Tôi Nhảy Lầu Vì Em Không Coi Tôi Ra Gì

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Phần Một: Xích Dạ Bạch Hoa - Chương 10: Tệ Hại Vô Cùng

Chương 10: Tệ Hại Vô Cùng

Tâm trạng của Asama Ion hôm nay cực kỳ tốt. Sau giờ tan học, trên con đường về nhà quen thuộc, dưới bầu trời vẫn còn trong xanh, Ion vừa đi vừa huýt sáo vui vẻ, hướng về căn hộ nơi Aoi Susumu đang đợi.

"Bài đó là... Canon đúng không?"

Một giọng nói bất chợt vang lên khiến Ion dừng bước. Quay lại, cô thấy một cô gái tóc vàng quen mặt. Dáng người nhỏ nhắn nhưng tỷ lệ cơ thể lại rất cân đối. Nụ cười hồn nhiên, không chút toan tính nhưng lại toát lên vẻ sành sỏi, biết cách làm nổi bật bản thân.

Usa Ririka, bạn thuở nhỏ của Susumu, chính là người vừa cất tiếng gọi Ion. Ion nheo đôi mắt đỏ thẫm lại một cách thích thú, đáp lời:

"Đúng rồi. Canon của Pachelbel. Dạo này quán cà phê tôi hay lui tới cứ bật bài này suốt nên giai điệu cứ ám ảnh mãi trong đầu."

Câu trả lời của Ion vô cùng bình thường. Thế nhưng, Ririka lại vô thức lùi lại một bước như bị áp đảo.

"...Tôi có nghe tin đồn cô đang chăm sóc cho Susumu... Aoi Susumu. Chuyện đó có thật không?"

"Thật đấy. Thấy Susumu không có chỗ đi, trông tội nghiệp quá nên tôi quyết định giúp cậu ấy."

"Nói vậy nghĩa là... cô và Susumu đang sống chung sao?"

"Đúng thế. Là bạn gái của Susumu, chắc cậu thấy khó chịu lắm nhỉ?"

Mái tóc trắng muốt của Ion khẽ bay trong gió. Vẻ đẹp ấy khiến Ririka, dù không muốn thừa nhận, vẫn phải ngẩn ngơ trong giây lát rồi vội vã lảng tránh ánh nhìn.

"Dĩ nhiên là khó chịu rồi. Nhưng hơn cả khó chịu... tôi không thể hiểu nổi. Tại sao một người hoàn toàn xa lạ như cô lại đi lo chuyện bao đồng của Susumu? Chẳng lẽ cô là thánh nhân, thấy ai gặp khó khăn cũng dang tay giúp đỡ sao?"

"Đúng vậy. Tôi là người tốt mà."

"..."

Câu khẳng định chắc nịch của Ion khiến Ririka cứng họng. Suốt mấy ngày qua, cũng giống như Yana, Ririka đã điên cuồng tìm kiếm Susumu khắp nơi. Nhưng kết quả chỉ là con số không tròn trĩnh, cô vẫn chưa thể tìm thấy bóng dáng cậu ấy.

Chính vì thế, khi nghe Rengo nói rằng đã thấy Susumu đi cùng Ion, cô đã hạ quyết tâm chặn đường Ion để hỏi cho ra lẽ. Nhưng chưa kịp làm gì thì cô đã hoàn toàn bị khí thế của đối phương nuốt chửng.

"Chà."

Ion bật cười. Một nụ cười hòa tan vào không khí, cô nói:

"Đùa thôi, đùa thôi mà. Tôi giúp vì đó là Susumu. Cậu ấy là người đặc biệt."

"...Ý cô là tài năng vẽ tranh của cậu ấy hả? Tiếc quá, Susumu không còn vẽ được nữa đâu."

"Không không. Tôi còn chưa được xem tranh của Susumu bao giờ... Nhưng nghe giọng điệu đó thì có vẻ cậu bị thu hút bởi tranh của cậu ấy hơn là chính con người cậu ấy nhỉ?"

"...Ai biết được. Tôi vốn ghét thiên tài. Tranh do thiên tài vẽ, tôi cũng chẳng ưa nổi."

Ririka vô thức siết chặt nắm tay. Ion hướng đôi mắt tĩnh lặng lên bầu trời đang dần chuyển sang màu đỏ tía của hoàng hôn.

"Thiên tài à... Tôi cũng có một câu muốn hỏi cậu. Cậu và Susumu là bạn thuở nhỏ đúng không? Vậy thì chắc chắn cậu phải biết lý do tại sao Susumu không thể vẽ được nữa. Biết rõ như vậy, tại sao cậu lại không giúp cậu ấy? Lý do là gì?"

"..."

Ririka im lặng. Ion cũng chẳng bận tâm đến sự im lặng đó mà tiếp tục:

"Nếu cậu thực sự quan tâm đến Susumu nhiều đến thế, đến mức thức đêm tìm kiếm cậu ấy đến quầng cả mắt... thì tại sao ngay từ đầu cậu không đối xử tốt với cậu ấy hơn? Hay là... cậu có lý do nào đó khiến cậu không muốn làm vậy?"

Ion bước tới một bước. Ririka lại lùi lại một bước.

"...Người như cô thì hiểu cái gì chứ. Những kẻ sinh ra đã có tất cả làm sao hiểu được cảm giác của những người không có gì... Đúng thế. Susumu đã phản bội lại kỳ vọng của mọi người. Kỳ vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều. Thời đại này rồi, chẳng ai cần một thiên tài vô dụng cả!"

"Ái chà, đừng có hét lớn thế chứ, sợ quá đi mất."

"...A."

Ririka giật mình nhận ra mình vừa mất kiểm soát cảm xúc, vội cúi gằm mặt xuống vì xấu hổ. Xung quanh không một bóng người, bóng của hai cô gái đổ dài dưới ánh hoàng hôn, chao đảo như ngọn đèn trước gió.

"...Đúng là Susumu rất đáng thương. Nhưng tôi không phải thánh nhân để có thể ở bên cạnh an ủi một kẻ đáng thương suốt năm này qua tháng nọ được. Dù lý do là gì đi nữa, kẻ không thể tự mình đứng dậy thì sẽ bị bỏ lại phía sau. Quy luật cuộc đời là thế mà, đúng không?"

"Chà. Trông cậu thế mà suy nghĩ thực dụng phết nhỉ? ...Ừm, tôi không ghét kiểu người như cậu đâu. Nhưng cái lý lẽ đó đâu có biện minh cho việc léng phéng được, đúng không nào?"

"Chuyện đó..."

"Vốn dĩ nếu cậu thực sự nghĩ như vậy, thì việc cậu vất vả đi tìm một kẻ bị bỏ lại phía sau như Susumu chẳng phải rất mâu thuẫn sao?"

Nếu Ririka thực sự sống đúng như những gì mình nói, thì cô ta đã phải dứt khoát chia tay Susumu từ lâu và đường hoàng đến với một người đang bắt đầu tỏa sáng như Rengo. Nhưng cô ta lại dây dưa không dứt, để mặc Susumu chìm trong tuyệt vọng mà không cứu vớt.

"Cậu muốn phủ nhận. Nếu tên con trai cao kều kia đại diện cho sự tự ti, thì cậu đại diện cho sự chối bỏ. Cậu sợ hãi những thứ phủ định lại giá trị quan của mình. Xinh xắn, khôn khéo, được mọi người yêu mến... cậu đã nhận ra rằng tất cả những thứ đó chẳng có nghĩa lý gì trước một tài năng thực thụ."

Ion lại tiến thêm một bước, dồn ép Ririka vào đường cùng. Ririka nuốt nước bọt đánh ực một cái.

"Tôi không biết liệu cậu có thực sự từng thích Susumu hay không... Mà thôi, nếu thích thật lòng thì đã chẳng léng phéng sau lưng người ta."

"Đã bảo là tôi không có..."

"Chỉ nắm tay thôi thì không tính là léng phéng nhỉ? ...Tôi sẽ không hỏi sâu thêm là có thực sự 'chỉ nắm tay' hay không, nhưng chỉ riêng việc cậu có suy nghĩ đó thôi cũng đủ chứng minh cậu coi thường Susumu rồi."

"..."

Ririka muốn phản bác nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, đành bất lực nhìn xuống đất.

"Cậu khôn khéo nên cứ ngỡ mình đang kiểm soát tốt mọi chuyện. Có thể những người như cậu sau này sẽ thành công đấy. Nhưng cậu sẽ chẳng bao giờ cảm thấy thỏa mãn đâu."

"...Tôi không cần cô lên mặt dạy đời."

"Cũng phải. Tôi khác với mọi người, nên tôi không hiểu cảm giác của cậu... Nhưng mà này, cậu định tìm thấy Susumu rồi nói gì với cậu ấy? Cậu ấy đã có tôi rồi. Cậu ấy đã có thể sống tốt mà không cần dựa dẫm vào cậu nữa... Hay là cậu vẫn ảo tưởng rằng mình là người đặc biệt đối với cậu ấy?"

"...Câm mồm!"

Ririka trừng mắt nhìn Ion với vẻ hận thù. Nhưng Ion chỉ cười. Nụ cười toác rộng đến tận mang tai như một con thú săn mồi đang vờn con mồi của mình.

"Đừng lo, chẳng bao lâu nữa Susumu sẽ tự tìm đến gặp cậu thôi. Thế nên thay vì phí công tìm kiếm, cậu nên dành thời gian nghĩ ra một cái cớ thật hay ho đi. Đã bắt cá hai tay rồi mà khi bị đá còn khóc lóc van xin thảm hại thì chướng mắt lắm, tôi không muốn xem màn kịch hạ cấp đó đâu."

"...Im đi! Cô thì biết cái gì... Cô thì biết cái gì mà nói...!"

"Nghe tôi nói vẫn đỡ hơn là nghe chính miệng Susumu nói chứ nhỉ?"

"...IM ĐI! IM ĐI!! Đừng có làm như mình hiểu rõ mọi chuyện...!"

Ririka quay lưng bỏ chạy về hướng ngược lại, như một kẻ thua cuộc thảm hại. Ion khẽ thở dài.

"Con bé đó cũng chẳng trụ được bao lâu nữa đâu... Cơ mà, tranh của Susumu ghê gớm đến mức nào nhỉ? Tự nhiên mình muốn xem thử ghê."

Ion lại tiếp tục huýt sáo, rảo bước về nhà. Hình bóng của Ririka đã hoàn toàn bị xóa sạch khỏi tâm trí cô như chưa từng tồn tại.

"Về muộn hơn dự tính rồi. Hy vọng Susumu không đụng độ với vị khách nào... Mà thôi, nếu là Susumu thì chắc không sao đâu."

Ion đi bộ thêm một lúc nữa rồi về đến chung cư.

"Ái chà."

Cô nhận ra ngay sự bất thường, nhưng không hề tỏ ra hoảng hốt. Cô mở cửa bằng những động tác thành thục như mọi ngày. Và rồi, đập vào mắt cô là cảnh tượng Susumu nằm gục trên vũng máu cùng một gã đàn ông tóc dài lạ mặt.

Ion bật cười.

"Mấy người vẫn làm ăn cẩu thả như mọi khi nhỉ."

"...Hự!"

Ion túm lấy đầu gã đàn ông. Gã cố gắng vùng vẫy kháng cự, nhưng đã quá muộn. Tiếng xương vỡ vụn vang lên khô khốc, cái đầu gã bị nghiền nát như quả cà chua. Ion ném cái xác sang một bên như vứt một bao rác.

"Ái chà, lại bừa bộn nữa rồi... Cảm giác thế nào? Susumu."

Đáp lại câu hỏi đó, Susumu cất giọng đầy phấn khích:

"——Tệ hại vô cùng."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!