Web Novel - Chương 70: Hoá Thân Thành Quỷ (1)

Chương 70: Hoá Thân Thành Quỷ (1)

Mồ hôi túa ra như mưa khắp cơ thể anh.

Kiel không nhớ nổi lần cuối cùng mình tập trung vào việc luyện tập mãnh liệt như thế này là khi nào. Anh cảm thấy có một sự trân trọng mới mẻ.

Anh là kiếm sĩ vĩ đại nhất của Đế Quốc, nhưng vẫn là một hiệp sĩ còn cần phát triển nhiều thứ.

Chỉ là, sự phát triển của anh đã bị đình trệ bởi vì nỗi sợ cái chết đã trở thành một con sâu ăn mòn trái tim anh.

‘Chẳng còn nữa.’

Nỗi sợ hãi về điều chưa biết đã chẳng còn là vấn đề.

“Anh trai...”

“Cô Hilde. Cô không được làm phiền gia chủ luyện tập.”

Hilde đã lảng vảng bên ngoài phòng luyện tập đóng kín suốt mấy ngày nay. Kiel có thể tự do rời bỏ vị trí của mình cũng là nhờ Hilde đã thực hiện nghĩa vụ của mình với tư cách là gia chủ tạm thời.

Vậy nên, Hilde chắc thừa quyền để nói chuyện với anh.

Chỉ là không phải lúc này.

“Ngươi nghĩ mình là ai?”

Mục đích luyện tập trong cô lập của Kiel chỉ có một.

Olivia.

Để khắc ghi bản thân vào ký ức của cô.

Và để xóa bỏ nỗi thống khổ đang trỗi dậy không ngừng trong mình.

Kiel một lần nữa nhận ra Olivia đã ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời mình như thế nào.

“Thưa Công tước Kiel!”

Đại kiếm của Kiel dừng lại giữa không trung. Có người đang hét lên điên cuồng từ bên ngoài tảng đá chặn phòng luyện tập.

Hầu cận trong nhà không gọi anh là “Công tước”. Họ gọi anh là “Chủ nhân”.

Do đó, đây rõ ràng là một sứ giả do Hoàng đế phái đến.

“Thưa Công tước Kiel—ôi, á!”

KÉT.

Tảng đá chặn phòng luyện tập nghiêng sang một bên. Gã sứ giả vô thức che miệng trước vết cắt gọn gàng ấy.

Kiel nhìn sứ giả đang mở to mắt cùng vẻ mặt đầy khinh miệt.

“Hoàng đế Bệ hạ phái ngươi đến à?”

“V-Vâng. Bệ hạ đã yêu cầu ngài đến cung ngay.”

Kiel tra thanh đại kiếm vào vỏ.

Trong quá khứ, anh sẽ coi tình huống này là một sự gián đoạn, nhưng hiện giờ thì không.

Anh nợ Hoàng đế một món nợ.

Một món nợ mà anh không thể trả cho “người phụ nữ đó”.

“Xe ngựa đang đợi à?”

“V-vâng.”

“Vậy đợi một lát. Ta sẽ quay lại nhanh nhất có thể.”

Anh đang nói mình sẽ chỉnh trang lại bản thân trước.

“C-Chủ nhân!”

“Quản gia. Mau chuẩn bị nước tắm. Và quần áo thích hợp để diện kiến Bệ hạ.”

“Vâng, chủ nhân!”

Các hầu cận di chuyển bận rộn. Dinh thự, nơi im lặng cho đến vài phút trước, giờ đây nhộn nhịp với các hoạt động.

“Anh trai! Anh xong rồi sao?”

“Không. Có lệnh phải vào cung.”

Đôi mắt nâu của Hilde mở to.

“...Anh định vào cung giờ luôn sao?”

“Có vấn đề gì sao?”

“À-thì, ừm...”

Hilde xem ra không thể thích nghi với sự thay đổi đột ngột của Kiel. Cũng dễ hiểu sao cô ngạc nhiên, vì Kiel, người luôn ưu tiên việc luyện tập hơn tất cả mọi thứ, hơn cả Hoàng đế, giờ đây đã gác chuyện luyện tập sang.

“Chủ nhân, mọi thứ đã sẵn sàng.”

“Được. Ta sẽ quay lại sớm.”

Kiel tắm nhanh và đi thẳng đến phòng thay đồ. Bộ quần áo được chuẩn bị cho anh là một bộ lễ phục trang trọng.

“Không còn bộ nào khác sao?”

“...Sao vậy? Anh không thích sao?”

Sao anh có thể không thích nó chứ?

Hilde là một trong số ít người mà Kiel đã mở lòng.

Và đây là bộ quần áo mà cô đã tặng cho anh làm quà.

Chỉ là...

‘...Là bộ trang phục này.’

Nếu anh đến hoàng cung trong bộ dạng này, anh cảm thấy mình sẽ nhìn thấy khuôn mặt đóng băng của Hilde.

“Đưa cho anh bộ nào trông khiêm tốn hơn. Anh không nghĩ đây là một lệnh triệu tập bình thường.”

Nghe vậy, Hilde cũng không nói gì được.

Chiếc xe ngựa chở Kiel đi thẳng đến hoàng cung. Gã sứ giả ngồi ở ghế đối diện giải thích ngắn gọn tình hình.

“Tóm lại, lý do Bệ hạ triệu tập Công tước Kiel là vì cuộc đàm phán với Liên Minh Phương Đông.”

Anh đã nghe qua chuyện này.

Hiện giờ, ai cũng đều biết rằng Tháp Chủ Xích Tháp đã được chọn làm đại diện của đoàn đàm phán.

Họ đang bàn tán xôn xao về việc vị thế của các pháp sư đã giảm sút, phe hiệp sĩ đã chiến thắng như thế nào, và các vấn đề tầm phào khác, mấy chuyện mà anh đã bỏ ngoài tai.

Kiel đơn giản là không hiểu nổi mấy cuộc tranh giành quyền lực vô nghĩa như vậy.

Anh là một hiệp sĩ, nhưng anh không thuộc phe hiệp sĩ.

“Có vấn đề gì với các cuộc đàm phán sao?”

“...Vâng.”

Xét qua vẻ mặt lo lắng của sứ giả, xem ra anh phải nghe phần còn lại trực tiếp từ Hoàng đế.

‘...Mọi thứ thực sự đã thay đổi.’

Trong kiếp trước của anh, các cuộc đàm phán với Liên Minh Phương Đông chưa bao giờ xảy ra. Vì một lý do nào đó không rõ, mà Liên Minh chỉ đơn giản là từ bỏ lợi ích của họ và rút lui.

Thứ gì đã đổi thay so với kiếp trước của anh?

Trong kiếp này, anh đã không săn rồng.

Và trong kiếp này, Melina đã mất trí rồi biến đi đâu đó.

Do đó, Đế Quốc không có Sát Long Nhân cũng như Đại Pháp Sư, hai người đã bảo vệ Đế Quốc suốt bao năm qua.

Chắc hẳn chuyện đó đã khiến Liên Minh Phương Đông chọn “đàm phán” thay vì “rút lui”.

‘Hiệu ứng cánh bướm.’

Hai yếu tố tưởng chừng nhỏ nhặt đã thay đổi tương lai một cách mạnh mẽ.

Kiel chợt có một suy nghĩ.

Olivia.

Trong kiếp trước, cô là một thiên tài.

Một danh hiệu có thể quá mức đối với một con người bình thường, nhưng ít nhất đối với Kiel, Olivia chẳng khác nào toàn tri.

‘...Chẳng lẽ?’

Phải chăng tất cả chuyện này đều là do Olivia đã hồi quy?

Tất nhiên, đó cũng chỉ là một khả năng.

Một khả năng rất mong manh.

Khi mà thế giới có thể thay đổi dễ dàng như vậy chỉ với các hiệu ứng cánh bướm nhỏ nhỏ bé ấy, sao một người có thể biết hết mọi chuyện chỉ sau một lần hồi quy chứ?

Nếu là hàng trăm hoặc hàng ngàn lần thì sẽ khác, nhưng...

Nghĩ tới chuyện ấy, anh bỗng thấy buồn cười.

“Chúng ta đã đến nơi, thưa ngài. Bệ hạ đang đợi trong vườn.”

Chuyện như vậy chẳng đời nào là thật.

“...”

Kiel nhìn thoáng qua về phía bắc trước khi đi thẳng đến khu vườn không chút do dự.

Chưa đến lúc.

Chưa phải lúc này.

“Người cho gọi thần, thưa Bệ hạ.”

“Công tước Kiel. Ngài đọc cái này đi.”

Tờ giấy được Hoàng đế đưa cho có viết dòng chữ này bằng ngôn ngữ thông dụng thô thiển:

[Chúng ta không đàm phán với bọn làm trò ảo thuật.]

Chẳng phải pháp sư, mà là bọn làm trò ảo thuật.

Theo những gì Kiel biết, chỉ có một người mới dám gọi các pháp sư như vậy.

“Xem ra bọn man di ở Mikabel đã trở nên to gan.” Hoàng đế nói cùng giọng sắc bén.

“Ngài phải đi đến phương Đông.”

———

Olivia nhẹ nhàng đặt Rebekah bất tỉnh xuống sàn. Cô nghĩ rằng đặt cô ấy lên sàn nhà hơi bẩn sẽ an toàn hơn là trên một chiếc ghế cũ kỹ có thể gãy bất cứ lúc nào.

“...Phù.”

Olivia thở phào nhẹ nhõm chỉ sau khi thấy được thông báo đã khuất phục thành công Rebekah.

Thành thật mà nói, cô là hồi quy giả dễ khuất phục nhất cho đến nay.

Tất nhiên, cô có thể khuất phục Rebekah dễ dàng như vậy cũng là bởi cô ấy căn bản là một người ân cần.

Thánh lực căn bản là dựa trên đức tin của người sử dụng. Olivia đã làm lung lay đức tin của Rebekah một cách đều đặn thông qua xưng tội.

Khi Rebekah dao động có dấu hiệu buông bỏ thánh thư phán xét, Olivia đã lập tức phóng ra một dòng điện để đánh ngất cô ấy.

Trong số các hồi quy giả, mỗi người đều có khiếm khuyết riêng biệt, nhưng Rebekah là một trong số ít người bình thường.

Chẳng trách người chơi gọi Rebekah là “di tích tự nhiên.”

Tất nhiên, kể cả Rebekah tốt bụng này cũng có một loại mà cô sẽ không giao du—quỷ.

Quỷ.

Những con quái vật cấp cao xuất hiện trong phần giữa đến cuối câu chuyện.

Chúng chẳng phải chỉ cám dỗ con người thuần khiết bằng cái lưỡi xảo quyệt của chúng, mà còn ẩn mình giữa loài người, gieo rắc đủ loại tai họa—một chủng tộc ung nhọt của thế giới.

Cứ như mọi thứ trước đó chỉ là tân thủ, độ khó của trò chơi tăng vọt kể từ thời điểm quỷ xuất hiện.

Những người bạn đồng hành tin cậy đâm sau lưng ta, và các lãnh chúa hiến tế công dân của họ cho quỷ.

Ngay cả Giáo Hội Quang Minh cũng tồn tại bọn bội giáo.

Chỉ nghĩ về thời điểm đó thôi cũng đã…

‘Khiến răng mình va lập cập, khiến răng mình va lập cập.’

Olivia rùng mình.

Mà thôi, giờ cô cần phải lên kế hoạch để ghi đè ký ức của Rebekah.

Rebekah là một trong các nhân vật mà độ hảo cảm có thể tăng lên khá dễ dàng. Chỉ là vậy chẳng có nghĩa là chuyện ghi đè ký ức của cô cũng sẽ dễ dàng.

Chính là do kỹ năng “Phát Hiện Nói Dối”.

Một kỹ năng độc nhất của Thánh Nữ cho phép cô nhìn thấu mọi lời nói dối.

Cũng bởi kỹ năng này, mà độ khó của việc ghi đè ký ức Rebekah đã tăng lên khủng khiếp.

Chắc hẳn là còn hơn cả Melina.

Nếu cô nói sai một lời thôi, cô cũng sẽ lập tức bị phát hiện là nói dối và bị đuổi khỏi Thánh Quốc.

Nếu chuyện đó xảy ra...

‘Mình tiêu đời.’

Cô có thể dỡ bỏ lệnh cấm truy cập bằng cách xin lỗi rối rít, chỉ là sau đó cô sẽ bị coi là “một linh hồn ký sinh trên cơ thể Olivia.”

‘...Mình có khi còn bị cưỡng chế trục xuất.’

Cô cần một cách tiếp cận khác so với trước đây.

Một cách tiếp cận hoàn toàn mới.

[Bạn đã nhận được 3 manh mối!]

[Một phần thưởng sẽ được trao!]

[Bạn có muốn kiểm tra phần thưởng của mình không?]

‘...Kiểm tra phần thưởng trước rồi hẵng nghĩ.’

Hướng hành động của cô trong các manh mối sẽ phụ thuộc vào phần thưởng cô nhận được.

[Phần thưởng cho việc nhận được 3 manh mối.]

[Từ bây giờ, bạn có thể chuyển sang chế độ ‘Khán Giả’ tối đa 5 lần mỗi ký ức!]

 - Chế độ Khán Giả có thể được bật tắt theo ý muốn.

...Thứ này mới đây.

Chế độ Khán Giả chắc hẳn ám chỉ chuyện đã xảy ra khi cô bỏ qua trước đây.

Và có thể bật tắt theo ý muốn cũng tức là cô có thể tự do chuyển đổi giữa trạng thái nhập xác và khán giả.

Tuy là có giới hạn 5 lần mỗi ký ức.

‘Nếu mình vào ký ức mười lần, mình có thể trở thành khán giả tối đa 50 lần… Thứ này hữu ích không đây?’

Cô có thể dùng nó để tránh các câu hỏi khó, chỉ là Rebekah sẽ nhanh chóng cảm thấy bất ổn nếu cô cứ làm vậy.

‘...Khoan đã.’

Nếu cô vận dụng cảm giác bất ổn ấy làm lợi thế cho mình thì sao?

Olivia suy ngẫm một lúc.

Và rồi, cô đi đến kết luận.

‘Thứ này có tiềm năng đây.’

Olivia lập tức đặt tay lên đầu Rebekah.

[Bạn có muốn sử dụng Manh Mối #3 không?]

[Ký ức về tháng 1, Năm Đế Quốc 993]

Lần này, cô sẽ đổi vai.

Nếu cho đến giờ, cô chỉ giả vờ là nạn nhân.

Vậy thì lần này, cô sẽ đóng vai thủ phạm.

Một cách công khai.