Tích tắc.
Kim đồng hồ hờ hững trôi.
Melina bồn chồn dán mắt ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đã lặn từ lâu.
“Đã tìm thấy Olivia chưa?”
“...Tôi xin lỗi.”
Viên thư ký cúi đầu.
“Không có lấy một manh mối nào. Nếu là người khác thì chẳng nói rồi, đằng này lại đi mà không nói một lời với Tháp Chủ...”
Olivia đã lên đường đi tu luyện vào đầu năm nay.
Do là để cô có thể tự lập mà không cần đến sự giúp đỡ của sư phụ, nên Melina đã không ngăn cản cô.
Melina chỉ có thể cầu nguyện cho đệ tử của mình được bình an.
- Con sẽ về.
- Con cho ta biết con ít nhất sẽ đi bao lâu được không?
- Khoảng nửa năm ạ.
Melina cắn môi.
‘Đáng lẽ lúc đó mình phải tìm cách ngăn con bé lại.’
Chuyện Olivia rời đi đi tu luyện không có gì sai. Rời khỏi vòng tay sư phụ để tự lập vốn là truyền thống của các pháp sư.
Trừ khi xông vào hang rồng, bằng không Olivia sẽ chẳng thể nào gặp nguy hiểm nghiêm trọng được.
Không, kể cả có làm thế, lũ rồng cũng sẽ rộng lượng tha thứ cho lỗi lầm của Olivia. Bất cứ ai có mắt đều sẽ nhận ra cô là đệ tử của Melina.
Chẳng phải vì Melina có quan hệ thân thiết với loài rồng.
Mà là vì Melina đã trở nên mạnh hơn cả rồng.
Chỉ là trong khoảng thời gian nửa năm đó, bao gồm cả thời điểm ‘Olivia’ thức tỉnh.
Chẳng phải Melina không nghĩ đến chuyện này khi tiễn cô đi, mà là cô đã tin rằng ‘Olivia’ chắc chắn sẽ quay lại.
Và hôm nay chính là ngày ấy.
Melina nhìn đồng hồ.
Đã nửa đêm rồi.
‘Olivia’ đáng lẽ phải trở về hôm nay.
Và ngày hôm nay vừa mới kết thúc.
Chứng kiến thời gian trôi đi một cách hờ hững, Melina suy nghĩ.
Cho đến lúc mặt trời lặn, cô chưa lo lắng đến thế này. Olivia chắc chắn đã đi rất xa để tu luyện. Chuyện mất nhiều thời gian để trở về là thường tình.
Chỉ là…
‘Thế này đã vượt quá giới hạn của trễ hẹn rồi.’
Melina định cắn móng tay nhưng lại dừng lại. Cô chẳng còn chiếc móng nào để cắn nữa rồi.
“...Yêu cầu các ma tháp khác hợp tác lần nữa. Và nếu Lia xuất hiện, cho phép sử dụng cổng dịch chuyển ngay lập tức.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Các thư ký cúi đầu rồi lui ra.
‘Rốt cuộc con đã đi đâu?’
Nếu cô đi tu luyện trong Đế Quốc hoặc gần biên giới, vậy chỉ cần yêu cầu các ma tháp hợp tác là đủ.
Kể cả nếu cô có sang vương quốc khác cũng vậy.
Bất kể quan hệ giữa Đế Quốc và các vương quốc có tệ đến đâu, họ cũng sẽ cố gắng làm vui lòng Olivia để cải thiện quan hệ thay vì làm mất lòng cô.
‘Chẳng lẽ con bé đã đến Cõi Ma Thuật?’
Kể cả nếu cô có đến một trong Thất Cõi Ma Thuật, cũng chẳng khác gì.
Với tính cách của Olivia, cô sẽ không liều lĩnh tiến sâu vào trong. Và dù có làm thế, ‘Olivia’ cũng dư sức trốn thoát dễ dàng.
Melina thức trắng cả đêm.
Phòng khi có chuyện gì đó đột ngột xảy ra. Hoặc giả như có hiểu lầm nào đó.
“Thưa Tháp Chủ.”
“...Vẫn chưa có tin tức gì sao?”
“Vâng. Chúng tôi cũng đã yêu cầu các vương quốc khác hợp tác để phòng hờ...”
Giọng viên thư ký nhỏ dần. Ông không hiểu tại sao Melina lại phản ứng thái quá như vậy.
Suy cho cùng, đó cũng là Olivia cơ mà.
Trừ khi là một cường giả cấp Đại Pháp Sư, bằng không chẳng ai có thể làm hại cô. Đó chính là sức mạnh của Olivia.
Và trên hết, ngày trở về dự kiến của Olivia vẫn còn xa.
‘Ngày về dự kiến là cuối tháng 6 đến tháng 7. Vẫn còn ba tháng nữa.’
Trong hai năm qua, bất cứ ai ở Kim Tháp đều biết Melina đối xử với Olivia như thế nào.
Chẳng khác nào con cái của mình.
Từ góc độ của một người cha mẹ, chuyện này cũng phần nào dễ hiểu.
“Thưa Tháp Chủ.”
“...”
Chẳng có câu trả lời. Viên thư ký tiếp tục nói những gì định nói.
“Olivia sẽ ổn thôi. Cô ấy là pháp sư xuất sắc nhất trong lịch sử Đế Quốc. Người không cần phải lo lắng...”
“...Ra.”
“Vâng?”
“...Ra ngoài.”
Viên thư ký chẳng biết gì cả. Chính vì không biết gì nên ông mới có thể nói năng vô tư như thế.
Nếu ông biết sự thật, ông đã chẳng thảnh thơi như vậy.
Melina nói với viên thư ký đang ngơ ngác:
“Ta muốn ở một mình một lát.”
Vô vàn suy nghĩ tấn công tâm trí Melina.
‘...’
Melina lặng lẽ nhìn xuống các mảnh vỡ chân lý mà cô đã thu thập được cho đến nay.
Tám mảnh.
Liệu các mảnh giấy vụn này có đáng để Olivia đánh cược mạng sống của mình?
Chỉ vì mấy mảnh giấy vụn này?
Cơn giận bùng lên trong mắt Melina.
Vùùù!
Không khí rung chuyển. Aura của Melina ngày càng trở nên dữ dội. Các cuốn ma pháp thư bay tứ tung khắp nơi.
Thế nhưng, cô không thể xé nát các tờ giấy đó, thậm chí không thể vò nát chúng.
Bởi vì chúng là di sản cuối cùng mà Olivia để lại.
Bịch.
Melina gục xuống bàn.
“A, aah...”
- Đừng cố gánh vác mọi thứ một mình.
Tầm nhìn của cô nhòe đi. Tay chân cô run rẩy không ngừng.
- Hãy tin ta.
Melina gom các tờ giấy ấy lại và ôm chặt chúng vào ngực.
Cô đã chẳng thể bảo vệ Olivia.
Cô đã chẳng thể làm gì cho Olivia.
Chẳng một điều gì.
———
[Manh mối #2]
[Ký ức về Năm Đế Quốc 992]
Kế hoạch đang diễn ra suôn sẻ. Chẳng thể tốt hơn được nữa.
‘Cứ đà này, Melina sẽ sớm chạm tới chân lý.’
Đã chơi qua trò chơi này hàng ngàn lần rồi, sao cô có thể chưa từng dẫn dắt một NPC cấp cao chạm đến chân lý chứ?
Theo kinh nghiệm của cô, Melina luôn chạm tới chân lý khi nhận được mảnh thứ mười.
Đỉnh cao của ma pháp thời không.
Theo hệ thống, đó là cấp độ 100. Cùng cấp độ với Olivia hiện tại.
Mạnh hơn Melina gốc rất nhiều, nhưng cũng không đến mức không thể kiểm soát.
‘Melina không thể tấn công mình.’
Khác với Kiel, Melina chưa bao giờ tấn công Olivia cho đến tận lúc chết.
Chuyện đó sẽ không thay đổi ngay cả khi cô chạm tới chân lý.
Bởi vì cô là người duy nhất trong số các Hồi Quy Giả mà tình cảm không chuyển hóa thành tình bạn, mà thành tình mẫu tử.
Cô thà chết dưới tay cô đệ tử yêu quý của mình còn hơn là giết Olivia.
Thịch.
‘...’
Olivia đứng chôn chân tại chỗ và hít một hơi thật sâu. Tim cô chợt thắt lại, và cô không thể chịu đựng nổi nếu không làm thế.
[Danh hiệu ‘Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ’ kích hoạt.]
- Tâm trí bạn trở nên bình yên.
Khó khăn lắm mới lấy lại được bình tĩnh, Olivia bèn kiểm tra lại kế hoạch của mình.
‘Cô ấy có thể ngưng đọng thời gian, nhưng...’
Nếu chỉ có thế, cô hoàn toàn có thể xử lý được. Cô có nhiều kinh nghiệm và sức mạnh hơn.
‘Cứ đà này thì mọi chuyện sẽ suôn sẻ...’
Dòng suy nghĩ của Olivia bị cắt ngang.
[Không thể sử dụng Manh mối #2!]
Cửa sổ thông báo xuất hiện ngay giây phút tiếp theo đã phá hỏng mọi kế hoạch của cô.
‘...Cái quái gì thế này?’
Olivia cau mày và đọc kỹ dòng tin nhắn hiện ra trước mặt.
[Đã xảy ra lỗi giữa Manh mối #1 và Manh mối #2!]
- Nếu sử dụng Manh mối #2, cuộc gặp gỡ đầu tiên với Hồi Quy Giả ‘Kiel Rothschild’ sẽ thay đổi từ tháng 6 Năm Đế Quốc 992 sang tháng 3 Năm Đế Quốc 992!
Olivia sốc đến mức thốt lên thành tiếng mà không hề hay biết.
“...Mắc quái gì cái đó thay đổi chứ?”
Olivia trông hoàn toàn bối rối. Theo tin nhắn, Manh mối #1 và Manh mối #2 không phải là các ký ức riêng biệt.
‘...Chúng được tính chung sao?’
Cô chưa gì đã hình dung ra được viễn cảnh đau đầu khi phải tính toán vô số khả năng rồi.
Giờ cô đã hiểu tại sao thời điểm gặp gỡ đầu tiên với Kiel sẽ thay đổi.
Nếu cô sử dụng Manh mối #2, Olivia sẽ tỉnh dậy tại Euran ở Mộc Giới, chứ không phải ở Kim Tháp.
Bởi vì trong vòng diệt vong năm 992, cô đang cày điểm hảo cảm của Kiel tại Euran.
Đây chính là lúc vấn đề bắt đầu.
Tại thời điểm này, cô không thể rời Euran để đến chỗ Melina. Không chỉ thời điểm Kiel cảm thấy "déjà vu" sẽ thay đổi, mà khi giới hạn thời gian kết thúc, Olivia của vòng diệt vong cũng sẽ quay trở lại Euran.
Vậy sẽ tạo ra hỗn loạn trong ký ức của Kiel.
Bất kể cuộc gặp đầu tiên của Kiel với ‘Olivia’ có là vào tháng 6 năm 992 khi Manh mối #1 được sử dụng lần đầu, hay vào tháng 3 năm 992 khi Manh mối #2 được sử dụng lần thứ chín đi nữa.
Nếu ký ức được chia sẻ giữa các manh mối giống như tin nhắn nói, Kiel sẽ kích hoạt báo động của hồi quy giả ngay khi cô dùng xong Manh mối #2.
Bởi vì hắn sẽ nhận ra có chuyện kỳ lạ trong ký ức của mình.
‘Chết tiệt, bao nhiêu công sức mình bỏ ra để biến gã đó thành người vậy mà.’
Cho dù cô có xong chuyện với Melina bằng Manh mối #2, tất cả cũng sẽ đổ sông đổ bể.
Olivia không còn cách nào khác ngoài đưa ra quyết định. Chuyện sử dụng Manh mối #2 bị bác bỏ.
‘...Vậy giờ mình phải làm sao?’
Nếu Manh mối #1 và Manh mối #2 là cùng một ký ức, vậy những cái khác hẳn cũng vậy.
‘Các hành động của mình chắc chắn sẽ bị rối tung lên, thế có khác nào bảo đừng dùng cái này nữa không chứ?’
Thời điểm cốt truyện tiến về nửa sau, tần suất gặp gỡ các Hồi Quy Giả hiển nhiên sẽ tăng lên. Chúng sẽ gây ra vô số sự cố "chồng chéo" như thế này.
‘Ký ức cái quái gì? Thế này thì khác gì quá khứ đâu?’
Olivia không thèm che giấu cơn bực bội của mình.
Chuyện này đã chẳng còn chỉ đơn giản là khó nữa.
Đây là bất khả thi.
Nếu chỉ với 2 người mà đã tệ thế này, thì với 15 người là hoàn toàn bất khả thi.
Ding!
Cứ như đọc được mấy lời phàn nàn của Olivia, một cửa sổ thông báo xuất hiện cực kỳ đúng lúc.
[Bạn có thể bỏ qua Manh mối #2, Ký ức về Năm Đế Quốc 992.]
- Bạn có muốn bỏ qua không?
Biểu cảm của Olivia trở nên tò mò.
‘...Thế này thì tình hình được thay đổi chút đây.’
