Tôi Nhảy Lầu Vì Em Không Coi Tôi Ra Gì

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Phần Một: Xích Dạ Bạch Hoa - Chương 11: Thân Phận Thật Sự

Chương 11: Thân Phận Thật Sự

"Susumu, Cậu ổn chứ? Có bị thương ở đâu không?"

Asama đưa tay về phía tôi đang nằm gục dưới sàn. Làm sao có chuyện không bị thương được khi rõ ràng vừa nãy tôi đã bị một con dao găm đâm xuyên tim, thậm chí nhìn thấy máu tươi vẫn đang lênh láng trên sàn nhà rõ mồn một. Nhưng kỳ lạ thay, trên người tôi hoàn toàn không có vết thương nào; một chuyện phi lý đến mức không thể tin nổi, nhưng đó lại là hiện thực đang diễn ra ngay trước mắt tôi.

"...Cảm ơn."

Tạm thời gác lại mọi thắc mắc, tôi nắm lấy tay Asama để đứng dậy, cảm giác như cô gái này lúc nào cũng là người đưa tay ra kéo tôi lên mỗi khi tôi gục ngã vậy.

"...Hự!"

Từ phía phòng khách vang lên tiếng đổ vỡ, gã đàn ông mà tôi tưởng đã bị Asama bóp nát đầu lúc nãy, giờ lại lồm cồm bò dậy và trừng mắt nhìn về phía này. Cô ấy buông một câu nhận xét hờ hững: "Lần này làm bền phết nhỉ, tốn sức thật." Rồi cô tung cú đá thẳng vào gã đàn ông đang lăm lăm con dao trên tay với một sức mạnh kinh hoàng vượt xa giới hạn của con người, khiến cuộc chiến kết thúc ngay khi nó còn chưa kịp bắt đầu. Gã đàn ông bị quăng quật xuống sàn nhà liên tục như một bao cát, rồi cuối cùng nằm im bất động.

"Ư...!"

Cơn buồn nôn ập đến muộn màng, dạ dày tôi quặn thắt như muốn đẩy hết mọi thứ ra ngoài. Không phải vì tôi bị đâm, mà nỗi sợ hãi đến từ việc cô ấy vừa thản nhiên... giết người ngay trước mắt tôi. Như đọc thấu suy nghĩ của tôi, Asama nhấc bổng cái xác lên, lột phăng chiếc áo choàng và khăn quàng cổ của hắn: 

"Đừng lo. Thứ này không phải con người đâu."

"...Hả?"

Nhìn kỹ lại, đó chỉ là một con rối được chế tác vụng về. Cô ấy giải thích: 

"Có những kẻ sở hữu năng lực điều khiển mấy thứ này. Chắc là lính do thám thôi... Hẳn là bọn chúng muốn kiểm tra xem năng lực của cậu đến đâu."

"...Dùng dao đâm tim để kiểm tra năng lực sao?"

"Cơ mà tay nghề vẫn tệ như mọi khi. Không quấn kín mít thế kia thì nhìn qua là biết ngay không phải người rồi."

Asama cười khẩy, còn tôi thì chẳng thốt nên lời trước sự bình thản đến rợn người đó.

"Chị hai, mừng chị về nhà."

Lúc này, cô em gái Rio mới lên tiếng, giọng điệu bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Asama quay sang trách nhẹ: 

"Gì đây, Rio cũng ở đây à. Chị đã bảo bao nhiêu lần là nguy hiểm lắm, đừng có đến đây cơ mà."

"Em không sao, em biết chừng mực mà... Nhưng mà chị hai này, chị chưa giải thích gì cho anh Aoi đúng không? Trông anh ấy hoang mang đến tội nghiệp kìa."

"Chà, Susumu thì không sao đâu. Cậu ấy là người đặc biệt mà. Mấy trò chơi ma cà rồng này làm sao dọa được cậu ấy... Nhỉ?"

"Không, tôi đang hoang mang lắm đấy."

Tôi đáp lại ngay lập tức không cần suy nghĩ, khiến cô bật cười thích thú. Asama nói: 

"Vậy thì ngồi xuống nói chuyện chút nào. Xin lỗi nhé Rio, em về trước đi. Đằng nào thì cũng chưa có tiến triển gì mới đâu."

"...Em biết rồi. Đổi lại lần sau chị phải dẫn em đi ăn ramen đấy nhé? Em không dám vào quán ramen một mình đâu."

Để lại lời nhắn nhủ rất đúng chất nữ sinh trung học, Rio rời đi. Mặc kệ căn phòng đang bừa bộn như bãi rác, Asama thản nhiên ngồi xuống ghế sô pha. Tôi thở dài bất lực, ngồi xuống đối diện cô ấy và hỏi thẳng vào vấn đề:

"Asama... rốt cuộc Asama là thứ gì vậy?"

Bộ não tôi vẫn chưa chịu chấp nhận cảnh tượng vừa rồi là hiện thực, nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần nào đó trong tôi đã ngầm hiểu ra vấn đề. Người con gái trước mặt tôi không phải là con người. Có lẽ ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, tôi đã lờ mờ cảm nhận được điều đó, bao gồm cả những biến đổi kỳ lạ đang diễn ra trong cơ thể tôi nữa.

"Theo Susumu thì mình giống cái gì?"

Asama nhìn tôi với vẻ mặt dò xét. Tôi vắt óc suy nghĩ, nhưng chỉ có một đáp án duy nhất hiện lên trong đầu: 

"...Ma cà rồng, hay gì đó đại loại thế?"

Nghe vậy, cô ấy bật cười khanh khách: 

"Chà, cậu đúng một nửa. Quả thực có người gọi chúng ta như thế, nhưng mình không hút máu, cũng chẳng sợ ánh mặt trời. Thập tự giá cũng vô dụng với mình." Nói rồi, Asama nhặt sợi dây chuyền thánh giá rơi dưới sàn lên đeo vào cổ. Quả thực, nhìn cô ấy đeo nó, tôi chẳng cảm thấy chút áp lực nào.

"Nhưng Asama không phải người thường đúng không? Ít nhất thì tôi... đã không còn là con người nữa rồi."

"Cũng chưa chắc. Chỉ là khỏe hơn một chút, vết thương lành nhanh hơn một chút thôi mà, đâu đến mức không phải con người. Sự khác biệt giữa con người và quái vật nằm ở những yếu tố chí mạng hơn nhiều. Có những thứ yếu hơn mình, khả năng hồi phục kém hơn mình, nhưng lại là những con quái vật đáng sợ hơn mình gấp vạn lần. Thế giới này tồn tại những thứ như thế đấy."

"...Vậy tôi và Asama là cái gì?"

Không phải ma cà rồng, không phải con người, cũng chẳng phải quái vật. Vậy rốt cuộc tôi đã biến thành cái thứ gì đây?

"Tuy không có định nghĩa chính xác, nhưng đa số gọi chúng ta là ‘Kẻ Bất Tử’. Làm gì cũng không chết nên gọi là Bất Tử. Dễ hiểu đúng không?"

"Thì dễ hiểu thật, nhưng mà..."

"Tóm lại, chúng ta chỉ là những con người không thể chết mà thôi."

"..."

Tôi không biết phải nói gì, đành lảng tránh nhìn ra cửa sổ. Trời đã tối hẳn, hình ảnh phản chiếu của tôi trên tấm kính cửa sổ đang nhìn lại tôi chằm chằm. Chẳng hiểu sao, tôi lại đang cười.

"Mà Susumu không cần bận tâm quá đâu. Thi thoảng sẽ có mấy kẻ phiền phức đến giết chóc như vừa nãy, nhưng đa phần mình sẽ xử lý hết. Mà kể cả mình không có ở đây thì cậu cũng chẳng chết được đâu."

"Lý do là vì tôi... cũng là Kẻ Bất Tử sao?"

"Đúng thế. Susumu của hiện tại thì bị dao đâm tim cũng chẳng chết được. Bị xe tải cán, bị dìm xuống đáy biển, hay bị súng bắn nát đầu cũng không chết... Giống hệt như mình vậy."

"..."

Tôi không biết mình nên vui hay buồn. Cảm giác như mình vừa bị cuốn vào một rắc rối khổng lồ, nhưng kỳ lạ thay, tôi không thấy ghét điều đó.

"Mà thôi, có giải thích bằng lời cũng khó hiểu lắm. Hôm nào đó chúng ta đi gặp chủ nhân của con rối này đi. Mình sẽ cho cậu thấy tận mắt thế nào là không thể chết."

"...Đó là cái thế giới đặc biệt mà Asama nói sao?"

"Chà, ai biết được. Cái đó không phải do mình, mà do Susumu tự quyết định."

Asama đứng dậy. Tôi do dự một chút rồi gọi với theo bóng lưng cô ấy:

"Khoan đã. Cho tôi hỏi một câu cuối thôi. Tại sao Asama lại biến tôi thành... Kẻ Bất Tử?"

Ký ức của tôi vẫn còn mơ hồ, nhưng tôi chắc chắn mình đã nhảy lầu và đã chết. Chính Asama đã cứu tôi, cứu tôi và biến đổi cơ thể tôi thành bất tử, tôi muốn biết lý do tại sao.

"Chà."

Asama cười, cô ấy vừa cười vừa lắc đầu: 

"Mình đâu có cứu Susumu."

"Không, rõ ràng là tôi đang sống sờ sờ ra đây. Chẳng phải Asama đã cứu tôi khi tôi nhảy lầu sao..."

"——Ngày xưa, mình cũng từng tự sát đấy."

"...Hả?"

Lời thú nhận đột ngột khiến tôi mở to mắt kinh ngạc. Cô ấy tiếp tục nói, giọng trầm xuống: "Nhưng mình không chết được. Susumu cũng không chết được. Chúng ta là những tàn dư của cái chết, những kẻ tuyệt vọng với thế giới này nhưng lại không thể chết đi. Thế nên, chúng ta là những kẻ yếu đuối giống nhau... Đó là một trong những lý do mình chăm sóc cậu. Hiểu chưa?"

Asama nhìn tôi, tôi chỉ biết im lặng gật đầu. Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, chưa hiểu mình đã bước chân vào thế giới nào, nhưng điều khiến tôi bận tâm hơn cả là việc một người tưởng chừng như siêu phàm thoát tục như cô ấy, lại cũng có những góc khuất yếu đuối đến mức muốn tìm đến cái chết... giống hệt như sự yếu đuối của tôi.

"Mà đừng lo, mình không bắt cậu phải chiến đấu cùng mình hay bảo vệ mình đâu. Việc mình muốn Susumu làm là một chuyện khác cơ."

"Vốn dĩ tôi cũng không giỏi vận động lắm, nên nghe thế cũng đỡ lo..."

"Chuyện về Kẻ Bất Tử để hôm nào mình giải thích kỹ hơn... Giờ thì đi ăn cơm nhé? Mình mới tìm được một quán ramen ngon lắm."

Thế là chúng tôi đi ăn ramen. Tôi đã thử gọi bát đầy tỏi để kiểm chứng, nhưng quả nhiên cơ thể chẳng có phản ứng gì đặc biệt ngoại trừ việc phải lo về mùi hôi miệng. Tóm lại, chúng tôi ăn ramen ngon lành, về nhà, đi tắm rồi ai về phòng nấy. Còn cả tá câu hỏi trong đầu nhưng não tôi đã quá tải rồi, không thể tiếp nhận thêm thông tin nào nữa, dù sao cũng chẳng cần vội, mai hỏi tiếp cũng được. Hơn nữa, ngày mai tôi phải đi học; không thể chết không có nghĩa là không cần phải sống cho ra hồn.

"...Không ngủ được."

Tuy nhiên, tôi trằn trọc mãi không ngủ nổi. Hôm qua đã mất ngủ rồi, vậy mà hôm nay cơn buồn ngủ vẫn không chịu ghé thăm, cơ thể tôi khỏe khoắn đến mức bất thường.

"Cái này cũng là ảnh hưởng của cơ thể bất tử sao?"

Tôi lẩm bẩm rồi ngồi dậy... Cơ thể không chết, bất tử; nghe đến đó, điều đầu tiên hiện lên trong đầu tôi lại là một cảm xúc ủy mị chán ngắt.

"...Thật ngớ ngẩn."

Nhưng dù vậy, tôi vẫn có một việc nhất định phải thử. Thế nên tôi rón rén rời khỏi phòng để không đánh thức Asama, bước ra ngoài đường phố đêm khuya.

"——Bị đâm xuyên tim mà vẫn dám đi lại nghênh ngang thế này, ngươi bất cẩn quá đấy."

Và rồi, xuất hiện trước mặt tôi là một người đàn ông trung niên với ánh mắt nghiêm nghị tựa như một vị linh mục. Lúc đó, tôi vẫn chưa hiểu thế nào là không thể chết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!