Dòng điện đang lung linh trong sân tập lập tức biến mất. Melina thu hồi mana ở đầu ngón tay và quay đầu lại.
“Con còn câu hỏi nào nữa không?”
Olivia gật đầu đáp lại lời Melina.
“Không, con không còn câu hỏi nào nữa ạ.”
“Vậy hôm nay kết thúc ở đây.”
“Vâng.”
Olivia thầm thở phào nhẹ nhõm khi cô khôi phục bức tường cháy xém.
[Thời gian còn lại: 23 phút 00 giây]
Thành thật mà nói, lúc đầu cô đã rất sợ hãi. Thật may là cô đã nhập xác ngay khi buổi học kết thúc. Nếu không, đã có thảm họa xảy ra rồi.
‘Nguy hiểm thật.’
Cô suýt nữa đã để lộ quá trình 'thay đổi' của mình.
Olivia liếc nhìn Melina, người đang sắp xếp các cuốn ma pháp thư của mình.
[Melina Diviae]
-Cấp độ: 95
-Hảo cảm: 45
-Chức nghiệp: Đại Pháp Sư Thời Không
-Danh hiệu: Người Bảo Vệ Đế Quốc, Tháp Chủ Kim Tháp, Bạn Nhậu Của Hoàng Đế
Tổng cộng 12 ngày đã trôi qua trong manh mối, và trong thời gian đó, hảo cảm của Melina đã tăng lên 45.
Chuyện xây dựng hảo cảm đang diễn ra suôn sẻ.
Mọi chuyện đều ổn, ngoại trừ...
[Thời gian còn lại: 19 phút 32 giây]
Do Melina đang ở gần, mà đồng hồ bấm giờ không có dấu hiệu dừng lại.
Thông thường, cô đã dọn dẹp xong từ lâu, nhưng sân tập đã trở nên lộn xộn vì bài học nào đó mà họ vừa trải qua.
Đây chính là nhược điểm của manh mối. Cô không biết Olivia Diệt Chủng đã làm gì.
[Thời gian còn lại: 17 phút 21 giây]
‘...Chừng nào mới xong đây?’
Môi cô khô khốc.
‘Mình cần đến chợ đen.’
Cô cần thứ kiểm tra thông tin ngăn chặn được chiến tranh với Liên Minh Phương Đông.
Thực ra, ngay cả khi chỉ còn một phút, cô vẫn có thể đến được chợ đen. Miễn là Melina không ở gần, đồng hồ sẽ không đếm ngược.
Chỉ là nếu làm vậy, cô sẽ không thể xử lý tình huống như lần trước, lần mà Melina đợi sẵn ở cổng chính.
Cô cần giữ lại ít nhất 10 phút dự phòng để chuẩn bị cho các biến số như vậy.
[Thời gian còn lại: 15 phút 37 giây]
Olivia giả vờ bình tĩnh trong khi sử dụng ma pháp để khôi phục bức tường, cẩn thận để không làm Melina nghi ngờ.
Vút.
Tất nhiên, cô không định kéo dài quá trình khôi phục. Giống như vết bẩn được lau sạch, bức tường khổng lồ ngay lập tức trở lại trạng thái ban đầu.
Melina buông lời cùng giọng ngưỡng mộ.
“Ồ, nhanh hơn bình thường nhiều đấy.”
“Haha...”
Olivia cười gượng gạo.
Xin lỗi Melina, nhưng cô không dùng manh mối chỉ để học bài học này.
Tất nhiên, mục đích tối thượng dùng manh mối cũng là xây dựng hảo cảm với Melina, chỉ là vào lúc này, chuyện lấy thông tin về mặt trận phía đông được ưu tiên hơn việc xây dựng hảo cảm.
Vi sao ư?
Hảo cảm của cô sẽ tăng được bao nhiêu khi tham gia một bài học chứ? Cũng đâu phải cả hai chỉ học một buổi mỗi tháng đâu.
Do số lần sử dụng manh mối hạn chế, mà cô luôn phải cân nhắc cách để tối đa hóa hiệu quả.
Và hiện tại, thu thập thông tin là lựa chọn hiệu quả nhất.
‘Lần sau mình vào, nó sẽ trên 50.’
Kể từ thời điểm hảo cảm vượt quá 50, cô sẽ bắt đầu quá trình ghi đè ký ức một cách nghiêm túc.
Dọn dẹp xong xuôi, Olivia bèn tiến lai gần Melina.
“Cảm ơn người đã dạy dỗ con ngày hôm nay.”
Và như thường lệ, cô cúi đầu chào. Giờ thì, nếu Melina chấp nhận lời chào này, sinh hoạt hàng ngày của cả hai sẽ hoàn tất.
Tất nhiên, Melina sẽ phải hoàn thành đống công việc còn tồn đọng, và Olivia cũng cần xem lại những gì cô đã học hôm nay.
Cơ mà, Olivia Diệt Chủng sẽ lo chuyện đó.
Thế nhưng, hôm nay có chuyện gì đó khác lạ.
“...”
Chẳng có hồi đáp.
Sau khi đợi một lúc, Olivia hơi ngẩng đầu lên và hỏi.
“Ưm... Sư phụ?”
“Gì vậy?”
“...Người không định nhận lời chào của con sao?”
“Ta định nhận mà. Đây là lời chào của đệ tử ta, tất nhiên ta sẽ nhận rồi.”
Thế rồi, mắt Melina bất chợt nheo lại.
“Nhưng nói ta nghe, con muốn ta rời đi à?”
“Dạ?”
“Ta hỏi con có muốn ta rời đi không.”
Melina rõ ràng đang mỉm cười. Ấy vậy mà bầu không khí cô tỏa ra thật kỳ lạ.
Cảm giác cứ như chỉ cần nói sai một lời là cô sẽ đi đời nhà ma vậy.
Olivia nói với vẻ mặt ngây thơ nhất có thể.
“Không phải vậy. Chỉ là con thấy dạo này người có nhiều việc phải làm quá thôi. Con có thể tự học được dù không có bài giảng. Ý của con là vậy…”
“Cảm ơn con đã quan tâm. Nhưng hôm nay không cần đâu. Ta đã hoàn thành công việc trước rồi.”
“...”
Melina vẫn đang hỏi 'Con không thích à?' bằng ánh mắt của mình.
Olivia không thể mở miệng nói được, tuy cô biết sẵn câu trả lời mẫu mực là gì.
'Con cũng muốn dành nhiều thời gian hơn với người, thưa Sư phụ' là câu trả lời chính xác. Mọi khi, cô sẽ chọn câu này không chút do dự.
Chỉ là...
‘Có gì đó bất ổn.’
Olivia kiểm tra lại cửa sổ trạng thái của Melina một lần nữa để chắc.
[Melina Diviae]
-Cấp độ: 95
-Hảo cảm: 45
-Chức nghiệp: Đại Pháp Sư Thời Gian Không
-Danh hiệu: Người Bảo Vệ Đế Quốc, Tháp Chủ Kim Tháp, Bạn Nhậu Của Hoàng Đế
Quả nhiên, hảo cảm không hề bị chia ra. Vậy tức là Melina vẫn chưa phân biệt được giữa Olivia và Olivia Diệt Chủng.
‘...Cô ấy thực sự chỉ muốn dành nhiều thời gian hơn bên nhau thôi sao?’
Không, không thể nào. Nếu đó thực sự là ý định của cô, cô sẽ không nói cùng sắc thái đầy ẩn ý như vậy.
Olivia dành một chút thời gian để suy nghĩ.
Chẳng mấy chốc, cô đã đi đến kết luận.
‘...Phải chăng cô ấy đang ở giai đoạn nghi ngờ?’
Nghi ngờ rằng Olivia có thể có hai nhân cách.
Nếu cô chỉ có nghi ngờ mà không có bằng chứng cụ thể, chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.
Ngay cả hảo cảm của Kiel cũng không bị chia ra cho đến khi hắn chắc chắn rằng Olivia có hai nhân cách.
“Đệ tử của ta, con không thích ở bên cạnh ta sao?”
Chính bởi vậy mà cô mới nói vòng vo như vậy. Để tìm ra thời điểm hai nhân cách chuyển đổi.
‘...Mình đã làm gì mà bị nghi ngờ đâu nhỉ?’
Ngoại trừ khi cô trao các mảnh vỡ của chân lý, cô đã thực sự hành động như đệ tử của Melina—Olivia Diệt Chủng.
‘...Chẳng phải do hành động chăng?’
Giờ mới nhớ, Kiel cũng đã phân biệt được giữa Olivia Diệt Chủng và bản thân cô chỉ bằng điểm khác biệt trong khí chất. Nếu Kiel làm được, vậy chẳng lý nào mà Melina không thể.
Người ta có thể bắt chước hành động, nhưng không thể bắt chước khí chất.
Chỉ là vậy vẫn chưa đủ. Cô có thể nghi ngờ, nhưng chẳng cần thiết phải xác nhận cụ thể rằng nhân cách đã thay đổi hay chưa.
Bởi vì trong mắt Melina, Olivia là một pháp sư đã đạt đến chân lý.
Chân lý là một lĩnh vực chưa biết đối với Melina.
Hà cớ gì cô phải để tâm đến chuyện một pháp sư như vậy thay đổi bản thân để đóng làm đệ tử…?
Chờ đã, chẳng lẽ...?
———
Melina nhìn xuống Olivia đang trầm ngâm với vẻ mặt cay đắng.
Tuy không thể hiện ra mặt, nhưng Melina đã sống trong nghi ngờ suốt vài tuần qua.
Hà cớ gì một pháp sư đã đạt đến chân lý lại muốn trở thành đệ tử của cô?
Đạt đến chân lý và trở thành đệ tử của Melina.
Đến cả các pháp sư đầy tham vọng ở các ngôi làng nông thôn cũng biết rằng hai chuyện này không hề đồng giá.
Chính Melina là người biết rõ chuyện này hơn bất cứ ai.
Chính bởi vậy mà cô đã quyết định trở thành sư phụ thực thụ của Olivia.
Chỉ có làm như vậy, cô mới phần nào cân bằng được cán cân.
Người ta có thể hỏi vì sao cô lại bị ám ảnh bởi trao đổi đồng giá như vậy. Thế nhưng thân là một pháp sư, đây là chuyện không thể tránh khỏi.
Trao đổi đồng giá.
Đây chính là nền tảng của mọi ma pháp.
Sức mạnh của ma pháp được xác định bởi lượng mana được sử dụng. Dùng ít thì yếu, dùng nhiều thì mạnh.
Nguyên tắc mất đi sinh lực khi sử dụng các ma pháp vượt quá khả năng của một người cũng tương tự vậy.
Để phù hợp với trao đổi đồng giá, các pháp sư phải gánh chịu gánh nặng tương ứng.
Đây chính là trao đổi đồng giá và cũng chính là ma pháp.
Và Olivia cũng là một pháp sư.
Một pháp sư đã đạt đến chân lý sẽ biết rõ nguyên tắc trao đổi đồng giá này hơn ai hết.
Chẳng đời nào mà cô không biết nguyên tắc đơn giản rằng khi cán cân nghiêng về một phía, gánh nặng sẽ được đặt lên phía còn lại.
Trước đây, Melina đã biết được chuyện này nhưng cũng chẳng chú ý nhiều đến nó. Thế nhưng gần đây, sau khi nhìn thoáng qua mảnh vỡ thứ ba của chân lý, cô đã nhận ra một điều.
Tuy chỉ một mảnh vỡ và mờ ảo tựa như sương mù, song cô vẫn có thể cảm nhận được nó.
Giá trị của chân lý.
Cô hạnh phúc. Cực kỳ hạnh phúc. Cô không thể ngừng kinh ngạc về việc làm thế nào một cảnh giới như vậy có thể tồn tại.
Chỉ là cùng lúc ấy, cô cũng nhận ra một chuyện khủng khiếp.
Bất kể cô có đóng vai trò của một sư phụ tận tâm đến đâu, cán cân vẫn sẽ mãi mãi nghiêng về phía bên kia.
Bất kể cô có dâng hiến toàn bộ nội tạng, bộ phận cơ thể, tất cả cảm xúc, hay là cả linh hồn của mình.
Bất kể Melina có làm gì, trao đổi đồng giá cũng sẽ không được thiết lập.
Bởi vì kể cả cô có dâng hiến tất cả mọi thứ, chúng cũng chẳng đáng giá bằng một mảnh vỡ của chân lý.
Ấy thế nhưng, Melina đã không phải gánh lấy bất kỳ gánh nặng nào.
Kẻ đáng lẽ phải gánh chịu gánh nặng, đã không phải chịu gì cả.
Vậy cũng tức là.
“...”
Olivia, đệ tử của cô, đang gánh chịu thay cô.
‘Tại sao?’
Melina đã cố gắng lý giải nó.
Bất kể cô có nghĩ thế nào đi nữa, Olivia cũng chẳng phải gì mà gánh chịu thay cô.
Và cuối cùng, cô cũng đã rút ra được một câu trả lời.
-Xin hãy nhận con làm đệ tử của người.
Giờ mới nhớ, Olivia chưa bao giờ tỏ ra bất kính hay thiếu tôn trọng với cô.
‘...Con thật sự.’
Trái tim cô quặn lại.
Cô đã biết rằng Olivia thường phong ấn khía cạnh hiền triết của mình. Và khía cạnh này chỉ thức tỉnh khi cô trao đi các mảnh vỡ của chân lý.
Hôm nay chính là ngày đó.
Cũng bởi vậy mà cô mới muốn bám sát Olivia để xác nhận.
‘...Con thực sự là đệ tử của ta sao?’
Đôi mắt Melina rực sáng ánh vàng kim.
