“Mang trị liệu sư đến đây mau!”
Vừa chạy, Melina vừa bế Olivia. Cánh tay mềm nhũn của cô vung vẩy một cách bất lực với mỗi bước đi.
“T-Tháp Chủ?!”
Các pháp sư đồng loạt dừng mắt tại Olivia trên tay Melina.
“Các ngươi còn đứng đó làm cái gì! Còn không mau mang trị liệu sư đến đây!”
“V-Vâng, tôi gọi ngay đây.”
Các pháp sư bèn biến mất. Melina cắn môi mình. Cô không thể để mất cô đệ tử quý báu mà cô kiếm được trong những năm cuối đời mình.
Cũng có khi cô chỉ đang phản ứng thái quá mà thôi. Melina biết rõ là con người chẳng thể chết chỉ vì bất tỉnh một lần được.
Chỉ là, đôi mắt của Olivia chẳng hề bình thường. Chúng không chỉ vô hồn, mà còn trống rỗng.
Chính bởi vậy mà Melina mới nóng vội đến thế.
Melina đặt Olivia lên chiếc ghế sofa trong phòng mình.
“Không, không được…”
Lo rằng cô có thể biến mất nếu mình bỏ tay ra, Melina nắm chặt cả hai tay Olivia không buông.
Và sau một hồi…
Hơi ấm dần trở lại trên đôi tay của Olivia. Tỉnh giấc từ cơn mê, Olivia ngồi dậy.
“...Sư phụ? Có chuyện gì sao?”
Olivia chưa kịp dứt lời, Melina đã ôm cô vào lòng thật chặt.
“T-Tạ ơn trời. Tạ ơn trời.”
“...”
Olivia chẳng hiểu chuyện gì. Nhưng khi cô chạm mắt với Melina, cô lại mỉm cười rạng rỡ như mọi khi, cứ như rằng chuyện xảy ra chẳng là gì hết.
“Con không sao mà, Sư phụ.”
“Lỡ như con bị thương ở chỗ nào thì sao? Con cần phải nghỉ ngơi đầy đủ ít nhất ba ngày.”
“...”
Olivia trầm ngâm một lát rồi nói.
“Vâng. Con sẽ nghe theo lời người, Sư phụ.”
Cô đã nói ra câu trả lời mà sư phụ mình muốn.
“Con vừa bất tỉnh ạ?”
“...Con không nhớ gì sao?”
Olivia gật đầu.
“Con không nhớ. Người có biết đã xảy ra chuyện gì không, Sư phụ?”
“...Ta cũng không biết nữa.”
Melina cố nhớ lại tình hình. Chỉ là dù cố đến đâu, thứ duy nhất cô thấy được cũng chỉ là hình ảnh Olivia ngất đi.
Melina bèn nói.
“Chắc hẳn là cái tên Kiel đó đã hãm hại con.”
“Công tước Kiel?”
“Phải.”
Lông mày của Olivia co giật.
“Không đâu. Ngài ấy sẽ không làm vậy đâu. Công tước là ‘bạn’ của con mà.”
Melina nhăn mặt lại.
Melina cho rằng Kiel đã lợi dụng cô đệ tử ngây ngô của mình. Bất kể Olivia có sắc sảo đến mấy, trong mắt Melina, cô cũng chỉ là một cô bé chẳng biết gì về cách thế giới vận hành.
“Olivia. Con…”
“Sư phụ. Con không phải là con nít.”
Melina giật mình khi suy nghĩ của mình bị bại lộ.
“Nếu công tước Kiel muốn hãm hại con, ngài ấy đã không động tay tại một ma tháp có mặt Sư phụ rồi.”
Olivia mỉm cười ngọt ngào và khẽ nói.
“Ngài ấy sẽ hành động tại một nơi nào đó riêng tư và bí mật.”
“...”
“Con biết người lo lắng điều gì mỗi khi thấy con. Nhưng công tước Kiel không phải là loại người như vậy.”
Olivia áp hai lòng bàn tay vào nhau và gõ ngón.
“Thực ra, hôm nay không phải là ngày đầu con gặp Công tước Kiel.”
Nghe vậy, Melina bèn cau mày.
‘Hai đứa nó đã từng gặp nhau rồi?’
Cô có nghĩ đến mấy cũng chẳng tìm được bất kỳ mối liên hệ nào giữa hai người.
“Con đã gặp Công tước trong nhiệm vụ gần đây. Tại Euran, nơi giao nhau với Ma Giới. Con đã cứu mạng ngài ấy và sau đó, cả hai đã cùng nhau du hành trong suốt nửa năm.”
“S-Suốt nửa năm?”
“Vâng. Cơ hội để hợp tác cùng hiệp sĩ mạnh nhất Đế Quốc đâu phải lúc nào cũng có đâu. Chúng con từ đó cũng đã trở thành bạn bè. Nếu ngài ấy muốn hãm hại con, vậy tại sao đến bây giờ mới động tay chứ?”
Đây quả là một lập luận hợp lý.
Thế nhưng, Melina không thể lùi bước được. Kể cả nếu Kiel chẳng phải thủ phạm đi nữa, hắn hẳn cũng đã hăm dọa cô.
Bằng không, chẳng lý gì mà hắn lại phá hủy chiếc bàn cả.
“Olivia. Con không biết được lòng dạ bọn chúng chứa đựng thứ gì đâu.”
“Không. Công tước Kiel sẽ không bao giờ hãm hại con. Tuyệt đối không.”
“Trên đời này không có gì là ‘tuyệt đối’ cả…”
“Có đấy ạ.”
Olivia nhếch khóe môi lên.
“Người tuyệt đối sẽ không hãm hại con, thưa Sư phụ.”
Melina chẳng tài nào mà phủ nhận được.
‘Ta…’
Trên đời này chẳng có gì là tuyệt đối. Đó chính là thứ mà cô hiểu ra trên con đường truy tìm Chân Lý.
Chỉ là, Olivia đã chiếm quá nhiều chỗ trong cuộc sống của Melina rồi.
Có lẽ là còn nhiều hơn cả Chân Lý.
Olivia mỉm cười rạng rỡ như muốn nói rằng điều mình nói đã được chứng minh.
“Con nói phải chứ?”
“...”
Trên gương mặt cô là một vẻ tự tin tuyệt đối.
Tự tin rằng bất kể cô có làm chuyện gì, Melina cũng sẽ không cản bước cô.
“Vậy nên là con bất tỉnh không phải do Công tước Kiel đâu.”
Olivia xoa cằm.
“Chỉ là, con cũng chưa biết được nguyên do là gì.”
“Con cho rằng người đang muốn ngăn không cho con gặp công tước Kiel nữa. Con mong là người đừng làm vậy.”
“Olivia. Chuyện đó…”
“Chuyện người lo sợ sẽ không xảy ra đâu. Con chỉ muốn làm bạn với ngài ấy thôi. Con không có cảm xúc nào khác cả.”
Cô đang mất quyền kiểm soát tình hình. Thế nhưng, giây phút cô nhận ra chuyện này cũng đã là quá muộn rồi.
Melina cố phản đối.
“Không được. Con có nói đúng đi nữa, ta cũng sẽ không để cho con đi gặp Kiel.”
“Người thực sự không cho phép sao?”
“...Chính là vậy.”
“Vậy con không gọi người là Sư phụ nữa.”
Olivia đáp trả bằng một lời hăm dọa nhỏ nhoi. Một kiểu hăm dọa thường hay thấy của mấy đứa trẻ lên năm.
Thế nhưng…
“Con sẽ gọi người là Tháp Chủ Kim Tháp.”
Kiểu hăm doạ ấy lại có tác dụng với Melina.
“Nếu người cấm con gặp công tước Kiel, con sẽ rất buồn và khóc hằng đêm. Con cũng sẽ oán giận sâu sắc người đã khiến con trở nên như vậy.”
Olivia đã nắm chắc phần thắng.
“...”
Trông thấy hình ảnh của chính mình phản chiếu trên đôi mắt ấy, Melina chợt nhận ra rằng.
Cô sẽ chẳng đời nào cấm cản được cô bé này làm điều cô muốn.
Dưới ánh hoàng hôn đang phai tàn, căn phòng cũng dần chìm vào bóng tối.
Giữa bóng tối đen ngòm, con ngươi xanh biếc của Olivia tỏa sáng.
“Người sẽ không cản con đâu nhỉ?”
———
[Cưỡng ép chấm dứt manh mối.]
Olivia ngã gục xuống sàn. Máu trào ra từ miệng cô, cứ như rằng nội tạng của cô đã bị đảo lộn khắp nơi vậy.
“Chết tiệt.”
Olivia nhổ ra một ngụm máu.
“Chuyện quan trọng như vậy phải báo ta trước chứ, lũ chó đẻ.”
Cô đã ngất đi giữa chừng, nhưng người mở cửa ấy chắc hẳn là Melina.
Chẳng ai khác ngoài Melina ra có thể mở cánh cửa đó cả.
“Phù…”
Olivia ngước lên nhìn cửa sổ tin nhắn trước mắt mình.
[Cảnh báo!]
-Trong một manh mối, bạn chỉ có thể tương tác với một hồi quy giả cùng lúc.
-Nếu bạn tương tác với hơn một người, kết nối sẽ bị cưỡng chế cắt đứt và bạn sẽ gánh chịu toàn bộ hậu quả.
Cảm ơn vì giờ mới báo nhé, lũ chó đẻ.
Olivia lau đi vệt máu trên miệng mình.
“Khốn thật, mình phải làm chuyện này cả hơn trăm lần nữa lận ư?”
Chỉ mỗi việc chồng chéo ký ức của Kiel thôi cũng đã tốn ngần này thời gian rồi, cả mười lăm người quả là quá thể đi.
Cũng may một điều là.
[Kiel Rothschild]
-Cấp độ: 83
-Chức nghiệp: Kiếm Thánh
-Hảo cảm: -100 (+23)
Chí ít là hảo cảm cũng tăng lên không ít.
‘Cãi nhau vậy mà nó tăng lên cũng không ít ấy chứ.’
Thực ra, chuyện giống như phía Kiel đơn phương nổi giận hơn, cơ mà kệ đi.
Kiel chắc hẳn cũng chẳng phải loại bình thường. Đầu óc hắn phải vặn vẹo cỡ nào mà hảo cảm vẫn tăng lên dù có đổ máu chứ?
‘...Hay là mình tẩn hắn nhỉ?’
Tẩn hắn cũng gây đổ máu đấy.
———
Cô bắt đầu ngày mới như mọi khi. Dạy dỗ các đệ tử tới chiều. Tẩn Glacier nổi loạn và đến tìm Kiel để vào ký ức của hắn.
[Bạn có muốn xem ký ức về tháng 12 Năm Đế Quốc 992 không?]
Kiel đầu tiên hỏi về tình trạng của Olivia sau cái lần cô bất chợt ngất xỉu cách đây 24 ngày.
“...Lần trước cô có sao không?”
“Lần trước đã xảy ra chuyện gì à?”
“Cô đã ngất mà?”
“Thế ư?”
“...”
Olivia nói trông cứ như đó chỉ là chuyện cỏn con. Thấy vậy, Kiel tỏ ra bất mãn nhưng cũng chẳng tra hỏi gì thêm.
“Anh không còn giận nữa.”
“Cô đã bảo tôi rồi. Rằng cứ… để cô yên mà.”
Kiel chẳng thể hiểu nổi lựa chọn của Olivia. Nhưng anh đã quyết sẽ tôn trọng nó hết mức. Anh biết là Olivia cũng phải trằn trọc không ít mới đưa ra được lựa chọn đó.
“...Cô có thích gì không?”
“Thích gì cơ?”
“Thứ cô muốn ăn, nơi cô muốn đi. Có cái nào không?”
Thay vào đó, Kiel đã quyết sẽ biến những ngày cuối đời của Olivia trở nên có ý nghĩa nhất bằng mọi cách có thể.
[Thời gian giới hạn đã kết thúc.]
-Hảo cảm đã tích lũy: (+32)
Một ngày nữa lại trôi qua.
[Bạn có muốn xem ký ức về tháng 1 Năm Đế Quốc 993 không?]
“...Nơi đây là đâu?”
“Một nhà hàng nổi tiếng. Tôi đã phát hiện nó trong lúc ngao du khắp lục địa.”
[Thời gian giới hạn đã kết thúc.]
-Hảo cảm đã tích lũy: (+43)
Thêm một ngày nữa trôi qua.
[Bạn có muốn xem ký ức về tháng 6 Năm Đế Quốc 993 không?]
“Hồi lên ba tôi đã bắt đầu học kiếm thuật.”
“Anh còn nhớ hồi mình còn ba tuổi luôn à?”
“...Cô không nhớ sao?”
Cả hai ngồi cạnh nhau trên bãi biển, cùng nhau tán chuyện phiếm trong hàng giờ liền.
[Thời gian giới hạn đã kết thúc.]
-Hảo cảm đã tích lũy: (+56)
Một ngày nữa.
[Bạn có muốn xem ký ức về tháng 6 Năm Đế Quốc 994 không?]
Giờ đây, một ngày của Olivia đã bằng một năm của Kiel.
“Đã một năm rồi.”
“Với tôi, mới chỉ là một ngày thôi.”
“Thật ư?”
“Chuyện cứ như mới xảy ra hôm qua vậy. Lúc mà anh bốc phét về chuyện học kiếm thuật hồi lên ba.”
“Bốc phét? Cô phũ quá rồi đấy. Chi bằng gọi thế là vẽ chuyện đi.”
Kiel đã trở nên hài hước hơn.
[Thời gian giới hạn đã kết thúc.]
-Hảo cảm đã tích lũy: (+68)
Và rồi.
[Bạn có muốn xem ký ức về tháng 6 Năm Đế Quốc 996 không?]
[Cảnh báo! Đây là ký ức cuối cùng mà bạn có thể truy cập!]
Ký ức cuối cùng đã đến.
