Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11282

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Web Novel - Chương 59: Mất Mát (4)

Suốt vài ngày qua, Melina sống trong một cảm giác déjà vu kỳ lạ.

Mọi chuyện bắt đầu từ ngày cô gặp Công tước Kiel.

Một cảm giác như thể ký ức của cô bị cắt đứt đột ngột.

Tình huống này quá trùng hợp để chỉ coi là chứng mất trí nhớ đơn thuần. Cứ như có kẻ nào đang xóa đi chỉ các ký ức liên quan đến ‘Olivia’ vậy.

‘Mình không chỉ đơn giản là quên.’

Sao cô có thể quên được? Trí nhớ của một Đại Pháp Sư vượt xa người thường.

Melina đã dành cả ngày để cố tìm ra nguyên nhân.

Giả thuyết đầu tiên hiện lên trong đầu cô là sự biến mất của Olivia. Chẳng phải chỉ là biến mất đơn thuần, mà là sự tồn tại của cô bị xóa bỏ.

Thế nhưng…

Vậy không hợp lý.

Olivia hẳn đã phải trả một cái giá khổng lồ để vượt qua dòng thời gian. Khổng lồ đến mức Melina, người chưa chạm tới chân lý, không thể tưởng tượng nổi.

Dù vậy, việc xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của cô xem ra cũng là quá mức.

Chưa bàn đến việc có quá mức hay không, Olivia sẽ không bao giờ cho phép điều đó.

‘Con bé chính là người sợ bị lãng quên trong ký ức của mình nhất.’

Nếu mọi nỗ lực của cô dẫn đến kết cục là bị lãng quên, vậy ngay từ đầu cô đã không vượt qua dòng thời gian.

Trừ khi có ai đó khác đang cố tình xóa bỏ sự tồn tại của Olivia.

Giả thuyết này xem ra là hợp lý nhất hiện giờ.

Thế nhưng là ai? Kẻ nào trên đời này lại làm chuyện như thế?

Cây bút chì trong tay Melina gãy nát. Cô hiện đang rất tức giận.

Chẳng lẽ Olivia đã gây thù chuốc oán với ai đó?

Không, tuyệt đối không.

Bất cứ ai nói chuyện với Olivia chỉ trong ba phút đều sẽ biết cô là người như thế nào.

Ấm áp, chu đáo, tận tụy và khiêm tốn.

Cô chính là hiện thân của lòng tốt.

Đây chẳng phải chỉ là ý kiến của riêng Melina. Các pháp sư khác của Kim Tháp cũng nghĩ như vậy.

Trong hai năm qua, bầu không khí của Kim Tháp đã thay đổi 180 độ. Do tính khí của Tháp Chủ trở nên ôn hòa, mà những người dưới quyền cô cũng bị ảnh hưởng và trở nên mềm mỏng hơn.

Họ thay đổi rõ rệt đến mức các Tháp Chủ từ các tháp khác đều phải tặc lưỡi kinh ngạc mỗi khi ghé thăm Kim Tháp.

‘Tất cả là nhờ đệ tử của mình.’

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Kẻ càng hiểu biết và càng lớn tuổi, đặc điểm này càng trở nên rõ rệt. Và Kim Tháp nổi tiếng là nơi chứa đầy những kẻ cứng đầu nhất.

Một ma tháp cực kỳ ích kỷ và hẹp hòi.

Thiên hạ còn nói rằng, kể cả Thánh Nữ của Thánh Quốc cũng không cải tạo được Kim Tháp—các pháp sư ở đây nơi đây đã được coi là vô phương cứu chữa.

Vậy mà Olivia đã thay đổi một ma tháp như thế chỉ trong hai năm.

Melina càng thấy chuyện này khó hiểu hơn.

Kẻ nào phải độc ác đến mức quyết định xóa bỏ một đứa trẻ đáng yêu như vậy chứ?

[Thưa Tháp Chủ.]

Quả cầu pha lê vang lên.

[Có chuyện khẩn cấp. Tôi nghĩ ngài cần xuống đây một lát.]

Tầng dưới hiện đang rất ồn ào. Các trưởng lão cao cấp, vốn nổi tiếng là lười di chuyển, đang chạy ngược chạy xuôi với các dụng cụ trên tay mà chẳng hề phù hợp với phẩm giá của họ.

“Mang xà beng tới đây!”

“Búa! Búaaaaa đâu!”

Một cơn hỗn loạn chẳng khác nào cái chợ. Chỉ là khi thấy nơi họ đang tụ tập, Melina không thể ngồi yên được nữa.

Căn phòng mà họ đang đập phá rõ ràng là phòng thí nghiệm của Olivia.

“Chuyện gì mà ồn ào thế?!”

Hành lang chợt im bặt trước tiếng quát của Melina. Melina chỉ vào Tứ Trưởng Lão, người trông như vẫn còn giữ được chút tỉnh táo.

“Tứ Trưởng Lão, giải thích cho ta chuyện gì đang xảy ra...”

Lời của Melina nhỏ dần.

‘...!’

Giây phút cô bước đi, đầu cô quay cuồng.

Giống hệt như lúc đó.

Tứ Trưởng Lão đến gần và giải thích tình hình, chỉ là Melina không nghe được một lời nào.

Chúng đang biến mất.

Các ký ức cô không được phép quên đang tan biến trong chớp mắt.

‘...Ư.’

Melina vùng vẫy hết sức mình.

Cô không muốn mất chúng, cô không thể mất chúng.

Tựa như một người chết đuối vớ được chiếc phao, cô tuyệt vọng bám lấy chúng.

‘Đệ tử yêu quý của ta.’

‘Đệ tử đã từ bỏ mọi thứ vì ta.’

‘Đệ tử đã chỉ cho ta chân lý.’

Chỉ là, tốc độ quên lãng còn nhanh hơn tốc độ ghi nhớ của cô.

Melina vội vàng lấy ra tờ giấy mà Olivia đã để lại. Cô nhìn chằm chằm vào nó, đọc đi đọc lại thứ được viết trên đó.

Một, hai, ba, bốn... tám.

Cô đọc nó. Bất kể chuyện diễn giải ý nghĩa của nó chẳng hề dễ dàng gì, cô vẫn tiếp tục đọc.

Một, hai, ba...

Di sản mà Olivia để lại.

Một, hai...

Olivia.

Di sản.

Một...

Và.

‘...Olivia?’

Melina cau mày. Ánh mắt cô không còn hướng vào tờ giấy nữa.

“Ngươi vừa nói gì? Olivia của ta làm sao cơ?”

“Công tước Kiel đã kéo Olivia vào phòng thí nghiệm, khóa cửa và đang cố thủ bên trong.”

“...Cái gì?”

Lúc cô tỉnh táo lại, cũng là lúc cô xông vào phòng thí nghiệm.

Và chứng kiến cảnh Olivia bất tỉnh.

Cô không nhớ nhiều về chuyện sau đó.

Có điều, cô chắc chắn rằng mình đã mất bình tĩnh.

Cô đã đuổi Kiel ra ngoài. Cô bế Olivia đang bất tỉnh và đặt lên ghế sofa. Chắc hẳn cô đã hét lên gọi linh mục trị liệu.

Melina nắm chặt cả hai tay của Olivia. Cô cảm thấy nếu buông tay, cô sẽ mất Olivia một lần nữa.

‘...Một lần nữa?’

Melina khựng lại.

Một lần nữa?

Cô chưa từng mất Olivia trước đây. Melina suy ngẫm trong khi vẫn nắm chặt tay Olivia.

“...Sư phụ? Có chuyện gì vậy ạ?”

Cho đến khi hơi ấm trở lại đôi bàn tay Olivia.

“Con bị ngất sao ạ?”

“...Con không nhớ gì sao?”

Thật kỳ lạ. Cô rõ ràng đang hỏi Olivia, ấy vậy mà thay, tim cô lại đập thình thịch.

“Cái tên Kiel đó đã hãm hại con.”

“...Công tước Kiel?”

“Phải.”

Cô tức giận. Tức giận vì Kiel đã hãm hại Olivia.

Và tức giận với chính mình.

‘...Vì chuyện gì?’

Thật kỳ lạ. Mọi thứ đều kỳ lạ, từ đầu đến cuối.

Vì chuyện gì mà cô tức giận chính mình? Vì cô không thể bảo vệ Olivia? Hay vì cô đã không ở cạnh khi Olivia bị thương?

Cô không hiểu gì cả, nhưng cô biết câu trả lời không nằm trong các lý do cô vừa nghĩ đến.

‘Rốt cuộc là...’

Melina nói tiếp theo phản xạ. Cảm giác cứ như cô bị buộc phải làm thế vậy.

“Olivia, con không biết được lòng dạ bọn chúng chứa đựng thứ gì đâu.”

“Không, Công tước Kiel sẽ không bao giờ hãm hại con. Tuyệt đối không.”

“Trên đời này không có gì là ‘tuyệt đối’ cả...”

“Có đấy ạ.”

Olivia tiến lại gần hơn. Và rồi, cô nhếch khóe môi lên.

“Người tuyệt đối sẽ không hãm hại con, thưa Sư phụ.”

“...”

Melina không nói nên lời.

‘Tuyệt đối’ sao? Quả là câu nói ngạo mạn.

Thế nhưng nó không sai. Trong trái tim Melina, phần mà Olivia chiếm giữ đã lớn hơn cả chân lý từ lâu.

Chỉ là.

‘Đệ tử của mình sẽ không nói như thế.’

Chẳng hiểu vì sao, mà Olivia trông thật xa lạ.

“Con nói phải chứ?”

“...”

Melina không phản bác. Chính xác hơn, là cô không thể.

Có thứ gì đó thì thầm từ sâu thẳm trái tim cô.

Rằng đứa trẻ này là thứ duy nhất còn lại. Rằng nếu cô mất đứa trẻ này nữa, mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn.

Vì vậy.

“Nếu người không cho phép, con sẽ không gọi người là Sư phụ nữa.”

Cô không kháng cự.

“Nếu người ngăn cản con gặp Công tước Kiel, con sẽ thực sự rất buồn và khóc hằng đêm. Con cũng sẽ oán giận sâu sắc người đã khiến con trở nên như vậy.”

“...”

Olivia mà Melina nhớ sẽ không đe dọa người khác. Ấy vậy mà, Olivia trước mặt cô rõ ràng đang uy hiếp sư phụ của mình.

Cô còn còn mỉm cười cứ như chắc thắng.

“Người sẽ cho phép chứ?”

———

Vài ngày trôi qua kể từ đó.

“Sư phụ, con ra ngoài một lát.”

Chẳng biết từ bao giờ, mà Olivia dần dành nhiều ngày ở bên ngoài tháp hơn là bên trong.

“Con đi gặp Công tước Kiel đây. Sư phụ.”

Thêm vài tuần nữa trôi qua.

“Con xin lỗi, Sư phụ. Hôm nay con có hẹn với Công tước Kiel. Con sẽ về sớm thôi.”

Và rồi nhiều tháng.

Melina thấy Olivia ngày càng xa lạ.

Cô nhớ lại ký ức về ngày hôm đó, ngày Olivia bất tỉnh.

Ngạo mạn và đe dọa.

Các từ ngữ đó rõ ràng không phù hợp với ‘Olivia’.

‘...Chẳng lẽ?’

Một khả năng khủng khiếp thoáng qua trong đầu cô, nhưng cô đã gạt bỏ nó.

Đó chỉ là sai lầm của tuổi trẻ.

Cô không thể rũ bỏ cảm giác rằng mình chỉ đang tự bào chữa, chỉ là, hiện giờ không phải là lúc để xem xét các khả năng tồi tệ như vậy.

Chuyện cô lại quên đi mới là điều quan trọng.

- Con nhất định sẽ nói cho người biết, thưa Sư phụ.

Cô có thể quên thêm lần nữa bất cứ lúc nào.

Cô bỗng chốc cảm thấy sợ hãi. Cứ đà này, mọi ký ức liên quan đến ‘Olivia’ có thể sẽ biến mất.

Bị lãng quên bởi chính người sư phụ mà cô đã từ bỏ tất cả để hy sinh.

‘...Không được.’

Nếu chuyện đó xảy ra, cô cảm thấy mình sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân, kể cả khi chết.

Melina mở mảnh vỡ ra. Do Olivia thường xuyên vắng mặt, nên cô có thể đắm mình vào chân lý.

“Sư phụ...”

“A, ừ. Đi đi.”

Một năm trôi qua. ‘Olivia’ vẫn chưa trở về, và cô cũng chưa có tiến triển gì với chân lý.

Hai năm trôi qua. Chẳng có gì thay đổi, nhưng quyết tâm ban đầu của Melina chẳng thay đổi.

Ba năm trôi qua.

Và rồi.

“A...”

Giọng Melina run rẩy. Cô đan chặt hai tay vào nhau, cô cuộn mình lại như đang cầu nguyện.

“...Đệ tử của ta.”

Melina mỉm cười trong nước mắt.

“...Chỉ một chút nữa thôi, đợi thêm một chút nữa thôi.”

Bốn năm đã trôi qua tính đến thời điểm này.

Cuối cùng cô cũng đã biết được.

Mảnh vỡ thứ chín.