Tôi Nhảy Lầu Vì Em Không Coi Tôi Ra Gì

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Phần Một: Xích Dạ Bạch Hoa - Chương 15: Huyết Sắc Ma Thuật

Chương 15: Huyết Sắc Ma Thuật

"Tôi muốn hỏi một câu cho chắc, ông Shiga này. Tại sao ông lại ở đây?"

Asama bước lên một bước chắn trước mặt tôi, đối diện với gã đàn ông điều khiển rối. Gã vẫn nhìn chúng tôi bằng đôi mắt vô hồn không chút cảm xúc.

"Lâu rồi không gặp, Tử Thần. Cũng phải hai năm rồi kể từ lần cuối chúng ta đối mặt nhỉ."

"Trả lời câu hỏi của tôi đi. Chẳng phải Kẻ Thanh Trừng các người đang bận tối mắt tối mũi truy đuổi con Quạ sao? Vậy thì tại sao ông lại rảnh rỗi ở đây?"

Nghe câu hỏi của Asama, gã đàn ông phủi bụi trên áo với phong thái nghiêm trang như một quân nhân rồi đáp:

"...Con Quạ tuy phiền phức nhưng không phải là không thể giết. Sẽ có vài nạn nhân xấu số, nhưng thời gian sẽ giải quyết tất cả. Kẻ cần phải tiêu diệt ngay lúc này không phải là nó."

"Chẳng phải công việc của các người là ngăn chặn việc xuất hiện nạn nhân sao?"

"Nhầm rồi, Tử Thần. Công việc của chúng ta là xóa sổ Kẻ Bất Tử... xóa sổ lũ quái vật không chết khỏi thế gian này. Vì thế, ta phải xử lý thằng nhóc đó trước khi nó trở nên khó giết như ngươi."

"Ông nghĩ ông làm được điều đó khi có tôi ở đây sao?"

"Thế ngươi nghĩ ta đến đây tay không mà chẳng có chút chuẩn bị nào sao?"

Gã lấy từ trong túi ra con búp bê nhỏ mà tôi đã thấy tối qua. Nhìn kỹ thì nó không phải búp bê thường mà có hình thù gớm ghiếc như một thây ma.

"——Ta nguyện hiến tế linh hồn mình."

Gã lẩm bẩm một câu thần chú rồi đâm phập con dao vào con búp bê.

"...Lại nữa à."

Đã thấm bài học xương máu từ vụ lũ chó hôm qua, tôi lập tức nhận ra sự bất thường. Asama chắc chắn cũng nhận ra, nhưng cô ấy vẫn mỉm cười đầy vẻ dư dả.

"Ông Shiga vẫn có gu thẩm mỹ tệ hại như ngày nào nhỉ. Cái con búp bê gì thế này... Ông định dùng cái thứ xấu xí đó để giết tôi sao?"

Chẳng biết từ đâu chui ra, một bầy xác sống bắt đầu ngọ nguậy, lấp đầy không gian tăm tối của tòa nhà bỏ hoang. Cũng giống như lũ chó, bọn chúng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn. Gã đàn ông thở hắt ra, ánh mắt lạnh lẽo: 

"Ta không ảo tưởng đến mức nghĩ rằng cái thứ này có thể giết được ngươi... Nhưng cầm chân ngươi một lúc thì dư sức. Trong lúc đó, ta sẽ đích thân kết liễu thằng nhóc kia."

"Vô ích thôi. Ông không giết được Susumu đâu... Với lại, chẳng phải bé Imina vẫn còn sống sao? Nhìn con bé ngủ ngon thế kia mà?"

Asama nhìn về phía cô gái có đôi cánh đen. Quả thực, cô bé vẫn đang thở đều đều, chìm trong giấc ngủ say. Gã đàn ông lạnh lùng: 

"Không vấn đề gì. Con bé đó vẫn còn giá trị lợi dụng... Nó sẽ là tay chân đắc lực cho ta." Nói rồi, gã thản nhiên đâm mạnh con dao vào tim cô gái đang ngủ.

"Khụ...!"

Cô gái hộc máu, mở trừng mắt. Đôi mắt ấy đỏ ngầu màu máu khiến tôi nín thở.

"A, AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!"

Cô gái có cánh đạp mạnh xuống đất, lao đi như một mũi tên. Như nhận lệnh, bầy xác sống đồng loạt lao vào tấn công Asama. Tôi và Asama đã bị chia cắt. Gã đàn ông đang chậm rãi tiến về phía tôi với từng bước chân tử thần.

"Cậu bé sợ không?"

Gã hỏi. Tôi lắc đầu.

"Tôi thấy ông mới là người đang sợ đấy."

"Phải. Ta sợ. Chết hay không chết, ta đều sợ hãi tột cùng... Đối với ta, Cái Chết là Vô Tri. Nó phải mãi mãi là Vô Tri, nếu không ta sẽ rất phiền lòng!"

"...Hự!"

Cú đấm của gã găm thẳng vào bụng tôi. Bát cơm cá ngừ yukke vừa ăn lúc nãy như muốn trào ngược ra ngoài. Tôi hoàn toàn không nhìn thấy chuyển động của gã, chênh lệch về thể chất là quá lớn. Nếu không sở hữu cơ thể bất tử, chắc chắn tôi đã bất tỉnh ngay đòn đầu tiên. Gã tuyên bố bằng giọng đều đều:

"Asama Ion là quái vật. Cậu coi nó là đấng cứu thế hay gì đó, nhưng thực chất nó là Tử Thần tồi tệ nhất lịch sử. Một sự tồn tại không được phép sống trong thế giới loài người."

"...Theo tôi thấy thì ông cũng quái vật chẳng kém đâu."

"Đúng thế. Và cả cậu nữa, cậu cũng là quái vật... Nếu cứ tiếp tục lún sâu vào con đường sai trái đó, cậu sẽ không thể có được cái chết tử tế đâu."

"Ha, từ đầu tôi đã không nghĩ mình sẽ được chết tử tế rồi."

Tôi nhổ ngụm máu trong miệng ra, đạp mạnh xuống đất lao tới. Kể từ ngày bố mẹ mất, tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ bị trừng phạt. Nếu đây chính là sự trừng phạt đó thì...

"Sao mình lại thấy vui thế này nhỉ...!"

Tôi vung tay đấm trả. Lần đầu tiên trong đời tôi đấm người khác. Một thằng đến con sâu cái kiến trong phòng cũng không dám giết như tôi, giờ lại đang đánh người. Vậy mà tôi chẳng cảm thấy chút cắn rứt lương tâm nào.

"...Hừm."

Nhưng cú đấm của tôi chẳng xi nhê gì với gã. Gã thở hắt ra, chẳng thèm bận tâm.

"Vui lắm sao, cậu bé? Với một kẻ chỉ biết đến thế giới bình thường cho đến tận gần đây như cậu, thế giới này chắc hẳn thú vị lắm nhỉ... Nhưng khi Vị Tri (cái chưa biết) biến thành Ký Tri (cái đã biết), cậu sẽ tuyệt vọng tột cùng... Cậu bé à, ta thấy thương hại cho cậu đấy."

"..."

Cổ họng tôi bị dao rạch toạc. Không thở được. Cơ thể cứng đờ. Gã nói tiếp: 

"...Quả nhiên cậu không cảm thấy đau đớn sao? Kẻ Bất Tử thông thường có thể quen với đau đớn, nhưng mất hẳn cảm giác đau thì không có... Cậu cũng là trường hợp đặc biệt à."

Gã chĩa mũi dao về phía mắt tôi. Lưỡi dao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Nguy rồi, mình sẽ bị giết. Nhận thức được điều đó, tôi cố gắng vươn tay ra để đẩy gã ra xa nhưng vô ích, không với tới.

"Ngủ đi, cậu bé."

Con dao của gã xuyên qua nhãn cầu, găm thẳng vào não bộ tôi. Không đau. Chỉ có một sự khó chịu kinh khủng chạy dọc khắp cơ thể. Tôi chết rồi. Nhưng tôi vẫn sống. Chết mà không chết. Tôi... chợt nghĩ.

"...Quả nhiên là chẳng hiểu gì sất."

Một câu nói chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh. Tim tôi đập mạnh một nhịp. Gã đàn ông rút dao ra định bồi thêm nhát nữa. Ngay lúc đó, cô ấy lên tiếng:

"——Susumu. Giờ mình sẽ cho cậu thấy ma thuật của mình."

"...!"

Gã đàn ông vội vã nhảy lùi lại, tạo khoảng cách lớn. Nhờ thế tôi mới cử động được.

"Nguy hiểm thật."

Tôi đưa tay lên vết thương ở mắt đã tự lành, rồi nhìn về phía Asama. Asama đang bị bao vây bởi hàng tá con rối. Dù vậy, cô vẫn mỉm cười đầy vẻ dư dả, từ đầu ngón tay cô, máu tươi bắt đầu nhỏ xuống. Từng giọt, từng giọt máu rơi xuống sàn nhà chậm rãi như thể thời gian đang ngưng đọng.

Tôi chớp mắt một cái. Chỉ trong tích tắc chưa đầy một giây, hình bóng Asama biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.

"...Hả?"

Khoảnh khắc tiếp theo, thế giới nhuộm một màu đỏ thẫm. Máu tươi nhỏ xuống từ trần nhà. Chẳng mấy chốc, xung quanh tôi đã ngập trong biển máu. Lượng máu này... dù có nghĩ thế nào cũng không thể là của một người.

"Nào, kết thúc thôi."

Giữa khung cảnh như địa ngục trần gian ấy, thiếu nữ tóc trắng mỉm cười. Một nụ cười trang nghiêm nhưng cũng đầy thích thú. Sống lưng tôi lạnh toát.

"——Xuyên thủng."

Trong nháy mắt, biển máu hóa thành ngàn vạn mũi giáo sắc nhọn. Cô gái có cánh đen và lũ rối đang vùng vẫy trong vũng máu không kịp phản kháng, bị những mũi giáo đó xuyên thủng người, ghim chặt xuống đất.

"A, AAAAAAA, AAAAAAAAAAAA...!"

Lũ rối tan biến, chỉ còn lại tiếng gào thét đau đớn của cô gái có cánh. Nhìn cảnh đó, tôi nhớ lại lời gã đàn ông tối qua. Để giết Kẻ Bất Tử, chỉ cần gây sát thương liên tục nhanh hơn tốc độ hồi phục. Nếu cứ thế này, cô gái có cánh sẽ chết mất. Có nên bảo Asama dừng lại không? Tôi nghĩ vậy nhưng cổ họng cứng đờ không thốt nên lời.

"Yên tâm đi. Mình không định giết thật đâu."

Asama cười. Nụ cười lạnh lẽo như lưỡi dao kề cổ. Đẳng cấp quá khác biệt. Tôi đã từng tự mãn rằng mình đã trở thành kẻ đặc biệt, sở hữu sức mạnh quái vật. Nhưng đứng trước Asama, tôi nhận ra mình chỉ là hạt cát. Asama là một con quái vật ở đẳng cấp hoàn toàn khác, vượt xa cả tôi, gã điều khiển rối hay cô gái có cánh kia. Dù cô ấy có ăn ngấu nghiến bát cơm bò ngon lành thế nào đi nữa, thì bản chất của Asama vẫn là một sinh vật khác biệt với chúng tôi.

"Haha..."

Nhìn cô ấy, tôi chợt nhận ra rằng chẳng có thế giới đặc biệt nào cả. Chính thế giới mà cô ấy đang sống, bản thân nó đã là điều đặc biệt rồi. Tôi lại chớp mắt. Ngay lập tức, biển máu bao trùm xung quanh biến mất không dấu vết, sạch sẽ như chưa từng tồn tại. Cứ như là ma thuật vậy.

"Sao nào, ông Shiga. Ông còn muốn chơi tiếp với tôi không?"

Cô gái có cánh đã gục ngã, lũ rối cũng bị tiêu diệt sạch. Dù vừa chứng kiến cảnh tượng địa ngục ấy, gã đàn ông vẫn không hề tỏ ra nao núng. Gã lạnh lùng nói:

"...Mở Cổng dễ dàng quá nhỉ... Được rồi, hôm nay ta sẽ rút lui. Nếu ngươi đã cố chấp bảo vệ thằng nhóc đó đến vậy, thì hẳn nó cũng là một kẻ đặc biệt."

Gã quay sang nhìn tôi.

"Nhưng cậu bé à, nếu lúc nào muốn chết thì cứ tìm đến ta... Ta sẽ giết cậu bất cứ lúc nào."

Nói rồi, bóng dáng gã tan vào bóng đêm. Căn nhà hoang chìm vào sự tĩnh lặng đến ù tai.

"...May là lần này quần áo không bị bẩn mấy."

Tôi thở dài nhẹ nhõm với một suy nghĩ chẳng đâu vào đâu. Thấy vậy, Asama bật cười.

"Vất vả rồi. Tuy hơi khác kế hoạch một chút, nhưng cậu đã thấy điều thú vị chưa?"

"Thú vị à... ừm, đúng là tôi đã được xem một thứ rất tuyệt vời. Đó là ma thuật mà Asama nói sao?"

"Chính xác. Tại mình muốn thể hiện một chút trước mặt Susumu nên hơi quá tay."

Asama lại cười. Nụ cười hồn nhiên như đứa trẻ khoe đồ chơi mới khiến tôi cũng phải thở dài chịu thua. Cô ấy ngước nhìn bầu trời đêm qua khung cửa sổ vỡ, tiếp tục câu chuyện:

"Lần đầu tiên mình gặp Susumu, cậu... đang nằm trong vũng máu, và đã chết."

Asama chậm rãi bước lại gần tôi.

"Kẻ Bất Tử ấy mà, ai cũng từng chết một lần cả. Những kẻ đã chết nhưng không thể chết hẳn sẽ trở thành Kẻ Bất Tử... Nên lúc đó, Susumu chắc chắn đã chết rồi."

"...Tôi vẫn chưa nhớ rõ lắm chuyện lúc đó."

Nhưng tôi cũng nhớ lại được vài điều. Qua việc bị gã điều khiển rối giết hôm qua và bị đâm xuyên não lúc nãy, tôi đã ngộ ra một chân lý.

"Tiếp nối câu chuyện trước khi vào tòa nhà này... Tôi đã từng nghĩ nếu chết đi, tôi sẽ hiểu được cảm giác của bố mẹ... Nhưng làm gì có chuyện đó. Bởi vì ngay cả cảm giác của những người đang sống sờ sờ cạnh tôi như Ririka, Rengo hay Kamiya, tôi còn chẳng hiểu nổi cơ mà."

Chết đi rồi thì làm sao hiểu được cảm giác của người chết. Đó chỉ là... ảo tưởng mà thôi.

"...Ra là vậy. Thảo nào lúc đó cậu lại khóc. Không phải khóc vì buồn cho cái chết của bản thân, mà cậu đang than khóc cho sự phi lý của thế giới này... Chính vì thế mà cậu mới đẹp đến vậy."

"Thảm hại thì có."

"Dù thế thì mình vẫn thích điểm đó của cậu... Ừm, quả nhiên mình muốn xem tranh của Susumu vẽ một lần."

"Tranh tôi vẽ á? Mấy bức đoạt giải hả? Hình như có tổ chức nào đó đang giữ thì phải—"

"Không không. Mình không hứng thú với quá khứ của cậu. Mình muốn xem những bức tranh mà Susumu sẽ vẽ từ nay về sau cơ."

Bàn tay Asama chạm vào má tôi. Nó vẫn lạnh lẽo như mọi khi.

"...Không biết đến bao giờ tôi mới vẽ được đâu. Có khi là không bao giờ nữa."

"Một trăm năm hay hai trăm năm mình cũng đợi. Vì thời gian của chúng ta là vô hạn mà."

Asama bỏ tay ra khỏi má tôi. Rồi với vẻ mặt tinh nghịch như đứa trẻ sắp bày trò, cô ấy chỉ tay vào bức tường trống trơn.

"Hửm...?"

Theo hướng tay Asama chỉ, tôi nhìn lên bức tường. Ở đó là...

"Cái này... chẳng lẽ là tôi?"

Đó là một bức tranh vẽ mặt tôi bằng máu. Một bức biếm họa hài hước đến mức tôi không nhịn được mà phì cười.

"Mình nổi hứng vẽ chơi chút thôi. Sao, giống không?"

"...Asama vẽ tệ thật đấy."

"Quá đáng nha, kiệt tác của người ta cơ mà... Nếu chê thì lần sau Susumu phải vẽ cho mình xem một bức tử tế nhé... Hứa rồi đấy."

"...Được rồi. Tôi hứa."

Asama cười. Tôi cũng cười. Ở bên cạnh cô gái này, tôi cảm giác như mình đã thay đổi. Có lẽ chỉ là ảo giác thôi, nhưng lúc này đây, tôi vui vì điều đó.

"..."

Nhắm mắt lại, tôi hồi tưởng về thế giới đỏ thẫm vừa rồi. Đẹp quá. Tôi thực sự bị choáng ngợp. Thế giới trong mắt tôi đã luôn mưa tầm tã kể từ ngày bố mẹ mất, và tôi đã buông xuôi, chấp nhận sống mãi trong cơn mưa u ám đó. Nhưng vẻ đẹp của cô ấy là thật.

Khoảnh khắc nhìn thấy khung cảnh đó, cơn mưa trong lòng tôi đã tạnh. Nếu tôi có thể vẽ lại được cô ấy lúc đó... chỉ nghĩ đến thôi, tim tôi đã đập rộn ràng. Lâu lắm rồi tôi mới lại khao khát được cầm cọ vẽ đến thế.

"Thử cố gắng xem sao."

Và từ đây, tôi sẽ bắt đầu tìm hiểu. Về thế giới mà những Kẻ Bất Tử đang sống, về sự đặc biệt của Asama... và về điều mà cô ấy mong muốn ở tôi.

"...Cơ mà mai vẫn phải đi học, mệt thật."

Tôi thở dài, kết thúc một đêm dài đầy biến động.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!