Tôi Nhảy Lầu Vì Em Không Coi Tôi Ra Gì

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Phần Một: Xích Dạ Bạch Hoa - Chương 16: Hai Kẻ Tuyên Chiến

Chương 16: Hai Kẻ Tuyên Chiến

Ngày hôm sau, tôi trở lại trường học sau một thời gian dài vắng bóng. Các bạn cùng lớp nhìn tôi như thể nhìn thấy ma, nhưng tuyệt nhiên không ai dám hó hé một lời. Giáo viên chủ nhiệm cũng chỉ cằn nhằn vài câu lấy lệ, chứ không hề gọi tôi lên phòng giáo viên giáo huấn hay bắt ép làm bài tập bù. Có thể Asama đã tác động gì đó chăng? Hay là do người họ hàng của tôi có quen biết với hiệu trưởng nên đã nói đỡ vài câu trước khi tống cổ tôi đi? Dù sao thì may là không bị làm lớn chuyện.

"Biết ơn thì có biết ơn thật đấy, nhưng cứ được ưu ái kiểu này bảo sao mình bị cả lớp cô lập..."

Thú thật, tôi cũng tự hỏi đi học bây giờ còn có ý nghĩa gì nữa? Nhưng đêm thì mất ngủ, ngày mà cũng không có việc gì làm thì chán chết. Dù Asama có giàu nứt đố đổ vách thì tôi cũng không thể mặt dày lấy tiền người khác đi chơi bời lêu lổng được, mà vốn dĩ tôi cũng chẳng có sở thích chơi bời gì. Thế nên đi học cũng là một cách giết thời gian tốt. Vấn đề duy nhất nằm ở câu lạc bộ mỹ thuật. Chẳng có lý do gì để tôi tiếp tục bám trụ ở cái nơi không chào đón mình như thế. Chuyện học bổng ra sao tôi cũng không rõ, nhưng giờ điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa. Tôi đã tìm thấy thứ vui vẻ hơn nhiều rồi.

Trước khi gặp Asama, dù có bị ghẻ lạnh đến đâu, đó vẫn là chốn nương thân duy nhất của tôi. Nhưng giờ thì khác. Tôi đã chia tay Ririka, cũng đã nói thẳng mặt Kamiya và Rengo những điều cần nói. Chẳng còn ai để tôi phải bận tâm, cũng chẳng còn lý do gì để lưu luyến nơi này. Chiều nay tan học, tôi sẽ nộp đơn xin nghỉ. Tôi đã quyết tâm như thế.

"...Hiếm thấy thật."

Thế nhưng, khi tôi bước vào phòng mỹ thuật sau giờ học, đập vào mắt tôi là cảnh tượng cô Yasaka - giáo viên cố vấn - đang ngồi vắt chân chữ ngũ đầy vẻ bề trên, và hầu hết các thành viên đều có mặt đông đủ. Với một câu lạc bộ hoạt động tự do như thế này, việc tập hợp đầy đủ quân số là chuyện hiếm có khó tìm. Trừ trưởng câu lạc bộ đang nghỉ học dài hạn ra, có vẻ như mọi người đều có mặt; cả Ririka, Rengo, và cả Kamiya nữa.

"..."

Đông người là thế, nhưng căn phòng lại im lặng đến mức bất thường. Sắp có sự kiện gì quan trọng sao? Dù sao thì bầu không khí này cũng không thích hợp để nói chuyện nghỉ việc. Phiền phức thật, thôi để hôm khác vậy. Nghĩ thế, tôi đưa tay định mở cửa ra về thì giọng cô Yasaka vang lên chặn đứng ý định của tôi.

"Định trốn đi đâu đấy nhóc? Chỗ kia còn trống kìa, vào ngồi nhanh lên."

"Không, em chỉ..."

"Bảo ngồi thì ngồi đi. Không thì làm sao mà cô bắt đầu được."

Vẫn là cái tính cách ép người quá đáng như mọi khi. Biết có cãi cũng vô ích, tôi đành tặc lưỡi ngồi xuống chiếc ghế gần đó. Cô Yasaka vừa nhai kẹo cai thuốc lá vừa nói:

"Được rồi, đông đủ cả rồi nhỉ? Cô có một thông báo cho mấy đứa đây."

Cô Yasaka mà chủ động đề xuất cái gì thì đúng là chuyện lạ có thật. Cả phòng xôn xao, nhưng cô Yasaka vẫn phớt lờ mà tiếp tục: 

"Sắp thi cuối kỳ rồi, thi xong là đến nghỉ hè. Theo thông lệ thì năm nào đám năm ba cũng phải gửi bài tham dự cuộc thi mùa hè, nhưng năm nay cô muốn tổ chức một cuộc thi nội bộ dành riêng cho đám năm nhất và năm hai."

"...Không phải là hơi gấp sao ạ?"

Ririka lên tiếng thắc mắc, nhưng cô Yasaka lắc đầu nguầy nguậy: "Gấp mới tốt. Bộ mấy đứa nghĩ cứ có nhiều thời gian là vẽ được tranh đẹp à? Kiệt tác không bao giờ được sinh ra từ rảnh rỗi đâu. Cô không ủng hộ kiểu giáo dục hà khắc, nhưng cứ nuông chiều mãi thì tài năng nào cũng thối rữa hết."

"..."

Ririka cứng họng. Cô Yasaka thò tay vào túi lấy thêm một viên kẹo cai thuốc nữa với vẻ chán chường: 

"Nói thế thôi chứ không bắt buộc. Như mọi khi, tham gia là tự nguyện. Hạn chót là sau kỳ nghỉ hè. Đứa nào bận thì thôi khỏi tham gia cũng được... Tuy nhiên, người chiến thắng trong cuộc thi này sẽ được cô chỉ định làm trưởng câu lạc bộ nhiệm kỳ tới."

"────"

Cả phòng căng như dây đàn. Cô Yasaka cười khẩy: 

"Giám khảo là cô. Đứa nào vẽ được bức tranh khiến cô hài lòng, đứa đó sẽ là trưởng câu lạc bộ, là số một ở cái chốn này... Có ai hỏi gì không?"

Không một lời nào được cất lên, nhưng mọi người đều thể hiện rõ sự dao động. Bởi vì ai cũng mặc định rằng chức trưởng câu lạc bộ tiếp theo sẽ thuộc về Rengo - phó chủ nhiệm hiện tại và cũng là người đang thực sự điều hành mọi việc. Ngay cả tôi cũng nghĩ thế.

"Không có chủ đề, cũng không giới hạn hình thức thể hiện. Hãy cho cô thấy tất cả những gì mấy đứa tích lũy được từ trước đến nay. Hết, cô mong chờ lắm đấy."

Nói xong, cô Yasaka đứng dậy rời khỏi phòng mỹ thuật. Vẫn là phong cách nói xong là té, mặc kệ thiên hạ. Nhưng người ta có thực lực và thành tích, nên chẳng ai dám cãi.

"Cơ mà mình sắp nghỉ rồi, quan tâm làm gì."

Tranh thủ lúc này báo luôn chuyện nghỉ việc cho cô ấy thì hơn. Nghĩ vậy, tôi định đuổi theo cô Yasaka thì một bàn tay thô bạo túm lấy vai tôi giữ lại.

"Cuối cùng mày cũng chịu vác mặt đến rồi hả, Susumu. Đằng nào mày cũng rảnh mà? Ra đây nói chuyện chút."

"...Rengo. Xin lỗi nhé, tôi không có rảnh như cậu đâu—"

"Tao bảo mày đi theo tao!"

Rengo lôi xềnh xệch tôi đi. Muốn phản kháng thì dễ ợt; so với gã điều khiển rối hôm qua, sức lực của Rengo chỉ như trẻ con. Chỉ cần gạt tay ra và đẩy nhẹ một cái là cậu ta sẽ ngã chổng vó ngay. Nhưng nếu làm thế ở đây, cậu ta sẽ lại mò đến lớp tôi làm phiền, tệ hơn nữa là mò đến tận chỗ Asama. Thôi thì giải quyết một lần cho xong chuyện. Đành vậy, nói cho cậu ta biết luôn cũng được; chắc Ririka cũng kể rồi, nhưng nếu tôi xác nhận chuyện chia tay, hẳn cậu ta sẽ buông tha cho tôi.

"Rồi? Có chuyện gì?"

Chúng tôi dừng lại ở một phòng học trống cách xa phòng mỹ thuật. Rengo buông tay tôi ra, trừng mắt nhìn tôi với ánh mắt còn hằn học hơn cả lần trước: 

"...Mày đã làm gì Ririka? Tao nhớ tao đã cảnh cáo mày rồi đúng không? Cấm mày làm tổn thương cô ấy."

"Lại nữa à. Tôi chẳng làm gì cả."

"Đừng có xạo chó! Dạo này Ririka lạ lắm! Tao bắt chuyện thì nó trả lời nhát gừng, tin nhắn thì... nó bơ tao luôn."

"Chuyện đó liên quan gì đến tôi? Bạn gái cậu thì cậu tự đi mà dỗ dành chứ."

"...Vấn đề không phải ở chỗ đó."

Rengo nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống: 

"Chắc chắn mày đã làm gì đó với Ririka rồi đúng không? Chỉ có mày mới khiến nó có cái biểu cảm đó—"

"Đã bảo là tôi không biết... Hay là tại cậu kém cỏi quá nên cô ấy đá cậu để theo thằng khác rồi?"

"Mày...!"

Rengo túm lấy cổ áo tôi. Vẫn nóng tính như ngày nào.

"Nóng nảy gì chứ. Chuyện đó có gì lạ đâu? Cô ấy đã từng đá tôi lúc tôi sa cơ lỡ vận để theo cậu mà? Giờ cậu mà sa sút thì cô ấy đá cậu theo thằng khác cũng là chuyện bình thường thôi."

"Tao đéo có sa sút!"

"Đáng lẽ cậu phải nói 'Ririka không phải loại người như thế!' mới đúng chứ? ...Rốt cuộc thì cậu cũng chỉ biết nghĩ cho cái tôi của bản thân thôi."

"..."

Rengo lúng túng quay mặt đi. Tôi thở dài ngao ngán: 

"Dù sao đi nữa thì chuyện giữa tôi và Ririka đã kết thúc rồi. Tôi với cô ấy đã chia tay."

"────"

Rengo mở to mắt kinh ngạc.

"Sao lại làm vẻ mặt đó? Ririka chưa nói với cậu à? Tốt quá còn gì. Giờ thì cậu có thể đường đường chính chính hẹn hò với cô ấy mà không lo bị mang tiếng nữa nhé."

"...Mày thấy thế là ổn sao? ...À không, chính mày mới là thằng thay lòng đổi dạ đúng không... Asama Ion. Con nhỏ đó ngon đến thế cơ à?"

"Thế Ririka ngon đến mức cậu phải sống chết vì cô ấy à?"

"..."

"..."

Cả hai im lặng trừng mắt nhìn nhau. Nhưng Rengo có vẻ xuống nước nhanh hơn tôi tưởng, cậu ta ngồi lên cái bàn học gần đó và nói: 

"Susumu, mày... có nghe chuyện cô Yasaka vừa nói không?"

"Cái vụ cuộc thi nội bộ gì đó hả?"

"Vậy thì nhanh gọn thôi... Đấu với tao đi, Susumu. Tao với mày, ai hơn ai. Đã đến lúc phân định thắng thua rõ ràng rồi."

Nghe lời tuyên chiến của Rengo, tôi cau mày khó chịu: 

"Đừng có tự biên tự diễn. Tôi không rảnh để chơi trò đó với cậu. Vốn dĩ tôi định nộp đơn xin nghỉ—"

"Lại chạy trốn nữa hả?"

Ánh mắt Rengo sắc lẹm như dao găm vào tim tôi. Tôi tặc lưỡi đáp trả: 

"Không phải chạy trốn hay gì cả. Chỉ là bây giờ tôi với cậu đấu đá nhau thì được cái tích sự gì? Tôi đã..."

"Lải nhải điếc tai quá! Rốt cuộc mày cũng chỉ là thằng hèn chuyên chạy trốn thôi! Trốn học, trốn tránh Ririka, giờ lại định trốn khỏi câu lạc bộ nữa à? Sống hèn như thế bảo sao chẳng vẽ được tranh!"

"...Đừng có tự quy chụp. Tôi không còn lưu luyến gì với Ririka hay cái câu lạc bộ này nữa nên tôi mới đi. Người ngoài cuộc như cậu đừng có xía vô."

"...Lại cái bản mặt đó. Tao đã bảo bao nhiêu lần là đừng có làm cái mặt bố đời như thể mình hiểu hết tất cả đó nữa!"

Rengo lại túm cổ áo tôi. Sao cậu ta cứ phải động tay động chân thế nhỉ.

"A, ra là thế. Rốt cuộc cậu chỉ muốn gây sự chú ý với Ririka thôi đúng không... Cậu đang bất an. Ngày xưa cậu to xác nhưng nhát gan chết đi được, giờ vẫn thế nhỉ, Rengo. Cậu sợ bị Ririka đá nên phải cố chứng tỏ mình giỏi hơn tôi chứ gì?"

"...Mẹ kiếp!"

Rengo vung nắm đấm lên. Tôi bật cười: 

"Cậu cũng là họa sĩ tương lai mà, giữ gìn đôi tay chút đi. Đấm đá gãy xương thì khỏi thi thố gì đấy nhé?"

"Câm mồm! Cái thằng tay lành lặn mà đéo vẽ được tranh như mày thì có tư cách gì mà dạy đời tao!"

Rengo gào lên. Nhưng tôi vẫn không nhịn được cười: 

"Thích thì cứ đấm đi. Đấm người mình ghét để bắt nó nghe lời. Làm thế cậu thấy thỏa mãn lắm hả? Chính vì thế nên cậu mới không có cửa với gái đấy."

"...Ư!"

Rengo chùn tay, lùi lại như bị khí thế của tôi áp đảo. Tôi thở hắt ra một hơi:

"Được rồi. Muốn đấu chứ gì? Tôi chiều... Kể cũng đúng, nhận học bổng bao lâu nay mà không vẽ được bức nào ra hồn rồi bỏ chạy thì cũng hơi vô ơn. Tôi chẳng ham hố gì cái chức trưởng câu lạc bộ, nhưng trước khi đi tôi sẽ cho đám các người thấy thực lực của tôi một lần cuối."

"...Ha. Đã không vẽ được còn to mồm."

"Cái thằng đi thách đấu với một đứa không vẽ được như tôi thì có tư cách gì mà nói? Hay cậu sợ nếu tôi vẽ được thì cậu sẽ thua?"

"..."

Rengo lùi lại một bước. Vẫn là kẻ yếu bóng vía như ngày nào. Cậu ta gằn giọng:

"...Susumu. Nếu mày thua, hãy cút khỏi câu lạc bộ. Không phải tự nguyện nghỉ, mà là cút đi với tư cách một con chó bại trận dưới tay tao."

"Thế nếu tôi thắng, cậu phải làm một việc tôi yêu cầu... Thế nhé?"

Hai ánh mắt tóe lửa nhìn nhau. Sau chuyện ngày hôm qua, sáng nay tôi đã thử cầm bút vẽ với hy vọng mình đã thay đổi, nhưng tay tôi vẫn không thể di chuyển theo ý muốn. Tôi vẫn chưa vượt qua được chướng ngại tâm lý đó. Trong lịch sử hội họa, có không ít họa sĩ tài danh đã phải tự kết liễu đời mình vì không thể thoát khỏi sự bế tắc trong sáng tác; gặp một cô gái đặc biệt, nhìn thấy một cảnh tượng đẹp đẽ, rồi mọi vấn đề được giải quyết êm đẹp! Tôi thừa hiểu cuộc đời không đơn giản như thế.

Nhưng tôi vẫn chấp nhận lời thách đấu. Bởi vì tôi không thể cứ mãi chạy trốn được.

"Tôi đi đây... Tôi rất mong chờ xem cậu sẽ vẽ cái gì đấy, Rengo."

Tôi bước ra khỏi phòng học trống. Lần này Rengo không còn giữ tôi lại nữa.

*

"Mẹ kiếp!"

Sau khi Susumu rời đi, Rengo đá mạnh vào cái ghế gần đó để trút giận. Cậu ta đang điên tiết, bởi vì cậu ta hoàn toàn không biết chuyện Ririka và Susumu đã chia tay.

"Tại sao chứ, Ririka..."

Ririka và Susumu đã gặp nhau khi nào? Sự thay đổi thất thường của Ririka gần đây có phải là do chia tay với Susumu không? Và tại sao Ririka lại không nói cho cậu biết chuyện đó?

"Không! Mình là người được chọn! Mình đã khác xưa rồi! Mình sẽ không thua thằng Susumu!"

Rengo đang lo sợ. Ánh mắt của Susumu lúc nãy chồng khít lên hình ảnh của Susumu trong quá khứ. Susumu của thời trung học là một con quái vật, từ "thiên tài" không đủ để diễn tả hết sự khủng khiếp đó. Cô Yasaka thường nói, thứ quan trọng nhất đối với một họa sĩ không phải là đôi tay, mà là đôi mắt; cách xử lý thông tin thị giác ảnh hưởng đến rất nhiều vùng não bộ, nhìn thấy cái gì sẽ quyết định suy nghĩ cái gì, và suy nghĩ đó sẽ tạo nên tác phẩm.

 

Đôi mắt của Susumu là đôi mắt của quái vật.

 

Từ cánh báo chí chỉ chực chờ săn tin giật gân đến những nhà phê bình chỉ giỏi múa mép khua môi, tất cả đều phải câm nín trước ánh nhìn đó. Một thằng nhóc trung học lại có thể áp đảo những người lớn dạn dày kinh nghiệm. Susumu thời đó sở hữu đôi mắt còn đáng sợ hơn cả Asama Ion bây giờ.

"Mình đã... vượt qua Susumu đó rồi."

Rengo lầm bầm, nhưng đôi tay cậu ta lại đang run rẩy. Nếu cứ thế này, cậu ta sẽ lại thua cuộc, và lần này, Ririka sẽ thực sự chán ghét cậu ta. Dù có gồng mình lên đến đâu, thì sự yếu đuối bẩm sinh vẫn còn đó; bản chất của Rengo vẫn chỉ là một đứa trẻ yếu đuối.

"Bị Ririka đá ư, chuyện đó... không, không sao cả. Mình sẽ... không bao giờ thua cái thằng chỉ biết viện cớ đó...!"

Rengo đã yêu Ririka từ rất lâu rồi. Cậu ta đã nỗ lực đến mức này chỉ vì cô ấy. Cuối cùng cậu cũng nắm được tay cô ấy, vậy mà tâm trí cô ấy vẫn chỉ hướng về Susumu.

"Chết tiệt...!"

Rengo lại tung một cú đá nữa vào cái ghế tội nghiệp. Nhưng điều đó chẳng thể làm vơi đi chút nào nỗi bất an đang gặm nhấm tâm can cậu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!