Chương 73: Hoá Thân Thành Quỷ (4)
Olivia nhìn xuống Rebekah đang rúc vào lòng mình.
[Rebekah]
- Cấp độ: 93
- Hảo cảm: 72
- Chức nghiệp: Thánh Nữ
- Danh hiệu: Con Chiên Ngoan Đạo, Người Tạo Ra Phép Màu, Người Soi Sáng Bóng Tối.
Chỉ với một câu nói đó, độ hảo cảm của cô đã tăng tận 20 điểm.
‘...Được rồi.’
Tính toán của cô đã hiệu quả.
Nếu cô đưa ra thứ gì đó quá lớn ngay từ đầu, Rebekah sẽ từ chối.
Thế nhưng thứ Olivia đưa ra chỉ đơn thuần là hai từ ‘em gái’.
Đối với một số người, đó có thể chỉ là một cách để thể hiện tình thân thiết, nhưng đối với Rebekah, người khao khát gia đình, đó là một từ mang ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
Và đây là kết quả.
Thấy Rebekah dụi mặt vào ngực mình như đang ôm chiếc chăn mới, Olivia cẩn trọng mở lời.
“Rebekah.”
“...Vâng.”
Thay vì nói, Olivia dùng ánh mắt ra hiệu xung quanh.
Vô số cư dân khu ổ chuột đang chăm chú nhìn Rebekah.
“...A!”
Giật mình, Rebekah cúi gằm cùng khuôn mặt đỏ bừng.
Tình huống này có phần khó xử, nhưng may mắn thay, không ai nhận ra danh tính thực sự của Rebekah. Nếu có, họ đã chẳng đứng ngẩn ra như vậy.
“Em buông chị ra được không?”
“A, em... em xin lỗi.”
Rebekah trông như thể đã hồn xiêu phách lạc vậy.
“Em, em thường không như thế này...”
“Chị biết. Chị biết em gái chị là người như thế nào mà.”
Nghe thấy từ “em gái”, khuôn mặt của Rebekah chợt bừng sáng. Chỉ là ngay sau đó, đôi mắt cô lại vẩn đục vì bối rối.
Tim cô hẳn đang đập thình thịch.
Chắc hẳn cộng hưởng của từ “em gái” đã tác động đến cô sâu sắc hơn nhiều so với dự đoán của Olivia.
Suy cho cùng, người thân duy nhất còn lại của cô cũng chỉ là một vị thần vô hình.
Đây là lúc con đường của Olivia rẽ nhánh khỏi vòng chơi diệt vong.
Trong lần chơi diệt vong, Rebekah cũng thường gọi cô là “chị”. Nhưng “Olivia” chưa bao giờ gọi Rebekah là em gái.
Chẳng có lý do gì để làm thế.
Chính bởi vậy mà Rebekah mới thích Olivia, nhưng cũng chỉ như một người mà cô kính trọng.
Thế nhưng, nếu cô thay đổi cách tiếp cận thành thế này thì sao?
‘Hơn cả một đối tượng để kính trọng, cả hai sẽ trở thành một thứ gì đó hơn thế nữa.’
Tất nhiên, chuyện này chỉ khả thi vì Rebekah còn trẻ. Bất kể gánh vác trách nhiệm nặng nề cùng lý tưởng cao đẹp đến đâu, cô cũng chỉ là một đứa trẻ.
Và còn là một đứa trẻ chưa từng được trải nghiệm tình cảm gia đình.
Theo quy luật, một khi con người được lấp đầy thiếu thốn trong mình, họ sẽ không còn đủ can đảm để quay lại như trước nữa.
Đến cả người lớn cũng vậy, thì sao Rebekah có thể cưỡng lại được chứ?
Cho đến nay, cô có thể chịu được là do chưa từng trải nghiệm nó, nhưng...
‘Cô ấy sẽ đâu thể làm thế được nữa nhỉ?’
Bởi vì chỉ có mình Olivia mới gọi cô là em gái.
Thế rồi, hình ảnh một con quỷ bỗng chốc lên trong tâm trí Olivia.
Asmodeus, Đại Quỷ cai trị Ma Giới phương Bắc.
Chuyện Olivia đang cố gắng làm rất giống với phong cách của Asmodeus.
Đầu tiên, ả lấp đầy thứ còn thiếu mà chẳng cần bất kỳ cái giá nào.
Kế đến, ả che giấu sự thật rằng mình là một con quỷ. Bất cứ ai lần đầu gặp Asmodeus xuất hiện trong lốt một nữ tu, cũng đều không thể từ chối các lời đề nghị của ả.
Mặc cho biết chắc hẳn phải có động cơ thầm kín nào đó, họ vẫn chấp nhận vì họ chẳng còn gì để mất.
‘Thế nhưng, chính hành động chấp nhận đó là cái bẫy.’
Asmodeus liên tục đáp ứng những gì đối phương khao khát.
Ả không hề mất kiên nhẫn dù có mất hàng tháng hay hàng năm trời. Ả là một đại quỷ có thể chịu đựng cả đời chỉ vì giây phút vui sướng.
Thời điểm các thiếu thốn đó được lấp đầy từng chút một, Asmodeus đã trở thành một người không thể thay thế đối với họ.
Và khi họ trở nên hạnh phúc đến mức không thể hạnh phúc hơn nữa, Asmodeus sẽ tiết lộ thân phận quỷ dữ của mình.
Và rồi, ả lấy đi tất cả những gì ả đã lấp đầy.
Tất nhiên, nó giống như "thu hồi" hơn là lấy đi, nhưng hầu hết con người không thể chịu đựng được chuyện này và sụp đổ.
Cũng giống như các tỷ phú chọn tự sát khi trở thành người vô gia cư vậy.
Chính lúc ấy, Asmodeus sẽ xuất hiện và đưa ra một [Khế Ước].
Một khế ước hoàn toàn bất công, thứ đòi hỏi linh hồn của họ để "trả lại" những gì ả đã lấy.
Chẳng một ai là không biết sự vô lý của bản khế ước đó. Chỉ là, cũng chẳng một ai có thể từ chối nó.
Chuyện Olivia đang cố làm không khác mấy so với phong cách của Asmodeus.
Cũng chính bởi vậy mà cô gọi nó là "hóa thân thành quỷ".
[Thời gian còn lại: 6 phút 20 giây]
Do chỉ còn lại khoảng 6 phút, Olivia chuyển sang chế độ quan sát.
[Đang quan sát 'Thánh Nữ Rebekah'.]
- Số lần chuyển đổi còn lại: 4 lần
Tầm nhìn của cô bay lên cao.
‘Olivia’ ngẩn ngơ nhìn vào khoảng không trong vài giây trước khi tiếp tục công việc của mình như thể chẳng có gì xảy ra.
Chuyển động của cô trông hơi máy móc. Chuyện này cũng chẳng lạ gì.
‘Mình cũng như vậy trong cuộc diệt vong mà.’
Bởi vì cô sẽ không thể thực hiện cuộc diệt vong nếu không di chuyển một cách máy móc.
‘Olivia’ nói.
- Chưa đầy một tuần nữa mà em đã bị thương rồi sao?
Giúp đỡ người nghèo không phải là vai trò của cô.
- Nào, đau ở đâu?
Làm các việc thiện để được Rebekah tôn trọng cũng chẳng phải là điều cô thường làm nốt.
Thế nhưng.
[Trạng thái quan sát sắp kết thúc.]
[Thời gian còn lại: 6 phút 19 giây]
Tầm nhìn của cô trở lại bình thường.
Cô ngăn Rebekah lại lúc cô chuẩn bị đứng dậy sau khi hoàn thành công việc.
“Sao, sao vậy?”
“Cứ giữ nguyên tư thế này một lát.”
Olivia quỳ xuống và nhìn thẳng vào mắt Rebekah. Khác với trước đây, hiện giờ không có ai quan sát họ. Vì vậy, cô có thể vuốt ve Rebekah thêm một chút.
“...”
“Em làm tốt lắm.”
Mắt Rebekah mở to cứ như cô đã ngừng thở.
“Làm việc này mỗi ngày mà không cần bất kỳ phần thưởng nào thực sự rất đáng nể.”
“...C-cảm ơn cô, cô Olivia.”
“Em gọi chị là chị được mà.”
Giây phút nghe thấy câu nói ấy, Rebekah bèn nghĩ.
“Vâng... chị.”
Nếu đây là một giấc mơ, cô hy vọng mình sẽ không bao giờ tỉnh giấc.
Trông thấy vô vàn cảm xúc xoay chuyển trong mắt Rebekah, Olivia lẩm bẩm với chính mình.
Và rồi, tầm nhìn của cô bay lên cao.
[Chuyển sang chế độ quan sát.]
[Số lần quan sát còn lại: 3 lần]
Gọi Rebekah là ‘em gái’.
[Số lần quan sát còn lại: 2 lần]
Nhẹ nhàng xoa đầu Rebekah.
[Số lần quan sát còn lại: 1 lần]
Ôm Rebekah âu yếm và khen ngợi cô.
[Số lần quan sát còn lại: 0 lần]
Tất cả các hành động nâng cao ngưỡng hạnh phúc của Rebekah phải đến từ duy nhất một mình cô.
[Thời gian còn lại: 00 phút 54 giây]
Chẳng một hành động nào của Olivia là làm hại Rebekah.
Ít nhất là chưa.
[Giới hạn thời gian đã hết.]
Olivia đã dành thêm một ngày nữa trong Sảnh Sám Hối.
———
Đây là ký ức thứ ba.
[Manh Mối #3]
[Ký ức về tháng 1, Năm Đế Quốc 993]
[Thời gian giới hạn: 20 phút 00 giây]
“...”
Liếc.
Rebekah mà cô gặp lại, đang quan sát cô cẩn thận.
Lần này không phải tại khu ổ chuột. Xem ra nơi đây là một phòng ăn bên trong nhà thờ.
‘Giờ ăn trưa?’
Trong bát của Rebekah chỉ có bánh mì với muối, một ít nước và quả cọ.
Xem ra cô hiện đang ăn chay kiêng thịt.
Cô xé những mẩu bánh mì, và bất cứ khi nào mắt cô chạm mắt với Olivia, cô lại lén nhìn đi chỗ khác.
Olivia nhanh chóng nhận ra lý do.
Sáu ngày là quá dài đối với một thiếu nữ.
Olivia mỉm cười thầm.
‘Vậy mà cô ấy có thể chịu đựng một tuần nhịn ăn ngon lành.’
Cô có thể biết mà không cần nhìn thấy ‘Olivia’ đã đối xử với Rebekah ra sao trong sáu ngày qua.
“Cô Olivia. Hôm qua tôi đã cầu nguyện với Minh Thần Aither...”
Muốn được khen ngợi không phải là tội lỗi.
Muốn được gọi là em gái cũng không phải là tội lỗi.
Bởi vì chẳng có gì sai khi khao khát những điều này, nên Rebekah đã bộc lộ ham muốn của mình một cách cởi mở như thế này thay vì che giấu chúng.
Và ‘Olivia’ hẳn đã đáp lại lời của Rebekah một cách thích hợp.
Phải, chỉ là ‘đáp lại’.
Cô đã chẳng dùng từ ngữ thân mật “em gái” hay đưa ra những lời khen ngợi đầy tình cảm.
Sao cô biết được ư?
‘Bởi vì đó là cách mình đã chơi trước đây.’
Olivia nghiêng người tới trước và thì thầm đủ nhỏ để chỉ Rebekah nghe thấy.
“Em có muốn chị khen em không?”
“...”
Rebekah không đáp lời ngay.
Cô hẳn đang xấu hổ vì cảm xúc thật của mình đã bị lộ tẩy.
Chỉ sau vài giây, môi Rebekah mới hé mở.
“...Có ạ.”
Một nụ cười dịu dàng nở trên khuôn mặt Olivia.
Tốt.
Đây là một dấu hiệu rất tốt. Vậy có nghĩa là Rebekah đã phụ thuộc vào cô đến mức này rồi.
‘Thêm hai lần nữa? Hay chỉ một lần?’
Các ngón tay thon dài của Olivia chậm rãi cắt chiếc bánh mì.
Cô làm vậy là để khiến Rebekah khao khát hơn nữa bằng cách kéo dài thời gian.
Thấy Rebekah nuốt khan, Olivia chìm vào suy nghĩ.
Cô đang cân nhắc xem khi nào là lúc hiệu quả nhất để lộ ra bộ mặt ‘ác quỷ’ của mình.
‘Hay là... ngay giờ luôn?’
Olivia dùng nĩa lấy một miếng bánh mì và đưa vào miệng.
Thứ này chỉ nên có vị mặn, sao giờ đây nó lại ngọt ngào thế này?
Tính toán đã hoàn tất.
“Rebekah.”
Olivia liếm môi và tiếp tục.
“Tối nay... chúng ta gặp nhau nhé?”
