Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel - Chương 35 - Ký Ức Cuối Cùng (5)

Bịch.

Yekaterina ngã xuống.

Ả vẫn chưa chết. Sinh lực ngoan cường của một ma nữ không cho phép ả chết.

Tuy Yekaterina chỉ bị đóng băng có một thoáng, nhưng với cô ả, nó dài như cả thiên thu.

‘Q-quái vật…’

Cô không phải là đối thủ.

Olivia đã đạt được vị trí Đại Pháp Sư chỉ mới 4 năm trước. Một thời gian ngắn, chỉ vừa đủ để thích nghi với cảnh giới mới. Trong khi đó, Yekaterina là một ma nữ cấp cao đã từ lâu khai thác được sức mạnh của một đại quỷ.

Mặc dù Yekaterina chỉ được ban cho một phần sức mạnh đó, song ả nghĩ rằng chừng ấy là quá đủ để xử lý một Đại Pháp Sư.

Suy cho cùng, ả cũng đã từng đánh bại các Bạch Pháp Sư cấp Tháp Chủ.

Có ma nữ nào mà không biết rằng chiến đấu với Bạch Pháp Sư sẽ đặt mình vào thế bất lợi chứ?

Tất nhiên, họ không phải là Đại Pháp Sư. Nhưng bù lại là số đông.

Tổng cộng là ba người.

Mỗi người đều được gọi là tương lai của Bạch Tháp.

Nhưng mana áp đảo mà ả nhận được từ Belphegor đủ mạnh để vượt qua cả bất lợi về tương khắc lẫn chênh lệch về số lượng.

Ấy vậy mà…

“Ê.”

Cơ thể Yekaterina run rẩy. Ả đang lần đầu được trải nghiệm cảm xúc mang tên sợ hãi.

Ngay cả khi gặp đại quỷ Belphegor, ả cũng chẳng đến mức này.

Đây là một đẳng cấp hoàn toàn khác.

‘B-Bằng cách nào một con người có thể…’

Yekaterina không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó.

Do bản thân là một kẻ sát nhân mà ả biết rõ. Ánh mắt của kẻ đã giết một hay hai người khác với kẻ đã tàn sát hàng chục, hàng trăm người.

Thật khó tin, nhưng đôi mắt của Olivia còn lạnh lẽo hơn cả đại quỷ.

Đến mức chẳng gì so sánh được.

Ực.

Ả vô cùng khiếp sợ.

Chuyện còn đáng sợ hơn cả việc đối mặt với cái chết với ả, chính là nhận ra rằng Hội mà ả hằng tin là toàn tri, lại chẳng hề phát hiện ra sự tồn tại của một con quái vật như vậy.

“Ê.”

“...Vâng.”

“Nếu ta phải nói ‘ê’ thêm một lần nữa, ngươi chết chắc.”

“T-Tôi hiểu rồi.”

Olivia vừa nói vừa ngoe nguẩy ngón tay.

“Ta chỉ nói nhẹ nhàng thôi. Giao thánh tích ra đây.Ta đếm đến năm. Năm, bốn, ba…”

“N-nó không phải là thứ mà tôi có thể dễ dàng…”

“Hai, một…”

“Đ-Đây!”

Yekaterina thò tay vào bóng tối và lôi ra một quả cầu có vẽ một ngôi sao năm cánh màu đỏ.

Tí tách.

Chất lỏng màu đen chảy ra từ quả cầu lớn bằng nắm tay và liên tục nhỏ giọt xuống.

“Hừm.”

Olivia đưa tay ra. Cô xoay quả cầu qua lại, kiểm tra xem nó có đúng là thứ cô đang tìm không.

“Giá mà ngươi hợp tác như thế này ngay từ đầu thì tốt biết mấy.”

Olivia nhếch mép.

[Con Mắt Của Belphegor]

 -Một con mắt được tạo ra bằng cách hiến tế một ngàn linh hồn. Thứ này có thể triệu hồi đại quỷ Belphegor.

 -Thời gian còn lại cho đến khi triệu hồi: 15 giờ

 -Thời gian triệu hồi có thể được điều chỉnh bằng cách truyền mana vào.

Mười lăm giờ kể từ bây giờ sẽ là 2 giờ chiều mai.

Và vào lúc đó, Olivia của lần chơi Diệt Vong vẫn chưa thức tỉnh.

Do đó…

‘Mình nên trì hoãn thời gian triệu hồi lại khoảng một ngày.’

Thật sự rất đáng tiếc, nhưng cô đã quyết định nhường lại 20 điểm hảo cảm cho Olivia Diệt Vong.

Thành thật mà nói, mức hảo cảm 68 đã là cao hơn nhiều so với cô mong đợi. Ở mức này, ít nhất Kiel cũng sẽ không tấn công cô ngay khi vừa thấy.

Thế nhưng, tiếc vẫn là tiếc.

‘Hay là mình cứ nhắm mắt làm liều lấy nó luôn nhỉ? Không nên đâu nhỉ? Phải vậy không?’

Nếu cô có thể nhận thêm 20 điểm hảo cảm nữa, cuộc sống sẽ trở nên dễ dàng hơn biết bao!

Nếu cô và Kiel cùng lập một nhóm, cả hai có thể hạ gục tận ba đến bốn Hồi Quy Giả!

Olivia liếm môi.

Đây là độc.

Ăn vào sẽ khiến cô gặp rắc rối.

“...”

Nhưng khoan, cá nóc cũng có độc mà ta? Nếu chế biến đúng cách thì nó cũng ngon ấy mà…

Run, run, run.

Olivia dừng dòng suy nghĩ và cúi đầu xuống. Dưới chân cô, Yekaterina đang run rẩy vì kinh hãi.

Biểu cảm của Olivia cứng lại.

Cô không thấy có chút đồng cảm nào.

Thay vào đó, cơn giận trào lên trong cô. Đó là cơn giận thực sự đầu tiên mà cô cảm thấy kể từ khi rơi vào thế giới này.

Ma nữ là như vậy đấy.

‘...Có nên giết ả không?’

Giết người trong mơ không bị coi là giết người. Nó chỉ đơn thuần là hư cấu. Liệu điều tương tự có áp dụng cho ký ức không?

‘Cứ để ả vậy đi đã.’

Hiện tại, còn nhiều việc cần phải hoàn thành hơn.

Cộp.

Quả cầu rơi xuống trước mặt Yekaterina.

“Thay đổi nó đi.”

“Ý-ý cô là sao?”

“Thời gian triệu hồi của Belphegor. Đổi sang ngày kia.”

Biểu cảm của Yekaterina đờ đẫn trong giây lát. Rồi, chợt nhận ra thân phận của mình, cô ả vội 

 với lấy quả cầu.

“...V-vâng, tôi hiểu rồi.”

Có pháp sư nào lại để yên một thánh tích triệu hồi quỷ thay vì phá hủy nó chứ?

Ả muốn hỏi tại sao chỉ trì hoãn nó thêm một ngày, nhưng Yekaterina theo bản năng ngậm chặt miệng lại. Đó là ánh mắt của một người đang cân nhắc xem có nên giết ai đó hay không.

“M-mấy giờ vào ngày kia ạ?”

“Hai giờ.”

Yekaterina không thể hiểu nổi Olivia đang nghĩ gì. Nhưng có một điều chắc chắn: suy nghĩ của Olivia hoàn toàn vượt xa lẽ thường.

Nói cách khác, cô bị điên.

Lách tách, lách tách.

Âm thanh mana quằn quại có thể nghe thấy từ quả cầu.

“X-xong rồi ạ!”

Đôi tay của Yekaterina kính cẩn đưa về phía trước, run rẩy như cầy sấy.

[Con Mắt Của Belphegor]

 -Một con mắt được tạo ra bằng cách hiến tế một ngàn linh hồn. Thứ này có thể triệu hồi đại quỷ Belphegor.

 -Thời gian còn lại cho đến khi triệu hồi: 39 giờ

 -Thời gian triệu hồi có thể được điều chỉnh bằng cách truyền mana vào.

Olivia cầm lấy thánh tích và gật đầu hài lòng.

“Làm tốt lắm.”

“V-Vậy!”

Yekaterina ngước lên nhìn Olivia.

“Cô sẽ tha... mạng cho tôi…”

Chứ?

Chưa kịp dứt lời, tầm nhìn của cô ả đã từ từ đảo ngược.

‘...Hả?’

Mặt đất ngày càng gần. Trán ả đau nhói. Tầm nhìn của ả xoay vòng vòng. Yekaterina tiếp tục quay thêm vài vòng nữa trước khi dừng lại.

Chỉ có cái đầu của ả.

Ở rìa tầm nhìn của Yekaterina, ả có thể thấy cơ thể không đầu của mình đang gục ngã. Máu đen không hề phun ra. Nó đã bị đóng băng trước cả khi kịp tuôn trào.

‘...Hả?’

Ngay cả lúc đó, Yekaterina vẫn không thể chấp nhận được thực tế. Con ngươi của ả từ từ di chuyển lên trên, theo một ánh nhìn mà ả cảm nhận được từ đâu đó.

Olivia chỉ quay đầu lại, nhìn xuống với ánh mắt lạnh lùng. Ngay cả khi ý thức dần trở nên mờ mịt, Yekaterina cũng không thể rời mắt khỏi cặp con ngươi xanh biếc ấy.

Đó chính là thứ cuối cùng mà Yekaterina nhớ được.

———

Sau khi đánh bại Yekaterina, Olivia lập tức di chuyển đến một công viên vắng vẻ.

Đó là để chôn 'Con Mắt Của Belphegor'.

Cô muốn chôn nó ở một ngọn núi hẻo lánh để giảm thiểu thiệt hại, nhưng nếu làm vậy, Belphegor sẽ không được triệu hồi.

Như đã đề cập trước đó, lý do mà thánh tích này có thể triệu hồi Belphegor là vì đây là một học viện nguyên sơ không có một bóng ma nào.

Bạn hỏi liệu Yekaterina có phải ma không ư?

Khi một ma nữ chết, linh hồn của ả sẽ trở thành tài sản của con quỷ mà ả đã lập khế ước. Yekaterina giờ hẳn đã bị lôi xuống ma giới rồi, nên không cần phải lo lắng về ả.

‘Đây là lần đầu tiên, ngay cả đối với mình.’

Đã có những lần cô loại bỏ Yekaterina trước khi Belphegor được triệu hồi, nhưng trong những lần đó, cô đã phá hủy Con Mắt Của Belphegor ngay lập tức.

‘Cũng tại ai có đầu óc bình thường lại đi làm chuyện này chứ? Hoàn toàn điên rồ.’

Thật thảm hại khi cô phải làm cái điều điên rồ này để tồn tại.

Olivia chôn Con Mắt Của Belphegor đủ sâu để không ai tìm thấy, sau đó đặt một câu thần chú báo động để thông báo cho cô nếu có ai đến gần, đến lúc này cô mới cảm thấy yên tâm.

“Hừm!”

Xem ra Olivia rất mãn nguyện.

Cô không cảm nhận được ai ở gần đây. Mà, cũng lạ nếu có ai đó lang thang quanh công viên vào giờ này, hiện đã qua giờ giới nghiêm từ lâu rồi.

Mà thôi, cô đã làm mọi thứ có thể rồi nên cũng đã đến lúc quay về…

Ầm.

Olivia chợt quay phắt lại.

Cô cảm nhận được mana dày đặc từ dưới lòng đất. Cụ thể là từ nơi cô đã chôn Con Mắt Của Belphegor.

ẦM.

Đất xung quanh biến thành bùn lầy hắc ám. Những ngọn cỏ ngay lập tức mục rữa, và cây cối khô héo, xoắn vặn lại rồi chết.

Xung quanh chìm trong bóng tối sâu thẳm. So với thứ bóng tối đen khịt ấy, của Yekaterina chẳng là gì cả.

Toác!

Trong chốc lát, Con Mắt Của Belphegor đã bắn lên khỏi mặt đất. Con mắt run rẩy giữa không trung, rồi nứt ra với một tiếng động chói tai, chỉ nghe thôi cũng thấy khó chịu.

Vút!

Con mắt hấp thụ tất cả bóng tối xung quanh. Bóng tối ngày càng trở nên khổng lồ. Olivia nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt sững sờ.

-@%&@%@...

'Bóng tối' lên tiếng.

-Ngươi. Ngươi dám giết kẻ lập khế ước của ta.

Giờ đây, nó đã chẳng còn là một thánh tích đơn thuần nữa.

[Đại Quỷ Belphegor]

-Cấp độ: 90

-Danh hiệu: Chúa Tể Vực Thẳm Phương Tây, Kẻ Thống Trị U Hồn.

Mà là một con quỷ.

-Hãy trả giá cho tội lỗi đó bằng mạng sống của ngươi.

Belphegor gầm gừ.

Đồng thời, một cửa sổ thông báo xuất hiện trước mắt Olivia.

[Vật Phẩm Không Thể Cất Giữ - Ẩn]

-Điều kiện kích hoạt: Kích hoạt khi 'Con Mắt Của Belphegor' bị bỏ mặc hơn 30 phút sau khi đánh bại Yekaterina.

-Phần thưởng: Giống như nhiệm vụ 'Đánh Bại Quỷ Dữ'.

“...Chết tiệt.”

Thật là nhảm nhí mà.