Chương 69: Xưng Tội (4)
Lần đầu tiên trong đời, nỗi hoang mang thoáng qua trong mắt Rebekah.
Đối với một người chưa bao giờ đánh mất nét điềm tĩnh kể cả trước các nhân vật quyền lực, đây là một thay đổi đáng kể.
“...Ngươi vừa nói gì?”
Rebekah trông hoàn toàn không thể tin nổi. Chuyện này cũng phần nào dễ hiểu.
['Thánh Nữ Rebekah' đang sử dụng ‘Phát Hiện Nói Dối’.]
[Lời nói của bạn là ‘giả’.]
Bởi vì lời thú tội đó là giả.
[Bạn đã phá vỡ quy tắc xưng tội!]
[Một hình phạt sẽ được áp dụng khi buổi xưng tội kết thúc.]
Gương mặt Olivia vẫn dửng dưng.
Cô đã đã biết rõ hậu quả khi làm vậy rồi.
Hình phạt cùng lắm cũng chỉ là ho ra máu. Do lợi ích của việc xưng tội giả rõ lớn hơn cái giá phải trả, nên chẳng việc gì cô phải đắn đo.
‘So với hình phạt của manh mối, ho ra máu chẳng khác nào thiên đường.’
Mà thôi, Minh Thần Aither, căn bản là một vị thần thuộc phe thiện nên sẽ không áp đặt các đau khổ không cần thiết.
Tất nhiên, nếu một người liên tục phá vỡ quy tắc xưng tội, mọi chuyện có thể sẽ khác... Chỉ là nó vẫn sẽ không gây tử vong.
“Ta hỏi... Ngươi vừa nói gì.”
Rebekah hỏi lại.
Tuy là giọng điệu của cô vẫn có chừng mực, nhưng cơn giận bị kìm nén đã hiện rõ trên khuôn mặt cô.
“Nếu cô không nghe rõ, vậy để tôi thú tội lại.”
Theo nguyên tắc, xưng tội không chấp nhận bất kỳ hình thức dối trá nào. Nguyên tắc là phải thú nhận chi tiết tội lỗi đã phạm phải và ở mức độ nào, âu cũng là để đảm bảo linh mục xưng tội không hiểu lầm.
Ấy vậy mà, Olivia định phá vỡ nguyên tắc đó một lần nữa.
“Tôi đã phạm tội giết người.”
[Bạn đã phá vỡ quy tắc xưng tội!]
[Một hình phạt sẽ được áp dụng khi buổi xưng tội kết thúc.]
Cô gạt bỏ cửa sổ thông báo.
“Tôi đã giết vô số người.”
Thời điểm cô bước vào ký ức của Melina, cảnh tàn sát của vô số quý tộc hiện lên trong tâm trí cô.
“Tôi đã đóng băng hàng trăm ngàn người đến chết bằng chính tay mình. Sau đó, tôi thiêu chết thêm hàng trăm ngàn người nữa bằng sấm sét.”
Cô càng nói, khuôn mặt Rebekah càng thay đổi. Đó chính là bằng chứng cho thấy thế giới mà cô tin tưởng không chút hoài nghi đang sụp đổ ngay trước mắt.
['Thánh Nữ Rebekah' đang sử dụng ‘Phát Hiện Nói Dối’.]
[Lời nói của bạn là ‘giả’.]
“Tôi…”
Rebekah đột ngột đứng dậy.
“...Đủ rồi! Dừng lại. Ta không muốn nghe thêm nữa. Ta không biết ngươi đang dùng mánh khóe gì, nhưng ngươi, ngươi...”
Tay Rebekah run rẩy.
‘Không thể nào.’
Mọi thứ đều là dối trá từ đầu đến cuối.
‘Tất cả chuyện đó đều là dối trá sao?’
Rebekah cắn môi.
Tất cả chỉ là một màn lừa dối tinh vi. Cô ả đang chọn lọc kỹ càng chuyện chỉ có lợi cho mình.
“...Một lần lừa dối là quá đủ rồi. Nếu ngươi nói dối thêm dù chỉ một lần nữa, ta sẽ từ chối Gương Sám Hối.”
Từ chối Gương Sám Hối.
Dụng ý của nó rất đơn giản.
Nó có nghĩa là dừng buổi xưng tội và thực thi phán xét ngay lập tức.
Và phán xét ấy chắc chắn sẽ tước đi mạng sống của cô.
“...”
Olivia dừng lại một chút.
Có một lỗ hổng trong việc xưng tội.
Một lỗ hổng mà không ai biết trừ khi họ là người "chuyển sinh" như Olivia.
Trong Giáo Hội Quang Minh, tội lỗi sơ khai chỉ có nghĩa là tội lỗi do chính bản thân phạm phải.
Chuyện đó cũng là hiển nhiên. Gánh vác tội lỗi của người khác là việc chỉ có thánh nhân mới làm.
Đáng ngạc nhiên thay, đây chính xác là lỗ hổng trong xưng tội.
Trước tiên, hãy xem xét các tội lỗi do Olivia của dòng thời gian Diệt Vong phạm phải.
Cô đã lừa dối và phản bội đồng đội của mình. Cô đã tàn sát vô số người và đã mang đến hồi kết cho thế giới.
Tất nhiên, Rebekah đã chết trước đó, chỉ là vậy cũng không xóa bỏ sự thật rằng thế giới đã bị diệt vong.
Chỉ vì một người không nhìn thấy nó, không có nghĩa là thật biến thành giả.
Nếu Olivia của dòng thời gian Diệt Vong ở đây lúc này, lỗ hổng ấy sẽ không có tác dụng.
Cô sẽ bị phán xét ngay lập tức.
‘Thế nhưng Rebekah chưa hề mang ra thánh thư phán xét.’
Nguyên do rất đơn giản.
Chẳng phải cô vừa nhắc đến sao? Trong Giáo Hội Quang Minh, tội lỗi chỉ tính các tội lỗi mà do chính bản thân phạm phải.
‘Mình chưa bao giờ phạm tội.’
Cô không phủ nhận chuyện mình có liên quan đến diệt vong. Suy cho cùng, mong muốn trông thấy kết thúc diệt vong thực sự bắt nguồn từ cô.
‘Chỉ là vậy không có nghĩa là mình đã giết họ. Mình không phải là Olivia của dòng thời gian Diệt Vong.’
Olivia ngẩng đầu lên.
Giờ, đã đến lúc cho lời thú tội thực sự.
———
“Thánh Nữ.”
Rebekah, cùng vẻ mặt cứng đờ, lùi lại một bước.
Chính là vì Olivia đã gọi cô bằng danh hiệu Thánh Nữ, chứ không phải tên.
“Ngươi...!”
Thân phận hiện tại của Rebekah chỉ là một linh mục bình thường đã từ bỏ tư cách ứng cử viên Thánh Nữ. Do đó, thứ mà câu nói của Olivia đang ám chỉ rất rõ ràng.
‘...Hồi quy!’
Rebekah vội vàng nắm lấy thánh thư phán xét.
Cho đến vừa rồi, cô không dám chắc chắn rằng Olivia đã hồi quy. Chỉ việc đến thăm Sảnh Sám Hối thôi là chưa đủ để xác minh chuyện đó.
Chỉ là bây giờ, cô đã có bằng chứng xác thực.
Ấy vậy mà, Olivia chỉ nói với giọng bình thản.
Có điều, cô đã thay đổi cách nói chuyện.
“Cô định giết tôi sao?”
Rebekah thoáng do dự.
Các ký ức xưa cũ ùa về.
“...Không. Ta sẽ phán xét ngươi.”
“Chẳng phải cũng giống nhau thôi sao?”
“Khác. Ta sẽ… gánh vác tội lỗi mà ngươi đã phạm phải.”
Gánh vác thay cho ai đó.
Chẳng một ai hiểu ý nghĩa của thứ đó rõ hơn Rebekah.
Cũng chính vì thế mà Rebekah mới sở hữu lượng thánh lực khổng lồ như vậy.
Đó là bởi vì tổng lượng tội lỗi mà cô đã gánh vác thay cho người khác cũng lớn bằng ngần ấy.
Chính vì vậy mà Rebekah được gọi là Thánh Nữ.
Ù ù uuu.
Thánh thư của Rebekah gầm lên dữ dội.
“Rebekah.”
“...”
“Tôi sẽ không phản kháng, nhưng tôi có thể hỏi một câu không?”
Rebekah nhìn chằm chằm vào Olivia như muốn đâm xuyên cô. Vậy cũng tức là cô không tin vào chỉ lời nói suông.
“Tôi sẽ thề trên mana của mình. Thế đã đủ chưa?”
Chỉ đến lúc ấy, tiếng gầm của thánh thư mới dịu đi đôi chút.
“Hỏi đi.”
Giọng điệu của cô ngụ ý rằng cô sẽ thực thi phán xét ngay sau câu hỏi của Olivia.
“Cô vừa nói sẽ gánh vác tội lỗi của tôi thay tôi, phải không?”
Rebekah gật đầu.
“Phải.”
“Vậy cô có biết không?”
“...Biết cái gì?”
“Tội lỗi của tôi là gì.”
Kuguuuuuu!
“...Ngươi định chế giễu ta đến tận cùng sao?”
Một luồng khí tức đáng sợ dâng trào.
Hiện giờ, do các giác quan của cô không bị phong ấn như trước nữa, mà cô đã cảm nhận được khí tức ấy rõ ràng hơn.
Và cùng lúc ấy, cô cũng nhận ra.
Cô không thể khuất phục Rebekah trong trạng thái này mà không bị người khác để ý.
Olivia nói.
“Tôi đang nghiêm túc.”
Rebekah nhìn Olivia bằng đôi mắt sắc bén.
['Thánh Nữ Rebekah' đang sử dụng ‘Phát Hiện Nói Dối’.]
[Lời nói của bạn là ‘thật’.]
Rebekah trừng mắt nhìn Olivia với đôi mắt mở to. Cứ như cô muốn hỏi, ngươi mà cũng dám nói như vậy sao?
Cũng dễ hiểu thôi.
Từ góc nhìn của Rebekah, chuyện Olivia đã làm là một đại tội không thể và không nên bị lãng quên.
Trong tình huống như vậy, việc mạnh dạn hỏi tội lỗi của mình là gì sẽ giống như hành vi của một đứa con của quỷ coi việc xấu chẳng khác nào huy chương.
“...”
Rebekah cảm thấy như có thứ gì đó đã đứt gãy trong tâm trí mình.
‘Chẳng thể ngờ là cô ta cũng chỉ là loại người này.’
Cô thậm chí còn không xứng để nhận hình phạt.
Rebekah khó khăn lắm mới trấn tĩnh lại được trái tim mình.
Đây là sự tôn trọng cuối cùng mà cô có thể dành cho người mà cô đã từng chân thành ngưỡng mộ.
“Thứ nhất, ngươi đã thảm sát những người vô tội.”
“Tôi không giết ai cả.”
['Thánh Nữ Rebekah' đang sử dụng ‘Phát Hiện Nói Dối’.]
[Lời nói của bạn là ‘thật’.]
Rebekah nhất thời không nói nên lời.
['Thánh Nữ Rebekah' đang sử dụng ‘Thanh Tẩy Tinh Thần’!]
- Tất cả các loại tấn công tinh thần đều bị vô hiệu hóa!
Toàn bộ cơ thể Rebekah được bao phủ trong thánh lực trắng tinh khiết.
“...Xin đừng tự hạ thấp bản thân thêm nữa.”
Cô gần như đã hét lên.
Một hành động tuyệt vọng của cô gái không chịu nổi việc nhìn người mình kính trọng đang dần rơi xuống vực thẳm.
“Thứ hai, ngươi đã phản bội tất cả những người tin tưởng ngươi.”
“Tôi không phản bội ai cả.”
Rebekah cắn môi. Cô tăng mức độ thanh tẩy, chỉ là vậy cũng chẳng thể hoá thật thành giả.
Cô không tin.
Chẳng đời nào chuyện này là thật.
Rebekah đã tận mắt chứng kiến.
Cô đã chứng kiến cảnh Olivia quét sạch hàng chục ngàn Thánh Kỵ Sĩ mà không chút đắn đo, và thiêu chết hàng ngàn linh mục bằng sấm sét.
Bất kể già trẻ lớn bé, tất cả đều ngã xuống trước tia sét ấy.
- A, aaa...
Và kể cả chính bản thân Rebekah.
- T-Tại sao...
Cho đến tận thời khắc cơ thể bị xé nát, Rebekah cũng chưa bao giờ đánh mất niềm tin vào Olivia.
Cô không phải là loại người đó. Chắc chắn đã có hiểu lầm.
Rebekah hét lên và ho ra máu.
Quay lại đi, cô nói.
Nếu dừng tay tại đây, chị vẫn có thể quay lại, cô nói.
Chỉ là, Olivia đã không quay lại.
“Thứ... ba.”
Cô cảm thấy buồn nôn. Đôi tay cầm thánh thư của cô đang mất dần sức lực. Tầm nhìn của cô ngày một mờ dần.
Những lời tương tự cứ vang vọng trong tâm trí cô.
Quá muộn rồi. Đã quá muộn rồi.
“Rebekah.”
“Tránh... xa ra. Đừng lại gần ta.”
Đầu Rebekah dần cúi xuống. Tầm nhìn của cô hướng xuống nơi sàn nhà.
“Khi nào...”
Rắc-
Olivia nhẹ nhàng ôm lấy Rebekah. Cô lau máu trên môi Rebekah cùng một vẻ mặt cay đắng.
[Bạn đã khuất phục Hồi Quy Giả 'Rebekah' mà không giết cô ấy!]
[Bạn đã nhận được Manh Mối #3!]
