Chương 67: Xưng Tội (2)
Tuyết trắng nhuốm màu tĩnh lặng.
Melina mang vẻ mặt phiền muộn ngắm nhìn trăng rằm.
“Ta sẽ đi đây đó một lát.”
Nói xong, Olivia biến mất. Melina không thể ngăn cản cô.
“Mất bao lâu?”
“Ta sẽ về trong vòng một tuần.”
Thật đáng mừng khi biết cô được tin tưởng đến mức Olivia chịu giao phó các đệ tử lại cho mình chăm sóc. Có điều, để cô đi dễ dàng như vậy lại là chuyện khác.
Có trời mới biết chuyện gì có thể xảy ra khi cô đi.
Chỉ là...
“Xin hãy giúp ta, chỉ lần này thôi.”
Melina thở dài nặng trĩu.
‘Con bé đã nhìn mình bằng đôi mắt đó rồi, sao mình có thể khăng khăng đòi đi theo được chứ?’
Người ta nói không người thầy nào thắng nổi học trò của mình, và Melina chính là một ví dụ hoàn hảo.
Melina cảm thấy u sầu một cách khó tả.
———
“Đây là một cuộc kiểm tra ngắn. Mọi người vui lòng xuống xe.”
Olivia quan sát cảnh tượng bên dưới từ trên bầu trời. Do mặt trời đã lặn từ lâu nên cô không lo bị phát hiện.
Đường đến Thánh Quốc cũng chẳng khó cho lắm. Nếu đi đường bộ thì sẽ không dễ dàng như vậy, nhưng may mắn thay, Olivia là một pháp sư.
‘Cũng bởi vậy mà mình mới làm pháp sư.’
Bất kể khả năng thể chất của chiến binh có vượt trội đến đâu, nhưng khi nói đến tốc độ di chuyển, pháp sư vẫn vượt xa họ.
“Giấy tờ tùy thân của cô đâu?”
“A, không... Tôi chắc là để nó ở đâu rồi.”
“Quay lại đi. Các cá nhân không xác minh danh tính không được phép đặt chân vào Thánh Quốc.”
Tất cả các thủ tục phiền phức đó đều có thể bỏ qua chỉ bằng một phép.
Olivia tiến vào Thánh Quốc trong chớp mắt.
Bịch.
Thời khắc cô mở rộng cảm quan ma thuật để khảo sát xung quanh, khu vực bỗng tràn ngập tiếng loảng xoảng của áo giáp. Chỉ là, Olivia không hề tỏ ra lo lắng.
‘Thánh Quốc quả nhiên vẫn là Thánh Quốc.’
Thánh Quốc có an ninh chặt chẽ đến mức khiến người ta nhầm nơi đây đang trong thời chiến. Chỉ là ngạc nhiên thay, đây là trạng thái bình thường của Thánh Quốc.
‘Kể cả khi nhân lực đã giảm bớt để hộ tống Giáo hoàng, an ninh vẫn chặt chẽ thế này.’
[Paul]
- Cấp độ: 43
- Chức nghiệp: Thánh Kỵ Sĩ
- Danh hiệu: Thánh Kỵ Sĩ Chính Thức
Những người đi tuần tra vào lúc đêm muộn đều là Thánh Kỵ Sĩ. Quả xứng danh là hiệp sĩ của Thánh Quốc, cấp độ của họ đều tiệm cận với các pháp sư trưởng của ma tháp.
Trong số hàng trăm Thánh Kỵ Sĩ cô nhìn thấy gần đây, không một ai ngủ gật hay lơ là nhiệm vụ.
Cô còn mong họ ít nhất cũng sẽ tán gẫu đôi chút.
Tất nhiên, Olivia biết lý do.
Chính là vì giáo lý của Thánh Quốc.
Aither, Minh Thần mà Thánh Quốc thờ phụng, ban phước lành và thần tính cho các tín đồ của mình, đồng thời áp đặt nghĩa vụ và trách nhiệm lên họ.
Nghĩa vụ và trách nhiệm.
Chính bởi vậy mà các Thánh Kỵ Sĩ này có thể duy trì tư thế cứng nhắc như vậy.
Chẳng phải là sức mạnh to lớn đi kèm với trách nhiệm lớn lao.
Mà là sức mạnh to lớn được trao cho những người gánh vác trách nhiệm lớn lao.
Đó là nguyên tắc của Aither, Minh Thần.
‘Aither cũng khá thông minh đấy.’
Thoạt nhìn thì trông như các ưu tiên bị đảo ngược, nhưng không phải vậy.
Những kẻ gia nhập giáo đoàn chỉ để đạt được sức mạnh không thể chịu đựng được lâu và sẽ bỏ cuộc.
Họ không thể gánh vác trách nhiệm vượt quá khả năng của mình.
Chính bởi vậy mà các Thánh Kỵ Sĩ tập sự luôn phải học hoàn thành trách nhiệm và nghĩa vụ trước bất cứ chuyện gì khác. Các linh mục tập sự cũng không khác gì.
Đây là bí quyết giúp Thánh Quốc tránh bị tha hóa trong vài thế kỷ qua.
‘Mà cũng chẳng phải là không có kẻ sa ngã.’
Mà thôi, an ninh chặt chẽ của nơi đây đều là nhờ chuyện đó.
“Vùùù!”
Olivia di chuyển không chút do dự. Đến khi các Thánh Kỵ Sĩ cảm thấy có gì đó không ổn và quay đầu lại, Olivia đã đi mất.
‘Hừm.’
Chẳng mấy chốc, Olivia đã đứng trên sân thượng của một tòa nhà.
Tách.
Một giọt nước hình thành trên đầu ngón tay Olivia. Sau khi truyền vào đó một chút băng khí, một tinh linh có hình dáng quen thuộc được tạo ra.
Tinh linh nhanh chóng nhân lên thành hàng chục bản thể. Thời khắc Olivia vẫy tay, các tinh linh kích thước bằng móng tay tản ra khắp mọi hướng.
‘Nào, cô ấy ở đâu được đây nhỉ?’
Ngay khi cô đang chia sẻ tầm nhìn với các tinh linh.
“Cô Irene. Đêm đã khuya rồi.”
Một cái tên quen thuộc lọt vào tai cô.
“Cô cầu nguyện tha thiết đến đâu đi chăng nữa, nếu cơ thể cô chịu khổ sở thì có ích gì chứ? Vì vậy xin hãy...”
“Sao tôi dám khi Rebekah đang nhịn ăn chứ?”
“Cô Irene...”
“Nếu anh khăng khăng như thế, vậy tôi sẽ nghe nốt xưng tội của người tiếp theo.”
Olivia hướng tất cả các tinh linh về phía Irene. Xem ra vừa nghe xưng tội xong và đang nghỉ ngơi một chút.
Cơ mà khoan.
‘Rebekah đang nhịn ăn?’
Đất đai của Thánh Quốc thực sự được ban phước không gì sánh bằng. Chẳng phải chỉ sản lượng mà chất lượng cũng vượt trội so với các vùng khác.
Tại một Thánh Quốc như vậy, nhịn ăn chỉ mang một ý nghĩa duy nhất.
Kiêng kỵ tự nguyện.
Đầu Olivia từ từ quay lại phía sau. Nơi đó, sừng sững một ngọn núi cao như chạm tới mặt trăng.
“...Chỗ nào không chọn mà đi chọn Sảnh Sám Hối?”
Olivia cau mày.
Cô cũng chỉ đành chịu.
Ngọn núi nơi Sảnh Sám Hối tọa lạc nằm dưới cấm chế của Minh Thần.
Một cấm chế ngăn dùng bất kỳ sức mạnh nào, bất kể là thánh lực, aura hay mana.
Tất nhiên, một cá nhân đủ mạnh có thể kháng lại cấm chế ở một mức độ nào đó. Chỉ là vậy cũng chẳng phải là họ có thể hoàn toàn thoát khỏi nó.
Sau khi lặng lẽ nghe lén cuộc trò chuyện của họ, Olivia bèn thu hồi các tinh linh.
Theo thông tin thu thập được, Rebekah hiện đang sử dụng Sảnh Sám Hối một mình. Cô thậm chí còn xin phép Giáo hoàng chấp nhận để tránh bị làm phiền.
Trong trọn một tuần.
‘...’
Bỗng chốc, hai người lướt qua tâm trí Olivia.
Người đầu tiên chắc chắn là Melina. Và người thứ hai, đáng ngạc nhiên thay, là Calliophe Linesel.
Cả hai đều có một điểm chung.
Và đó là…
———
Rebekah vẫn giữ im lặng.
“Xin chào, Thánh Nữ.”
Cô tự hào vì đã đối mặt và tha thứ cho nhiều tội lỗi.
Thân là Thánh Nữ, Rebekah không thể rời khỏi giáo hội trừ các trường hợp đặc biệt. Thế nhưng, nguyên do cô có thể đối mặt với vô số tội lỗi rất đơn giản.
Chính là nhờ xưng tội.
Bí tích nơi con người thú nhận tội lỗi với Chúa thông qua một linh mục và nhận được ơn tha thứ.
Vì Thánh Nữ cũng nằm trong phạm trù rộng hơn là linh mục, nên việc lắng nghe xưng tội cũng là một trong các nhiệm vụ của Rebekah.
Cô đã gặp rất nhiều người. Từ một đứa trẻ 7 tuổi bị cha mẹ bỏ rơi đến các nhân vật nổi tiếng từ nhiều quốc gia khác nhau.
Do con người là sinh vật tội lỗi, nên các loại tội họ phạm phải rất đa dạng.
Trước kia có một Công tước. Dẫu nổi tiếng với nhân cách tuyệt vời, hắn cũng đã đánh chết ba người hầu trong dinh thự của mình.
Chẳng vì gì cả.
Do cha mẹ của ba người hầu không được cho biết nguyên nhân cái chết, nên họ liên tục bày tỏ lòng biết ơn đối với Công tước, người đã chu cấp cho họ một khoản tiền chia buồn hào phóng.
Giết người hàng loạt.
Gian dối.
Thế nhưng, cô đã tha thứ cho hắn.
Cô đã giữ bí mật đó sâu trong trái tim mình.
Bởi vì Chúa của cô hẳn sẽ cũng tha thứ cho hắn ta.
Trước kia có một hiệp sĩ. Hắn là một người có trái tim ấm áp và đã quyên góp một nửa tài sản của mình để giúp đỡ người nghèo.
Thế nhưng, hắn đã cưỡng hiếp tám thường dân và chôn sống họ.
Đây cũng là một tội lỗi khủng khiếp.
Thế nhưng, cô cũng đã tha thứ cho hắn.
Bởi vì phán xét phải được đưa ra bởi Chúa.
Và, trước kia có một pháp sư.
“Thánh nữ Rebekah. Tôi giúp gì được cho cô đây?”
Cô là một người có trái tim đẹp không khác gì bề ngoài của mình.
Cô luôn tôn trọng kẻ yếu và chẳng bao giờ tự cao tự đại.
Cô gần gũi với hai chữ “thánh thiện” mà Minh Thần theo đuổi hơn bất kỳ ai khác.
Thế nhưng…
Những tiếng la hét ngày hôm ấy vang vọng bên tai cô. Tiếng la hét của hàng chục, hàng trăm ngàn người chết trong nỗi đau.
Rebekah cắn môi.
‘Mình không muốn tha thứ.’
Trái tim cô dao động.
Rebekah cúi người thấp hơn nữa. Cô chắp tay khẩn thiết hơn. Chẳng ngừng lấy một giây, cô thú nhận tội lỗi của mình với Chúa.
Thân là một người đã từng là Thánh Nữ, cô lại căm ghét ai đó đến mức muốn giết họ, coi ai đó là kẻ thù, và chẳng thể yêu thương kẻ thù đó như chính bản thân mình, chứ đừng nói đến việc tha thứ cho họ...
Tất cả đều là tội lỗi.
Từng chút một đều là tội lỗi.
Một con người đầy tội lỗi như vậy không có quyền làm Thánh Nữ.
Cô không muốn tha thứ cho Olivia. Cô không thể tha thứ cho ả.
Cô đã tự hào vì đã đối mặt và bao dung với vô số tội lỗi.
Thế nhưng, chỉ riêng Olivia...
Thế rồi.
Cô cảm nhận được có người đang phía sau mình.
‘...Là cô Irene sao?’
Cô đã yêu cầu Irena đừng đến rồi mà?
Rebekah trấn tĩnh lại cảm xúc. Irene không liên quan gì đến cơn giận hiện tại của cô. Cô không thể trút giận lên cô ấy.
Ấy vậy mà, giọng nói vang lên lại khác hẳn với thứ cô đoán.
“Cô Rebekah.”
Mắt Rebekah mở to hết cỡ.
Cái gì...!
Đầu Rebekah quay phắt lại. Chẳng có ai ở cửa chính.
‘Là... ảo giác thính giác sao?’
Rebekah bật dậy và nhìn quanh. Cho dù cô có kiểm tra bao nhiêu lần, kết quả vẫn như cũ.
Chỉ có mình cô trong Sảnh Sám Hối.
‘...’
Rebekah ôm đầu thở dài.
Cơ mà, đến mức nghe thấy ảo giác...
Xem ra cô đã bị ảnh hưởng bởi ả nhiều hơn cô tưởng...
“Cô Rebekah.”
“...!”
Rebekah giật nảy mình.
Đây không phải là ảo giác.
Cô đã nghe rõ bằng cả hai tai mình.
Nơi buồng xưng tội cũ kỹ.
Từ bên trong, giọng nói của kẻ thù cô vang lên.
“Tôi đến để xưng tội.”
