Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 2

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11565

Web Novel - Chương 54: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (2)

Ngay khi buổi học vừa kết thúc, Olivia lập tức đi thẳng tới chợ đen.

“Đây, thông tin cô yêu cầu. Xem qua đi.”

“......”

Chủ chợ đen đưa cho Olivia một tập tài liệu dày cộp.

Có tới tận 487 tin đồn liên quan đến Liên Minh Phương Đông trong hai năm qua. Chỉ là, cô đâu có điên mà ngồi học thuộc lòng hết đống này. Tuy không thể nhớ chính xác thứ tự, nhưng cô vẫn có thể phân biệt được đâu là tin đồn để chính mình lan truyền.

‘À, đúng rồi. Cái này. Cả cái này nữa.’

Sau khi sàng lọc ra, cô xác định được tổng cộng 23 tin.

‘Tốt. Mình nhớ hết rồi.’

Ngay khi kiểm tra xong, Olivia không chút chần chờ rời khỏi chợ đen. Và rồi, cô đốt tập tài liệu ngay tại chỗ.

[Sử dụng kỹ năng ‘Tốc Biến’.]

[Thời gian còn lại: 3 phút 11 giây]

Đồng hồ đếm ngược bắt đầu chạy khi cô đến gần Kim Tháp. Xem ra Melina đang ở trong văn phòng.

“Cô không thể vào lúc này. Tháp Chủ đã ra lệnh không cho bất cứ ai vào trong.”

Viên thư ký chặn đường Olivia. Cô có thể đoán được lý do mà chẳng cần giải thích.

Ù ù...

Luồng năng lượng tỏa ra từ bên trong văn phòng mang một cảm giác khác thường.

“Sư phụ đang giác ngộ sao?”

“Chính ta cũng không chắc nữa. Ta đã phục vụ Tháp Chủ hàng chục năm nay, nhưng đây là lần đầu tiên ta thấy cảnh tượng như thế này...”

Tính cả cái cô vừa đưa, thì đây đã là mảnh vỡ thứ tư.

Với một pháp sư tầm cỡ như Melina, hẳn là cô đã bắt đầu nắm bắt được chân lý.

Tất nhiên, cô cũng chỉ đang ở mức độ "nắm bắt" mà thôi. Giống như chuyển từ bước trong bóng tối mờ tịt chẳng thấy gì, sang bước đi trong làn sương mù mờ ảo vậy.

Cả hai tình huống đều là không thấy rõ xung quanh, chỉ là ít nhất trong sương mù, ta còn có thể cảm nhận được ánh sáng.

Vậy nên, đây là một bước nhảy vọt.

Olivia chỉ tay về phía sau cánh cửa.

“Chắc là sư phụ sẽ ở trong đó đến tận sáng mai đó.”

“Đến tận sáng mai ư?”

“Có khi còn lâu hơn nữa. Thế nên thay vì đứng chôn chân ở đây một mình, ngài mau đi gọi người khác tới đi.”

Viên thư ký do dự.

“Nhưng mà...”

“Trong lúc đó tôi sẽ canh chừng cho.”

“Vậy ta sẽ quay lại nhanh nhất có thể!”

Khuôn mặt viên thư ký sáng bừng và ông vội vã chạy xuống lầu.

Cộp, cộp, cộp...

Tiếng bước chân dần xa.

Olivia nhẹ đặt tay lên nắm của căn phòng.

‘Mình chỉ nhìn trộm một chút thôi.’

Cô cẩn thận xoay nắm cửa. Qua khe hở nhỏ của cánh cửa hé mở, ánh sáng vàng kim rỉ ra. Một thứ mana thuần khiết, mang lại bình yên cho tâm hồn chỉ bằng cách chạm vào.

Vùùù...

Olivia ghé mắt nhìn vào trong qua khe hở. Căn phòng ngập tràn ánh sáng vàng kim. Giữa vầng hào quang rực rỡ ấy, Melina đang ngồi khoanh chân giữa không trung cùng vẻ mặt thanh thản.

Cơ thể Melina bay lên ngày càng cao. Ánh sáng vàng tuôn trào từ người cô ngày càng nhiều. Ma lực của cô quét qua xung quanh tựa như những cơn sóng.

Và rồi, đến một lúc nào đó, ma lực của Melina bắt đầu tan biến vào hư không.

‘......’

Chứng kiến cảnh đó, Olivia gật đầu.

‘Cô ấy hiểu rồi.’

Cô chưa chạm được đến chân lý. Thế nhưng, cô đã biết được cách để đến được đó.

Các pháp sư hấp thụ mana từ tự nhiên và lưu trữ trong cơ thể. Mana được lưu trữ này gọi là ma lực.

Đối với pháp sư, mana thô là vô dụng. Chẳng phải là họ không thể dùng mana này để thi triển ma thuật, mà là so với ma lực, hiệu suất của nó kém xa.

Chính bởi vậy mà các pháp sư dành cả đời để tích lũy ma lực. Họ lấp đầy nó đến giới hạn, mở rộng bình chứa, rồi lại lấp đầy, lặp đi lặp lại quá trình này vô tận.

Melina đã lặp lại quá trình ấy suốt 200 năm. Chính vì vậy mà cô đã trở thành pháp sư mạnh nhất lục địa.

Thế nhưng chân lý thì khác.

Để chạm vào chân lý, người ta phải vứt bỏ tất cả ma lực mà mình đã tích lũy. Vứt bỏ và vứt bỏ, cho đến khi chẳng giọt nào còn sót lại.

Đó là bước đầu tiên.

Đối với người chơi bên ngoài màn hình, đây chỉ là một phần tẻ nhạt của quá trình cày cuốc, nhưng đối với các đại pháp sư, đây có lẽ là quyết định khó khăn nhất cuộc đời họ.

Vì chẳng có gì đảm bảo.

Chẳng có gì đảm bảo rằng thứ đã vứt bỏ ấy sẽ được lấp đầy trở lại.

Họ chỉ còn biết sợ hãi.

Nỗi sợ mất đi tất cả và trở thành một kẻ chẳng ai biết đến.

Vùùù...

Thế nhưng, Melina đã vượt qua được nỗi sợ ấy và bước tiếp.

Thứ gì đã cho cô lòng can đảm ấy?

Olivia không có thời gian để suy nghĩ về chuyện đó.

Cạch.

Olivia đóng cửa lại. Ngay lúc ấy, các thư ký chạy tới.

Olivia khẽ cúi chào họ rồi vội trở về phòng mình.

[Thời gian còn lại: 00 phút 03 giây]

Cô thực lòng rất mong chờ xem lần tới mọi chuyện sẽ thay đổi nhiều đến thế nào.

———

Melina chỉ mở mắt khi bình minh ló dạng. Đôi mắt cô tỏa sáng cùng ánh vàng trong trẻo nhất.

“......”

Cô cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Cảm giác như vừa trút bỏ được gánh nặng đã mang vác bấy lâu nay vậy.

Chẳng còn chút ma lực nào sót lại trong cơ thể cô. Chỉ là, trên gương mặt Melina không hề có chút hối tiếc nào.

Ngược lại, cô trông rất nhẹ nhõm.

“Hóa ra là thế. Cảm giác là thế này đây.”

Melina nhìn ra ngoài cửa sổ cùng vẻ mặt say mê.

“Aaa…”

Một thế giới tràn ngập mana đủ mọi sắc màu.

Thịch.

Melina cảm thấy nhịp tim của mình khẽ thay đổi. Mana của cô tuần hoàn dọc theo các mạch máu. Cứ như cô đã trở thành một phần của tự nhiên vậy.

Đổi lại việc từ bỏ tất cả ma lực, cô đã có được mana.

“À há.”

Melina cười khúc khích như một thiếu nữ.

“Không phải vứt bỏ!”

Bất kể ta có đổ hàng trăm bao thuốc nhuộm vàng xuống biển, màu nước biển cũng chẳng hề đổi thay.

Đại dương vẫn mãi là màu xanh.

“Mà là hòa trộn và trở thành một!”

Sau khi đập vỡ vật chứa để trở thành một phần của đại dương, thế giới giờ đây chính là đan điền của cô.

Hóa ra đây là cách Olivia nhìn nhận thế giới bấy lâu nay.

Không, thế giới của cô hẳn còn đẹp đẽ hơn thế này nhiều.

Vì Melina cũng chỉ mới bước được một bước tới chân lý mà thôi.

Cô bật dậy.

“Mình phải cho con bé thấy.”

Trời vẫn còn tờ mờ sáng, nhưng mặt trời đang dần ló dạng ở đường chân trời. Một đệ tử chăm chỉ hẳn đã thức giấc rồi.

Melina nhẹ mở cửa văn phòng.

“T-Tháp Chủ?”

“Suỵt. Khẽ thôi.”

Các thư ký hít một hơi lạnh khi thấy nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt Melina.

“Olivia còn ngủ à?”

“...Vâng.”

Melina gật đầu và đi xuống lầu. Cô có thể dịch chuyển tức thời đến đó lập tức, nhưng hiện giờ, cô muốn đi bộ.

Bịch.

Bước xuống cầu thang, Melina suy nghĩ.

‘Tất cả là nhờ có con.’

Giây phút vứt bỏ khoảng một nửa ma lực của mình, một nỗi sợ hãi khủng khiếp đã xâm chiếm Melina.

Nỗi sợ mất đi mọi thứ mình đã gầy dựng chỉ trong chớp mắt.

Thế nhưng, có một điều cô còn sợ hơn cả thế.

Nỗi sợ không thể đền ơn người đã hào phóng ban cho cô.

Kể từ giây phút ấy, cô đã có thể buông bỏ luyến tiếc với ma lực.

Cô trút bỏ tất cả, mặc cho chúng có mất đi vĩnh viễn hay không.

Nếu không có Olivia, cô hẳn đã chết mà cả đời chẳng thể chạm tới chân lý.

Bởi vì để đạt được chân lý, ta cần phải yêu thương người khác hơn cả lượng ma lực tích lũy cả đời của mình.

Một chuyện hoàn toàn bất khả thi với Melina của ngày xưa.

Chẳng mấy chốc, Melina đã đến trước cửa phòng ngủ.

“...Sư phụ?”

“Nào, nào, cứ nằm yên đó.”

Melina dùng ngón tay vuốt nhẹ mái tóc Olivia.

‘Sao con có thể đáng yêu đến thế chứ?’

Olivia, người vẫn im lặng quan sát cử chỉ của Melina, cất tiếng hỏi.

“Sư phụ.”

“Sao vậy?”

“Đã có chuyện gì tốt xảy ra sao ạ?”

“À...”

Melina, người định vui vẻ giải thích chuyện tối nay, bỗng ngậm miệng lại.

“......”

Đôi mắt xanh biếc ấy đang muốn một lời giải thích.

Hự.

Cùng lúc ấy, một nụ cười cay đắng hiện lên trên khuôn mặt Melina.

‘Một ngày đã trôi qua.’

Người đệ tử xứng đáng nhận được lòng thành của cô vẫn chưa tỉnh giấc.

“...Ta sẽ kể cho con nghe sau.”

“Sau là khi nào ạ?”

“Hừm...”

Tất nhiên, đứa trẻ này cũng là đệ tử của cô. Olivia chỉ đang giấu đi khía cạnh hiền giả của mình trong tiềm thức mà thôi.

Chỉ là...

“Chừng nào con đủ trưởng thành để dạy lại ta, lúc đó ta sẽ kể.”

“...Dạ?”

“Con đừng lo quá. Con chắc chắn sẽ đạt đến cảnh giới đó thôi.”

Melina lại xoa đầu Olivia lần nữa.

Câu chuyện ấy không dành cho đứa trẻ này.

‘Chẳng phải sẽ quá bất công nếu để con nghe nó ngay bây giờ sao?’

Melina quyết định để dành câu chuyện của ngày hôm nay cho sau này.

Dành cho người đệ tử yêu quý, người có lẽ đã vượt qua cả thời gian để đến gặp sư phụ của mình.

“Nào, dậy thôi.”

Melina bắt đầu buổi học như thường lệ.

Mặt trời mọc rồi lặn, lại mọc rồi lặn.

Thời điểm thời gian trôi qua gần một tháng.

“Hôm nay là chính ngày đó.”

Ngày mà đệ tử trở thành sư phụ, và sư phụ trở thành đệ tử.

Ngày mà một đệ tử được trân trọng trở thành một đệ tử được yêu thương.

Thế là.

[Thời gian còn lại: 160 phút 00 giây]

Olivia mở mắt trên giường.

[Thời gian còn lại: 159 phút 59 giây]

Đồng hồ đếm ngược bắt đầu chạy ngay khi nó xuất hiện. Vậy cũng chỉ có thể là.

“Con dậy rồi sao?”

Cái chạm của Melina thật ấm áp. Không chỉ vậy, khuôn mặt cô còn nở rộ một nụ cười tràn đầy tình thương. Một nụ cười tự nhiên đến mức khó có thể tin rằng cô đã sống cả đời trong cơn vô cảm.

[Melina Diviae]

 - Cấp độ: 97

 - Hảo cảm: 50 (+80)

 - Chức nghiệp: Đại Pháp Sư Thời Không

 - Danh hiệu: Kẻ Tìm Kiếm, Tháp Chủ Kim Tháp, Kẻ Bảo Vệ Đế Quốc

“Nào, dậy nhanh lên. Ta có chuyện muốn kể với con đây.”

Một khuôn mặt hệt như đứa trẻ đang chờ được khen ngợi.

Thấy vậy, Olivia đã chắc chắn.

“Chúc mừng người, Sư phụ.”

Mọi chuyện đã diễn ra vô cùng suôn sẻ.