Chương 20: Sự im lặng của Chúa(1)
Sáng hôm sau.
“Người kế tiếp!”
Theo tiếng gọi của cán bộ thẩm định, một quý ông cao tuổi ăn mặc chỉnh tề chậm rãi bước tới.
Khi ông vừa ngồi xuống ghế, một gã Người sói to lớn cao khoảng 2 mét ở phía đối diện khẽ gật đầu.
“Chào ngài. Vị viên chức này là Blasjeck, Cán bộ Khứu giác của Văn phòng Xuất nhập cảnh Biên giới phía Nam.”
Anh ta nói trong khi tay cầm một cây bút trông quá đỗi nhỏ bé so với kích thước cơ thể mình.
“Ngài đến Văn phòng Xuất nhập cảnh có việc gì?”
“Tôi đến để làm thủ tục xuất cảnh.”
Vương quốc Crossroads không chỉ kiểm tra người vào.
Đối với mỗi người nhập cảnh, đều phải có người xuất cảnh.
Hồ sơ xuất cảnh cũng cần được lưu trữ chặt chẽ, đó là lý do tại sao Văn phòng luôn nhộn nhịp kẻ đến người đi.
Điều may mắn là các tiêu chí xét duyệt cho người rời đi thường được nới lỏng hơn.
“Vậy phiền ngài cho biết tên và điểm đến.”
Quý ông cao tuổi mỉm cười đáp:
“William Kafka. Tôi định du hành tới lục địa phía Nam.”
“William Kafka.”
Nghe thấy cái tên đó, Cán bộ Khứu giác lật mở cuốn sổ dày cộp có nhãn [Sổ đăng ký Xuất nhập cảnh].
Đôi mắt của gã Người sói lướt nhanh qua các dòng chữ và dừng lại ở quãng giữa.
“Tìm thấy rồi. Xem nào... Quê quán là từ Đế chế Skadi ở phía Bắc, 68 tuổi, nhập cảnh một tuần trước... Không có người đi cùng.”
Anh ta liếc nhìn quý ông một lượt trước khi gấp sổ lại.
“Rất tốt. Dữ liệu trùng khớp. Theo phán quyết của Vị viên chức này, nhân dạng của ngài không có vấn đề.”
“Tuyệt quá.”
“Tuy nhiên, có một chi tiết khiến Vị viên chức này lưu tâm.”
Vẻ mặt vốn đang mỉm cười nhẹ nhõm của Kafka bỗng cứng đờ.
Cán bộ Khứu giác nhìn ông một lúc, rồi dùng ngón tay thô ráp chỉ vào tấm bản đồ treo gần đó.
“...Ngài đi du hành một mình liệu có ổn không?”
“Vâng?”
“Đúng là đường xá phía Nam được bảo trì tốt hơn những nơi khác, nhưng không có gì đảm bảo lũ cướp hay quái vật sẽ không xuất hiện dọc đường.”
Nhìn theo hướng ngón tay anh ta trên bản đồ, Kafka có thể thấy những khu vực nguy hiểm ở lục địa phía Nam đều được đánh dấu bằng vòng tròn màu đỏ.
Gã Người sói nói với giọng quan ngại.
“Nếu ngài muốn, Vị viên chức này có thể tìm người đồng hành cho ngài. Hiện đang có vài đoàn thương hội đang chuẩn bị khởi hành về phía Nam đấy.”
“Hahaha. Cảm ơn cán bộ. Anh thật tử tế. Nhưng tôi sẽ ổn thôi.”
Kafka lắc đầu.
Sau đó, ông ta khẽ vén vạt áo khoác lên và để lộ thứ bên dưới.
“Tôi vốn là một cựu lính đánh thuê mà.”
Một con đoản đao được bảo quản kỹ lưỡng hiện ra.
“Tôi đã tự bảo vệ mình suốt hàng chục năm qua rồi.”
Đúng như ông khẳng định, vóc dáng của Kafka khá rắn rỏi.
Lời nói về việc từng là lính đánh thuê có vẻ không phải là nói dối.
“Hừm. Vậy thì chắc là không có vấn đề gì. Được rồi.”
Đến lúc này, Cán bộ Khứu giác mới giãn cơ mặt và nhấc con dấu lên.
Rầm.
[ĐƯỢC PHÉP XUẤT CẢNH]
Dòng chữ ngắn gọn, đậm nét được in lên tài liệu.
“Chúc ngài thượng lộ bình an. Vương quốc Crossroads luôn chào đón ngài quay trở lại.”
“Cảm ơn cán bộ. Ồ, nhân tiện...”
“Người kế ti—, à vâng?”
Cán bộ Khứu giác khựng lại khi định gọi người tiếp theo.
“Chà, trông mọi người bận rộn quá. Có chuyện gì đang xảy ra sao?”
Kafka hơi nghiêng đầu nhìn qua vai Cán bộ Khứu giác vào sâu bên trong văn phòng.
Đúng như ông nói, Văn phòng Xuất nhập cảnh hôm nay đang ở trong trạng thái bận rộn đến hỗn loạn.
Bình thường thì chỉ có những người giúp việc là đi lại nhẹ nhàng và các cán bộ thẩm định đóng dấu một cách máy móc, chỉ chờ được về nhà.
Nhưng những gì ông thấy lúc này là:
“Cán bộ Trung Tâm! Chúng tôi đã chuẩn bị xong bản tường trình về sự việc từ chối nhập cảnh!”
“Ồ, xong rồi à? Nhân chứng là những ai?”
“Hai người nhập cảnh thường xuyên có mặt tại hiện trường lúc đó!”
“Tốt lắm. Đưa họ đến kho lưu trữ bằng chứng đằng kia đi.”
“Rõ! Không có bất kỳ ngoại lệ nào tại biên giới!”
Những người giúp việc đang thể hiện sự nhiệt huyết chưa từng có, và:
“Ai là người phát hiện ra điểm bất thường trong danh mục hàng hóa? Có phải Cán bộ Xúc giác không? Tôi cần một bản sao.”
“Danh sách nhân sự đã được Cán bộ Khứu giác xác minh. Họ nói tên của các Thánh hiệp sĩ đã bị trộn lẫn với dân thường.”
“Hừm... Vậy chúng ta có thể lập luận rằng điều này được thực hiện có ý đồ nhằm né tránh sự nghi ngờ. Tốt, hãy đưa chi tiết đó vào luôn.”
Các cán bộ thẩm định đang làm việc với khí thế hừng hực.
Và ở trung tâm của văn phòng đầy năng động ấy,
“Niêm phong bản tường trình bằng ruy băng xanh! Văn bản quy định dùng ruy băng đỏ! Chuyển tất cả những thứ còn lại cho tôi!”
Một thanh niên với đôi mắt đen đang điều phối mọi hoạt động.
Dưới sự chỉ đạo của anh ta, vô số tài liệu được phân loại chuẩn xác vào chiếc hộp dán nhãn [Lưu trữ Bằng chứng].
Kafka thốt lên đầy ngưỡng mộ, như thể đang quan sát những binh sĩ mẫn cán:
“Ấn tượng thật. Tôi chưa từng thấy một cơ quan công quyền nào làm việc hăng say đến thế.”
“À, về chuyện đó...”
Cán bộ Khứu giác đảo mắt với một nụ cười ngượng nghịu.
“Chúng tôi, à thì, chúng tôi sắp có một đợt thanh tra nội bộ, nên mọi người đều phải nỗ lực thêm chút ít. Hahaha.”
“À. Thanh tra sao. Một thời điểm căng thẳng đấy. Việc này sẽ kéo dài bao lâu?”
“Chắc là sẽ bận rộn như thế này trong khoảng 2 đến 3 ngày tới.”
“Vậy sao?”
Kafka rướn người về phía trước, thì thầm đủ để chỉ mình Cán bộ Khứu giác nghe thấy.
“Có phải là vì đoàn hành hương không?”
Vẻ mặt gã Người sói đanh lại.
“...”
“Cán bộ có thể nói riêng cho tôi không? Khi nào đoàn hành hương mới được thẩm định lại?”
Cán bộ Khứu giác giữ im lặng.
“Mọi người bên ngoài đều đang bàn tán về chuyện đó. Chỉ cần một gợi ý nhỏ thôi, hửm?”
Kafka kiên trì. Đôi mắt tím tò mò của ông lấp lánh.
Sau một hồi lâu, một tiếng gầm gừ cực thấp vang lên đáp lại.
“...Vị viên chức này hy vọng ngài đã có quãng thời gian hài lòng tại Vương quốc Crossroads.”
Với những lời cuối cùng đó, Cán bộ Khứu giác gọi to:
“Người kế tiếp!”
Rõ ràng là đã đến lúc phải đi.
Kafka không còn cách nào khác ngoài việc đứng dậy mà không thu được thông tin gì.
Quý ông cao tuổi đi qua Cán bộ Khứu giác và rời khỏi tòa nhà.
Ông hướng về phía cổng thành.
Đi ngang qua những bức tượng đá đồ sộ trên tường thành, ông rẽ vào một con hẻm vắng vẻ.
“...Hừm.”
Kafka đảo mắt rà soát xung quanh.
Con phố hiu quạnh chìm trong tĩnh lặng.
“Thế này là ổn rồi.”
Dù cổng thành ở ngay trước mắt, ông ta vẫn dừng lại để điều hòa nhịp thở.
Và rồi,
Rắc!
Âm thanh ghê rợn của xương cốt bị vặn xoắn vang vọng trong hẻm.
“Khặc... hự...!”
Rắc, rắc.
Đồng thời, các khớp xương của ông bị xoắn theo những hướng kỳ quái, khuôn mặt và khung xương biến dạng dữ dội.
Như thể bị trúng một lời nguyền khủng khiếp, Kafka quằn quại mà không thể cất tiếng hét.
Khoảng 5 giây sau, thứ hiện ra là:
“Phù, cơ thể người già cứng nhắc quá, mình thực sự chẳng thích tí nào.”
Đó chính là Shahal, Phó Thủ lĩnh của Hắc Thủ. Cô bẻ các khớp ngón tay lần cuối cho vào vị trí rồi lẩm bẩm:
“Lần tới mình nên chọn ai đó trẻ hơn.”
Hoá Hình Nhân (Changeling).
Là một trong những chủng tộc hiếm nhất thế giới, không có nhiều thông tin về Hoá Hình Nhân.
Họ rất khó bị nhận diện chính xác vì khả năng giả dạng thành các chủng tộc khác.
Từ thời xa xưa, họ thường bị săn đuổi như quái vật vì khả năng này, và ngay cả hiện tại thì họ cũng phải ẩn mình vì sợ hãi những gì có thể xảy ra nếu họ lộ diện - một chủng tộc bất hạnh về nhiều mặt.
Chính vì thế mà người ta giờ đây coi chủng tộc này gần như là một huyền thoại.
Người đời chỉ biết họ là “lũ quái vật có thể biến hình bằng cách ăn ba sợi tóc của vật chủ”.
Và Shahal là kẻ đã leo lên vị trí Phó Thủ lĩnh Hắc Thủ bằng cách vận dụng triệt để khả năng của một Hoá Hình Nhân.
“Và cơ thể đàn ông... chúng quá to xác. Về nhiều nghĩa.”
Vuốt ngược mái tóc màu oải hương, cô khạc thứ gì đó từ trong miệng ra.
Bẹp.
Ba sợi tóc bạc rơi xuống đất với một âm thanh khó chịu.
Đó là tóc của một lão già, một cựu lính đánh thuê đã bị cô thủ tiêu trong phi vụ trước.
William Kafka chỉ là một danh tính giả.
Một cái tên giả chưa từng tồn tại.
Tất cả những gì cô lấy từ người đàn ông đã chết đó chỉ là hình thể và quần áo.
Và giờ đây, khi đã hoàn tất thủ tục xuất cảnh cho danh tính này, thì không còn gì để khai thác từ ông ta nữa.
“Hắn ta nói chắc chắn là 2 hoặc 3 ngày... vậy mình chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ trước lúc đó.”
Cô thản nhiên cởi bỏ quần áo.
Chiếc áo khoác và quần dài chỉnh tề, ngay cả đôi giày bên dưới cũng vậy.
Khi chỉ còn lại đồ lót, mọi dấu vết của lão lính đánh thuê vô danh biến mất vĩnh viễn.
Shahal vơ lấy một chiếc váy rách nát và cái áo tồi tàn từ một dây phơi đồ trong góc hẻm.
“Thế này thực ra lại thuận lợi hơn. Khi họ bận rộn vì thế kia, thì sẽ chẳng ai mảy may nghi ngờ nếu có thứ gì đó hơi kỳ lạ.”
Sau khi mặc chúng vào, cô lấy ra một lọ nhỏ từ trong ngực.
Bên trong là ba sợi tóc của một nạn nhân khác.
Tóc màu nâu, bám đầy bụi bẩn và xơ xác.
Không chút do dự, cô bỏ chúng vào miệng.
Rắc! Rắc!
Lập tức toàn bộ cơ thể cô lại một lần nữa bắt đầu vặn xoắn.
“Aaaak...! Ư...!!”
Và khoảng 5 giây sau,
“Phù.”
Đứng đó không còn là người phụ nữ với mái tóc màu oải hương quyến rũ, mà là một mụ ăn mày trông như thể đã nhịn đói nhiều ngày.
“Bắt đầu thôi.”
Người đàn bà với vẻ ngoài tầm thường lẩm bẩm khi giấu con dao găm vào trong lớp giẻ rách.
Cô lảo đảo bước về phía cổng thành.
Với giọng nói khàn đặc và vẻ mặt đau đớn, cô kêu lên:
“Những người của... đoàn hành hương cao quý...! Làm ơn hãy rủ lòng thương xót...!”
Bất cứ ai quan sát cũng chỉ thấy một mụ ăn mày đang tiếp cận đoàn hành hương để xin bố thí.
Nhưng tất cả chỉ nhằm che giấu một con dao găm và loại độc dược mà bên thuê đã cung cấp.
…
…
…
Choảng!
Tiếng thủy tinh vỡ tan xé toạc sự tĩnh lặng.
Bình nước bị ném đi vỡ vụn thành từng mảnh, nước tràn lênh láng trên sàn.
Khuôn mặt người phụ nữ phản chiếu trong vũng nước đang lan rộng tràn ngập sự kinh hãi, sợ hãi và bối rối.
“Hộc... hộc...”
Tiếng thở dốc của cô cho thấy sự mất bình tĩnh, và đôi mắt run rẩy do không thể tìm thấy câu trả lời.
Và khoảnh khắc vũng nước chạm vào bàn chân lạnh ngắt của cô,
“TẠI SAO!!!!”
Tiếng hét xé lòng của Thánh Nữ Erjena Seraph vang vọng khắp lều trại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
