Chương 71: Hoá Thân Thành Quỷ (2)
Mở mắt ra, một cửa sổ thông báo quen thuộc chào đón cô.
[Ký ức về tháng 1, Năm Đế Quốc 993]
[Thời gian còn lại: 5 phút 00 giây]
Olivia đầu tiên quan sát xung quanh.
Những túp lều tạm bợ cùng các bức tường được dựng vội bằng ván gỗ nằm rải rác khắp nơi.
Con hẻm hẹp đến mức hai người đàn ông trưởng thành không thể đi qua cùng một lúc.
‘Nơi đây là...’
Olivia lập tức nhận ra mình đang ở đâu.
Một khu ổ chuột gần Thánh Quốc.
“...Chị ơi?”
Olivia trấn tĩnh lại và tập trung vào chuyện trước mắt. Vô số bệnh nhân đang xếp hàng trước mặt cô và chờ đến lượt mình.
‘...Hừm.’
Cô đã nhớ ra.
Cách cô đã nỗ lực để lấy lòng Rebekah.
“Tôi sẽ quay lại vào ngày mai, vì vậy xin đừng cố quá sức nhé. Người tiếp theo!”
Rebekah đang ngồi ngay cạnh cô. Cô quấn mình trong một chiếc áo choàng dày để che giấu danh tính, không biết mệt mỏi chữa trị cho từng bệnh nhân một.
Cách tăng độ hảo cảm của Rebekah chẳng hề khó.
Tất cả những gì cô phải làm là giúp đỡ. Chỉ vậy thôi.
‘Chỉ là mệt đến phát tởm thôi.’
Phải chữa trị cho hàng trăm người trong một ngày là vượt quá khả năng của hầu hết các pháp sư.
‘Chính bởi vậy mà mình chỉ gặp cô ấy vào năm 993.’
Trừ khi một người chuyên về lĩnh vực này, bằng không chữa trị cho hàng trăm người mà không kiệt sức đòi hỏi ít nhất phải có mana cấp Đại Pháp Sư.
Olivia khẽ liếc nhìn Rebekah.
[Rebekah]
- Cấp độ: 93
- Hảo cảm: 50
- Chức nghiệp: Thánh Nữ
- Danh hiệu: Con Chiên Ngoan Đạo, Người Tạo Ra Phép Màu, Người Soi Sáng Bóng Tối.
‘Hảo cảm ở mức 50 cũng tức là...’
Xem ra đã vài tháng trôi qua kể từ ngày đầu tiên cả hai gặp nhau.
‘Vậy là nó tương tự như tình huống của Kiel?’
Hảo cảm của cô có lẽ cũng khoảng 50 vào lúc đó, cả hai đều khá khớp.
Chỉ là...
[Thời gian còn lại: 3 phút 40 giây]
Thời gian đã trôi qua quá nhiều mà cô chưa làm được gì cả.
‘Cứ cái đà này, mình sẽ lãng phí cơ hội giống như lần trước mất.’
Quan sát xung quanh, Olivia lẩm bẩm với chính mình.
‘Chuyển sang chế độ Khán Giả.’
Trong giây phút đó.
Cô cảm thấy như cơ thể mình đang trôi nổi.
[Bạn hiện đang ở chế độ Khán Giả.]
- Số lần sử dụng còn lại: 4.
‘Ồ, ra là nó hoạt động như thế này à?’
Quan sát từ góc nhìn thứ ba và đồng hồ đếm ngược không chạy trong chế độ Khán Giả—mọi thứ hoàn toàn khớp với trải nghiệm của cô với Melina.
Thứ khác biệt duy nhất là thời gian trôi đi bình thường mà không bị tăng tốc.
- Đừng để bị thương nữa nhé. Người tiếp theo.
- Lại đây nào. Đau ở đâu?
Cảm giác thật kỳ lạ.
‘Vậy đây là thứ mình đã làm trong dòng thời gian Diệt Vong.’
‘Olivia’ cũng đang mặc chiếc áo choàng dày giống như Rebekah. Cũng là để che giấu danh tính.
- Chị.
Chính bởi vậy mà Rebekah mới gọi cô là “chị”. Để cả hai trông giống như hai chị em bình thường.
Tất nhiên, đây là bí mật mà chỉ hai người họ biết.
“...Hừm.”
Sau khi quan sát hai người trong mười phút, Olivia nhận ra một chuyện.
‘Chuyện này xem chừng được đây.’
Quả như dự đoán, ‘Olivia’ thực sự là hiện thân của lòng tốt.
‘Chẳng có cách nào biến cô ấy thành thủ phạm cả.’
Mặc dù có thể khiến Rebekah biết được rằng cô có hai nhân cách, nhưng xem ra cô không thể biến mình thành một nữ chính bi thảm.
Olivia chỉ cân nhắc trong thoáng chốc.
‘Mình sẽ bám theo kế hoạch ban đầu.’
Nếu cô không thể trở nên bi thảm, vậy cô sẽ triệt để trở thành một kẻ phản diện rồi đi đổ vỏ.
Tất nhiên, cô không định trở thành một kẻ phản diện bình thường.
Cái ác nào cũng có cách thức riêng của nó.
‘Đầu tiên, mình sẽ sắp xếp lại các danh xưng.’
———
Tại vùng ngoại ô Thánh Quốc.
Hộ vệ Frantz đang đi đi lại lại đầy lo lắng. Anh lo cho Rebekah, người vẫn chưa trở về mặc dù thời gian “phục vụ” của cô đã kết thúc từ lâu.
Cô không đi ra ngoài các bức tường ngoại thành.
Rebekah đã đi đến khu ổ chuột nằm ở phía tây bắc của vương quốc. Cho dù tầng lớp cai trị của Thánh Quốc có sùng đạo đến đâu, phân chia giàu nghèo cũng là không thể tránh khỏi trong một xã hội phân cấp.
Chính bởi vậy mà thiết lập một hệ thống phục vụ tự nguyện để hỗ trợ người dân nghèo đói.
Kể cả các giám mục cũng thường xuyên ra ngoài phục vụ, nên sẽ thật lạ nếu Rebekah, một Thánh Nữ, không tham gia. Chỉ là...
‘Quan trọng là cô ấy đi quá thường xuyên.’
Nói hơi quá một chút thì gần như cô sống ở khu ổ chuột vậy.
Cũng không thể phủ nhận đó là một việc làm tốt. Nhưng chẳng phải tự dưng mà Frantz lo lắng.
Cái “phục vụ” này không đơn giản như vẻ bề ngoài. Chữa trị cho người bệnh, chăm sóc họ, nghe xưng tội...
Cùng vô vàn việc cần phải giải quyết.
Hơn nữa, Rebekah đang làm chuyện này trong khi che giấu thân phận Thánh Nữ của mình. Chính bởi vậy mà cô giữ khoảng cách với Frantz.
Anh hiểu. Nếu cô tiết lộ thân phận Thánh Nữ, đám đông sẽ lập tức tụ tập, và cô sẽ khó mà giúp được những người thực sự cần giúp đỡ.
‘Nhưng mà...’
Thế rồi, một giọng nói quen thuộc vang lên từ xa.
Frantz quay đầu lại cùng vẻ mặt rạng rỡ. Một cô gái quấn trong chiếc áo choàng dày đang đi về phía anh. Cho dù khuôn mặt bị che khuất, anh vẫn có thể nhận ra cô.
“Vậy nên cô...”
Rebekah đang trò chuyện với một người phụ nữ mặc áo choàng tương tự. Frantz cũng biết cô.
Olivia.
“Đại Pháp Sư” trẻ tuổi nhất đến từ Đế Quốc.
Mặc cho hiện giờ là thời bình, song Frantz hiểu rõ hơn ai hết danh hiệu “Đại Pháp Sư” ra sao. Các cá nhân nắm trong tay hàng ngàn sinh mạng chỉ bằng một câu thần chú.
Giáo hoàng cũng biết điều này, chính bởi vậy mà ông đã chỉ định Frantz, một trong Tứ Kỵ Sĩ, bảo vệ Thánh Nữ.
Để bảo vệ, và để giám sát Đại Pháp Sư của Đế Quốc.
“Cô đã đi lâu quá rồi, cô Rebekah.”
“...Tôi xin lỗi, Frantz.”
“Giúp đỡ người nghèo là tốt, nhưng bỏ lỡ thánh lễ chiều thì thật không phải, cô không nghĩ vậy sao?”
Đang định nói thêm với Rebekah đang cúi đầu, Franz bỗng ngập ngừng.
- Trước khi là một Thánh Nữ, cô ấy cũng chỉ là một thiếu nữ.
Câu nói mà anh đã nghe từ Olivia vài ngày trước.
‘...Hừm.’
Sau một thoáng do dự, Frantz lên tiếng.
“...Cơ mà, cô đã làm tốt rồi.”
“...Vâng?”
“Ý tôi là, cô đã hoàn thành sớm hơn lần trước.”
Thấy mắt Rebekah mở to, lông mày của Frantz bèn giật.
Olivia cũng có ấn tượng tốt đẹp như Rebekah.
Tất nhiên, nếu chỉ là vẻ bề ngoài, Frantz sẽ chẳng mở lòng với cô.
Đây là một đánh giá dựa trên những gì anh đã quan sát trong vài tháng qua.
Người phụ nữ này là một pháp sư tốt.
Kiểu pháp sư nào mà lại chữa trị cho hàng ngàn bệnh nhân “miễn phí” chứ? Ngoài cô ra, Frantz chẳng biết như vậy cả.
Frantz quay người và hắng giọng.
“Mà thôi, đi theo tôi. Cứ đà này chúng ta sẽ trễ thánh lễ mất.”
Frantz dẫn đường, Rebekah và Olivia theo sau.
‘...Khoảng cách này ổn chứ nhỉ?’
Ước lượng khoảng cách với Frantz xong, Rebekah bèn thì thầm với giọng nhỏ.
“...Cô Olivia.”
Olivia quay đầu lại khi nghe những lời đó.
Một nụ cười dịu dàng.
Rebekah luôn cảm thấy dễ chịu khi nhìn thấy nụ cười đó.
“Cô đã nói gì với Frantz vậy?”
Frantz là một người ít nói. Tuy là tất cả các Thánh Kỵ Sĩ đều nghiêm khắc, nhưng chỉ riêng Frantz là đặc biệt dè dặt.
Chuyện một Frantz như vậy khen ngợi cô có nghĩa anh đã thay đổi suy nghĩ.
Olivia nhẹ nhàng xoa đầu Rebekah. Trước cái chạm ấm áp ấy, Rebekah bèn cười tươi.
“Phải đó.”
“Sao cô lại làm vậy?”
“Bởi vì cô xứng đáng được khen ngợi vì đã làm tốt.”
“Nhưng... Tôi không làm chuyện này để được khen.”
Olivia suy nghĩ một lúc trước khi nói.
“Cơ mà cảm giác rất tuyệt, phải không?”
“...Vâng.”
Quả thật là vậy.
Có ai trên đời này mà không thích được khen chân thành chứ?
Rebekah luôn tin rằng việc thiện nên được làm mà không cần người khác biết, chỉ là sau khi nhận được lời khen, suy nghĩ của cô đã thay đổi.
‘Cảm giác như một phần thưởng vậy.’
Mặc dù không nên mong chờ đền đáp cho việc tốt, song cô cảm thấy rằng Minh Thần sẽ tha thứ cho chuyện này.
Rebekah thích Olivia.
Cô chưa bao giờ có chị gái, nhưng nếu có, cô tưởng tượng cảm giác ấy sẽ như thế này.
Có thứ gì đó trong cô khiến cho Rebekah cảm thấy bình yên.
‘Và bọn mình chỉ mới biết nhau vài tháng.’
Cũng chính bởi vậy, mà chuyện cả hai sắp phải chia tay lại càng đáng tiếc hơn. Do Olivia không thuộc về giáo hội, nên cô không thể tham dự thánh lễ chiều.
Cả hai gặp nhau mỗi ngày, thế nhưng cảm giác tiếc nuối là không thể tránh khỏi.
Chẳng mấy chốc, cả ba đã đến nhà thờ.
‘...Mình đã đi chậm nhất có thể rồi vậy mà.’
Rebekah thầm làm mặt buồn.
Thời gian duy nhất cả hai có thể gặp riêng là trong lúc phục vụ ở khu ổ chuột.
Thân là Thánh Nữ, lịch trình của Rebekah dày đặc cả ngày, và Olivia cũng chẳng khác mấy.
Rebekah hít một hơi thật sâu và cố gắng kìm nén nỗi thất vọng.
Đã đến lúc nói lời tạm biệt.
“Ừm, cô Olivia. Ngày mai, chúng ta có thể—”
“Chờ một chút đã, Thánh Nữ.”
Olivia chợt ngắt lời cô.
“Ngài Frantz. Còn bao nhiêu phút nữa thì buổi lễ bắt đầu?”
“Khoảng ba phút.”
“Ngài cho tôi một phút được không? Tôi có chuyện quan trọng cần bàn.”
Frantz cau mày.
“Chuyện đó không nằm trong thẩm quyền của tôi...”
“Frantz.”
“...Vâng, Thánh Nữ.”
“Chỉ một phút thôi.”
“...”
Một cơn im lặng bao trùm tất cả.
Và cuối cùng, Rebekah đã chiến thắng.
“Chỉ một phút thôi.”
Thấy Frantz đóng cửa lại sau lưng, vẻ mặt của Rebekah rạng rỡ hẳn lên.
“Cô muốn nói chuyện gì vậy?”
Olivia xoa đầu Rebekah rồi nói.
“Rebekah.”
“Vâng.”
“Em gái của chị.”
“H-Hả...?”
Nghe vậy, mắt Rebekah mở to.
Mặc dù trước đây cô đã gọi Olivia là “chị”, nhưng chuyện ngược lại chưa bao giờ xảy ra.
Và cả danh xưng đó cũng chỉ được dùng trong lúc cả hai phục vụ…
“Em có ghét nếu chị gọi em là em gái không?”
Rebekah ngậm chặt miệng và lắc đầu nguầy nguậy.
Sao cô có thể ghét được chứ?
Chẳng những không ghét, mà cô còn thầm mong nữa là.
Chỉ là…
“Chỉ là đột ngột quá...”
“Vậy là em ghét nó rồi.”
Ư, một âm thanh vô thức thoát ra khỏi miệng cô.
“Chị hiểu rồi. Nếu em ghét, chị cũng đành chịu vậy.”
Olivia bỏ tay ra khỏi đầu Rebekah. Rebekah bèn vô thức thở dài.
“...”
Trong giây phút ngắn ngủi đó, trong Rebekah chợt xuất hiện hàng ngàn suy nghĩ.
Gọi Olivia là “chị” cũng chẳng gây ra chuyện gì.
Chỉ là nếu cô làm vậy...
Cánh cửa chợt mở toang.
“Thánh Nữ, chúng ta phải đi ngay thôi.”
Frantz bước vào phòng.
“Nhưng, chúng tôi vẫn...”
“Không, cảm ơn vì thời gian quý báu của cô.”
Olivia nói với một nụ cười dịu dàng.
“Thánh-Nữ.”
