Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel - Chương 31: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (5)

“Tại sao?”

Chẳng thể kìm nén cảm xúc đang cuộn trào trong mình, Kiel run rẩy cất tiếng hỏi.

“Có cách nào để cả hai cùng sống sót không? Chẳng lẽ cô phải tự hy sinh bản thân mình mới thấy vừa lòng sao?”

Olivia im lặng nhìn Kiel một lúc rồi đáp lời.

“Hình như anh hiểu lầm rồi. Đây chẳng phải hy sinh gì hết.”

“...Vậy nó là gì?”

“Chuyện này giống như đùn đẩy gánh nặng sang cho người khác hơn.”

Olivia chân thành nói.

Nếu cô vẫn tiếp tục ở trong ký ức, cô sẽ đành phải cắn răng mà tiếp tục tuyến đường Diệt Vong.

‘Mình có điên không mà trải qua chuyện đó một lần nữa?’

Giết một hai người thì cô còn dễ dàng làm được. Tâm trí của một đại pháp sư sẽ chẳng tan vỡ chỉ vì chuyện ấy.

Một trăm? Một ngàn? Một vạn? Có lẽ cô vẫn có thể bình tĩnh giữa chiến trường nơi hàng vạn sinh mạng bị cướp đi.

Thế nhưng, con số trong tuyến đường Diệt Vong không chỉ dừng tại đó.

Hàng chục triệu, hàng trăm triệu, có khi còn hơn cả thế.

Và không chỉ giết không thôi.

Gom những người đã phải chạy khỏi quê nhà mình lại dưới cái mác bảo vệ, và rồi sau đó quét sạch tất cả bọn họ không chừa một ai.

Cô phải lặp lại quá trình vô nhân tính này hàng chục lần.

Tiếng kêu oai oán của những người bị phản bội chân thực đến mức xuyên qua màn hình và chạm tới cô.

Tất nhiên, nếu phần thưởng của tuyến đường Diệt Vong là được về nhà, có khi cô còn cắn răng mà thử thêm lần nữa.

Nhưng đây là bên trong ký ức. Thực hiện chuyện động trời đó cũng chỉ là phí công vô ích.

Chưa kể là cô cũng chẳng đủ khả năng.

Kiel khẽ nói.

“...Mạng sống không phải là thứ cô có thể đẩy sang cho người khác.”

Anh nói đúng.

Cũng như người ta chỉ nói hiến tặng nội tạng, chứ chẳng ai nói đùn đẩy nội tạng cả.

Ai trên đời này lại bảo thế là đùn đẩy gánh nặng chứ?

Chỉ là ít nhất, với Olivia thì không như vậy.

“Vậy tôi hẳn là ngoại lệ rồi. Vì tôi thực sự đang cố đùn đẩy nó.”

“...”

Kiel thở dài nặng trĩu.

‘Thật đấy à…’

Chỉ khi lặp đi lặp lại câu này nhiều lần, anh mới không còn bực bội nữa.

“Olivia. Tôi có thể cung cấp cho cô mọi thứ cô cần. Chỉ cần Bệ hạ chấp nhận, tôi còn có thể đưa cô vào Kho Lưu Trữ Hoàng Gia. Nếu cô muốn, tôi cũng có thể tìm Tháp Chủ Kim Tháp, sư phụ cô để giúp đỡ và tìm ra giải pháp sớm nhất có thể…”

“Kiel.”

Olivia ngắt lời anh.

“Tôi thực lòng rất biết ơn, nhưng tôi không cần giúp đỡ. Đây là chuyện riêng của tôi.”

Olivia chân thành nói.

‘Không giúp tôi là đã giúp tôi rồi đấy!’

Chỉ là cô chẳng thể nói ra điều điên khùng này được.

Thực ra, Kiel nhiệt tình giúp đỡ vậy là một dấu hiệu tốt. Chuyện này cũng tức là mức hảo cảm của anh đã tăng lên không ít.

Cơ mà…

[Thời gian còn lại: 2 phút 16 giây]

Giờ là lúc để vạch ra ranh giới.

Nếu cô nhờ giúp và Kiel thật sự phát hiện ra cách để cứu lấy “một bản ngã tách biệt”, mọi chuyện sẽ trở nên cực kỳ rối rắm.

Do là vốn dĩ đã chẳng có cái bản ngã tách biệt nào hết rồi.

Cô chỉ là tạm thời đi vào ký ức mà thôi.

Vậy nên…

“Cứ để tôi yên đi.”

“...Để cô yên?”

“Chuyện rồi cũng đâu vào đó thôi.”

“Đâu vào đó? Cô vừa bảo đâu vào đó à?”

Kiel tỏ ra không tin. Thế rồi, cảm xúc ấy liền chuyển sang tức giận.

Chẳng thể kìm chế được bản thân nữa, Kiel bùng phát.

Rầm! Rầm! Rầm!

Kiel đấm mạnh xuống bàn. Cứ mỗi cú đấm, mảnh gỗ lại đâm sâu vào tay anh hơn. Máu từ đó cũng dần chảy ra.

Kiel nhìn Olivia với ánh mắt đỏ ngầu.

Bầu không khí quanh phòng bỗng trở nên nặng nề.

“...”

Kiel lên tiếng.

“Cô sẽ biến mất, vậy mà cô gọi đó là giải pháp ư?”

Olivia thầm muốn đồng tình.

Chỉ là cô không thể.

Do Kiel trước mắt cô quá áp đảo.

“Sáu tháng trước, cô đã cứu mạng tôi. Khi ấy, tôi đã lập một lời thề. Nếu mạng sống của cô gặp nguy hiểm, tôi sẽ cứu lấy cô bằng mọi giá. Vậy mà giờ đây, cô lại bảo tôi phải đứng xem cô chết?”

Kiel nắm chặt cả hai nắm đấm đang run rẩy.

“Đây thực sự là điều cô muốn sao?”

Một cơn lặng im bao trùm tất cả.

Olivia khẽ gật đầu.

“...”

Trước hồi đáp của Olivia, Kiel cứ mấp máy môi như chẳng nói nên lời. Anh lần lượt chạm vào trán, mắt, miệng mình.

Hoài nghi, than thở, và tuyệt vọng.

Và rồi, anh lần nữa hỏi một cách chậm rãi bằng giọng điệu như trái tim đã bị bóp nghẹt.

“...Đây thực sự là điều cô muốn sao?”

“Phải.”

“...Thật? Cô chắc không?”

Kiel cứ hỏi liên tiếp.

Thế nhưng, câu trả lời của cô vẫn không thay đổi.

“Tôi chắc.”

Kiel ngã gục xuống ghế cùng vẻ mặt u sầu. Olivia chứng kiến cảnh tượng đó. Và rồi, một cửa sổ tin nhắn hiện ra trước mắt cô.

[Thời gian còn lại: 45 giây]

Đã đến lúc kết thúc chuyện này rồi. Nếu cô kết thúc mơ hồ thế này, chẳng biết lần sau sẽ xảy ra chuyện gì nữa…

Ầm ầm ầm.

Cánh cửa đã được khoá bằng ma pháp bỗng phát ra tiếng lạch cạch. Xem ra có người đang cưỡng ép mở khoá.

‘Ai thế nhỉ?’

Olivia cau mày. Theo như cô biết, hiện tại phải không có ai phá được phép khoá gấp bảy lần của cô mới phải…

Chờ đã.

Đây là Kim Tháp mà nhỉ?

Ngay giây phút đó.

Một cơn đau tựa như bị nổ tung đầu ập tới cô. Cơn đau ấy khủng khiếp đến mức cô phải ôm chặt đầu mình.

[Cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo!]

[Bạn chỉ có thể tương tác với MỘT hồi quy giả trong manh mối!]

[Thời hạn truy cập của bạn sẽ bị cưỡng ép chấm dứt!]

‘Chuyện quái quỷ gì vậy…’

Dòng suy nghĩ của Olivia chấm dứt ngay đây. Ngay khi vừa hiểu được dòng tin nhắn, tiềm thức của cô đã bị chuyển đi.

Và rồi, cơ thể của Olivia từ từ ngã xuống đất.

———

Keng!

Các pháp sư ném dụng cụ búa lua xua khắp nơi.

Bất kể họ có dùng phép đến mấy, cánh cửa vẫn chẳng hề xi nhê chút nào.

“Chuyện này xem ra là không được rồi.”

“Chúng ta không dùng phép phá phong ấn được à?”

“Chẳng đơn giản đến thế đâu. Công thức này cực kỳ phức tạp.”

Các pháp sư đang tụm lại tặc lưỡi.

Thế rồi.

“Tháp Chủ đang tới!”

Hàng lang ồn ào bỗng chốc trở nên yên ắng. Các pháp sư tản ra như lũ khi Melina xuất hiện.

Melina đi xuống để kiểm tra cơn náo loạn bèn tặc lưỡi. Cảnh tượng các pháp sư nằm la liệt trên nền nhà cùng mồ hôi nhễ nhại quả thực rất khó coi.

“Chậc. Búa, xà beng, rìu… Người ngoài nhìn vô còn tưởng các ngươi là lũ đầu trộm đuôi cướp nào đấy. Chuyện gì mà rùm beng hết lên cả thế?”

Melina ra hiệu cho lão thư ký đang cầm búa giải thích.

“Công tước Kiel đã kéo Olivia vào căn phòng khóa kín.”

“Ta còn tưởng chuyện gì… Khoan, cái gì cơ?”

“Hắn ta đang cố thủ trong phòng thí nghiệm.”

“Cái lũ đần này! Phải gọi ta sớm hơn chứ!”

Melina bước nhanh đến phòng Olivia và đập cửa.

“Kiel! Ngươi mà không mau mở cửa thì hôm nay sẽ là ngày cuối cùng gia tộc ngươi được hít khí trời!”

“Hình như là cánh cửa đã được yểm phép cách âm.”

“C-Cách âm? Lia nhà ta cũng góp tay trong chuyện này ư?”

Melina cắn môi.

‘Không, không được là hắn! Không được là cái tên Kiel đó!’

Kiel trong đầu Melina đã bị giáng xuống thành “cái tên đó”.

Cấp độ của phép khoá này cũng không hề thấp. Chẳng phải ba, cũng chẳng phải bốn, mà là tận bảy. Đây là một phép cao cấp đến độ hầu hết các trưởng lão đều phải bó tay.

Ít nhất cũng phải là chủ của các tầng tháp trên mới phá được.

‘Olivia nhà mình đã lớn quá rồi… Không, đó không phải là vấn đề.’

“Hai đứa nó trong đó bao lâu rồi?”

“Cũng được khoảng ba mươi phút rồi.”

“B-Ba mươi phút? Cái tên khốn múa kiếm đó! Ta đã tỏ ra tôn trọng địa vị công tước của hắn, vậy mà hắn dám động tay vào Lia của chúng ta?”

Nguồn mana ánh kim bắt đầu dao động xung quanh Melina. Cảm nhận được sát ý của cô, các pháp sư dần dần lùi lại.

“Lùi lại!”

“Dựng kết giới mau!”

Một quả cầu nhỏ tựa như hố đen bỗng xuất hiện trên tay Melina. Và rồi, không khí xung quanh bắt đầu bị hút vào đó.

Ầm ầm ầm.

Một kỹ năng nuốt chửng ma pháp.

Cùng tiếng xích gãy liên tiếp, cánh cửa phòng thí nghiệm hóa thành tro bụi theo.

Rầm!

“Kiel! Ngươi nghĩ gì mà…”

Melina xông qua cánh cửa và vào phòng.

Và cô đã chứng kiến cảnh tượng ấy.

Olivia ngã xuống như một con diều bị đứt dây. Đồng tử của cô trở nên vô hồn và đen ngòm. Môi cô tái nhợt không khác gì xác chết.

Cứ như thể, cô đã mất đi linh hồn vậy.

Thứ cuối cùng Melina thấy chính là Kiel đang đứng cạnh chiếc bàn tan nát, tay chảy máu và nhìn chằm chằm vào Olivia.

“KIEL!”

Một tiếng gầm thốt ra từ miệng Melina.

Cơn thịnh nộ của cô bóp méo không gian xung quanh. Trần nhà đảo lộn, và các bức tường dần tan thành từng mảnh.

Xẹt! Xẹt! Xẹt!

Các ngọn gió tựa như lưỡi kiếm chém đứt mọi thứ trên đường đi của chúng.

Song, chúng lại không chạm tới được Kiel.

Melina dừng tay khi nhận ra Kiel không có ý định né tránh.

“Ngươi…!”

Một tiếng nghiến răng phát ra từ miệng Melina. Cô trừng trừng nhìn Kiel một hồi lâu và cố kìm nén cơn thịnh nộ của mình.

“T-Tôi không làm gì hết…”

“Câm miệng!”

Melina giang đôi tay run rẩy của mình ra để ôm Olivia.

“Ta không muốn nghe ngươi biện minh.”

Melina nhẹ nhàng bế Olivia lên. Thế nhưng, thứ cô cảm nhận được chẳng phải hơi ấm gì mà chỉ là một cái lạnh tựa như băng.

“Cút mau.”

“Melina…”

“Công tước Kiel!”

Toàn thân Melina run lên vì giận dữ.

“Cút mau. Trước khi ta giết ngươi.”