Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel - Chương 62: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (3)

BÙM!

Không gian nổ tung khi khí lạnh bùng phát ra mọi hướng. Chỉ trong tích tắc, hàng trăm ma pháp đã va chạm nhau.

Rầm...

Hoàng cung, nơi tự hào cùng lịch sử hàng ngàn năm, đã trở thành đống đổ nát. Một làn khói nhạt che khuất không gian giữa hai người.

“...”

Melina vô thức nhìn quanh. Lãnh địa của Olivia đang ngày càng mở rộng. Tiếng la hét của những người đang bị đóng băng cũng vang vọng khắp nơi.

Mùa xuân.

Lần đầu tiên Melina biết rằng, mùa xuân cũng có thể lạnh lẽo đến nhường này.

“...Đệ tử của ta.”

Thay vì trả lời, Olivia đáp trả bằng ma pháp. Một ma pháp chứa đầy sát ý, khiến Melina phải nuốt ngược nước mắt vào trong.

Mái tóc vàng kim của Melina trôi nổi trong thế giới nhuốm màu trắng toát.

Rắc!

Những tảng băng từng là con người vỡ vụn.

Thời gian trôi chậm tựa như vô tận xung quanh Melina. Các mũi băng bay tới tấp nập không thể chạm tới cô và rơi xuống đất vì cùng một lý do.

“...”

Thấy vậy, Olivia bèn cau mày. Chỉ là ngay sau đó, như thể chẳng bận tâm, cô tung ra một đòn tấn công còn mạnh hơn trước.

Olivia là ngọn giáo, còn Melina là tấm khiên.

Ba phút trôi qua như thế.

‘...’

Nhiệt độ ngày càng giảm sâu. Hơi thở vừa thoát ra khỏi miệng cả hai đã kết tinh và rơi xuống đất.

Trên hết, việc vận mana cũng trở nên quá sức. Bởi vì Olivia đã bao phủ toàn bộ mana xung quanh bằng màu sắc của riêng mình. Cứ khi Olivia vận mana, Melina đều phải thanh tẩy nó.

‘...Cứ đà này, mình chắc chắn sẽ thua.’

Cô không hề định chiến thắng. Melina vốn chỉ định câu giờ. Nếu kết quả là có thêm dù chỉ một người sống sót, tội lỗi ban đầu của Olivia sẽ giảm đi chừng ấy.

Thế nhưng với tình hình này, cô có khi còn chẳng làm được vậy.

Ánh mắt Melina dừng lại ở một điểm. Một thanh đại kiếm bị chém làm đôi nằm lăn lóc.

‘...’

Chủ nhân của thanh đại kiếm đó cũng trong tình trạng tương tự.

Kiel Rothschild là hiệp sĩ vĩ đại nhất lục địa. Nếu anh không do dự khi tấn công, anh đã không gặp phải kết cục bi thảm như vậy.

Phải, nếu anh không do dự.

Melina nhìn thấy kết cục của chính mình nơi Kiel.

Nhưng...

Ít nhất không phải lúc này.

Melina kích hoạt năng lực của mình đến giới hạn. Cùng khả năng tiên đoán được đẩy lên cực đại, ma pháp của Melina trở nên tinh xảo hơn.

BÙM!

Cô không đẩy lùi được đối phương, nhưng cô cũng không lùi bước.

“...”

Lông mày Olivia nhíu chặt hơn. Cô không ngờ Melina lại chống cự quyết liệt đến thế.

Olivia giữ tay trái tại chỗ và chỉ giơ tay phải lên trời.

Ù ù.

Chỉ một âm thanh nhỏ. Nếu chú ý, cô có thể nghe rõ, nhưng Melina không còn sức để tập trung vào chuyện khác.

ĐOÀNG!

Hàng trăm đòn tấn công và phòng thủ diễn ra mỗi giây. Chẳng mấy chốc, máu trào ra từ mũi Melina. Tầm nhìn của cô mờ đi, và tốc độ niệm chú bắt đầu chậm lại.

‘Mana...’

Cô đã vượt quá giới hạn của mình từ lâu. Cô hiện giờ cũng chỉ là đang cầm cự bằng ý chí.

Vị tanh nồng của máu tràn ngập trong miệng cô. Cô cắn chặt vào lưỡi mình để giữ tỉnh táo.

Chính vào lúc đó, các đám mây đen kịt nhả ra sấm sét.

RẸT!

Melina không biết chuyện gì đã xảy ra trong giây lát. Mọi thứ trước mắt cô lóe lên một màu trắng xóa. Cảm giác cứ như mạch máu của cô đang bốc cháy và toàn bộ cơ thể bị xé toạc vậy.

Một cơn đau xa xăm ập đến.

“------!”

Giây phút cơ thể Melina sắp ngã ngửa ra sau, một ký ức lóe lên trong tâm trí cô.

- Con hứa….

Lời hứa.

‘Phải, lời hứa.’

Melina dồn sức vào đôi chân mình. Dẫu cho cơ thể đã đen sạm vì sét đánh, đôi mắt cô vẫn chưa mất đi ánh sáng.

Cô chưa thể ngã xuống được.

Melina nói như đang ho ra máu.

“...Con còn nhớ không? Lời hứa mà con đã lập cùng ta nhiều năm về trước.”

Melina nói bằng giọng khàn đặc.

“Xin lỗi vì ta đã không thể đợi cho đến khi con nói cho ta biết.”

Bầu trời tối sầm lại. Mây đen nhả ra sấm sét. Mặt đất nơi Melina đứng đóng băng tức thì, kìm kẹp lấy mắt cá chân cô. Không khí vẫn lạnh buốt trong khi đồng thời lóe lên những tia điện sắc bén.

Trong khung cảnh tựa như đang bên bờ vực diệt vong, Melina chỉ đơn giản nắm chặt cây trượng của mình.

“Hỡi mana, ta sẽ hiến dâng tất cả cho ngươi.”

Ánh sáng vàng kim dâng lên từ cơ thể Melina.

“Đổi lại, hãy ban cho ta chân lý.”

Tựa như ngọn nến bùng cháy rực rỡ lần cuối.

———

Chân lý.

Đích đến cuối cùng của mọi pháp sư. Mục tiêu tối thượng mà chỉ kẻ nào thấu hiểu vạn tượng của vũ trụ mới có thể chạm tới.

Trong quá khứ, Melina còn không trả nổi cái giá cho một mảnh vỡ của chân lý. Chỉ là, bây giờ thì khác.

Cô chỉ còn cách một bước chân. Nếu cô dâng hiến toàn bộ, không gì là không thể.

Vùùù!

Thế giới nhuộm trắng tách làm đôi. Hàng ngàn dòng chảy vàng kim lan tỏa ra từ Melina.

“...!”

Lần đầu tiên, mắt Olivia mở to.

Ầm ầm.

Mana vàng kim tràn ngập khắp mọi hướng. Thế giới trắng toát cùng không khí lạnh lẽo ấy, thế giới của Olivia đang bị nuốt chửng.

“Sao có thể…!”

Olivia muộn màng vận mana. Tài năng, kinh nghiệm... cô vượt trội hơn Melina mọi mặt, nhưng cô không thể ngăn cản làn sóng vàng đang ập tới.

Đây là khác biệt trong lòng quyết tâm.

Melina đã đặt cược tất cả, còn Olivia thì không.

Điểm khác biệt nhỏ nhoi ấy đã đảo ngược cục diện trận chiến.

‘...Chỉ một chút nữa thôi!’

Melina cũng không trong trạng thái bình thường. Cơ thể cô đang trong tình trạng tàn tạ chẳng khác gì một miếng giẻ rách. Theo đúng nghĩa đen, cô đang đốt cháy ngọn lửa sinh mệnh cuối cùng của mình.

Đẩy.

Nuốt chửng.

Mí mắt cô trở nên nặng trĩu không mở nổi. Đầu cô tựa như sắp nổ tung. Nội tạng cô như đang bốc cháy.

‘Chịu đựng. Mình sẽ chịu đựng.’

Melina giờ chỉ có một mục đích duy nhất.

Đọc ‘thời gian’ của Olivia.

BÙM!

Thời khắc thế giới bị bao phủ trong ánh sáng vàng kim, mọi thứ dừng lại.

———

Lộp cộp.

Trong thế giới nơi thời gian đã ngừng trôi, Melina loạng choạng bước về phía Olivia. Cô ngã hai lần và ho ra máu ba lần.

Song, cô không dừng lại.

“...”

Melina đứng tựa vào Olivia, người đang bị đóng băng tại chỗ.

Giây phút tiếp theo, quá khứ của Olivia tua ngược lại trước mắt Melina.

Từ cuộc thảm sát tại hoàng cung đến lúc nhập học tại học viện.

‘...’

Cái ‘quá khứ’ mà Melina đã đoán không hề tồn tại.

“...Vậy ra không phải.”

Melina cảm thấy nhẹ nhõm.

“...Không phải là con.”

Cô cũng đọc cả tương lai để chắc chắn, nhưng cũng không khác gì.

Người này chưa bao giờ vượt qua dòng thời gian.

Cảm giác như một câu đố bị bao phủ trong bí ẩn cuối cùng cũng được giải đáp vậy.

“Đệ tử của ta, Lia, không đời nào làm ra chuyện này.”

Chân cô khuỵu xuống. Mắt cô nhắm lại. Hơi thở cô chậm dần.

“...Phải. Không đời nào là con được.”

An lòng, Melina ngã gục xuống đất. Cô chỉ còn lại vài phút.

Đầu Melina rơi xuống một cách yếu ớt.

Và rồi.

Bịch!

Olivia đỡ lấy cơ thể sư phụ mình.

“S-Sư phụ.”

“...”

Một giọng nói khẩn thiết.

Trái ngược với đôi tay dịu dàng ấy.

Trước giọng nói đã mong mỏi bấy lâu, Melina từ từ mở mắt.

Nơi ấy, chính là Olivia.

“...A.”

“...”

“Hẳn là ta đang mơ rồi.”

“Lời hứa, lời hứa...”

Melina đặt ngón tay lên môi Olivia. Đôi mắt vàng kim nhìn chằm chằm vào Olivia.

‘...’

Một lần nữa, quá khứ lại tua ngược.

Điểm khác biệt là việc cứu thế mới là khởi đầu.

- Nếu ngài nhận tôi làm đệ tử, tôi sẽ thay ngài chạm tới chân lý, thưa Sư phụ.

Trong kiếp đó, Olivia đã trở thành đệ tử của Melina.

- Sư phụ.

Trong kiếp tiếp theo, Olivia cũng trở thành đệ tử của Melina.

- Sư phụ.

Trong kiếp kế tiếp, và kiếp sau đó nữa.

Và kiếp sau nữa, rồi kiếp sau nữa.

Tiếp nữa, tiếp nữa, tiếp nữa...

Trong suốt quãng thời gian tựa như vĩnh hằng, Olivia đều trở thành đệ tử của Melina và cứu lấy thế giới.

‘...Hóa ra đây là bí mật của con.’

Melina đã hiểu.

Cô vì sao lại giấu kín sự thật này.

“...Thật tốt bụng làm sao.”

Bất kể phải chịu đựng nhiều đến thế, cô vẫn lo lắng cho nỗi bận tâm của sư phụ mình.

“Lia.”

“...”

Ngón tay Melina lướt qua đôi mắt Olivia.

“Xin lỗi vì đã là một sư phụ tồi. Ta vẫn chưa làm được gì cho con cả... Từ đầu đến cuối, ta chỉ toàn nhận lại từ con.”

“...”

Melina cảm thấy xót xa cho người đệ tử đang đẫm lệ của mình. Cô hẳn đã phải đối mặt với vô số cái chết, và lần nào cũng phải đau buồn như thế này. Chuyện ấy khiến tim Melina đau nhói.

Cô hẳn đã chịu đựng nhiều biết bao.

Cô hẳn đã đau đớn nhường nào.

Cô hẳn đã khó khăn biết mấy.

Cô hẳn đã... cô đơn chừng nào.

‘Lần này mình cũng không thể làm gì cho con bé sao?’

Chẳng còn nhiều thời gian nữa.

Đáng buồn thay, cô chẳng còn thời gian để trò chuyện.

‘...A.’

Một điều.

Còn một điều.

Melina dùng chút sức lực cuối cùng để nâng phần thân trên dậy. Mặc cho Olivia ra sức ngăn cản, Melina vẫn không nằm xuống.

Melina ngẩng cao đầu.

Và giữ thẳng vai.

“...!”

Trước Olivia đang cắn chặt môi, Melina nở một nụ cười rạng rỡ.

Một làn gió ấm áp thổi tới từ đâu đó.

Một làn gió của mùa xuân.

[Người lưu giữ ký ức đã chết.]

[Việc sử dụng manh mối bị cưỡng chế chấm dứt.]