Chương 17: Một hòn đá cuội chẳng bao giờ ngăn được cơn đại hồng thủy(2)
Trong khi đó, tại một ngôi đền bỏ hoang thuộc phía Bắc Đế chế Scadi.
Hattenshila, Thánh Nữ của Tà Thần Giáo, đã chuẩn bị cho buổi lễ tại một tế đàn cổ xưa suốt nhiều giờ đồng hồ.
Đây chính là nơi tế đàn dành cho con điếm của Thánh Hội, kẻ sẽ sớm bị vấy bẩn và tha hóa để làm vật tế thần.
Cô ta vẽ những phong ấn bất khiết bằng máu của dê non và sắp xếp các cổ vật bị nguyền rủa.
Hattenshila biết rõ rằng cơ hội này sẽ giáng một đòn chí mạng khiến Thánh Hội không bao giờ có thể gượng dậy được nữa.
Đó là lý do tại sao nghi lễ này phải được thực hiện một cách hoàn hảo
“Mikasus Hirakhin, Dias Rejenaira”
Khi cô ta tụng câu thần chú đầy điềm gở và thắp ngọn nến cuối cùng, một người đàn ông bước ra từ bóng tối ở phía đối diện
“Một bàn thờ khá ấn tượng nhỉ.”
“Đủ tốt để làm mồ chôn cho lão già nhà ngươi.”
Khuôn mặt đang cười cợt của hắn phủ đầy những vết sẹo và hình xăm kinh tởm.
“Haktas. Đã lâu rồi chúng ta mới gặp lại nhau”
Tay áo của Kẻ Tra Tấn vẫn còn nhuốm đỏ, như thể hắn vừa mới kết thúc một trò tiêu khiển nào đó.
Hắn nhìn quanh căn phòng nơi cô ta đã hoàn tất việc chuẩn bị
“Nếu người đã tốn nhiều công sức đến thế, ta đoán người hẳn rất tự tin rằng tên lính đánh thuê mà người thuê có thể thực sự bắt cóc được Thánh Nữ.”
“Ngươi có vẻ không tin tưởng vào kế hoạch của ta lắm nhỉ.”
“Cũng không hẳn”
Tiếng cười khành khạch của hắn vang vọng khắp căn phòng, một sự chế nhạo nhẹ nhàng
“Sử dụng một tên lính đánh thuê không phải tín đồ của giáo phái, cũng chẳng phải con rối dưới sự nguyền rủa của chúng ta, mà là một kẻ chỉ hành động vì tiền. Người thấy điều đó có lý không?”
“Có chứ.”
“Bọn chúng không thể tin tưởng được đâu. Chúng sẽ bỏ chạy ngay khi thấy rắc rối. Tại sao không làm theo đề nghị của ta, tẩy não vài đứa trẻ rồi cho nổ tung nơi đó đi?”
Haktas đang khéo léo cố gắng thúc đẩy kế hoạch của mình một lần nữa.
Nhưng Thánh Nữ đáp lại lời đề nghị của hắn bằng chính nụ cười đó.
“Người mà ta thuê không phải hạng lính đánh thuê tầm thường. Đó là Phó Thủ lĩnh của “Hắc Thủ”.
“...Cái gì?”
Hắc Thủ. Haktas sững người khi nghe nhắc đến hội sát thủ lớn nhất lục địa phương Bắc.
“C-Có thật không?”
“Phó Thủ lĩnh Shahal. Cô ta đã đồng ý ký hợp đồng”
“...Mẹ kiếp, Hattenshila”
Hắn lại cười, nhưng lần này không phải chế nhạo mà là sự ngưỡng mộ thuần túy
“Làm quái nào mà người thuê được hạng người tầm cỡ đó vậy? Thường thì phải mất khoảng năm năm chỉ để có tên trong danh sách chờ của bọn chúng”
Hắc Thủ là một hội sát thủ được coi là huyền thoại trong thế giới ngầm.
Nếu có thể ký kết hợp đồng với họ thì họ chắc chắn sẽ thủ tiêu bất cứ ai có địa vị dưới cấp bậc nhà vua, kỹ năng của bọn họ đáng sợ đến mức đó.
Nhưng lần này, mục tiêu lại là một Thánh Nữ. Một nhân vật quan trọng ngang hàng với một vị vua.
Nói cách khác, đây là một nhiệm vụ mà Hắc Thủ thường sẽ không bao giờ chấp nhận trong bất kỳ hoàn cảnh nào
“Bắt cóc Thánh Nữ của Thánh Hội chẳng phải là việc chúng sẽ không làm ngay cả khi được trả cả gia tài sao?”
“Đơn giản thôi. Cứ trả nhiều tiền hơn cả một gia tài, một cuộc trò chuyện đúng hướng, và...”
Cô ta dừng lại một chút, rồi nở nụ cười tinh quái
“Ta đã hứa sẽ cho chúng một mẩu thông tin mà chúng vô cùng khao khát”
“Hả? Thông tin? Loại gì?”
“Ồ, Haktas. Ngươi không nên cố gắng khám phá bí mật của một quý cô dễ dàng như vậy. Ta cũng có quyền giữ ít nhất một bí mật cho riêng mình chứ”
Từ nụ cười bí hiểm đó, Haktas nhận ra cô ta sẽ không bao giờ nói cho hắn biết đó là thông tin gì
‘Thông tin giá trị đến mức Phó Thủ lĩnh của Hắc Thủ chấp nhận nhiệm vụ bắt cóc Thánh Nữ...’
Đó có thể là gì? Dù có vắt óc suy nghĩ đến đâu, hắn cũng không thể hiểu được nên nhanh chóng bỏ cuộc
“À, thôi được rồi. Ta sẽ nghe chuyện đó khi Thánh Nữ đến”
Dù sao thì với sự tham gia của Hắc Thủ, việc bắt cóc coi như đã thành công Sẽ không quá muộn để nghe bí mật đó sau khi kế hoạch vĩ đại này hoàn tất
“Ngươi đã trở nên khôn ngoan hơn rồi đấy.”
Haktas phớt lờ nhận xét đầy mỉa mai của Hattenshila và vươn vai
“Trong khi con quái vật đó xử lý công việc, chúng ta chỉ việc chờ đợi. Toàn thân ta đang ngứa ngáy vì mong đợi được nghe tiếng thét của Erjena đây.”
“Ồ, ta nghe nói con điếm đó sáng nào cũng la hét trước mặt mọi người rồi mà.”
Cô ta cử động những ngón tay như thể đang chơi một cây đàn guitar vô hình.
“Tinh thần của Rock hay thứ gì đó kiểu kiểu vậy.”
“Cái gì cơ?”
Haktas cau mày trước cử chỉ đó
“Ta không nói về thứ đó. Ta đang nói về những tiếng thét bị bóp nghẹt bởi đau đớn và sợ hãi”
“Hehehe, ta biết. Hãy bình tĩnh sắp xếp dao và móc của ngươi đi. Ngươi sẽ sớm cần đến kỹ năng của mình đấy.”
Hattenshila nói thêm rằng họ sẽ cần khắc những dấu ấn lên cơ thể Thánh Nữ để làm vật tế.
Có vẻ hài lòng với yêu cầu này, Kẻ Tra Tấn gật đầu và hướng ánh mắt về phía tế đàn
“Ta sẽ rất mong chờ nó.”
Đúng lúc đó, một tín đồ của giáo phái xông qua cửa mà không gõ.
“T-Thưa bà Hattenshila! Thưa ngài Haktas! Tin khẩn!”
“...Ta tin rằng mình đã nói không ai được vào đây cơ mà”
“Tôi xin lỗi! Nhưng đây là tin tức mà cả hai người đều phải nghe!”
Hai người nhìn nhau trao đổi ánh mắt.
Nếu một tín đồ cấp thấp lại khăng khăng như vậy thì tin tức chắc chắn phải liên quan đến Thánh Hội
“Mọi chuyện nhanh hơn dự kiến nhiều đấy”
“Đúng vậy. Ta cứ nghĩ phải mất ít nhất bốn ngày nữa”
Trong lòng thầm ấn tượng trước tốc độ xử lý của Vương quốc Crossroads khi có thể giải quyết số lượng người áp đảo như vậy chỉ trong hai ngày, Hattenshila nói:
“Nói đi”
Và tên tín đồ, với khuôn mặt tái mét, thốt lên.
“Đoàn hành hương đã bị từ chối nhập cảnh!”
Lần đầu tiên sau nhiều năm, nụ cười nham hiểm biến mất trên khuôn mặt Haktas.
Hattenshila cũng loạng choạng lần đầu tiên trong đời.
Kết quả là những cổ vật được sắp xếp cẩn thận đổ nhào xuống sàn
“C-Cái gì, ngươi vừa nói cái gì?”
“Ngươi nói cái gì?!”
Khó khăn lắm mới lấy lại được sự điềm tĩnh, cô ta gào lên.
“V-Vậy thì đoàn hành hương hiện đang ở đâu?!”
…
…
…
Vùng đồng bằng giáp ranh biên giới chìm trong im lặng.
Hàng trăm lều trại và lá cờ tung bay trong gió, nhưng không hề có âm thanh nào khác.
Mặc dù trời đã sáng sớm, nhưng không một ai ra ngoài để hít thở không khí trong lành.
Không phải Thánh Nữ, cũng chẳng phải Mohaim.
“...”
Mohaim lặng lẽ bắt đầu mài thanh kiếm của mình bằng đá mài trong một chiếc lều trống
Kétttttt
Một âm thanh rợn tóc gáy vang vọng khi ông cố tình mài lưỡi kiếm, nhưng ông vẫn tiếp tục hành động mà không hề bận tâm.
Và với mỗi âm thanh chói tai giày vò màng nhĩ đó, ông lại nhớ lại những gì đã xảy ra hai ngày trước.
[Chào mừng đến với Vương quốc Crossroads, hỡi những người hành hương!]
Chắc chắn cuộc thánh chiến vĩ đại này là ý muốn của chính Đấng Tạo Hóa, một điều bắt buộc phải hoàn thành.
‘Một cuộc thánh chiến để xóa sổ Tà Thần Giáo khỏi thế giới này’
Đáng lẽ nó phải diễn ra hoàn hảo mà không gặp bất kỳ trở ngại nào Với toàn bộ Sư đoàn Thánh Hiệp sĩ Một và Thánh Nữ đi cùng, thất bại thậm chí còn chưa bao giờ nằm trong suy nghĩ của họ.
Ngay cả khi gặp phải trở ngại, họ cũng nên vượt qua và kiên định tiến về phía trước.
[...Do đó, theo phán quyết của Vị viên chức này.]
Ai dám ngăn cản Thánh Hội chứ?
Tổ chức có lượng tín đồ lớn nhất lục địa, một tập thể phụng sự Đấng Tạo Hóa.
Ngay cả khi có ẩn mình dưới lớp vỏ bọc là một chuyến hành hương thì cũng sẽ không ai thắc mắc về nó.
Cuộc chiến này chắc chắn sẽ xảy ra và kết thúc trong chiến thắng.
Phải là như vậy.
[Vị viên chức này từ chối nhập cảnh đối với đoàn hành hương, không, là đội quân thập tự chinh này.]
Nhưng kẻ nào dám đứng ra cản đường họ?
“...Cán bộ Trung tâm Nathan Kell.”
Rắc!
Những tia lửa bắn ra từ lưỡi kiếm.
Do ấn viên đá mài quá mạnh, một tia sáng lóe lên và viên đá nứt đôi ngay trước mắt ông.
“Chết tiệt”
Ngay cả công việc thường ngày mà ông làm để rèn luyện tâm tính cũng không diễn ra suôn sẻ.
Thốt ra một lời chửi thề không giống với phong thái thường ngày, ông ném viên đá mài bị vỡ đi.
Đúng lúc đó, quả cầu pha lê của Đức Giáo hoàng, vốn đã lặng lẽ quan sát ông một lúc, lộ diện.
— Lần này, chính ta là người làm phiền sự nghỉ ngơi của ngươi.
“Thưa Đức Giáo hoàng!”
Giật mình, Mohaim nhanh chóng quỳ một gối xuống
“Tôi xin lỗi. Tôi không nhận ra người đã kích hoạt quả cầu pha lê...”
— Không sao. Đó là lỗi của ta khi không báo trước sự hiện diện của mình. Vui lòng ngồi xuống đi.
“...Vâng, vậy tôi xin phép”
Sau khi đặt thanh kiếm trở lại giá, ông kéo ghế và ngồi trước quả cầu pha lê Đức Giáo hoàng nhìn ông một hồi lâu trước khi lên tiếng
— Ngươi có vẻ đang chịu đựng rất nhiều, Mohaim.
“Tôi xin lỗi vì đã không đáp ứng được kỳ vọng của người, thưa Đức Giáo hoàng”
— Không, sao đó có thể là lỗi của ngươi được?
Không cần phải nói rõ là ai, cả hai người đều hiểu chính xác họ đang ám chỉ ai.
— Ngay cả ta cũng không ngờ vị Cán bộ Trung tâm đó lại đưa ra quyết định như vậy.
Ánh mắt Mohaim chuyển sang bàn làm việc.
Ở đó, những tài liệu được đóng dấu rõ ràng dòng chữ [TỪ CHỐI NHẬP CẢNH] chất đống như núi.
Cố nén khao khát muốn xé nát chúng thành từng mảnh, ông lẩm bẩm:
“Thánh Nữ đã đúng”
Hửm?
“Tên đó chắc chắn là một kẻ dị giáo. Sao hắn dám từ chối yêu cầu của người! Mặc dù chính người đã trực tiếp đảm bảo về phần thưởng và sự an toàn cho hắn!”
— Hahaha. Giờ ngay cả ngươi cũng nói vậy sao.
Đức Giáo hoàng cười sảng khoái và tạm thời chuyển chủ đề để làm dịu cơn giận của ông
— Nghĩ lại thì, ta không hề nghe ngóng được tin tức gì từ Erjena cả. Đã có chuyện gì xảy ra sao?
“Vâng? Chuyện đó... chính chúng tôi cũng không chắc chắn. Thánh Nữ đã bỏ lỡ cả những buổi biểu diễn buổi sáng trong suốt hai ngày qua”
— Hừm Thật là bất ngờ
Đúng như ông nói, đây là điều mà ngay cả Mohaim cũng không lường trước được.
Kể từ khi bị Đức Giáo hoàng khiển trách, Erjena đã trở nên trầm lặng hơn hẳn.
Không, cô ấy hoàn toàn thu mình lại, không bước ra khỏi lều dù chỉ một bước và chỉ đắm chìm trong suy nghĩ.
Ngay cả khi Cán bộ Trung tâm tuyên bố ‘từ chối nhập cảnh’, cô ấy cũng không hề can thiệp.
Thay vào đó, cô ấy rút lui và lặng lẽ trở về lều của mình. Khi Mohaim đến kiểm tra, câu trả lời duy nhất của cô ấy là: ‘Ta ổn. Ta chỉ muốn ở một mình một lát’
Nghe câu trả lời của ông, Đức Giáo hoàng gật đầu thấu hiểu
— Những cô gái ở độ tuổi đó thường có nhiều lo âu. Hãy kiên nhẫn một chút. Erjena sẽ sớm trở lại là Erjena mà chúng ta biết thôi.
“Tôi hy vọng Thánh nữ sẽ sớm trở lại. Trạng thái hiện tại của Thánh Nữ... thật quá xa lạ”
— Và chính ngươi cũng đừng quá tức giận. Các ngươi suýt chút nữa đã gặp phải một sự cố nghiêm trọng vào lúc đó rồi, phải không?
Chỉ huy Hiệp sĩ lập tức hiểu Đức Giáo hoàng đang ám chỉ sự cố nào.
“...Lũ khốn đó đã bố trí Lính Biên phòng ngay tuyến đầu, chúng vốn biết rõ đoàn hành hương đang đến”
Lính Biên phòng. Những con golem cổ đại cao hơn 3 mét.
Khi Cán bộ Trung Tâm tuyên bố [TỪ CHỐI NHẬP CẢNH], phản ứng từ đoàn hành hương và các Thánh Hiệp sĩ không gì khác ngoài sự dữ dội.
Và vào khoảnh khắc một Thánh Hiệp sĩ đang kích động rút kiếm ra, những kẻ vốn trông như tượng trên tường bắt đầu chuyển động.
[Phát hiện hành vi bạo lực nhắm vào Cán bộ Xuất nhập cảnh. Chuẩn bị thực hiện biện pháp cưỡng chế.]
Cảnh tượng 28 tượng đá, mỗi tượng cao 3 mét và cầm những thanh đại kiếm dài 5 mét, đối đầu với các Thánh Hiệp sĩ đủ để khiến ngay cả Mohaim cũng phải căng thẳng trong giây lát.
Nhưng ông không sợ phải chiến đấu với chúng.
Suy cho cùng, chúng chỉ là những thực thể được vận hành bằng mana. Nếu chúng va chạm với những vũ khí được ban phước bởi thánh lực thì mana sẽ nhanh chóng tan biến rồi khiến chúng vỡ vụn.
Nhưng xung đột tại đây chẳng khác nào tuyên chiến với Vương quốc Crossroads. Nếu máu đổ xuống biên giới này, cuộc thánh chiến sẽ bị bóp chết từ trong trứng nước.
Vì vậy, Mohaim buộc phải nén cơn giận để trấn an đám đông.
“Chúng muốn giữ chân chúng ta tại đây, và nếu chúng ta phản kháng, chúng sẽ dùng đống tượng đá đó để nghiền nát mọi thứ.”
Mohaim rít qua kẽ răng.
“Nếu đây không phải là mưu đồ của lũ dị giáo thì còn là cái gì nữa! Sao chúng dám hèn hạ đến mức đó-”
— Mohaim. Con đường nào mà chẳng có sỏi đá? Nếu thế giới này luôn trơn tru thì lấy đâu ra đất cho anh hùng?
Đức Giáo hoàng đáp lại bằng vẻ khoan thai lạ thường.
— Đừng phản ứng gay gắt trước sự khước từ mạnh bạo. Điều đó chỉ khiến tình thế càng thêm bế tắc.
“Người không thấy phẫn uất sao, thưa Đức Giáo hoàng? Một kẻ hèn mọn lại dám công khai chống lại thiên ý ngay trước mặt người! Mặc dù người đã hứa hẹn đủ loại bổng lộc!”
— Càng dùng sức, chúng sẽ càng phản kháng. Chi bằng... hãy thử một cách nhẹ nhàng hơn.
Mohaim giữ im lặng. Làm sao họ có thể tiếp cận nhẹ nhàng ở đây được chứ? Giờ đây khi đã bị từ chối, cổng biên giới sẽ không bao giờ mở ra nữa.
Thấy biểu cảm đó, Đức Giáo hoàng nói.
— Vị Cán bộ Trung Tâm đó giống như một hòn đá nhỏ vậy. Tầm thường, nhưng không dễ bị nghiền nát. Ta thích cậu ta. Cho dù cậu ta có phải là kẻ dị giáo hay không thì ta vẫn chưa chắc chắn.
“Thưa Đức Giáo hoàng!”
— Ta vừa nói chuyện xong với Nữ hoàng của Vương quốc Crossroads. Ta nói rằng ta sẽ sớm đích thân ban phước cho bà ta. Bà ta sẽ sớm liên lạc với Bộ Ngoại giao thôi.
“Điều đó có nghĩa là...”
— Có nghĩa là không cần phải lo lắng nữa. Ta đảm bảo biên giới sẽ mở lại trong vài ngày tới.
Chỉ huy Hiệp sĩ bật dậy và cúi chào thật sâu.
“Cảm ơn Đức Giáo hoàng! Tôi chắc chắn sẽ hoàn thành ý muốn của Đấng Tạo Hóa!”
— Ngươi vất vả rồi. Nhìn cái mặt hốc hác của ngươi mà ta thấy cũng tội đấy, người bạn của ta.
Lấy nhu thắng cương. Đức Giáo hoàng đã thực hiện nước cờ này một cách tài tình.
Thay vì trực tiếp đối đầu với trở ngại, ông ta liên lạc với người có địa vị cao hơn và khiến vấn đề biến mất hoàn toàn.
— Thực ra, ta không muốn tiến hành theo cách phô trương như vậy, nhưng sau cùng thì không còn cách nào khác. Ta buộc phải sử dụng sức ảnh hưởng của mình lần này.
“Sẽ dễ dàng hơn nếu tên Cán bộ Trung Tâm đó chịu hợp tác.”
— Thật đáng tiếc cho một tài năng. Giá mà hắn khôn ngoan như Gerard, vừa có năng lực lại vừa biết nhắm mắt làm ngơ đúng lúc, thì có phải đôi bên cùng có lợi không?
Đúng là vậy.
Cán bộ Trung Tâm đủ quái chiêu để lột trần mục đích của đoàn hành hương chỉ từ vài vụn vặt thông tin.
Nhưng cậu ta lại quá cứng đầu, chẳng biết co duỗi đúng lúc như cựu Trưởng Cán bộ Gerard Monarch.
Cả hai đều biết rõ số phận của tên tham nhũng đó.
‘Câu kết với các tổ chức tội phạm, buôn lậu hàng hóa, và cho phép nhập cư bất hợp pháp.’
Dù Gerard là hạng sâu mọt, nhưng nhờ hắn mà Giáo Hội đã “đi đêm” trót lọt bao nhiêu phi vụ.
Hắn là hạng người chỉ cần tiền rơi vào túi là cổng biên giới tự động mở.
— Hắn khác xa với tên Nathan Kell này về nhiều khía canh. Nhưng hắn lại tiện dụng hơn nhiều.
Giáo hoàng nhún vai.
— Ít nhất chúng ta đã giữ bí mật về việc đây là một cuộc thánh chiến, nên đó cũng là điều may mắn. Những tin đồn nhỏ nhặt sẽ sớm bị lãng quên thôi.
“Nếu... tên đó phanh phui sự thật về cuộc thánh chiến thì sao?”
Giáo hoàng bật cười nhẹ trước nỗi lo của Mohaim.
— Lời của ta so với lời của một viên chức quèn ở vùng biên giới. Ngươi nghĩ thiên hạ sẽ tin bên nào?
Câu hỏi này chẳng cần lời đáp. Mọi chuyện đã an bài.
Giáo hoàng xua tay đầy mệt mỏi.
— Giờ thì nghỉ ngơi đi. Ta đã nói quá nhiều rồi.
“Tôi sẽ mãi khắc ghi đại ân này.”
Mohaim vừa định ngắt kết nối thì.
— À, khoan đã. Ta nghĩ ngươi nên biết một chút sự thật.
“Sự thật... ý người là?”
Nụ cười biến mất trên khuôn mặt ông ta. Khuôn mặt phúc hậu, nhăn nheo đã biến mất.
— Cậu ta sẽ sớm hiểu rõ rằng mọi lựa chọn đều đi kèm với hậu quả.
“...Thưa Đức Giáo hoàng, ý người là...?”
— Ta đã chính thức gửi đơn khiếu nại về hành vi xúc phạm Đức Giáo hoàng và Thánh Hội nhắm vào Cán bộ Trung Tâm. Thông qua các kênh ngoại giao chính thức.
Mohaim nhận ra ông ta đang ám chỉ điều gì. Khi một cán bộ xuất nhập cảnh của Vương quốc Crossroads phạm phải sai lầm nghiêm trọng, thì chỉ có duy nhất một hình phạt.
Bộ mặt thật của Escavador III hiện lên, đó là một Thẩm tra viên Dị giáo đầy tàn nhẫn trước khi khoác lên mình tấm áo Giáo hoàng.
— Tên Cán bộ Trung Tâm đó sẽ bị tử hình ngay khi chúng ta đặt chân qua Vương quốc Crossroads. Theo đúng những quy định mà cậu ta hằng sùng bái.
Những kẻ ngáng đường Thánh Hội thì không có quyền được tồn tại.
Bất kể lý do, bất kể địa vị.
Một hòn đá cuội chẳng bao giờ ngăn được cơn đại hồng thủy.
Tuyệt đối không bao giờ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
