Nhiệm vụ xuất hiện cũng tức là ta có thể thực hiện nó dù đang trong ký ức.
‘Vậy ít nhất mình cũng đủ tiêu chí…’
Chuyện quan trọng là việc tăng hảo cảm nên được xử lý như thế nào.
‘Mình hay mình của lần chơi Diệt Vong đây?’
Olivia ngồi trên ghế và rơi vào trầm tư.
Tiếng bước chân ồn ào, tiếng hét cấp bách của các học viên đang vội chạy vào lớp—tất cả đều biến khỏi tâm trí của Olivia.
Cô đã tách biệt hoàn toàn khỏi chính bản thân mình.
Trong thế giới nội tâm yên ắng, Olivia nghĩ.
Vào lần đầu cô bước vào ký ức của Kiel, cửa sổ trạng thái của hắn trông rất khác so với hiện tại.
[Kiel Rothschild]
-Cấp độ: 88
-Chức nghiệp: Kiếm Thánh
-Hảo cảm: 50
-Danh hiệu: Sát Long Nhân, Kiếm Khách Lang Thang.
Ngày ấy, Kiel chẳng thể phân biệt được giữa Olivia từ lần chơi Diệt Vong và chính cô.
Và giờ đây.
[Kiel Rothschild]
-Cấp độ: 93
-Chức Nghiệp: Kiếm Thánh
-Hảo cảm: 63 (+68)
-Danh hiệu: Sát Long Nhân, Công Tước, Kiếm Khách Lang Thang
Hiện đang là năm 996.
Hảo cảm của Kiel đã bị chia ra làm hai. Vậy cũng tức là Kiel xem cả hai Olivia là hai người riêng biệt.
‘Vậy nếu mình hoàn thành nhiệm vụ này, 20 hảo cảm ấy hẳn sẽ thuộc về mình.’
Bởi vì Kiel coi cả hai là hai con người khác nhau.
Vậy thì hảo cảm sẽ tăng lên 88. Ấy chỉ là tính hảo cảm được thưởng từ nhiệm vụ mà thôi. Nếu cô chỉ tập trung vào nâng điểm hảo cảm trong hôm nay và ngày mai, hẳn nó sẽ tăng lên được 90.
Khi ấy, Kiel sẽ không còn là trở ngại nữa.
[(+68) hảo cảm sẽ được áp dụng vào năm 996.]
Tất nhiên là cô sẽ phải đóng băng và rã đông Kiel liên tục cho đến năm 996.
[Đánh bại Quỷ Dữ - Ẩn]
-Mô tả: Bọn cuồng tín đã thành công triệu hồi con quỷ. Hãy đánh bại nó.
-Phần thưởng: Tăng 20 hảo cảm của một thành viên trong nhóm tham gia diệt quỷ.
Mà thôi, kết luận chính là cô nên nhận nhiệm vụ này, cơ mà…
‘...Sao mình cảm thấy bất an thế này?’
Cô cảm thấy như mình đã bỏ lỡ gì đó.
“...”
Chỉ là có nghĩ đến mấy, cô cũng chẳng biết được mình bỏ sót thứ gì.
Olivia khẽ thở dài và rời khỏi tâm thức của mình.
Dù sao chiều mai con quỷ mới được triệu hồi. Cô vẫn còn thời gian để nghĩ cho tới lúc đó.
Cô cũng đã biết thông tin cá nhân của tất cả bọn cuồng tín đã xâm nhập vào học viện rồi.
“Có chuyện gì bất ổn à?”
Thay vì trả lời, Olivia lắc đầu. Thấy vậy, Kiel bèn mỉm cười.
“...Sao anh lại cười?”
“Tôi chỉ thấy thú vị thôi.”
“Hả?”
“Điểm khác biệt giữa tính cách của cô hiện tại và cô ngày thường. Mọi khi, cô sẽ chẳng thèm lo mấy chuyện thế này đâu. Cô chưa bao giờ do dự khi đưa ra lựa chọn cả. So với khi ấy, bây giờ cô trông con người hơn nhiều.”
“Hiển nhiên rồi…”
Khoan.
Olivia bèn chớp mắt.
Do dự?
Tất nhiên, Olivia Diệt Vong sẽ không do dự. Do đó chính là lần chơi hay nhất của cô, chúng chứa đựng tinh hoa được đúc kết từ kinh nghiệm hàng ngàn lần chơi Lactea của cô.
Cách thăng cấp nhanh chóng, cách dễ dàng nâng điểm hảo cảm của 15 NPC chính lên 90.
Olivia của lần chơi Diệt Vong căn bản là toàn tri.
Thế nhưng…
‘Sao hảo cảm lại thấp thế này?’
Hảo cảm của Kiel với Olivia Diệt Vong là 63. Bất ngờ là chúng còn thấp hơn 5 so với của cô.
Vậy cũng tức là bốn năm kể từ năm 992, cô chỉ tăng được có 11.
‘...Trông vậy có hợp lý không chứ?’
Bất kể cô có nghĩ đến mấy cũng là không.
Olivia chợt quay sang.
“Kiel. Dạo gần đây ‘tôi’ có còn cho anh bánh sandwich không?”
“Hừm… Không. Giờ nói mới thấy, cả năm nay cô chưa tặng tôi đồ ăn rồi.”
“Không sao? Vậy còn đá mài? Hay sửa trang bị giúp?”
“Cũng không nốt.”
“Hừm…”
Có chuyện gì đó vô cùng tệ đã xảy ra. Chẳng lẽ hiệu ứng lăn cầu tuyết trong ký ức đã làm tới mức đó ư?
‘Không, kể cả vậy, 63 vẫn còn là quá ít.’
Nhưng chuyện cô đã bỏ bê nâng hảo cảm với Kiel cũng chẳng hợp lý nốt, dù gì Olivia Diệt Vong cũng chính là người đã mang Kiel đến đây mà.
‘Cô ấy chắc hẳn sẽ không bỏ lỡ cơ hội này, chắc hẳn cô ấy đang tính kiếm 20 điểm ở đây.’
…Liệu mình lấy thứ này có được không?
Nếu cô lấy nhiệm vụ này, Olivia Diệt Vong sẽ không thể nâng hảo cảm với Kiel lên 90 được. Trong cả game cũng chỉ có vài nhiệm vụ kiếm được nhiều hảo cảm như này thôi.
‘Và cô ấy hẳn cũng đã dùng với các NPC khác rồi, hoặc dự định vậy.’
Nếu là vậy, hảo cảm của Kiel sẽ cùng lắm là quanh quẩn ở mức 80.
Và điểm khác biệt giữa 80 và 90 chỉ có một.
‘Do dự khi tấn công.’
Hảo cảm 90 sẽ phá vỡ tinh thần của một hiệp sĩ.
Tất nhiên, nó cũng chỉ là khác biệt một giây thôi. Nhưng trong trận chiến giữa các cường giả, một giây chẳng hề ít ỏi gì.
Vậy thì là vấn đề chỗ nào?
‘Bởi vì mình không biết ký ức cuối cùng của Kiel sẽ bị thay đổi ra sao do chuyện này.’
Đây là bên trong ký ức của Kiel. Tuy cô chỉ có thể đồng hành cùng hắn cho đến Năm Đế Quốc 996, nhưng Kiel sẽ sống đến năm 998 cùng ký ức về giây phút này và sẽ đối đầu với Olivia đang mở màn cho cuộc diệt vong.
Một Kiel rút kiếm không do dự sẽ nhớ mình đã chiến đấu lâu hơn. Hắn sẽ nhớ mình đã câu được nhiều thời gian hơn cho người khác sơ tán.
Và hắn sẽ nhớ mình chết khác so với hiện tại.
Kiel nguyên gốc đã bị đóng băng mà chết. Hắn đã chết mà chẳng cảm nhận được đau đớn gì. “Thanh Đao Của Erna” được tạo ra nhằm mục đích ấy.
Ấy chính là hành động nhân từ cuối cùng của Olivia.
Thế nhưng nếu Kiel trở nên không do dự, nếu thanh kiếm của hắn sắc bén hơn và đe dọa tới mạng sống của cô.
Chắc hẳn Kiel sẽ chết một cách tàn bạo và đau đớn hơn.
Và hắn sẽ hồi quy cùng nỗi uất hận khôn xiết.
Olivia bèn tặc lưỡi.
Cô cần phải xem xét xem đây là độc hay mật.
Theo kinh nghiệm của cô, mấy chuyện này thường hay là độc.
Một chất độc cực kỳ nguy hiểm.
———
Chọc, chọc.
“...”
Kiel nhìn Olivia với vẻ lạ lùng, cô cứ chỉ đẩy đồ ăn qua lại mà không thèm làm gì.
Chẳng thể có chuyện do đồ ăn dở được. Miếng bít tết này còn khiến Kiel, một người sành ăn hài lòng cơ mà.
“Cô không đói à?”
“...Không, tôi chỉ đang nghĩ thôi.”
“Nghĩ gì cơ?”
“Nghĩ có nên ăn hay không.”
“...Vậy cứ ăn đi.”
Olivia bèn lắc đầu.
“Tôi sợ là nó có độc.”
“...”
Kiel nghe vậy bèn cười bất lực.
Làm như có chuyện đầu bếp của học viện điên mà đầu độc đồ ăn của một đại pháp sư. Kể cả vậy đi nữa, độc cũng chẳng có tác dụng với một người tầm cỡ như Olivia.
Cô có thể dễ dàng đẩy độc tố ra bằng mana của mình.
Olivia hẳn cũng biết điều đó.
Vậy.
‘...Chắc là cô ấy không nói đến kiểu đầu độc đó.’
Chỉ có một thứ trên đời này có thể ảnh hướng tới người đã đạt tới cảnh giới giác ngộ.
Quỷ trái tim.
Một căn bệnh tâm, một loại cực độc ăn mòn tinh thần.
Kiel khẽ nói.
“Cô nói cho tôi về loại độc đó được không?”
“Sao, anh định cho tôi lời khuyên à?”
“Nếu được.”
“...”
Olivia không nói lời nào mà nhìn sang Kiel. Xem ra cô đang không biết phải giải thích ra sao.
“...Đây chỉ là ví dụ thôi.”
“Được. Tôi hiểu mà.”
“Nghe đây. Tôi đang đứng trước một ngã ba rất quan trọng. Một bên sẽ cho tôi lợi ích to lớn.”
“Lợi ích to lớn?”
“Phải. Rất lớn. Nếu phải tả thì giống như mở ra một cơ hội mới vậy? Cuộc sống trở nên dễ dàng hơn, khó khăn được giảm bớt… đại loại vậy.”
Một khoảng dừng.
“...Mở ra một cơ hội mới?”
“Không, ẩn dụ thôi. Chỉ là phép ẩn dụ thôi.”
Olivia hơi ngoảnh đi.
“Chỉ là nếu tôi chọn làm vậy, sẽ có người bị thương. Tỉ lệ rất cao—không, gần như chắc chắn là vậy. Và… kết quả của lựa chọn ấy sẽ xoay chuyển theo cách mà tôi chẳng dự đoán được… rồi một ngày nào đó, nó sẽ quay lại bóp cổ tôi.”
“Vậy sao?”
Kiel đặt đồ dùng ăn xuống và im lặng nhìn sang Olivia.
“Và lựa chọn còn lại là từ bỏ lợi ích ấy.”
“...Chuyện gì sẽ xảy ra?”
“Hừm.”
Olivia kêu rên.
“Chẳng có gì hết.”
“Chẳng có gì?”
“Phải, chẳng có gì. Thế giới vẫn sẽ trôi chảy như tôi và anh biết. Chẳng có thăng cũng chẳng có trầm. Chỉ có yên ả.”
“...”
Kiel nhìn Olivia.
Anh không tài nào đọc được biểu cảm của cô. Chẳng phải vì cô đang che giấu chúng.
Mà là vì có quá nhiều cảm xúc xuất hiện cùng lúc.
Do dự, đau buồn, hối tiếc, ghê tởm…
Tất cả mọi loại cảm xúc cay đắng đều có.
“Thực ra, lựa chọn thứ hai an toàn hơn phải không?”
“...”
“Này. Anh bảo mình sẽ cho lời khuyên mà.”
Kiel khó lắm mới mở được miệng mình.
Trong mắt người thứ ba chẳng có chút thông tin nào, chuyện này thật bình thường.
Chỉ là một câu chuyện bình thường mà ta đúng hay sao khi hy sinh người khác cho lợi ích của mình.
Chỉ là nếu người nói ra là Olivia lại khác.
‘...Lời khuyên?’
Nếu anh đồng tình với cô, vậy chẳng khác nào bảo cô chết.
‘Một người như mình?’
Nếu anh không đồng tình với cô, vậy chẳng khác nào bảo cô sống mà nguyền rủa chính bản thân mình mãi mãi.
Kiel thở dài.
Ngay từ đầu, Olivia đã chẳng tìm kiếm lời khuyên rồi.
Do đã chứng kiến quyết tâm kiên định của cô nhiều lần nên anh hiểu.
Olivia chỉ muốn được khẳng định.
“...Phải.”
Kiel nhăn mặt lại.
Kể cả anh cũng chẳng biết được mình đang khóc hay cười.
“Cô… cô…”
Chất độc mà cô mang theo bên mình thật quá…
“Cô nói phải.”
Đau đớn.
