Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 33: Ký Ức Cuối Cùng (2)

Mở mắt ra lần nữa, một cảnh tượng khá quen thuộc đã hiện ra trước mắt tôi.

Các tòa nhà cổ đại.

Các học viên đang đi bộ xung quanh trong bộ đồng phục gọn gàng.

[Thời gian còn lại: 42 giờ 00 phút 00 giây]

Chỗ này là Học Viên Đế Quốc.

———

“...Ngài bảo đây chỉ là chuyến ghé thăm thông thường thôi sao?”

Hiệu trưởng của học Học Viện Đế Quốc, Manuel tỏ ra hoang mang trước vị khách đang ngồi đối diện mình.

Kiếm Thánh Kiel.

Ngồi chễm chệ trên trên ghế, gã hiệp sĩ mạnh nhất Đế Quốc gật đầu.

Và chẳng phải chỉ có mình Kiel không thôi. Ngồi cạnh anh chính là Olivia, Đại Pháp Sư thứ ba của Đế Quốc.

Kể từ lúc còn là học sinh, khả năng ứng dụng ma pháp tuyệt đỉnh của cô cũng đã vượt trội hơn nhiều giáo sư. Giờ đây cô đã vươn lên một vị trí mà chẳng thể gọi là một học viên tốt nghiệp đơn thuần nữa.

‘Chín năm thì phải?’

Trong chưa đầy một thập kỷ, cô đã vươn từ đáy lên đỉnh cao. Quả là một tài năng phi thường.

Cô giờ đây đã trở thành một huyền thoại của Học Viện.

“Vâng. Đây chỉ là một chuyến ghé thăm thông thường thôi, hiệu trưởng Manuel.”

Olivia nói với giọng không đổi.

“Ta biết em không phải kiểu thích gây rối, nhưng luật vẫn là luật. Xin em hãy hiểu cho.”

Manuel cầm ra hai tập tài liệu.

Chúng là các thỏa thuận không liên lạc với học viên cho mục đích trao đổi lợi ích.

“Có nhiều tài năng được săn đuổi đến vậy sao?”

“Hahaha…”

Manuel cười ngượng trước câu hỏi của Kiel.

“Đây là xu hướng ngày nay. Chúng ta đã bước vào thời kỳ mà tiền bạc còn quan trọng hơn danh dự.”

Chuyện chỉ bị giới quý tộc trong Đế Quốc dò la vẫn còn là may mắn với họ.

Chuyện vượt biên mới là vấn đề nan giải.

Liên Minh Đông Quốc có thể còn thiếu sót trong nhiều mặt, nhưng riêng mặt tài chính thì họ không thiếu. Kể cả Đế Quốc cũng chẳng thể nhắm mắt làm ngơ trước khoản lợi nhuận kếch xù từ hoạt động mua bán trung gian của họ được.

“Tôi đã xác nhận chữ ký của ngài xong. Ngài còn cần gì khác không? Một hướng dẫn viên chăng?”

“Không cần. Tôi rành địa lý lắm.”

“Vậy tôi xin phép…”

Hiệu Trưởng Manuel cúi chào rồi đóng cửa và rời phòng tiếp khách. Cửa vừa đóng xong, Kiel đã quay sang Olivia.

“Học Viện ư?”

“Tôi cũng đành chịu. Do ‘cô’ cứ nằng nặc đòi đến đây mà.”

“À, ra là vậy.”

Olivia gật đầu như đã hiểu.

‘Hiển nhiên là Olivia sẽ chẳng bỏ lỡ một sự kiện diệt quỷ rồi.’

Trong bốn năm qua, Olivia của lần chơi Diệt Vong đã trở nên vô cùng mạnh mẽ.

[Olivia]

-Cấp độ: 97

-Chức nghiệp: Đại Pháp Sư Băng và Lôi

-Danh hiệu: Vạn Người Tin Tưởng, Thủ Khoa Học Viện, Tháp Chủ Kim Tháp Kế Nhiệm

Cô đã vươn tới cấp độ Đại Pháp Sư và giành được lòng tin của vô số người.

Dĩ nhiên là chẳng ai có thể đoán được tất cả chỉ là bước đệm cho Diệt Vong.

‘Còn khoảng một năm rưỡi nữa…”

Chẳng cần phải lo lắng gì hết.

Đằng nào mọi chuyện cũng chẳng thể ngăn được.

Diệt Vong là một kết cục bất biến.

Olivia đưa mắt ra ngoài cửa sổ. Các học viên tươi tắn đang đi bộ và trò chuyện rôm rả trên phố.

Kể từ Năm Đế Quốc 996, câu chuyện liên quan đến ma quỷ mới thực sự bắt đầu.

Ma Tộc, Ma Giới, Ma Quỷ.

Và điểm mở màn chính là ngay tại Học Viện Đế Quốc này.

“Olivia.”

Olivia quay đầu sang.

“Gì vậy?”

Kiel bèn hắng giọng. Và rồi, anh nói cùng vẻ ngượng ngùng khác lạ.

“E hèm, hừm. Thật vui vì được gặp lại cô. Hôm nay chính là tròn hai năm kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau.”

“Chỉ như một ngày với tôi thôi.”

“Cũng vậy thôi.”

Kiel mỉm cười rồi gật đầu.

Hai năm qua rất dài.

Chỉ là, thế chưa đủ dài để quên đi một người bạn.

“Mà thôi, lần này cô có được hai ngày phải không?”

“Còn chưa đầy hai ngày.”

“Vậy có nhiều chuyện phải làm lắm đây.”

Kiel nói.

“Cô biết không? Kể từ hôm nay, một năm của tôi sẽ bằng một ngày của cô.”

“Anh nói cái gì thế?”

“Chính xác như tôi nói. Hôm nay, tôi có thể gặp cô trong hai ngày. Và bốn năm sau, tôi có thể gặp cô trong bốn ngày. Tám năm sau, tôi có thể gặp cô trong tám ngày. Tôi chẳng biết sao nhưng nó rất dễ hiểu. Vậy nên nhớ cũng không khó gì.”

Kiel đếm ngón tay mình.

“Mười sáu năm, ba mươi hai năm… Tôi không nghĩ mình sống được một trăm tuổi… Vậy cũng tức là còn bốn lần nữa, sáu mươi ngày.”

“...”

“Gương mặt đó là sao thế? Tôi tính sai chỗ nào à?”

Cảm giác như đầu cô vừa bị búa bổ vậy. Trước vẻ mặt ngây ngô càng làm tệ thêm của Kiel, Olivia chẳng tài nào trả lời thẳng thừng được.

“...Không. Anh tính đúng rồi.”

Cô đã nói dối.

Hôm nay chính là ngày cuối mà cô đi vào ký ức.

Hai năm sau, Kiel sẽ chết.

Và bốn năm sau nữa, thế giới sẽ đi đến hồi kết.

“...Phải. Giống như anh nói, chúng ta còn sáu mươi ngày.”

Dạ dày cô như bị quặn lại. 

Thứ cảm xúc này là gì? Tội lỗi? Hối hận?

Olivia thở dài một hơi và đứng dậy.

Cô cảm thấy nếu mình cứ ngồi yên thế này thì sẽ bị cảm giác ngột ngạt ấy đeo bám mãi.

“...Chúng ta đi dạo chút đi.”

Chắc hẳn đi dạo sẽ khiến cô thấy khá hơn.

———

‘Chẳng được ích gì cả.’

Olivia dạo bước trên con đường. Theo sau vài bước là Kiel. Hiện giờ đang là giờ ăn trưa, ấy thế mà cô lại chẳng thấy bóng dáng bất kỳ học viên nào.

Một người cũng không.

Giờ mới để ý, hiệu trưởng ban nãy có hỏi, “Ta thông báo nhỏ cho các học viên về chuyến ghé thăm của em được không?”, và cô đã đồng ý.

Thế nhưng nãy giờ làm gì có thông báo nào? Vậy sao lại không có bất kỳ ai thế này?

Thế rồi, một giọng nói nghiêm nghị chợt phát ra từ chiếc loa phát giữa đường.

“E hèm. Kính gửi các học viên. Hiệu trưởng của các em đây. Hôm nay, Đại Pháp Sư Olivia và Kiếm Thánh Kiel đã vinh dự ghé thăm học viện chúng ta. Xin hãy giữ các phép tắc như ‘mọi ngày’ mà các em làm.”

“Đi theo hàng lối như “mọi ngày” khi di chuyển và giữ phép tắc như “mọi ngày”. Ta tin các em đấy.”

“...”

Ơ?

“H-Hiệu trưởng? Em nhất định phải đọc đúng như vầy ạ? Hai mươi điểm phạt cũng tức là bị đuổi học đấy thầy…”

“Loa đang bật kìa, thằng đần này!”

Rẹt rẹt.

“Xin chào mọi người. Hội Trưởng Hội Học Sinh Ian đây. Hiện đang là 12:29 trưa. Tất cả học viên được yêu cầu phải có mặt trước 30 phút lớp học bắt đầu như ‘mọi ngày’. Tôi xin hết.”

“N-Nhất định phải có mặt trước 30 phút đấy! Bất kỳ học viên nào bị thấy có mặt ở ngoài đều sẽ bị nhận 20 điểm phạt!”

“Đi trễ là bị đuổi học! Bị đuổi học đấy!”

Ahhhh.

Ngực mình… ngực mình…

Lồng ngực mình thắt chặt lại nữa rồi.

“Éc! Chạy mau nếu không muốn bị đuổi học! Còn 1 phút nữa là trước giờ học 30 phút rồi!”

“Chó chết! Lão hiệu trưởng khốn nạn đó! Lão già chó đẻ!”

“Mắc cái quái gì mà mấy nhân vật tầm cỡ toàn đến lúc chúng ta ăn trưa vậy chứ!”

Hàng loạt tiếng kêu oai oán của các học viên xuyên qua cửa sổ. Có vài người còn chưa kịp chạm vào bữa trưa của mình.

Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, Olivia bèn lấy tay che mặt mình.

‘...Hay mình để quỷ nuốt lão luôn nhỉ?’

Chẳng phải các học sinh vô tội.

Chỉ một mình lão thôi.

Đằng nào lão cũng chết sớm mà, nên chắc không sao đâu nhỉ?

Olivia thở dài nặng trĩu và kiểm tra cửa sổ trạng thái.

[Học Viện Đế Quốc - Ngăn Chặn Nghi Thức Triệu Hồi Quỷ]

-Mô tả: Diệt trừ lũ cuồng tín đã xâm nhập vào Học Viện Đế Quốc và ngăn chặn nghi thức triệu hồi.

-Phần thưởng: Món quà của Hoàng Đế, thánh vật từ Giáo Phận Đế Quốc của Thánh Hội.

Ngày mai, sẽ có một con quỷ được triệu hồi ngay đây.

Tên của con quỷ được triệu hồi là Belphegor.

Và đặc năng của nó là chiêu hồn thuật.

Dĩ nhiên là do chẳng có linh hồn lạc lối nào trong Học Viện, nên khả năng của nó sẽ không mấy hiệu quả.

Song, cũng bởi vậy mà bọn cuồng tín mới triệu hồi Belphoger. Nghịch lý thay, chính là bởi khả năng của nó bị hạn chế, mà chúng mới có thể triệu hồi một con quỷ mạnh hơn.

Nếu chúng thành công triệu hồi một con quỷ có thể phát huy hết khả năng tại Học Viện, nó sẽ là một con thấp hơn Belphoger ít nhất hai cấp.

Mà thôi, sự kiện “Triệu Hồi Quỷ Dữ” này cho ta hai lựa chọn.

Hoặc là diệt trừ lũ cuồng tín ngay từ đầu nhiệm vụ. Nếu làm vậy, sẽ chẳng có Belphoger hay bất cứ con quỷ nào được triệu hồi hết.

Hoặc là.

[Đánh bại Quỷ Dữ - Ẩn]

-Mô tả: Bọn cuồng tín đã thành công triệu hồi con quỷ. Hãy đánh bại nó.

-Phần thưởng: Tăng 20 hảo cảm của một thành viên trong nhóm tham gia diệt quỷ.

Cứ để chúng triệu hồi thôi.

Cả hai phương án cái nào cũng có ưu và nhược điểm riêng. Làm theo lựa chọn đầu tiên sẽ được Hoàng đế và Tổng Giám Mục ca ngợi kèm theo hàng tá lợi ích khác.

Do cả Đế Quốc và Thánh Quốc đều coi ma tộc là kẻ thù nên họ ban thưởng rất mát tay. Keo kiệt cũng chỉ tổ tổn hại đến danh tiếng của họ.

Và lựa chọn thứ hai sẽ hy sinh tất cả các phần thưởng ấy để đổi lấy 20 điểm hảo cảm của một NPC đã chiến đấu cùng bạn.

Thế nên…

“Tự dưng nhìn tôi như vậy làm gì thế?”

“Tôi không được phép nhìn anh à?”

“Ý tôi không phải vậy…”

Thực ra, với tuyến đường Diệt Vong thì chẳng cần phải nghĩ ngợi gì mà chọn ngay cái sau. Đống phần thưởng từ Hoàng đế và Tổng Giám Mục cũng ngon đấy, nhưng sao mà so được với chuyện khiến lưỡi kiếm của Kiếm Thanh do dự.

Chẳng đời nào mà “cô” lại nói không với lựa chọn này được.

Olivia của lần chơi Diệt Vong hẳn cũng bởi vậy mà đến Học Viện cùng Kiel.

[Kiel Rothschild]

-Cấp độ: 93

-Chức nghiệp: Kiếm Thánh

-Hảo cảm: 63 (+68)

Cũng tại vì hảo cảm của Kiel vẫn chỉ loanh quanh 60.

…Khoan.

‘Nếu mình cướp lấy cho mình thì sao nhỉ?’