Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11282

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Web Novel - Chương 55: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (3)

Khuôn mặt của Melina bừng sáng cùng một nụ cười trước lời chúc Olivia.

Cô hẳn đã phải đợi chờ hàng tuần liền chỉ để nghe câu nói ấy.

‘Bình tĩnh nào. Mình không được thể hiện bộ dạng khó coi trước mặt đệ tử.’

Melina cố gắng che giấu đôi môi đang run rẩy của mình khi đỡ Olivia đứng dậy.

“Đi theo ta.”

Melina nhẹ nắm lấy tay Olivia và đi về nơi nào đó. Chỉ là hướng của cả hai đang đi không phải là đến sân tập.

Hai người đi về phía khu rừng nằm sau Kim Tháp. Melina đi thêm một chút nữa, rồi dừng lại gần một cái ao nhỏ.

‘...Mình lo quá.’

Olivia hẳn đã nhận ra cấp độ của Melina. Thế nhưng nếu chỉ có vậy, cô chẳng việc gì phải lo lắng đến mức này.

Chuyện Melina sắp làm mang ý nghĩa vượt xa việc mong được đánh giá thành tựu của mình.

Ý chí sẵn lòng.

‘Ta sẽ làm nhẹ gánh nặng của con.’

Cô muốn thể hiện rằng mình sẵn lòng chia sẻ gánh nặng mà Olivia đang mang.

Thân là một sư phụ, cô không thể cứ mãi trút hết mọi thứ lên vai đệ tử của mình.

“Được rồi, đây.”

Luồng mana vàng kim dâng lên theo cử chỉ của Melina. Trông từ bề ngoài, nó không khác nhiều so với trước đây.

Chỉ có nguồn gốc của nó là khác biệt.

Ma lực mà một Đại Pháp Sư tích lũy trong suốt cuộc đời thuần khiết đến mức người ta có thể cảm nhận được hương thơm của tự nhiên, thế nhưng, nó không bao giờ trở thành một phần của tự nhiên.

Chính vì nó là một sức mạnh được tinh chế nhân tạo bởi con người.

“Ngay từ đầu, vấn đề nằm ở chuyện cố gắng chứa đựng thế giới trong một vật chứa con người. Để chứa đựng thế giới, trước tiên ta phải trở thành một phần của thế giới đó.”

Thế nhưng hiện giờ, thứ mà cô đang di chuyển không phải là ma lực, mà là mana—chính là thế giới.

Các bông hoa vàng kim bèn nở rộ trong không khí.

Melina uyển chuyển duyên dáng giữa những cánh hoa đang bay lượn.

Olivia lặng lẽ quan sát Melina. Trong khi bề ngoài mỉm cười, cô thầm nghĩ.

‘Hảo cảm của cô ấy thực sự đã tăng lên rất nhiều.’

Mọi việc diễn ra thậm chí còn tốt hơn mong đợi.

Thực ra, cách dễ nhất để tăng hảo cảm của ai đó là thực hiện mong muốn ấp ủ bấy lâu của họ.

Một người càng ấp ủ mong muốn trong lòng lâu bao nhiêu, hảo cảm đạt được khi mong muốn ấy được thực hiện càng lớn bấy nhiêu.

Ước muốn cả đời của Melina là chạm tới chân lý, chính vì vậy mà hảo cảm của cô đã tăng lên đáng kể cùng một lúc.

Và cũng chính bởi vậy, mà Olivia từ vòng diệt vong không nhận được nhiều hảo cảm.

Chính bản thân cô là người đã thực hiện ước muốn của Melina, chứ không phải Olivia từ vòng lặp đó.

‘Mình nên bắt đầu ngay giờ thôi.’

Giai đoạn đầu tiên đã hoàn tất. Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này, cô có thể dễ dàng đạt được mức hảo cảm 90.

‘Tạo ra một nữ chính bi thảm.’

Giờ đây, cô cần biến Olivia từ vòng diệt vong thành một kẻ hoàn toàn đáng khinh.

Melina hiện giờ đã phân biệt được giữa cô và Olivia từ vòng diệt vong. Mặc dù cô không thể đọc được thời gian của Olivia, song ít nhất, cô cũng có thể cảm nhận được hai dòng thời gian khác nhau đang chảy giữa họ.

Cách phân biệt hai Olivia của Melina có phần khác so với Kiel.

Kiel coi họ là họ là hai thực thể hoàn toàn riêng biệt: Olivia đã hy sinh thân mình của mình để ngăn chặn diệt vong, và Olivia đã đánh cắp mạng sống ấy.

Thế nhưng, Melina không nghĩ họ là hai thực thể hoàn toàn tách biệt. Cô chỉ đơn giản nghĩ hai bọn họ là Olivia hiện tại và Olivia tương lai.

Chính vì vậy mà Melina coi cả hai Olivia đều là đệ tử của mình.

Chỉ là tất nhiên, cô đã sai.

Cả hai rõ ràng là hai người khác nhau.

‘Mình là thật, và cô ấy chỉ là dữ liệu.’

Hiện giờ cần xem xét ba điều trong tương lai.

‘Biến mình thành nạn nhân, biến vòng diệt vong thành thủ phạm.’

Và cuối cùng, ngăn cản Melina 'hiện tại' quay trở lại Đế Quốc.

Chuyện Olivia và Kiel đã gặp nhau là thứ mà các Hồi Quy Giả khác không tài nào biết được. Suy cho cùng, họ cũng chẳng rõ tung tích của Kiel trong vòng lặp trước.

Melina không nên bị thả đi như Kiel. Nếu chuyện đó xảy ra, các Hồi Quy Giả khác sẽ nhận ra sự tồn tại của Olivia và bắt đầu liên mình với nhau.

‘Mình cần giữ cô ấy bên cạnh.’

Nhưng bằng cách nào đây?

“Con thấy sao?”

Melina tiến lại gần cùng một nụ cười rạng rỡ.

“Ngày ta đứng ngang hàng với con không còn xa nữa đâu.”

“...”

Cô đã suy đoán chuyện này được ít lâu rồi.

Nếu một người đạt đến chân lý về thời gian, họ có thể đọc được quá khứ của người khác.

Vậy quá khứ của một Hồi Quy Giả là gì?

Rõ ràng, đó là vòng lặp trước. Giây phút các Hồi Quy Giả nhận ra mình đã hồi quy, quá khứ ban đầu của họ sẽ biến thành một quá khứ xa xôi.

Vậy quá khứ của Olivia, người đang trong manh mối là gì?

‘Nó không thể hiển thị quá khứ của người chơi đã chuyển sinh. Đó là câu chuyện từ một chiều không gian cao hơn nơi này.’

Vậy chỉ có một câu trả lời.

“Thật tình, gương mặt đó là sao vậy? Con chưa gì đã sợ sư phụ đuổi kịp rồi sao?”

“...Không ạ. Con rất vui.”

“...”

Melina mỉm cười. Chỉ là nó hơi khác so với trước đây.

“Lại đây.”

Melina dang rộng vòng tay.

“Để ta ôm con nào.”

Olivia có thể cảm nhận được nhịp tim của Melina. Cô cảm nhận được cái chạm ấm áp vỗ về lưng mình. Melina vỗ lưng cô, xoa đầu cô, rồi vuốt ve tay cô.

“Đệ tử của ta.”

“Vâng, thưa Sư phụ.”

“Đừng cố gánh vác mọi thứ một mình. Sư phụ này sẽ giúp con.”

“...”

Tuy không thể thấy khuôn mặt của cô, nhưng Olivia có thể tưởng tượng ra Melina đang mang biểu cảm gì.

Cô sẽ đang mỉm cười. Và cũng đang cảm thấy có lỗi.

Niềm hân hoan khi cuối cùng cũng có thể chạm đến chân lý, và lòng biết ơn đối với người đệ tử đã thực hiện ước muốn cả đời của mình.

“Hãy tin ta.”

Nỗi hối tiếc vì chỉ đến giờ mới nhận ra gánh nặng mà đệ tử của mình đang mang, và nỗi cay đắng khi không thể đoán trước được gánh nặng đó nặng đến nhường nào.

“Hãy tin ta.”

Melina nói lại lần nữa, cũng là muốn bảo cô tin mình.

Và cũng là một lời hứa với chính bản thân cô.

“...”

“Vâng, thưa Sư phụ.”

Đó là câu trả lời của Olivia.

———

2 giờ 40 phút.

Olivia biến mất ngay khi thời gian quy định của cô hết.

Và trở lại là một đệ tử bình thường.

Cảm giác như một giấc mơ giữa mùa hè vậy. Chỉ là, tờ giấy trong tay Melina đã phủ nhận sự thật đó.

‘Cái thứ năm.’

Melina nhận ra một điều.

Olivia không đánh thức khía cạnh hiền giả để truyền lại các mảnh vỡ của chân lý. Cô truyền lại mảnh vỡ chân lý khi khía cạnh hiền giả của mình thức tỉnh.

Vậy cũng tức là, cô không thể tự quyết khi nào tiềm thức của mình thức tỉnh.

Vậy chẳng lẽ chỉ có ký ức của cô là quay trở lại quá khứ?

Nếu tâm trí của cô đã vượt thời gian một cách nguyên vẹn, chẳng đời nào chuyện này xảy ra.

‘...Mình thực sự không hiểu.’

Chính bởi cô đã dành cả đời nghiên cứu thời gian nên cô mới có thể đưa ra những phỏng đoán sơ sài như vậy.

Vượt qua thời gian.

Melina không tin vào các vị thần. Giống như tất cả các pháp sư, cô là người vô thần.

Thế nhưng quay ngược thời gian rõ ràng là lĩnh vực của các vị thần.

Chẳng phải các vị thần như Minh Thần được tôn thờ bởi Thánh Quốc. Ở đây, "thần" có nghĩa là chính thế giới.

‘Sao có thể…’

Melina đơn giản là không thể tưởng tượng ra cách đó lại gì.

Chỉ là, có một điều chắc chắn.

‘Trước tiên, mình cần phải đứng ngang hàng.’

Chỉ khi đứng ở cùng tầm mắt với Olivia, Melina mới có thể hiểu được cô đang nhìn thế giới từ góc độ nào.

Melina siết chặt nắm tay.

“Mình làm được.”

Cô phải làm được. Cô nhất định phải thành công.

Sau khi hạ quyết tâm, Melina mở mảnh vỡ thứ năm ra. Xung quanh cô bắt đầu tràn ngập các công thức. Các công thức chứa đầy cổ ngữ và cổ tự mà các pháp sư bình thường còn không thể đọc được.

Melina viết lại các công thức ấy không chút do dự.

Một ngày, hai ngày, ba ngày...

Melina dùng tất cả thời gian của mình ngoại trừ lúc dạy đệ tử để giải mã các mảnh vỡ. Ngủ cũng chỉ tổ phí thời gian, vậy nên số đêm không ngủ của cô ngày một tăng dần.

Thế nhưng, nó chẳng hề dễ dàng gì.

Độ khó vượt xa hẳn mảnh vỡ đầu tiên. Cô không thể giải mã hơn một nửa. Nhưng Melina vẫn kiên trì giải mã.

Cô đang đổ dồn tất cả kiến thức mà mình đã tích lũy vào đây.

Thế rồi đến một lúc, tay Melina dừng lại.

Không đủ. Nội dung được viết trong mảnh vỡ đã kết thúc tại đây.

Melina nhìn xuống nơi công thức bị cắt đứt. Sau khi bỏ ra vài tuần, cô có thể giải mã được chừng này, nhưng cũng chỉ có vậy.

Cô thiếu khả năng để tự mình khám phá mảnh vỡ tiếp theo.

Cô cần Olivia.

———

‘...Lần này là bảy tuần.’

Khoảng thời gian giữa những lần xuất hiện của Olivia đã tăng gấp đôi. Thời gian cả hai có thể dành cho nhau cũng tăng lên theo, nhưng vậy chẳng phải điều an ủi gì.

“Đệ tử của ta.”

“Vâng, thưa Sư phụ.”

“Con có biết rằng chu kỳ xuất hiện của con đang dài ra không?”

Olivia không trả lời. Cô chỉ mỉm cười.

Giờ đây, Melina đã chắc chắn về cái giá mà Olivia phải trả.

Bị xoá bỏ.

Cho dù không phải vậy, cô chắc hẳn đã phải trả một cái giá ít nhất là tương đương với nó.

Lý do Olivia bình tĩnh chấp nhận cái giá đó là...

‘Để tiết lộ chân lý cho mình.’

Melina bỗng chốc cảm thấy sợ hãi. Cô sợ đánh mất Olivia.

Cô không nên nhận thêm bất kỳ mảnh vỡ chân lý nào nữa.

Quá nguy hiểm. Olivia sẽ không thể chịu đựng được.

“Đây ạ, thưa Sư phụ.”

Melina cắn môi đến mức suýt chảy máu. Càng đến gần chân lý, cô càng nhận ra Olivia đã liều lĩnh đến mức nào trong suốt thời gian qua.

Chỉ giờ hiện giờ, đã quá muộn để dừng lại.

Sau khi do dự hồi lúc lâu, Melina nhận lấy tờ giấy.

Chẳng phải do cô khao khát chân lý. Cô đã từ bỏ những cảm xúc đó từ lâu rồi.

Mà là để cứu Olivia.

‘Mình cũng phải đạt đến chân lý.’

Thật thảm hại khi cô cần sự giúp đỡ của chính Olivia để cứu Olivia.

Có điều, đây là cách duy nhất.

‘Chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi.’

Cô giảm thời gian ăn uống. Cô giảm thời gian ngủ nhiều hơn nữa. Đến một lúc nào đó, cô thậm chí còn cưỡng ép tăng mật độ thời gian của mình ngoại trừ lúc dạy Olivia.

Đó là cách cô giải mã các mảnh vỡ thứ sáu, thứ bảy và thứ tám.

Cùng quyết tâm duy nhất là cứu Olivia.

‘Không còn nhiều nữa.’

Hiện giờ ngay cả Melina cũng có thể nhận ra. Hai lần nữa.

Chỉ hai bước nữa thôi, và cô sẽ cứu được Olivia.

‘Lần này là một năm.’

Chỉ khi ấy, Melina mới có thể xoa dịu trái tim mình.

Thế nhưng...

Olivia đã không xuất hiện.