của quỷ.

‘....’

Rebekah liền thay đổi sang sợ hãi.

Quỷ sao?

Có những từ trên thế giới này mà người ta không nên thốt ra thành tiếng, hay thậm chí là không nên nghĩ đến.

Giống như thứ cô vừa nghĩ.

Tim cô đập thình thịch.

Cứ như cơn ác mộng chôn sâu trong ký ức cô đã trỗi dậy vậy.

Ký ức về con quỷ đã cướp đi sinh mạng cha mẹ cô.

-■■■■■.

Cô không nổi nhớ nó đã nói gì. Cô không nhớ nổi khuôn mặt nó hay khung cảnh xung quanh.

Thế nhưng, có một thứ cô nhớ.

‘...Giọng nói.’

Một giọng nói cực kỳ dịu dàng, thế nhưng càng nghe, cô càng có cảm giác như mình đang dần rơi vào bẫy.

‘Không.’

Rebekah lắc đầu. Olivia không phải là loại người đó. Cô biết điều này từ vô số cuộc trò chuyện của cả hai trong vài tháng qua.

Đây chỉ là hiểu lầm.

Đây chắc chắn phải là hiểu lầm.

‘...Cô ấy chỉ hỏi xem có thể gọi mình là em gái hay không thôi mà.’

Khuôn mặt Rebekah vẫn nghiêm nghị và chìm trong suy nghĩ. Bất kể cô có suy xét đến mấy, cô cũng chẳng thấy có gì sai trái trong chuyện Olivia đã nói.

Quan trọng là chính bản thân cô.

Chỉ vì một câu nói mà lại nghĩ người khác là quỷ.

“.......”

Trong lúc Rebekah đang sắp xếp lại suy nghĩ, thánh lễ chiều đã nhanh chóng đi đến hồi kết. Giọng nói của người chủ trì vang vọng khắp sảnh đường yên tĩnh.

“Thánh lễ hôm nay kết thúc tại đây. Thánh Nữ sẽ thực hiện nghi thức bế mạc.”

“.......”

“Thánh Nữ?”

“...A.”

Một âm thanh sắc nhọn thoát ra từ môi Rebekah.

Và rồi, vô số con mắt đổ dồn về phía cô cùng một lúc. Cổ họng Rebekah chuyển động.

Cố gắng hết sức để không lộ vẻ bối rối, Rebekah bước nhanh đến trước bục.

“Hỡi Đấng Aither Toàn Năng. Hôm nay chúng con tụ họp nơi đây...”

Rebekah đọc lời cầu nguyện bằng cả trái tim mình.

———

Một người đang quan sát Rebekah từ xa.

[Bạn đang quan sát ‘Thánh Nữ Rebekah’.]

Đó là Olivia.

Chuyện Rebekah, người luôn ưu tiên thánh lễ trên hết, lại bị phân tâm đến mức này cũng tức là... chiến lược của cô đang có hiệu quả.

Quỷ.

Đối với Rebekah, quỷ không chỉ là kẻ thù tôn giáo, mà còn là kẻ thù đã cướp đi sinh mạng cha mẹ cô.

Chính bởi vậy mà Rebekah chẳng đời nào giao du với quỷ.

Chính bởi vậy mà Olivia chọn đóng vai một con quỷ.

Bởi vì kẻ duy nhất có thể khiến Rebekah thực sự tức giận là một con quỷ.

Một cái ác triệt để.

Cô cần phải trở thành một cái ác triệt để đến mức cả Rebekah cũng không thể tha thứ, để màn ghi đè ký ức này thành công.

Một cửa sổ thông báo xuất hiện trước mặt Olivia.

[Số lần sử dụng còn lại: 3]

‘Thứ này hữu ích thật.’

Chuyện đồng hồ bấm giờ không chạy trong khi quan sát thực sự là một lợi ích đáng kinh ngạc.

‘Mình cũng có thể thấy được phản ứng của Rebekah nữa.’

Sau khi xem buổi lễ thêm vài phút, Olivia quay đi không chút do dự. Do đằng nào cũng chẳng gặp Rebekah được thêm nữa, nên quan sát thêm cũng chẳng được ích gì.

Vì Rebekah làm tình nguyện vào buổi sáng, nên hầu hết nhiệm vụ của cô tập trung vào buổi tối và sáng sớm.

Tất nhiên, nếu Olivia yêu cầu gặp mặt, Rebekah hẳn sẽ đồng ý, nhưng chuyện đó chỉ có tác dụng một hoặc hai lần.

Giữa việc hoàn thành nghĩa vụ của một Thánh Nữ và gặp Olivia, rõ ràng là Rebekah sẽ ưu tiên việc nào hơn.

Hảo cảm của cô mà giảm xuống do bị thúc ép quá mức sẽ gây ra tai hoạ.

Mặc dù bản thân Olivia không ngại đóng vai phản diện, nhưng quan trọng là Olivia từ dòng thời gian diệt vong sẽ bị đóng khung hai lần.

Bất kể cô có bám sát vai phản diện đến đâu, mọi chuyện cũng sẽ đổ sông đổ bể nếu độ hảo cảm của ‘Olivia’ giảm xuống.

Do đó, cho đến khi ‘Olivia’ trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc sống của Rebekah, cô phải bằng lòng với việc chỉ tạo ra các gợn sóng trong lòng cô ấy như hiện giờ.

Vượt qua mối quan hệ chị em đơn thuần, trở thành chỗ dựa tinh thần và bước vào ranh giới của gia đình.

Chỉ sau đó, cô mới nên bộc lộ khía cạnh ác quỷ của mình.

[Trạng thái quan sát sẽ kết thúc.]

 - Thời gian còn lại: 1 phút 20 giây

Khi cô kết thúc việc quan sát cách nhà thờ nơi Rebekah đang ở không xa, đồng hồ bấm giờ bắt đầu chạy lại.

Cô có thể chuyển sang chế độ quan sát thêm ba lần nữa, nhưng chẳng việc gì phải chia nhỏ hơn một phút thời gian còn lại thành ba lần sử dụng.

‘Cô ấy cũng sắp đi ngủ rồi.’

Cô thu thập được thông tin gì từ việc quan sát một người đang ngủ chứ?

Olivia đứng yên và chờ đợi đồng hồ đếm ngược kết thúc.

[Manh mối #3 Ký ức về Năm Đế Quốc 993]

 - Thời gian giới hạn đã hết.

Mở mắt ra lần nữa, cô thấy mình đang trong sảnh sám hối phủ đầy rêu.

Từ từ cúi đầu xuống, cô thấy Rebekah đang nằm và dùng đầu gối cô làm gối.

Cô chắc chắn đã đặt cô ấy nằm xuống sàn. Cơ mà xem ra Rebekah đã lăn qua đây trong lúc trằn trọc.

Olivia vô thức đưa tay chạm vào mặt Rebekah.

[Bạn chưa thể sử dụng manh mối!]

 - Bạn đã dùng manh mối cho ngày hôm nay.

“.......”

Xung quanh trở nên yên tĩnh. Mặt trời đã lặn từ lâu, và ánh sáng duy nhất là từ những ngọn nến chiếu sáng bức tượng nữ thần.

Olivia do dự một lúc và nghĩ xem có nên đẩy Rebekah sang một bên hay không.

‘Hay là mình cứ đặt cô ấy xuống đất....’

Ánh mắt Olivia dừng lại đúng ngay điểm bức tượng nữ thần đang đứng. Do bị bóng tối bao quanh và chỉ có bức tượng nữ thần là tỏa sáng, mà cô cứ có giác như… mình đang bị theo dõi.

‘...Mình điên mất.’

Cô đã đánh ngất cô ấy một lần rồi, vậy đặt cô ấy xuống sàn đá lần nữa thì cũng có khác gì đâu?

Chỉ là...

‘Chắc mình nên tập trước chăng?’

Sau khi ghi đè ký ức của Rebekah, có thể sẽ xảy ra các tình huống như thế này. Rebekah nằm trên đùi cô, và cô không thể tỏ ra miễn cưỡng lúc đó được.

Coi như là một khoản đầu tư cho tương lai vậy….

Olivia thở dài.

Đây là số phận của cô, nên cô cũng đành phải chịu.

Và thế là, cho đến khi bình minh ló dạng, Olivia đã để Rebekah dùng đùi mình.

———

Rebekah từ từ mở mí mắt.

Cô ngáp một cái thật to rồi ngồi dậy. Sau khi rửa mặt qua loa, cô nhanh chóng thay bộ đồ ngủ sang trang phục Thánh Nữ. Cô lấy ra cuốn kinh thánh mà cô đã đọc qua nhiều lần và đọc lại, sau đó viết ra những lời cầu nguyện mà cô sẽ đọc trong thánh lễ chiều.

Cứ như một người đã lặp lại thói quen này trong nhiều năm.

Sau khi hoàn thành thói quen buổi sáng, Rebekah lấy một chiếc áo choàng dày và đi ra ngoài.

Trời tờ mờ sáng cùng không khí lạnh lẽo, đặc biệt là vào giữa mùa đông, nhưng nhờ thánh lực bao bọc cơ thể, mà cô có thể chịu được.

“Cô đến rồi, Thánh Nữ.”

Cô gặp Taylern Frantz ở lối vào chính của nhà thờ. Cả hai trao nhau lời chào trang trọng để ban phước cho mở đầu của một ngày mới, rồi hướng về phía tây bắc.

Cả hai càng di chuyển về phía ngoại ô thành phố, các con đường càng trở nên hẹp hơn. Mặt trời đang mọc ở phía chân trời, thế nhưng khu vực ngoài này vẫn tối như ban đêm.

“Frantz. Hôm nay hãy đợi ở đây nhé.”

“Vâng.”

Và giờ, Rebekah sẽ đi bộ một mình. Con hẻm trở nên hẹp hơn và tối hơn với mỗi bước chân của cô.

Sau khi đi bộ một lúc.

“Người tiếp theo, xin hãy bước lên.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ xa.

‘.......’

Trông thấy Olivia đã đến sớm như thường lệ để giúp đỡ người nghèo, một cảm giác lạ lùng tràn ngập trong Rebekah.

Chính là bởi vì cô nhớ lại những gì đã xảy ra trong ba ngày qua.

- Vậy là em ghét nó rồi.

Kể từ ngày đó, Olivia đã không nhắc đến từ ‘em gái’ dù chỉ một lần. Cứ như chỉ nói ra từ đó thôi cũng đã thiếu tôn trọng cô vậy.

“.......”

Khuôn mặt Rebekah đanh lại.

Cô cảm thấy thất vọng dù cho đây chính là kết quả do chính cô lựa chọn.

Trái tim con người quả thật rất dễ thay đổi.

“Cô đến rồi à?”

Rebekah giật mình quay về thực tại.

Olivia đã đến ngay trước mặt cô.

“A...”

“Cô ổn chứ? Có chuyện gì xảy ra sao?”

“A, không! Tôi ổn!”

Rebekah xua tay khi thấy Olivia tỏ vẻ lo lắng.

“Thật sự, không có gì đâu ạ.”

“.......”

Một thoáng im lặng trôi qua.

“Rebekah.”

Và rồi, Olivia khẽ nói.

Trước sự cộng hưởng dễ chịu đó, Rebekah vô thức rùng mình.

“.......”

Olivia lẳng lặng xoa đầu Rebekah vài lần.

Thật ấm áp.

“Em có nhớ những gì chị đã nói vài ngày trước không?”

“Ý-ý cô là sao?”

“Em biết mà.”

Giọng nói của Olivia cực kỳ dịu dàng, chỉ là chúng nghe thật nguy hiểm.

Tựa như hàng trăm con rắn độc đang thè lưỡi và chui vào tai cô.

“Lần này, em sẽ cho phép chứ?”

Và lại là tình huống giống như trước đây.

Cô có cảm giác như mình đang bị dụ vào một cái bẫy vậy.

Đây chẳng phải là hiểu lầm.

Cổ họng Rebekah từ từ chuyển động.

Đôi mắt xanh của Olivia đang nói rằng đây thực sự là cơ hội cuối cùng.

‘Mình không nên.’

Cô không nên chấp nhận nó.

Chỉ là dẫu biết vậy, Rebekah cũng chẳng thể nhìn đi nơi khác.

Cô có cảm giác như mình không bao giờ được gọi là ‘em gái’ cho đến ngày mình chết nếu cô không chấp nhận ngay bây giờ.

Sau khi suy ngẫm một hồi lâu, Rebekah chậm rãi mở miệng.

“Em... cho phép.”

“Tốt lắm. Em gái của chị.”

Olivia ôm lấy Rebekah.

‘A, aah.......’

Chất độc này quá đỗi ngọt ngào.