Chương 66: Xưng Tội (1)
“Phù...”
Irene, ứng cử viên Thánh Nữ cuối cùng, kết thúc buổi cầu nguyện cùng dòng cảm xúc lẫn lộn.
Nguyên do cũng là vì mới hôm qua, Rebekah đã tự nguyện từ bỏ tư cách ứng cử viên của mình.
Thực ra, dấu hiệu cho chuyện này đã có từ vài tháng trước. Theo lời các hầu cận của Rebekah, cô không chỉ mất ngủ hàng đêm mà còn toát mồ hôi lạnh mỗi khi ở một mình.
Chỉ là, Irene và những người khác đã không hề hay biết chuyện này cho đến tận hôm qua.
Bởi vì cô vẫn duy trì thái độ sùng đạo thường ngày mà chẳng hề để lộ bất kỳ dấu hiệu nào, vậy nên chẳng một ai nhận ra.
“Thánh nữ Irene. Cô đi đâu vậy?”
Một thánh kỵ sĩ canh gác nhà nguyện lên tiếng hỏi. Các thánh kỵ sĩ, khoác trên mình bộ giáp trắng tinh khôi, che kín toàn bộ cơ thể ngoại trừ đôi mắt.
Chỉ được đánh giá qua hành động, chẳng phải ngoại hình. Đó chính là giáo lý của các thánh kỵ sĩ.
“Tôi đến Sảnh Sám Hối.”
“...Có phải vì cô Rebekah không?”
Irene khựng lại.
Cô đã bị nói trúng tim đen.
“Tôi không phủ nhận.”
“Thánh nữ Irene. Quy tắc là quy tắc. Cô thừa biết rằng không được phép tiếp xúc với người khác trong Sảnh Sám Hối mà, đúng không?”
“...Thân là tôi tớ của Chúa, tôi không thể bỏ mặc một tu nữ đang đau khổ.”
Nghe lý lẽ xác đáng ấy, thánh kỵ sĩ đành ngậm miệng lại.
“...Chỉ lần này thôi. Xin cô hãy quay lại trước khi mặt trời lặn.”
“C-Cảm ơn!”
Thánh kỵ sĩ bước sang một bên để nhường đường. Irene liên tục bày tỏ lòng biết ơn khi cô hướng về phía Sảnh Sám Hối.
‘Cao thật.’
Sảnh Sám Hối nằm trên đỉnh ngọn núi phía sau Giáo Hội Quang Minh. Mang tiếng là núi, nhưng thực chất nó chẳng khác gì một vách đá dựng đứng.
Sám hối là dâng mình cho Chúa. Cũng có nghĩa là những người có quyết tâm nửa vời nên quay đầu lại.
“Hự.”
Irene hít một hơi thật sâu, thứ thánh lực trắng tinh khiết bao phủ cơ thể cô. Cùng sự hỗ trợ đó, cô dồn sức vào chân và nhảy vọt lên một độ cao ngang chính chiều cao của mình trong một lần.
Leo lên vách đá bằng tốc độ nhanh chóng, Irene lau mồ hôi bằng tay áo mình.
Càng đến gần Sảnh Sám Hối, vận dụng thánh lực càng trở nên khó khăn. Đây là hiện tượng tự nhiên do các cấm chế được đặt lên Sảnh, và nó chẳng khác nào một gánh nặng.
Sau một hồi leo trèo, cuối cùng cô cũng đến được mặt đất bằng phẳng. Irene chống hai tay lên đầu gối và thở hổn hển.
‘...Ha. Mình nên đi qua đó nhỉ?’
Trước mắt cô là một thánh đường phủ đầy rêu rong. Cô chẳng còn phân biệt được nó đã bị bỏ hoang từ lâu hay cố tình bị lãng quên nữa.
Két...
Irene cẩn thận mở cửa. Quả như tên gọi Sảnh Sám Hối, chẳng một ai canh gác nơi này. Nếu có một thánh kỵ sĩ nơi đây, vậy thì hắn đến chẳng phải để bảo vệ Sảnh mà là để sám hối cho tội lỗi của chính mình.
Bên trong đầy rẫy các công trình bằng đá phủ rêu. Các chiếc ghế đã mòn vẹt cùng mạng nhện giăng đầy mọi ngóc ngách. Các tấm kính từng tỏa ra ánh sáng rực rỡ giờ đã trở nên mờ đục.
Cũng chẳng ngoa khi gọi đây là một tàn tích đang sụp đổ.
Thế nhưng.
“......”
Ánh mắt của Irene không thể rời khỏi cô gái đang quỳ gối giữa Sảnh Sám Hối.
Cảm giác về một không gian mà cô nghĩ là tàn tích bỗng chốc đã biến thành một chốn trang nghiêm và sùng kính chỉ bởi khí tức của một người... Quả thật rất khó tả.
Bầu không khí ấy khiến cô không thể cất lời, vậy nên Irene lẳng lặng đi đến ngồi lên một chiếc ghế.
Rắc.
Cùng tiếng một thứ gì đó gãy nứt, chiếc ghế bèn vỡ tan tành khiến Irene ngã nhào xuống sàn.
‘Ư, đau quá!’
Thứ này quá cũ rồi!
Irene, người đang cắn môi cố nuốt cơn đau, bỗng giật mình.
Cô cảm nhận được có người trước mặt mình.
Đó là Rebekah.
“T-Tôi xin lỗi.”
Rebekah nói với giọng điệu có vẻ không quan tâm lắm.
“Thánh nữ Irene. Cô có bị thương không?”
“Không, tôi không sao.”
“Thật may quá. Những chiếc ghế ở đây rất cũ. Tôi mừng là cô không bị dằm gỗ đâm vào.”
Rebekah lấy một cây chổi và quét các mảnh gỗ ra ngoài.
‘Mình không ngờ cô ấy lại lặn lội đến tận Sảnh Sám Hối.’
Cô đã đoán được lý do Irene đến nhưng không hỏi gì cả.
Irene là một người nhân hậu. Khi Rebekah được chọn làm Thánh Nữ, chính Irene là người đã chân thành chúc mừng cô.
Thấy Rebekah định tiếp tục sám hối, Irene bèn cất giọng khẩn khoản.
“C-Cô Rebekah!”
“Vâng?”
“...Tại sao cô lại từ bỏ?”
Trong câu nói đó chứa rất nhiều ý nghĩa.
Rebekah nói với vẻ mặt cay đắng.
“Như tôi đã nói, tôi thấy mình không đủ tư cách.”
“Nhưng mà...”
“Tôi xin lỗi nếu cô cảm thấy bị lừa dối. Chỉ là, suy nghĩ của tôi vẫn không thay đổi. Tôi không xứng đáng làm Thánh Nữ.”
Nghe thấy sự chân thành trong giọng nói của cô, Irene bèn ngậm miệng.
Chỉ là cũng chính bởi vậy, mà dẫu biết là thô lỗ, cô vẫn phải hỏi.
“Cô có thể cho tôi biết lý do không?”
Irene nắm lấy tay Rebekah.
“Tôi sẽ giúp cô.”
“......”
Rebekah không thể đáp lời ngay. Chẳng phải vì cô bối rối. Mà bởi vì cô đã từng trải qua một tình huống giống như thế này trước đây.
- Rebekah. Tôi sẽ giúp cô.
Chẳng lẽ là ảo giác?
Cứ như khuôn mặt của Olivia đang chồng chéo lên khuôn mặt của Irene vậy.
Một người từng cao quý hơn bất kỳ ai.
Người đã nhận được sự công nhận của tất cả các thánh kỵ sĩ, và ngay cả cô, với tư cách là Thánh Nữ, cũng đã tin tưởng và dựa vào.
Một người như thế...
Rebekah cảm thấy hận thù lại dâng lên trong lòng mình. Và cũng bởi mình đang nuôi dưỡng các cảm xúc xấu xa như vậy, mà cô lại tức giận một lần nữa.
Đây là lần đầu tiên cô thấy chuyện kiểm soát cảm xúc lại khó khăn đến thế này.
“Vậy tôi có thể nhờ cô một việc không?”
“Gì cũng được!”
“Tôi không biết cô đã nghe chưa, nhưng tôi hiện đang sử dụng Sảnh Sám Hối với sự cho phép của Giáo hoàng. Trong một tuần bắt đầu từ hôm nay.”
Irene nghe vậy bèn khựng lại.
“Cô có thể cho tôi ngần ấy thời gian không? Tôi muốn sắp xếp lại suy nghĩ của mình.”
Chỉ đến lúc đó, cô mới nhận ra ý định của Rebekah.
“...Cô chỉ cần vậy thôi sao?”
“Vâng.”
Irene ngậm miệng. Hiện giờ, cho cô không gian riêng chính là lựa chọn tốt nhất.
“Cô sẽ... nhịn ăn, phải không?”
“Vâng.”
Irene biết rõ việc nhịn ăn trong một tuần gian khổ đến mức nào.
Một nỗi đau khi mà dạ dày co lại và cử động cơ thể trở nên chậm chạp.
“...Tôi sẽ đến đón cô vào ngày cuối cùng.”
Đây là điều duy nhất Irene có thể làm cho cô.
Thịch.
Rebekah ngồi nghiêm trang rất lâu cho đến khi khí tức của Irene mờ dần.
Đối mặt với bức tượng Minh Thần, Rebekah trang trọng quỳ xuống.
“...Con có thể tha thứ cho cô ta không đây?”
———
“...Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?”
Calliophe Linesel trông như rất căng thẳng.
“Chỉ vì đã lâu không gặp thôi sao?”
Trước mặt cô là Olivia cùng nụ cười ranh mãnh.
Nơi cả hai gặp nhau là ở phương Bắc. Chỉ là, nó cách khá xa hang động của Glacier.
Một nơi đủ xa để cảm quan của Melina không thể vươn tới.
“Dạo này chẳng phải ngươi rất bận à? Nhị Hoàng tử sẽ không để yên cho phe phái của các ngươi bành trướng đâu.”
“...Seth đã kể cho ngươi nhiều đến thế à?”
“Ta có cách để biết mọi thứ.”
Cả hai hoàng tử đều có năng lực. Cùng kiến thức, nhân cách và sức mạnh, cả hai đều xứng đáng được gọi là trụ cột của Đế Quốc.
Cũng chính bởi vậy mà các quý tộc mới bị chia thành hai phe.
Nếu một trong hai kém cỏi hơn, chẳng cần phải tranh giành gì. Nhưng do cả hai đều xuất sắc mà đã khiến lựa chọn xuất hiện.
‘Nếu Aria chịu thể hiện khả năng của mình, chuyện này đã không xảy ra.’
Cả hai sẽ bỏ cuộc trong tuyệt vọng trước năng lực áp đảo ấy.
‘......’
Ánh mắt Calliophe trở nên phức tạp. Cô chẳng thể hiểu tại sao một ma nữ biết rõ chuyện nội bộ hoàng cung từ tận phương Bắc xa xôi lại yêu cầu thông tin như một phương thức giao dịch với họ.
Theo kinh nghiệm của cô, kiểu người này là nguy hiểm nhất.
Một kiểu người khó đoán.
Nhưng...
‘Mình đã đi quá xa để từ chối rồi.’
Olivia đã bí mật quan sát Calliophe, bèn mỉm cười.
Ngay từ đầu, cô chỉ cung cấp các thông tin ngọt ngào được chọn lọc kỹ lưỡng, vậy nên một khi đã nếm thử, Calliophe chẳng đời nào dứt ra được.
“Mà thôi, đây là thông tin ngươi yêu cầu.”
Olivia kiểm tra tài liệu đã được xử lý qua bằng ma thuật.
Nội dung tóm tắt:
Một, đại diện của Đế Quốc và Liên Minh Phương Đông đang tiến hành đàm phán tại biên giới.
Hai, công chứng viên đảm bảo nội dung đàm phán sẽ được chọn từ một quốc gia thứ ba.
Chính bởi vậy mà Calliophe mới lặn lội đến tận phương Bắc. Đây là thông tin mà chỉ cấp bậc chỉ huy mới biết.
Vùùù!
Sau một hồi, tài liệu tự bốc cháy.
Bất kể Calliophe có là thủ lĩnh của Night Crow đi chăng nữa, chuyện cô đang làm cũng rõ ràng là đang tiết lộ tin mật.
Tất nhiên, Calliophe hẳn sẽ coi đây là một sự hy sinh bất biến vì đại cục.
Chuyện đó hiện rõ qua việc cô chọn cùng tồn tại với Olivia, một ma nữ, thay vì tiêu diệt cô.
Chỉ là tất nhiên, cô cũng không thực sự là ma nữ.
‘Giờ thì về công chứng viên này...’
Chỉ có một quốc gia có thể ảnh hưởng đến cả Đế Quốc và Liên Minh Phương Đông, đồng thời có tư cách để đóng vai trò trung gian.
Thánh Quốc.
Và Thánh Quốc vẫn chưa có Thánh Nữ.
‘Vậy Giáo hoàng hẳn sẽ đi.’
Đế Quốc và Thánh Quốc, Vương quốc Canis và Vương quốc Roel. Cộng với hai thành phố tự do.
Vậy cũng tức là các nhân vật chủ chốt từ sáu quốc gia sẽ tập trung tại một nơi.
Tất nhiên, chuyện đó chẳng liên quan gì đến Olivia.
Giáo hoàng sẽ đi làm công chứng viên. Cô chỉ cần biết có vậy.
‘Hệ thống phòng thủ của Thánh Quốc sẽ suy yếu trong một thời gian.’
Một người ở địa vị như Giáo hoàng sẽ không đi mà không có hộ tống. Ông hẳn sẽ mang theo đủ lực lượng để bảo vệ bản thân.
‘Chắc ông ta sẽ mang theo cả Tứ Kỵ Sĩ nữa.’
Các cá nhân mạnh nhất của Thánh Quốc, Tứ Kỵ Sĩ.
Do Võ Vương sẽ xuất hiện với tư cách là đại diện của thành phố tự do Mikabel, nên ông sẽ cần phải mang theo Tứ Kỵ Sĩ để cân bằng sức mạnh.
Thiếu họ, chuyện xâm nhập vào Thánh Quốc sẽ dễ như trở bàn tay.
‘Phần thưởng lần này sẽ là gì đây nhỉ?’
Khi cô nhận được manh mối đầu tiên, cô đã có thể can thiệp vào ký ức quá khứ.
Khi cô nhận được manh mối thứ hai, thời gian chỉ trôi khi cô ở cùng Hồi Quy Giả.
Vậy khi cô lấy được manh mối thứ ba...
Olivia quay đầu về hướng Thánh Quốc.
Các Hồi Quy Giả đang thay đổi thế giới theo nhiều cách mà cô không hiểu nổi.
Đế Quốc đã đề xuất đàm phán với Liên Minh Phương Đông trước, và Ashe Balthar đã xuống núi Atilla.
Trước khi thế giới trở nên hoàn toàn đảo lộn, cô cần thu thập ít nhất một manh mối nữa.
[Chủ nhân của Manh Mối #3 là 'Thánh Nữ Rebekah'.]
