“Tôi đi một lát rồi về.”
Olivia bỗng dưng nói.
Kiel tỏ ra chẳng hiểu gì khi mà cô lặn lội tới tận phòng tới tận phòng anh chỉ để nói vậy. Giờ đang là 11 giờ đêm, một thời điểm hoàn hảo để người khác hiểu lầm.
“Trực giác của anh rất tốt. Dù hai chúng ta khác phòng, anh vẫn sẽ nhận ra là tôi đã rời đi rồi thôi. Vậy nên tôi đến để báo trước. Chứ không thôi lát anh lại theo tôi.”
“Hừm…”
Kiel không phản bác nổi Olivia.
“Tôi được phép hỏi cô đi đâu không?”
“Tôi trở lại ngay thôi. Cỡ 1 đến hai tiếng là cùng? Tôi đi gặp lại người quen cũ ở học viện.”
“Học viên? Hay là giáo sư…”
“Này, bộ tôi là trẻ con à? Tôi cần phải nói hết với anh luôn chắc?”
Kiel bèn ngậm miệng. Nếu Olivia có ý đồ khác, cô đã chẳng thèm nói cho anh biết mà lẳng lặng rời đi rồi.
“Mà kệ đi, lát tôi quay lại.”
“Ư-Ừm… Tôi hiểu rồi.”
Olivia bước chân ra ngoài. Cả học viện đâu đâu cũng sáng đèn dẫu cho hiện giờ đã là đêm muộn. Xem ra bọn họ đang tập trung học hành.
[Bạn đã dùng kỹ năng “Tốc Biến”]
Bóng hình của Olivia biến mất. Khi cô mở mắt ra, cô đã xuất hiện tại một hành lang của khu ký túc xá năm bốn.
Cũng giống như các cơ sở giáo dục khác, học viên hoạt động dựa trên thành tích. Tuy rằng Đế Quốc là một xã hội phân chia giai cấp, song Hoàng đế đương nhiệm vẫn thực hiện các chính sách ưu ái cho thường dân.
‘Chính xác hơn là ưu ái tài năng, chứ không phải là ưu ái thường dân.’
Hoàng đế biết rõ rằng thiên tài không được sinh ra từ giai cấp, mà là sinh ra từ giáo dục.
Thế cũng không tức là các học viên bị đối xử phân biệt dựa trên tài năng. Giữa họ chỉ có một chút khác biệt mà thôi.
Học viên có thứ hạng thấp bị xếp vào các tầng thấp, còn các học viên có thứ hạng cao sẽ được xếp vào các tầng cao.
Olivia đi lên cầu thang. Tầng hai, tầng ba, tầng bốn, tầng năm. Cô lên thẳng tầng trên cùng mà không nán lại.
Trước mặt cô là năm căn phòng.
Cũng tức là năm học viên đứng đầu của năm bốn đang có mặt trên tầng này.
‘Xem nào… phòng nào đây nhỉ?’
Chỉ có một lý do duy nhất mà Olivia đến đây.
Để dời ngày Belphegor được triệu hồi lại.
Olivia dừng chân trước căn phòng ghi [Phòng số 1]. Ngay lúc cô đưa tay ra cầm tay nắm cửa.
“Cô kia.”
Một giọng nói phát ra từ sau lưng Olivia. Một học viên có nét mặt sắc sảo đang khoanh tay trước ngực và trừng mắt nhìn cô.
“Hình như cô đến lộn phòng rồi.”
Cô nữ sinh bước lên thêm hai bước.
“Cô là ai? Tôi không biết mặt cô.”
“...”
Olivia bỏ tay ra khỏi tay nắm cửa. Đây chính là con gái của tử tước Kainel. Cô nổi danh khắp học viện do bản tính thô lỗ của mình, nhưng chí ít thì cô cũng không phải bọn cuồng tín.
“Đừng có đứng đực ra đó nữa và giải thích đi. Một đứa thất học như cô mà cũng dám đứng trước cửa phòng tiểu thư Yekaterina à…”
Cô nữ sinh chẳng thể dứt lời được. Mây tan, ánh trăng len lỏi qua khung cửa sổ mở và chiếu sáng khuôn mặt của Olivia.
Cô nữ sinh bèn mở to mắt và rớt hàm. Cô cứ thế đứng đó mà quên mất mình đang định nói gì.
“Ờ, ừm… Ơ? Ở?”
“Cô biết tôi à?”
“T-Tất nhiên! Tất nhiên là em biết rồi! Không ai trong Khoa Ma Thuật là không biết tiểu thư Olivia hết. Ch-Chuyện em vừa ăn nói lỗ mãng vừa rồi là do…”
Olivia đi đến gần cô nữ sinh. Cô đưa ngón trỏ mình ra và đặt lên trước môi cô gái.
“Im lặng nào.”
“...!”
“Em làm được không?”
Cô nữ sinh gật đầu lia lịa, thậm chí còn quên cả cách thở.
Chỉ khi thấy cô gái đã bình tĩnh, Olivia mới rút lại ngón tay mình.
‘Cô ấy tên là gì nhỉ? Mình không nhớ nổi.’
Nằm trong top năm của lớp tốt nghiệp cũng tức là cô có chút tài năng, nhưng chắc hẳn cô cũng chỉ là một nhân vật nền nào đó xuất hiện thoáng qua trong giữa hay cuối câu chuyện mà thôi.
Bờ môi của cô nữ sinh run rẩy dữ dội.
“E-Em xin mạn phép hỏi, c-cô đến đây để làm gì vậy?”
“...”
Olivia suy tính trong chốc lát. Cô có thể chế ngự cô nữ sinh ồn ào này, đặt cô sang một bên và vào phòng Yekaterina. Chỉ là tiếc thay, Olivia không biết dùng ma pháp tâm trí.
‘Mình cũng không đóng băng rồi bỏ cô ấy vào phòng được.’
Cô không thể để Kiel nhớ tới mình là “Cô gái đã khiến các học viên khốn khổ sợ hãi và đóng băng họ khi giả vờ đi gặp bè” được.
“Chị đến đây để gặp chủ nhân căn phòng này.”
“Y-Y-Yekaterina? A-À không, tiểu thư Yekaterina ạ?”
Còn dùng kính ngữ các kiểu nữa kìa.
Cô ấy khá lịch sự ấy chứ.
Chỉ là giá như cô im lặng.
“C-Chẳng lẽ cô đang định nhận Yekaterina làm đệ tử? C-Chắc chắn rồi, để làm đệ tử của cô cũng cần phải ít nhất là đứng đầu trong năm. Không, có khi như vậy vẫn là chưa đủ… Ít nhất cũng phải là tầm cỡ Pháp Sư Trưởng chứ…”
“Im lặng nào.”
“E-Em xin lỗi!”
Cô nữ sinh cúi đầu 90 độ xin lỗi.
“Học viên.”
“E-Elma Kainel, thưa cô!”
“Được rồi, Elma. Em trở về phòng mình được chứ?”
“V-Vâng, tất nhiên rồi ạ!”
Elma vừa quan sát vẻ mặt của Olivia vừa quay trở lại phòng mình và đóng cửa.
Bịch.
Olivia nở một nụ cười cay đắng.
‘Thế này hẳn là tất cả đều đã tỉnh giấc rồi.’
Chuyện cô cảm nhận được có ai đó đang đứng sau cửa phòng Yekaterina chính là minh chứng.
Chừng đó tiếng ồn trong hành lang giữa đêm mà không ai tỉnh giấc mới là chuyện bất ngờ.
Olivia cầm tay nắm cửa. Cô truyền mana của mình qua lỗ khóa. Và rồi, cùng một tiếng động nhỏ, cánh cửa bèn mở ra.
Cạch, cạch.
Thiết bị đèn chiếu sáng bằng ma pháp đang bị tắt. Quan sát kỹ hơn, xem ra là có người đã cố tình can thiệp vào mạch điện.
Tất nhiên là cô đã biết thủ phạm là ai. Olivia bỏ tay khỏi chiếc đèn và chầm chậm đi đến phòng khách.
Căn phòng được phân cho học viên đứng đầu rất rộng rãi. Chúng còn rộng gần bằng một lớp học.
Trong phòng cũng chẳng có gì đặc biệt. Chẳng có trận pháp được vẽ bằng máu, cũng chẳng có xác người dùng để hiến tế.
Olivia tỏ ra không mấy bất ngờ. Trên đời này có ai điên mà lại giữ thứ đó trong học viện chứ? Đã thế đây còn là các tầng trên.
Kẻ mà làm như vậy chắc hẳn đã điên rồi.
“Ra đây đi.”
Olivia nói với bức tường. Nó chỉ là một bức tường trắng chẳng có gì đặc biệt.
“Ta không nói lần thứ ba đâu. Ra đây.”
Trượt.
Một bóng tối đặc sệt chảy ra từ bức tường trắng tinh.
Cùng một mùi hôi thối mang theo.
Dòng chất lỏng đen dần dần hoá thành hình người. Chầm chậm, từng chút một, nó tạo thành một hình thù chi tiết từ chân trở lên. Và rồi, nó dần có tóc—
“Hừm.”
Thứ đó—không, Công nương Yekaterina nhếch khóe miệng lên.
“Hân hạnh được gặp chị, Tiền bối Olivia.”
“Chẳng hân hạnh chút nào. Và ta chưa từng có hậu bối nào là ma nữ như ngươi.”
“Ngươi độc miệng quá đấy.”
Olivia bèn tặc lưỡi.
Nguồn mana mà cô không muốn dây dưa vào đang bao quanh Yekaterina.
Cô ta đã lập khế ước với ma tộc.
Mana của một ma nữ trông kinh tởm hơn cô tưởng tuợng rất nhiều.
‘Bảo sao các pháp sư lại điên cuồng truy đuổi ma nữ đến vậy.’
Tách.
Yekaterina búng tay, nến trong phòng bèn chuyển sang màu đỏ rực. Sau ánh sáng lập loè ấy, là bóng tối đang treo leo trên tường.
“À mà, sao ngươi biết được bí mật của ta?”
Olivia khịt mũi.
Bí mật chỉ là bí mật khi đương sự muốn giấu nó. Nếu Yekaterina muốn giấu việc mình thuộc bọn cuồng tín, cô đã giả vờ ngủ trên giường rồi, chứ không phải chui ra khỏi tường thế này.
Thế nhưng Yekaterina đã không làm vậy.
Cô tự tin. Thậm chí là còn có vẻ thư giãn.
“Nếu ngươi không trả lời… Ta đành phải ép cái miệng đó mở ra vậy.”
“...”
“Thế, sao ngươi lại đến một mình? Sao không mang Công tước Kiel đi cùng?”
Cửa ra vào đã bị bóng tối chặn lại.
Giờ đây căn ký túc xá này đã chẳng khác nào vực sâu nữa rồi.
“Ngươi biết gì không, tiền bối? Chẳng có ai từ ngoài có thể nghe được chuyện xảy ra trong đây.”
“Vậy thì sao?”
“Sao ư? Vậy tức là ngươi không thể gọi cứu được đấy.”
Yekaterina nở một nụ cười quyến rũ.
“Tuy là Đại Pháp Sư… Nhưng ngươi cũng mới chỉ được vài năm thôi nhỉ?”
“Vậy ra ngươi nghĩ ta là một con mồi dễ xơi. Thế à?”
“Chà, cũng tương tự vậy.”
Cô mỉm cười như thể đã biết tất.
Vậy cũng tức là cô ta có thứ để chống lưng. Đùa giỡn với kẻ như thế khả năng cao là phải trả một cái giá không nhỏ.
Có điều…
‘Con tầm thường này cứ hành động như thể biết tuốt trước mặt mình.’
Cô đã chọn sai đối thủ rồi.
“Ê.”
Yekaterina chớt mắt trước kiểu gọi lỗ mãng của cô.
“Câm mồm rồi đưa thánh tích với trận pháp triệu hồi của Belphoger ra đây.”
“...Sao ngươi biết?”
Olivia không trả lời mà chỉ trưng ra vẻ mặt y chang Yekaterina ban nãy. Thấy được cơn chế giễu trong ấy, nét mặt Yekaterina trở nên dữ tợn.
“Ta nghĩ là ngươi chưa biết thân biết phận rồi…”
“Ta biết rõ đấy, nên đưa nó ra đây mau.”
“Ha… Ta đã định kết thúc chuyện này êm xuôi vậy mà.”
Yekaterina lập tức lao tới. Bóng tối dày đặc cũng ập đến Olivia từ mọi phía.
Tựa như một cơn sóng thần, chúng cuốn trôi và hủy diệt mọi thứ trên đường đi.
Thế nhưng.
Rắc.
Chúng không thể nào tới được chỗ cô.
Bịch. Bóng tối rơi xuống nền nhà và vỡ vụn.
Bịch.
Bịch, bịch, bịch.
Tiếng bóng tối vỡ vụn phát ra từ khắp nơi. Cùng lúc ấy, căn phòng cũng trở nên yên ắng.
Và rồi, chẳng còn bóng tối nào cả.
‘Chuyện gì thế này…’
Yekaterina chẳng thể theo kịp tình hình. Ngay khi cô cúi đầu xuống để men theo nguồn gốc âm thanh, mắt cô chợt mở to.
Cô đã bị bất động.
‘...!’
Cô đã bị đóng băng từ chân cho đến môi.
Cặp mắt xanh biếc của Olivia nhìn xuống Yekaterina.
“Ê.”
Olivia siết chặt nắm đấm.
“Ngươi xem Đại Pháp Sư là hàng rong ngoài chợ à?”
Rắc.
Cô càng siết chặt tay, không khí càng trở nên lạnh lẽo. Rắc! Nhiệt độ giảm xuống đến mức cực hạn. Do chẳng còn thứ gì để đóng băng nữa, mà cái lạnh giờ đây đã đóng băng cả không khí.
“...!”
Con ngươi của Yekaterina dãy dụa.
Hơi thở, phổi và cả máu của cô đều đang đông lại. Có điềư, cô lại chẳng tài nào mà hét lên được. Nỗ lực giảm bớt cơn đau cũng chẳng được nốt.
“Nói.”
“Hộc! H-Hộc! Hộc!”
Tiềm thức bay xa của cô bỗng trở lại. Olivia đã nung chảy băng quanh miệng cô để cô nói.
“Hộc… hộc…”
Nước bọt chảy ra từ miệng của Yekaterina. Chỉ là nó chảy chưa xa đã bị đóng băng hết.
Lấy lại được bình tĩnh, Yekaterina bèn nói.
“N-Nếu ngươi giết ta, ngươi sẽ phải hối hận…”
“Vậy nếu ta giết ngươi thì sao? Thì các học viên đã bị ngươi thôi miên sẽ đồng loạt tự sát à?”
“S-Sao ngươi…!”
Olivia lại làm vẻ mặt khinh bỉ như ban nãy. Chỉ là lần này, Yekaterina đã đưa ra phản ứng khác.
“S-Sao… Sao ngươi lại… C-Có phản bội ư? K-Không, chuyện này là không thể. Thật hoang đường…”
“Ê.”
Yekaterina giật mình.
“Ta đã nói rồi.”
“G-Gì cơ…”
“Ta không nói lần thứ ba.”
Olivia siết chặt tay lần nữa.
“Ta hỏi.”
“C-Chờ đã…”
“Ngươi phải trả lời.”
Thế giới lần nữa hoá thành băng.
