“...Nói chuyện?”
Olivia cố tình nói bằng giọng lạnh lùng. Nghe vậy, một cảm xúc phức tạp thoáng qua trên khuôn mặt Melina.
“...Phải.”
Olivia lặng lẽ trừng mắt nhìn Melina, rồi gắng gượng đứng dậy. Cơn đau ập đến khiến cô co rúm người lại theo phản xạ.
Thấy Melina định bước tới đỡ, Olivia bèn giơ tay ngăn lại. Bàn tay Melina khựng lại giữa không trung một cách lạc lõng.
‘Đau chết mất.’
Xem ra cô vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Đứng dậy hiện giờ rõ ràng là quá sức với cô, nhưng Olivia quyết định cắn răng chịu đựng.
Cô không còn lựa chọn nào khác.
“A, con vẫn chưa khỏe hẳn...”
“Ngươi nói muốn mình nói chuyện. Đây đâu phải chỗ để nói chuyện đâu?”
“......”
Melina cắn chặt đôi môi vốn đã rách nát.
Olivia không thể tưởng tượng nổi cô phải cắn mạnh đến mức nào mới khiến đôi môi trở nên như thế.
Chính vì vậy, cô muốn kết thúc chuyện này ngay bây giờ, dù có phải gượng ép bản thân.
‘...Mình cần phải làm chuyện này ngay.’
Quyết tâm của cô đang lung lay. Trước khi cơn giận vì đau đớn lắng xuống, cô cần phải giải quyết dứt điểm với Melina.
“Theo ta.”
Olivia nén cơn đau bước ra khỏi hang. Melina đi theo cô với cùng mặt đau buồn.
“...Người lúc nãy là Tháp Chủ Kim Tháp nhỉ?”
Thay vì trả lời Jayna, Aramis gật đầu.
Melina Diviae. Là công dân của Đế Quốc, có mấy ai chưa từng nghe qua cái tên đó chứ?
Chỉ chắc chắn rằng, chẳng có ai trong giới pháp sư là không biết cái tên ấy.
“Hai người đó có quan hệ gì vậy...?”
“Chắc chắn không phải quan hệ bình thường.”
Khi Melina lần đầu tiên đến hang, các đệ tử không giấu nổi sự kinh ngạc của mình.
Bởi vì Melina đang bế một Olivia thương tích đầy mình trên tay.
Bầu không khí lúc đó thật khó diễn tả.
Một ý nghĩ chợt chi phối tâm trí các đệ tử.
- Người thường nhìn thấy ta sẽ nảy sinh sát ý.
Phải. Olivia chắc chắn đã nói như vậy.
Bất kể tính cách cô có ra sao, cô vẫn là sư phụ của họ. Thân là đệ tử, họ không thể bỏ mặc sư phụ đang bị thương nặng mà bỏ chạy.
Trong lúc các đệ tử đang loay hoay chuẩn bị thi triển ma pháp, Melina thản nhiên hỏi.
- Có chỗ nào cho con bé nằm không?
Chẳng kẻ thù nào lại đi tìm giường cho đối thủ của mình. Các đệ tử nhanh chóng đánh giá tình hình và sẵn lòng nhường giường của họ.
“......”
Jayna dán mắt vào tấm ga trải giường vấy máu. Thấy các vết máu đỏ sẫm, cô thầm cảm thấy nhẹ nhõm.
Chỉ là, cô không nói ra suy nghĩ này.
Nó khiến lương tâm cô cắn rứt.
Đây là vì một truyền thuyết cổ xưa.
[Máu của ma nữ không có màu đỏ.]
Kể từ khoảnh khắc gặp Olivia lần đầu, Jayna đã khắc cốt ghi tâm câu nói đó mỗi ngày.
Chắc hẳn những người khác cũng có suy nghĩ tương tự...
“Thật may.”
“...Gì cơ?”
“Là máu đỏ. Thật may.”
“Aramis!”
Jayna buột miệng hét lên. Chỉ là, Aramis trông chẳng bận tâm.
“Cô giận cái gì?”
“...Chuyện đó.”
Jayna ngậm miệng lại. Nói ra cũng tức là cô đã không tin tưởng Olivia.
Ánh mắt sắc bén của Aramis quét qua Jayna.
“Đừng đạo đức giả nữa, Jayna.”
“......”
“Bỏ cái giọng điệu tin tưởng cô ta từ đầu đi. Thay vì lãng phí thời gian vào việc đó, đi mà tập luyện thêm đi.”
Cậu nói phải.
Jayna không thể phản bác và cúi đầu xuống.
Người phá vỡ cơn im lặng là Ro.
“Cơ mà, ai làm ra chuyện đó được chứ?”
“Làm gì?”
“Sư phụ của chúng ta... Cô ấy cực kỳ mạnh mà.”
Câu nói đó chứa đựng rất nhiều ý nghĩa.
Ánh mắt của các đệ tử lập tức đổ dồn về phía Glacier. Tuy thường ngày có vẻ hơi ngốc nghếch, nhưng cô vẫn là một con rồng. Cả tuổi thọ lẫn kiến thức của cô đều vượt xa họ.
“......”
Chỉ là, Glacier cũng không thể dễ dàng trả lời câu hỏi của họ.
Cái lạnh thấu xương mà cô cảm nhận được vào ngày đầu tiên gặp Olivia vẫn in sâu trong tâm trí cô.
‘Cô ta chắc chắn mạnh hơn mẹ mình.’
Mẹ của Glacier là Bạch Long Vương.
“Vương” là danh hiệu dành cho các con rồng mạnh nhất, chủng tộc vốn đã đứng trên đỉnh cao của mọi sinh vật sống.
Và luồng băng khí mà Olivia sở hữu rõ ràng còn mạnh hơn cả Carthian.
Kẻ nào đã đánh bại một Olivia ấy đến mức bầm dập thế này?
Trừ khi đó là một cuộc tấn công hội đồng của nhiều người, bằng không Glacier không thể nghĩ ra ai đủ mạnh để đơn phương áp đảo Olivia.
‘Trừ khi là Xích Long Vương hay con khốn Dryad của Đại Lâm...’
Thế nhưng, không hề có vết tích của họ trên cơ thể Olivia.
Do đó, vết thương của Olivia hẳn không phải do chiến đấu.
“Đây không phải vết thương do đánh nhau.”
“Vậy...”
“Ta không biết, bọn nhóc ranh. Có đầy sách ma pháp ở kia kìa, tự đi mà tìm hiểu.”
Glacier quay người lại, cô rõ là không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện nữa.
‘Chết tiệt.’
Lòng kiêu hãnh của đã cô bị tổn thương.
Người phụ nữ tóc vàng vừa nãy mạnh hơn cô. Gã kiếm sĩ tóc đen cô gặp trước đó cũng mạnh hơn cô. Olivia thì khỏi phải bàn.
Tất nhiên, họ có lẽ nằm trong số các con người mạnh nhất. Nhưng cô là ai chứ? Cô chính là một con đại long cơ mà?
Dẫu cho là rồng, vậy mà cô còn chẳng so sánh được với các con người này. Thật đáng thất vọng.
Chưa hết, các đệ tử của Olivia cũng đang dần trở nên mạnh hơn. Đặc biệt là Aramis, sự tiến bộ của cậu thật đáng kinh ngạc.
Cứ cái đà này, chẳng bao lâu nữa Aramis sẽ bắt kịp cô.
‘Chết tiệt!’
Glacier bật dậy cùng đôi mắt đỏ ngầu. Bị vượt mặt bởi lũ nhóc vắt mũi chưa sạch ư? Cô sẽ không chấp nhận, bất kể chuyện gì xảy ra đi nữa.
‘Ta cắn lưỡi chết còn hơn!’
Ma lực dâng trào trong tay Glacier.
Để vươn tới tầm cao mới.
———
Mỗi bước đi đều khiến toàn thân cô đau nhức. Tầm nhìn tối sầm lại, cô mất thăng bằng và loạng choạng.
“C-con có sao không?”
“...Cảm ơn.”
Nếu Melina không đỡ, cô đã ngã xuống rồi.
‘...Chóng mặt quá.’
Hậu quả này quả thực rất mạnh. Cho dù đã có hiệu ứng của danh hiệu, cô cũng rất khó để giữ tỉnh táo.
‘Cũng may là mọi chuyện đang tiến triển tốt.’
Olivia dừng chân giữa cánh đồng tuyết. Đây chính là nơi cô đã trải qua cơn đau của hậu quả.
“Ngươi.”
“...Là Melina.”
“Phải, Melina.”
Olivia cúi xuống chạm vào lớp tuyết đỏ. Do nó đã đông cứng lại, nên cô chỉ có thể bốc lên được một ít bột tuyết.
“Ngươi không muốn giết ta sao?”
“......”
Melina do dự.
“Ngươi muốn, đúng không?”
Chẳng có hồi đáp. Suy cho cùng, cô cũng chẳng đoán mình sẽ được trả lời.
Cảm giác tội lỗi mà Melina mang theo là không thể so sánh với Kiel. Nếu tội lỗi của Kiel tương đương với một kiếp người, thì của Melina lớn hơn gấp hàng trăm, hàng ngàn lần.
Bởi vì thông qua chân lý, cô đã nhìn thấy vô số kiếp trước của Olivia.
Và như đã nói trước đó, Melina không được phép trở về Đế Quốc. Nếu các Hồi Quy Giả khác biết rằng cô đã trở lại bình thường, tính mạng của cả bọn sẽ bị đe dọa.
Để ngăn cô quay trở lại, Olivia cần tận dụng cảm giác tội lỗi đó.
Thật không may.
Thực ra, chẳng vấn đề gì hết nếu cô tiết lộ với Melina rằng mình là Hồi Quy Giả. Trong ngắn hạn, vậy sẽ còn khiến chuyện tốt hơn. Chỉ là khi ấy, sẽ chẳng có lý do gì để ngăn cản Melina nếu cô nhất quyết đòi trở về Đế Quốc.
Chính xác hơn, sẽ không có căn cứ nào để yêu cầu cô ‘giả điên’.
Melina cần phải ở lại đây.
Đây là cách duy nhất.
“Ta chưa bao giờ gặp ai như ngươi, Melina.”
“Chưa bao giờ... ý con là sao?”
“Đệ tử của ta không nói với ngươi à? Rằng ta bị nguyền?”
Cô đã nghe.
Tầm nhìn của Melina mờ đi đôi chút.
Một lời nguyền khiến mọi sinh vật trên thế giới căm ghét cô. Nghe thì có vẻ vô lý, nhưng giờ đây cô đang cảm nhận được lời nguyền đó.
Chỉ là, đó không phải là lý do khiến tầm nhìn của Melina mờ đi.
Thứ các đệ tử của Olivia nói với cô không chỉ có vậy.
- Tôi nghe nói sư phụ của chúng tôi từng là Tháp Chủ Xích Tháp. Và người cũng từng là Tháp Chủ Bạch Tháp nữa.
- Ro! Cậu đang nói cái...
- Sao vậy? Đây là chuyện không được nói à?
Nghe được những lời đó, Melina đã cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhẹ nhõm vì đứa trẻ trong vòng tay cô vẫn còn nhớ về quá khứ của mình.
Mặc cho phải chịu một lời nguyền khủng khiếp như vậy, cô vẫn cố cứu thế giới này một lần nữa. Melina đã suýt bật khóc trước sự quyết tâm cao cả đó.
Trong giây phút ấy, Melina đã hiểu ra tất cả.
Vì sao lần này cô không vào Học Viện, vì sao cô lại dạy dỗ đệ tử ở nơi hẻo lánh này.
Vì cô không có ai giúp đỡ.
Vì cái lời nguyền chết tiệt này.
“...Ngươi có nghe không đấy?”
Melina mỉm cười, nước mắt chực trào.
Olivia đang cố gắng lừa dối cô.
Cô giả vờ không biết gì, giả vờ không có ký ức về quá khứ.
Chẳng phải vì lời nguyền sẽ làm hại cô.
Mà bởi vì cô không muốn Melina nhận ra và đau buồn rằng mình đã làm tổn thương đệ tử khi không thể vượt qua lời nguyền.
Cho dù trong tình trạng ấy, cô vẫn ân cần như vậy.
“...Chào?”
Xem kìa, cho dù cả hai đang là người dưng và cô cũng có thể cư xử suồng sã, cô vẫn nói chuyện một cách kính trọng.
‘...Con bé còn không dám nhìn thẳng vào mắt mình.’
Cô thực sự nghĩ rằng Melina sẽ tin vào một lời nói dối vụng về như vậy sao?
Đôi mắt vàng kim của Melina mỉm cười.
“...Ừ.”
“Vâng?”
“Không có gì. Quên những gì ta vừa nói đi. Tình trạng sức khỏe của con rất tệ. Nếu chúng ta nói chuyện bây giờ, ta sẽ không yên tâm. Vì vậy hiện giờ...”
Melina quyết định hùa theo sự dối trá ấy.
Cô còn cần phải giúp rất nhiều chuyện đây.
Người đâu trao giải