“Nữa ư…?”
Kiel đang trong nằm trong băng cau mày. Hắn tỏ ra không hiểu trước hành vi vô lý của Olivia.
Cô không giết hắn, cũng không moi móc thông tin bằng tra tấn.
Cứ mỗi buổi sáng, cô sẽ chích điện đầu hắn một lần và rời đi.
“Ngươi rốt cuộc là muốn gì?”
Vã như mọi khi, Olivia không thèm trả lời hắn. Cô cứ thế nhìn Kiel bằng ánh mắt vô cảm.
Giờ cô đã biết được ký ức từ “manh mối” cũng có ảnh hưởng đến hiện tại, vậy nên chẳng cần phí lời với Kiel để làm gì nữa.
[Hảo cảm “+7” sẽ được áp dụng vào 5 năm sau.]
Chẳng phải cứ đóng băng hắn không ngừng như vậy sẽ phá hủy hảo cảm của hắn sao?
Cái thứ ấy đã tệ đến độ chẳng phá huỷ hay giảm xuống được nữa rồi.
‘Mình sẽ tăng hảo cảm với hắn qua manh mối, đóng băng hắn trong vài năm và sẽ đánh thức hắn sau.’
Xem ra đây là phương án tốt nhất mà cô đã vắt óc suy nghĩ ra được. Nếu hảo cảm của hắn xuống còn đâu đó quanh âm 50, hắn sẽ không còn cố giết cô trước trong trận chiến với Ma Thần nữa.
“Đừng có cứ nhìn ta như thế, nói gì đi…”
Giống như mọi khi, Olivia nắm lấy đầu Kiel và chích một dòng điện vào đó. Và rồi, một âm thanh quen thuộc vang lên.
[Bạn đã chế ngự Hồi Quy Giả “Kiel Rothschild”!]
Thế là, cô lại lần nữa tiến vào ký ức.
[Thời gian còn lại: 40 phút 00 giây]
[Olivia]
-Cấp độ: 80
-Chức nghiệp: Băng Pháp Sư Cao Cấp
-Danh hiệu: Vạn Người Tin Tưởng, Thủ Khoa Học Viện
Olivia trước tiên kiểm tra cửa sổ trạng thái của mình. Cấp độ của cô đã tăng thêm hai trong mười hai ngày qua. Cô rốt cuộc đã làm gì vậy?
Chẳng lẽ là càn quét hầm ngục?
‘Tại thời điểm này thì hẳn là hầm ngục Golem cổ xưa.’
Olivia cũng chỉ có thể mò mẫm ký ức của mình mà đoán mò đoán vịt.
Cô từ từ đưa mắt nhìn quanh. Một khung cảnh quen thuộc hiện ra ngoài cửa sổ. Những ngôi nhà nhiều tầng được xếp ngay ngắn xung quanh đài phun nước trên quảng trường.
‘Đây là…’
Một tiếng kêu thán phục thốt ra từ môi Olivia. Chẳng phải do cô bị choáng ngợp bởi cảnh tượng, mà là do cô đã nhớ ra nơi đây là đâu và cô đang làm gì tại thời điểm này.
Kim Tháp.
Cấp độ 80.
Chỉ có một câu trả lời duy nhất.
‘Quá trình thăng lên Đại Pháp Sư.’
Đây là một suy luận hợp lý được đúc kết ra vì yêu cầu tối thiểu để trở thành Đại Pháp Sư là cấp độ 80.
Tất nhiên là Olivia không rảnh hơi mà phí từng giây phút quý báu của mình cho việc thăng tiến chức nghiệp này.
‘Dẫu sao mình trong lần chơi Diệt Vong cũng lo liệu chuyện này mà!’
Olivia đá tung cánh cửa phòng thí nghiệm ra. Hay đúng hơn, là cô đã cố.
“...Chờ đã.”
Cô chẳng thấy Kiel đâu cả.
“Cái tên khốn đó biến đâu mất rồi?”
———
“Xin thứ lỗi, thưa Công tước Kiel. Tháp Chủ Kim Tháp vừa đi thị sát Thanh Tháp rồi.”
Nghe vậy, Kiel cau mày.
Hôm nay là Thanh Tháp, hôm qua là Xích Tháp, còn hôm kia là Lục Tháp.
“Chuyện bất thường gì đã xảy ra để mà thị sát thường xuyên đến thế tuy là chưa đến cuối năm?”
“Haha…”
Lão thư ký bèn cười ngượng nghịu. Nếu vị khách này mà là một quý tộc bình thường, ông đã bỏ đi mà không thèm bày cớ gì rồi.
Kim Tháp có địa vị cao quý đến nỗi hầu hết các quý tộc đều không dám ngước nhìn.
Chỉ là người đàn ông đang trước mặt ông đây là một công tước. Anh là người mà có thể dùng quyền lực để sa thải một lão thư ký tùy ý thích.
“Tôi biết Tháp Chủ các người đang tránh mặt tôi.”
“...Vâng?”
“Hôm nay tôi không đến gặp Tháp Chủ các người. Tôi đến để gặp một pháp sư Kim Tháp.”
“...”
Lão thư ký lo âu đảo mắt khắp nơi.
Yêu cầu này căn bản chẳng có vấn đề gì. Chỉ là thật khó tin khi mà một công tước lại lặn lội đường xá xa xôi đến đây chỉ để gặp một pháp sư bình thường.
Nếu anh dùng chuyện gặp một pháp sư làm cái cớ và phóng tới phòng của Tháp Chủ, chẳng ai có thể ngăn cản được anh cả.
‘Nếu mình bất cẩn để hắn ta vào, kiểu gì cũng sẽ bị đuổi việc cho xem.’
Ông không đủ tự tin để chịu được cơn giận của Melina.
“Tôi xin mạn phép hỏi tên của vị pháp sư ấy được không?”
“Olivia.”
“À, là Olivia sao… Gì cơ?”
Sao Công tước lại biết tên của Olivia?
Nghe vậy, đôi mắt của lão thư ký run lẩy bẩy.
Chẳng phải tự dưng mà ông lại phản ứng thái quá như vậy.
Sự tồn tại mang tên Olivia trong Kim Tháp khá đặc biệt.
Kim Tháp là một ma tháp già cỗi… à không, nó là một ma tháp cao tuổi với độ tuổi trung bình trong đây là 47.
Tuy là do Tháp Chủ mà con số trung bình ấy mới cao hơn đáng kể, song vẫn chẳng thể phủ nhận rằng độ tuổi trung bình vẫn cao dù không có Melina.
Olivia là người duy nhất còn trong độ tuổi đôi mươi tại Kim Tháp ấy.
Do tính cách sôi nổi, ngoại hình vượt trội và kỹ năng xuất chúng của cô, mà các pháp sư tuổi cha chú không thể nào không cưng chiều cô.
Có một vài pháp sư còn coi Olivia như cháu gái của mình.
Và Kiel vừa mới bảo rằng mình sẽ cướp đi cô cháu gái yêu kiều của họ.
“...”
Lão thư ký không kìm được mà siết chặt nắm đấm.
Chỉ một tên công tước tầm thường như hắn mà dám?
Mấy công tước khác ông còn chấp nhận được, chứ Kiel thì không. À mà thực ra, nghĩ lại thì ông cũng không chấp nhận mấy tên công tước khác nốt. Chí ít cũng phải như Thái Tử Đế Quốc mới xứng tầm đôi lứa với cô.
Chỉ là, Đế quốc không có thái tử nào hết, vậy nên chẳng có tên đàn ông nào trên lục địa này xứng tầm với Olivia hết.
Đánh giá vậy có hơi chủ quan không?
Với tất cả các pháp sư Kim Tháp, tính cả Tháp Chủ thì đây hoàn toàn là khách quan.
Lão thư ký nhìn Kiel với vẻ bất bình.
“Có chuyện gì à?”
“Không có.”
Nhưng ông không định để cảm xúc phá hỏng công việc của mình.
“Theo tôi. Tôi sẽ dẫn ngài tới phòng nghiên cứu của Olivia.”
Mà, một pháp sư trời ban như Olivia sẽ chẳng đời nào hứng thú với mấy tên kiếm sĩ như Kiel đâu.
‘Con bé còn chẳng có đủ thời gian nghiên cứu nữa là.’
Cũng được khá lâu rồi kể từ ngày cô trở về từ chuyến du hành nửa năm trước. Chưa kể là dạo gần đây còn có tin đồn rằng cô sắp đạt tới cảnh giới mới, vậy nên cô chắc hẳn phải cực kỳ bận bịu. Cái khả năng mà cô chịu gặp mặt Kiel là gần như không thể.
Đây là một kết luận hoàn toàn hợp tình hợp lý dựa trên các căn cứ cơ sở chính đáng.
Xem ra hôm nay Công tước Kiel phải ra về tay trắng rồi.
“Giữa hàng lang này là phòng của cô ấy. Chỉ là Olivia có chịu gặp ngài không lại là một chuyện khác, thưa công tước…”
“Kiel! Anh đang làm gì đấy!”
Nghe thấy vậy, lão thư ký đơ người.
Rắc, rắc.
Cổ ông từ từ nghiêng sang như thể bị gỉ sét.
“Chúng ta không có thời gian đâu! Mau vào đây đi!”
Hình bóng ngây ngô ấy ló đầu ra sau cửa và vẫy tay. Chỉ đáng tiếc là, nó lại hướng về phía Kiel.
“C-Chuyện gì thế này… Hự, ặc!”
Thấy lão thư ký phủ nhận thực tế và run rẩy trong tuyệt vọng, Kiel lộ ra vẻ thông cảm. Chuyện này trông từ góc nhìn của người ngoài hẳn là rất dễ gây hiểu lầm.
“Tôi đi đây.”
Chẳng có lời hồi đáp nào cả.
———
Cùng một tiếng sầm, cánh cửa đóng lại. Chỉ sau khi vẽ vài trận pháp lên cánh cửa đã đóng, Olivia mới an lòng mà quay sang Kiel.
“...Chúng là gì vậy?”
“Ma pháp chặn âm thanh và ma pháp khóa cửa mạnh gấp bảy lần.”
“...Gấp bảy lần?”
“Mọi người ở đây hơi quá chút.”
Chuyện này quả thật không sai. Bằng cảm quan của mình, Kiel đã nhận ra được không ít người đang vây quanh ngoài cánh cửa kia.
-Chết tiệt. Cửa khóa rồi!
-Mang xà beng đến đây!
-Búa! Chúng ta cần búa!
“...Hình như không chỉ ‘hơi quá’ thôi đâu.”
“...”
Chỉ khi Olivia cường hóa ma pháp chặn âm thanh lên bốn lần nữa thì tiếng động từ ngoài cửa mới kết thúc.
‘Toà tháp này điên rồi.’
Anh đã quên mất các pháp sư Kim Tháp là loại người gì. Họ là một nhóm người không bao giờ thất bại trong việc làm người khác hoang mang.
Giữa cơn lặng im, Kiel lên tiếng.
“Thực ra, tôi có một chuyện muốn hỏi cô trước. Câu hỏi đại loại như đâu mới là cô thật—cô thường ngày hay là cô hiện tại.”
Olivia gật đầu. Cô như đã dự đoán trước được câu hỏi này chắc chắn sẽ đến. Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Kiel đã đánh bay mọi dự đoán của cô.
“Thế nhưng… Tôi nhận ra rằng câu hỏi đó thật vô nghĩa.”
“...Tại sao?”
“Bởi vì…”
Kiel nhấp nháy môi như có nhiều điều muốn nói.
Anh đã luôn nghĩ kể từ cuộc nói chuyện với Melina.
Olivia có lẽ đã sống lâu hơn vẻ ngoài của cô.
Cảnh giới của cô đột phá nhanh hơn những gì có thể giải thích bằng từ thiên tài, khả năng diễn giải các ký tự cổ xưa, và sự điềm tĩnh trước cái chết của chính mình.
Anh đã suy nghĩ tất cả điều ấy.
Olivia bày ra ánh mắt nghi hoặc.
“Sao anh không nói gì nữa?”
“...”
Trong suốt mười hai ngày qua, Kiel đã tìm đọc rất nhiều cổ thư liên quan đến pháp sư. Các cuốn cổ thư ấy mô tả chi tiết về việc pháp sư chia tách bản thân sẽ phải đón lấy kết cục tự diệt.
[Khi bản ngã được chia tách thành hai, họ sẽ tranh giành quyền điều khiển và cuối cùng là tự diệt trừ lẫn nhau.]
Và một dòng chữ được thêm vào sau.
[Trừ khi một bên chấp nhận cái chết của chính mình.]
Kiel chẳng nói nên lời trước dòng chữ ấy. Bàn tay anh run rẩy dữ dội đến gần như đánh rơi cuốn sách.
“Đây không phải là vấn đề về lòng tin. Tôi… Tôi có nói anh cũng không hiểu đâu.”
Chỉ đến khi ấy, anh mới hiểu được lời mà Olivia nói.
Anh quả thực không biết gì hết.
Chẳng biết dù chỉ một điều.
Olivia.
Cô còn sợ chuyện sống sót bằng cách giết chết bản thân kia còn hơn cái chết của chính mình.
Một chuỗi vòng lặp chỉ có chém giết chính bản thân mình.
Chẳng hiểu sao…
Môi anh khô khốc. Cổ họng anh nghẹn lại.
Hẳn phải có lý do mà Olivia giấu anh chuyện này.
Hẳn phải có một lý do nào đó.
Nhưng…
“...Tôi.”
Kiel cố bình tĩnh lại và nói.
“Tôi muốn cứu cô hiện tại.”
“Không.”
“...Tại sao không?”
“Anh không thể cứu được tôi. Chuyện này là không thể.”
Quyết tâm của Olivia rất kiên định.
Cứ vô định đắm chìm trong ký ức quá khứ có khả năng sẽ ảnh hưởng đến “kết thúc” theo nhiều cách không rõ ràng.
Để đến được kết thúc, vòng lặp này chắc chắn phải đi theo tuyến đường Diệt Vong.
Vậy nên.
“Tôi phải biến mất.”
