Đầu tôi sắp nổ tung đến nơi rồi.
Aramis liên tục véo bắp chân mình, cố gắng thoát khỏi cơn buồn ngủ dữ dội.
‘...Mình điên mất thôi.’
Thật sự phát điên rồi.
Cậu đang được trải nghiệm lý do tại sao mà giấc ngủ lại được xem là một trong ba nhu cầu cơ bản của con người. Chỉ trong một ngày, chỉ một ngày duy nhất, toàn bộ đệ tử đều đã kiệt quệ.
Tất nhiên, nếu chỉ là thức trắng một đêm thì đã chẳng đến nhường này. Nhưng do cả bọn liên tiếp bị đẩy đến giới hạn và bị ép phải tỉnh dậy nên cơn buồn ngủ ngày một chồng chất.
‘Mình mà ngủ là chết ngay.’
Ngay bên cạnh cậu đây là Ro đang bất tỉnh cùng cái lưỡi thè ra ngoài. Ro, người đã ngất ngay từ hiệp đầu tiên, đến giờ vẫn hề chưa tỉnh lại.
‘Sư phụ Lloyd.’
Hôm nay, cậu đặc biệt nhớ đến Tháp Chủ Bạch Tháp.
Tất nhiên, nếu chỉ xét riêng về chất lượng giảng dạy thì nơi này vượt trội hơn hẳn. Từ chất lượng tài liệu dạy, kỹ năng, cho đến kinh nghiệm của giảng viên...
‘Chết tiệt!’
Tại sao cái Bạch Tháp khốn khiếp kia chẳng có gì đáng khoe cả thế?
Aramis nhắm chặt mắt lại.
Và rồi, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cậu.
“Ngươi ngủ đấy à?”
Nghe vậy, Aramis giật bắn người sang một bên. Đặt tay lên ngực để trấn tĩnh trái tim đang đập loạn xạ của mình, cậu thấy Olivia đang nhìn mình với nụ cười vui vẻ.
“Sao lại giật mình thế? Chẳng lẽ ngươi thật sự đang ngủ?”
“Hoàn toàn không ạ!”
“Thật không?”
“Con thề với trời là không!”
Gì cơ? Một kẻ vô cảm không hiểu được cảm xúc người khác ư?
Chí ít là đã chẳng còn kẻ nào như thế trước mặt Olivia nữa rồi.
Đây là kết quả của hai tuần huấn luyện—không, phải là giáo dục nhân cách mới đúng.
“Aramis.”
“Vâng, sư phụ.”
“Ngươi thấy đám kia không?”
Olivia lạnh lùng chỉ về phía các đệ tử đang nằm bất động trên nền. Nếu chẳng phải do cứ một lúc là cả bọn co giật, hẳn là người khác đã tưởng họ chết rồi.
“Đánh thức chúng dậy.”
“...Vâng.”
Aramis cầm lấy lọ thuốc từ địa ngục rồi bước đến gần các đồng môn.
“A, Aramis...”
“Xin cậu, xin cậu đừng...”
Cả bọn ai nấy đều nhìn cậu với khuôn mặt tuyệt vọng, cố níu kéo lòng thương xót.
Song, Aramis chẳng hề tỏ ra bận tâm gì mà cứ thế nhét thuốc vào miệng bọn họ.
Cậu còn nghe thấy Jayna lẩm bẩm “tên phản bội” nữa, cơ mà cậu cũng chẳng làm gì khác được.
‘Mình cần phải sống.’
Cho đến nay, cậu đã học được một điều, đó chính là càng chịu ít đòn, càng tốt cho cậu.
Tình bạn? Quan tâm? San sẻ?
Những thứ mơ mộng như vậy đều chỉ là rác rưởi, chí ít ở nơi này là vậy.
‘Hehehe, được chia thuốc cho mấy đứa khác uống rồi.’
Aramis cười thầm. Cậu vừa bớt được chỉ tiêu hai chai.
“Ự…”
Tỉnh dậy xong, cả bọn loạng choạng bước đến chỗ Olivia. Trông thấy bọn họ giờ đây chẳng khác gì xác sống, Aramis lần nữa nghĩ rằng mình đã lựa chọn sáng suốt khi chống lại cơn buồn ngủ.
“Các đệ tử thân yêu. Mỗi ngày thế này ta đều phải ra ngoài, vậy mà các ngươi lại chơi đánh bài? Sao ta có thể tin tưởng các ngươi mà bỏ đi đây? Hay là ta phải tăng chỉ tiêu thêm 5 chai mỗi ngày nữa các ngươi mới chịu?”
“Sư phụ!”
“Gì?”
“Con có sáng kiến này.”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Aramis.
“Là gì?”
“Nguyên nhân chúng con đánh bài là do cường độ huấn luyện quá cao, đúng không ạ?”
Olivia hơi nghiêng đầu.
“Vậy ngươi muốn ta giảm bớt à?”
“Tất nhiên là không. Con chỉ đề nghị chúng ta điều chỉnh một chút thôi. Phương pháp học tập này rất tốt, nhưng con nghĩ chuyện này xảy ra là do bọn con thiếu động lực.”
“Các ngươi thiếu động lực?”
Thấy Olivia loay hoay cây trượng của mình, Aramis liền bật dậy và xua tay.
“Không, không phải ạ! Nghĩ lại thì, chúng con có rất nhiều động lực!”
“Vậy vấn đề là gì?”
“Chuyện là, con muốn đề xuất tạo ra một hệ thống mà ai hoàn thành chỉ tiêu trước sẽ được thưởng—chẳng hạn như giảm chỉ tiêu ngày mai đi một. Con nghĩ chuyện này sẽ rất hiệu quả.”
Olivia cau mày.
“Sao vòng vo thế? Nói tóm gọn trong một câu đi.”
“À…”
Jayna đang xem từ này giờ bỗng cất giọng thờ ơ.
“Cậu ta là muốn ai xong sớm thì được nghỉ vào hôm sau ấy ạ.”
“À thế à?”
“Jayna! Tôi không có nói thế!”
“Có đấy! Cậu lúc nào chẳng nghĩ đến chuyện xong sớm rồi lười biếng chứ!”
Olivia mỉm cười trước cảnh cả bọn buông lời hay ý đẹp với nhau.
‘Hừm, mình chắc là đã chọn chúng dựa trên tính cách mà nhi?’
Xem ra đã có chuyện xảy ra giữa bọn họ trong mấy ngày qua.
“Vậy là tất cả đều đồng ý với đề xuất của Aramis?”
“Không.”
“Ngươi nghe chưa? Đề xuất của ngươi bị bác bỏ theo số đông rồi.”
Tuy nói vậy thôi, chứ cô cũng biết rằng động lực là yếu tố thiết yếu trong tập luyện. Cô cũng chẳng điên mà đánh người khác mỗi ngày được.
“Ta đối xử công bằng với tất cả đệ tử. Thế nên ta sẽ áp dụng phiên bản sửa đổi của đề xuất của Aramis.”
Đệ tử đều đồng loạt mở to mắt.
Cũng tức là...
“Kẻ chậm nhất mỗi ngày sẽ bị giao thêm nhiệm vụ. Thế nào? Thấy có động lực chưa?”
“Ờ...”
“Nếu không thích, vậy chúng ta sẽ quay lại cách cũ. Sao?”
“Chúng con sẽ giữ cách cũ ạ!”
“Thật ra, con vẫn luôn thích phương pháp huấn luyện của Sư phụ mà?”
Olivia gật đầu hài lòng.
“Tốt, tốt. Ta ra ngoài một lát, cứ tiếp tục luyện tập đi.”
Bỏ lại tiếng thở dài của các đệ tử, Olivia bước ra ngoài.
Đã đến lúc đánh thức Kiel khỏi giấc ngủ băng giá rồi.
———
Kiel không chỉ cứ thế mà chỉ chờ Olivia. Anh không có ý định lãng phí khoảng thời gian còn lại.
Việc đầu tiên anh làm khi vào thủ đô là đến Kim Tháp.
“Cuộc họp vừa kết thúc, nên ngài ấy sẽ đến sớm thôi.”
“Tôi hiểu rồi.”
Kiel gật đầu. Người phục vụ cúi chào, rồi đóng cửa rời đi.
Không lâu sau, cánh cửa phòng tiếp khách bật mở.
Đôi mắt ánh kim sắc bén lập tức quét qua người Kiel.
“Ồ, xem ai kìa. Chẳng phải là Công tước Kiel đây sao?”
“Phải. Tôi đến vì có chuyện muốn hỏi—”
“À, để ta sắp xếp lại đống tài liệu này đã.”
Melina vung tay trong không trung. Theo cử chỉ của cô, các tập tài liệu nằm rải rác khắp nơi liền bay về đúng vị trí của chúng.
“Xong rồi. Giờ ngươi hãy hỏi đi.”
“Chuyện bản ngã của một pháp sư bị tách ra có liệu khả năng không?”
“...Câu hỏi thẳng thắn thật đấy.”
“Xin thứ lỗi. Chuyện này liên quan đến một người quen.”
“Hừm...”
Thấy được đây không phải là chuyện nhỏ, Melina chỉnh lại tư thế ngồi.
“Cả cuộc đời này, ta cũng chưa từng thấy ngươi kích động như vậy. Ngay cả khi cha ngươi lên đường chinh phạt phương Nam hồi nhỏ, ngươi cũng chẳng nói lấy một lời. Chẳng lẽ giờ ngươi đã có người yêu rồi?”
“Bỏ qua mấy lời dư thừa và trả lời câu hỏi của tôi đi, Tháp Chủ Kim Tháp.”
“...Cần gì mà căng thế.”
Kiel không ưa thái độ hời hợt của Melina.
‘Cô mà biết chuyện này là của cô đệ tử thân yêu của cô thì có cư xử như thế không chứ?’
Nhưng Kiel chọn im lặng. Anh có thể dễ dàng đoán được phản ứng của người phụ nữ trước mặt sẽ ra sao nếu biết được sự thật.
Tuy chỉ trông như mới ngoài 20, nhưng Melina đã sống lâu hơn Kiel rất nhiều.
Năm nay hẳn là đã tròn 200 năm. Và Kiel biết, sống quá lâu chưa hẳn là một điều tốt.
“Nếu chỉ là câu trả lời thôi thì là có. Nhưng chúng xảy ra cực kỳ hiếm và ngay cả ta cũng chỉ chứng kiến hai lần trong đời.”
“...Nguyên nhân khiến bản ngã bị phân tách là gì?”
“Đó là hiện tượng xảy ra khi một người thực hiện nhiều phép tính trong khoảng thời gian quá lâu.”
Thấy chẳng nhận được hồi đáp, Melina bèn cau mày. Cô bực mình vì phải giải thích thêm.
Tách.
Melina búng tay và một mô hình bộ não hiện ra giữa không trung. Cô giơ tay lên, rồi bộ não liền bị tách ra làm đôi.
“Khi pháp sư đạt đến một trình độ nhất định, họ chia não mình thành nhiều phần như thế này. Điều này giúp việc thực hiện nhiều phép tính dễ dàng hơn, vì nó làm tăng số thực thể xử lý phép thuật.”
Bốn nguyên tố lập lòe quanh đầu ngón tay Melina rồi biến mất.
“Tất nhiên, việc chia não thành nhiều phần đồng nghĩa với việc chia tách bản ngã.”
Melina lục ngăn kéo và lấy ra một chiếc hộp sọ của Eldritch, thứ mà một Chủ Tháp không nên có. Và rồi, cô gõ nhẹ lên đó.
“Thế nhưng, sau một thời gian ‘rất dài’... Mọi chuyện lại khác.”
Cùng tiếng rắc, chiếc đầu lâu nứt ra.
“Thời gian trôi đi, tâm trí phàm nhân suy yếu nhanh chóng. Giới hạn thường là một ngàn năm. Đến lúc ấy, chín mươi chín trong một trăm đều sẽ suy thoái tâm trí mà chết đi. Hầu hết sinh vật Eldritch đều gặp phải kết cục này, cũng như các High Elf từ chối hòa làm một với Cây Thế Giới. Có điều...”
Melina ấn mạnh và hộp sọ tan thành cát bụi.
“Rất hiếm khi, một người có thể sống sót bằng cách đánh thức một phần não của mình thành một bản ngã khác.”
“...Chuyện đó giúp họ sống sót bằng cách nào?”
“Đơn giản thôi. Nếu thay đổi luân phiên giữa hai bản ngã, tốc độ suy thoái sẽ giảm đi một nửa. Cũng tức là, tuổi thọ của họ sẽ được tăng gấp đôi.”
Tuy là cô nói nghe có vẻ tích cực, ấy nhưng gương mặt Melina lại chẳng mấy vui vẻ.
“Tôi nghe bảo người ta biến thành một con người khác mỗi khi uống rượu. Vậy đó có phải là một bản ngã khác không—”
“Hoàn toàn không.”
“...Kệ đi.”
Melina hắng giọng.
“Chia tách bản ngã là một hành động điên rồ. Vì rốt cuộc, ngươi sẽ chẳng còn nhớ được đâu mới là chính mình ban đầu.”
“...”
Một tia lo lắng thoáng vụt qua trong mắt Kiel.
‘...Vậy mà hắn ta vẫn bảo chỉ là người quen thôi ư?’
Mà, cô cũng chẳng thể mò thêm được chuyện này nếu anh từ chối.
“Người yêu của ngươi có phải là Elf không?”
“Không.”
“Vậy chẳng cần lo lắng gì hết. Miễn là con người, chuyện này hoàn toàn là hoang đường. Ngươi cứ bảo người quen của mình yên tâm mà an giác.”
Melina liếc ra ngoài cửa sổ. Vầng sáng cuối cùng của mặt trời đang phai dần. Nếu không đuổi được anh đi, cô sẽ phải làm việc cả ngày mất.
“Kiel.”
Kiel giật mình.
“...Thật sự là không thể với con người sao?”
“Phải.”
“Không có khả năng nào hết sao?”
“Nghe đây, nhóc đen.”
Melina đổi giọng, nói.
“Chỉ mới 200 tuổi thôi mà ta đã đều thấy mỗi ngày thật tẻ nhạt rồi. Mỗi sáng thức dậy, ta đều cảm thấy như tâm trí mình đang dần cạn kiệt. Vậy mà giờ ngươi bảo là 1000 năm ư? Trong thân xác một con người?”
Melina khịt mũi.
“Chuyện đó hoàn toàn là hoang đường. Ngươi nghĩ tự dưng mà loài rồng đi ngủ đông ư? Ngay cả với trí óc của loài rồng, mật độ của một ngàn năm cũng khó mà chịu nổi.”
“...”
Thấy Kiel im lặng mồi hồi lâu, Melina tặc lưỡi trong lòng.
‘Cứ cái đà này, hắn sẽ ngồi đây cả ngày mất.’
Melina vỗ tay.
“Cũng đã đến lúc ngươi phải đi rồi, Công tước Kiel.”
Chẳng mấy chốc mà một luồng sáng rực rỡ đã bao phủ Kiel. Trông thấy anh biến mất mà không kháng cự, Melina tặc lưỡi.
“Chậc.”
Cái tên này chắc chắn sẽ không chịu từ bỏ dễ dàng đến vậy.
Bíp.
[Thưa Tháp Chủ, ngài cho gọi?]
“Từ ngày mai, nếu Công tước Kiel có đến thì cứ nói là ta không có ở đây.”
[...Vâng? À, tôi đã rõ.]
Kiel đã không thể gặp Melina.
Trong suốt mười ngày liền.
