Chương 19: Bất khuất(2)
“Khụ, khụ khụ!”
Dù đã cố kìm nén, một cơn ho khan dữ dội cuối cùng vẫn bùng phát.
Toàn thân Katon run lên bần bật, ông đánh rơi cả quả cầu pha lê xuống sàn nhà.
“B-Bộ trưởng!”
Viên thư ký hoảng hốt nhanh chóng chạy tới với khăn tay và nước.
“Ta không sao. Chỉ là có thứ gì đó vướng ở cổ họng thôi.”
Thế nhưng cơn ho vẫn chẳng chịu dứt.
Có lẽ vì đã lâu lắm rồi ông mới nổi trận lôi đình vượt quá giới hạn chịu đựng của bản thân, nên ngay cả sau khi nốc cạn ly nước, cơ thể ông vẫn run rẩy theo những nhịp thở dốc nặng nề.
“Chết tiệt, khụ! Lão bác sĩ đấy lại chuẩn bị mắng mình một trận cho xem.”
“Thuốc...! Thuốc để đâu rồi ạ?”
Viên thư ký lo lắng nhìn quanh một cách cuống cuồng, chẳng biết phải làm sao.
Đúng lúc đó, một bàn tay thon dài mảnh khảnh từ phía cô sau vươn tới và đặt một lọ thuốc nhỏ lên mặt bàn.
“Uống cái này đi. Nó sẽ giúp ông dễ thở hơn trong chốc lát đấy.”
Một giọng nói điềm tĩnh vang lên, dường như hoàn toàn lạc lõng với tình cảnh hỗn loạn lúc này.
“Cái gì thế này, khụ! Bây giờ à?”
“Chiết xuất ốc sên xay cùng thảo dược. Ở quê hương của Vị viên chức này, chúng tôi vẫn dùng nó để đặc trị những cơn cảm lạnh vùng họng.”
Katon không chút do dự chộp lấy lọ thuốc rồi đổ sạch vào miệng.
Ngay lập tức, cơn ho dứt hẳn.
“Phù... đúng là già thật rồi, đến việc nổi giận cũng chẳng làm nổi nữa.”
Chủ nhân của những ngón tay thon dài lên tiếng khi quan sát ông đang dần lấy lại nhịp thở.
“Xem ra chỉ có mỗi Vị viên chức này là biết quan tâm đến ông thôi nhỉ.”
“Và cũng chỉ có mỗi cô là kẻ dám đường đột xông vào đây mà không thèm hẹn trước tại cái thời điểm chuẩn xác đến đáng sợ này, thưa Bộ trưởng Bộ Xuất nhập cảnh.”
Nói xong, Katon ngước nhìn người phụ nữ cao lớn trước mặt.
Bộ trưởng Bộ Xuất nhập cảnh Hailin Metaharasin.
Với vẻ ngoài mang nét ngoại lai đặc trưng của vùng Viễn Tây Sa mạc, cô nhặt quả cầu pha lê lên và đáp:
“Vị viên chức này cũng chẳng thấy phiền đâu, vì dù sao thì Vị viên chức này cũng được xem một màn trình diễn khá thú vị.”
Cái “thú vị” mà cô ám chỉ chính là cơn thịnh nộ bùng phát của Katon.
Đã bao nhiêu năm rồi ông mới lại giận dữ đến mức này?
Mặc dù đã cố gắng kiềm chế cảm xúc suốt một thời gian dài theo lời cảnh báo của bác sĩ về tình trạng sức khỏe, nhưng lần này ông thực sự không thể kìm lòng được nữa.
“Nếu ông đã biết cách nổi giận như thế, thì lẽ ra ông nên làm thể hiện nó ngay tại cuộc họp Hội đồng Nhà nước mới phải.”
Katon lườm cô với vẻ nghi hoặc.
“Cô mà cũng nói được câu đó sao.”
Chẳng phải chính người phụ nữ này đã dành trọn hai tiếng đồng hồ để tranh luận nảy lửa với Bộ trưởng Thanh tra và Nữ hoàng đó sao?
— Cán bộ Trung Tâm đã lập được nhiều công trạng tại biên giới phía Nam suốt năm năm qua. Sao các người có thể dễ dàng lấy đầu một quan chức chỉ dựa trên duy nhất một bức thư khiếu nại như vậy!
— Mặc dù hành quyết là hình phạt chính thức dành cho Cán bộ Xuất nhập cảnh, nhưng hầu hết các tiền lệ đều liên quan đến hối lộ và tham nhũng. Hơn nữa, thật bất công khi xử tử một người mà thậm chí còn chưa thèm nghe lời khai của họ!
Hồi tưởng lại khoảnh khắc đó, Katon vô thức thở dài.
“Dù sao thì chúng ta cũng đã tránh được kết cục tồi tệ nhất.”
Sự khẳng định của Nữ hoàng tại cuộc họp Hội đồng vượt xa mọi lẽ thường, nó gần như là một sự vô lý đến mức liều lĩnh.
[Cán bộ Trung Tâm Nathan Kell đã xúc phạm Đức Giáo hoàng và Thánh Hội. Đây là một hành vi phạm ngoại giao nghiêm trọng, và do đó Cán bộ Trung Tâm phải bị hành quyết.]
Thật là một trò hề.
Và thứ “bằng chứng” duy nhất bà ta chìa ra chỉ là một bức thư phản đối từ phía Thánh hội.
Trong đó chứa đựng những cáo buộc quái gở rằng Cán bộ Trung Tâm đã tự ý phán xét mục đích của đoàn hành hương là chiến tranh, dẫn đến quyết định “từ chối nhập cảnh vô căn cứ, nặc mùi định kiến cá nhân thay vì thượng tôn pháp luật”.
Katon không dễ dàng bị khuất phục bởi điều đó.
Ngay cả khi có con dấu của Đức Giáo hoàng, việc một tổ chức tôn giáo dám thò tay vào định đoạt số phận một quan chức Vương quốc là điều chưa từng có tiền lệ.
‘Vả lại, thật đáng ngờ khi Giáo hoàng lại nắm được tin tức nhanh đến mức ấy.’
Dù có Thánh Nữ đi cùng, tin tức về vụ việc lẽ ra phải mất nhiều ngày mới đến được chi nhánh phía Nam của Giáo Hội, rồi mới được soạn thành văn thư gửi về đây.
May thay, các bộ trưởng khác cũng chia sẻ chung suy nghĩ này.
Nhờ lập luận sắc bén và sự phản đối kịch liệt từ những người đứng đầu những cơ quan khác thuộc Bộ Ngoại giao, yêu sách của Nữ hoàng cuối cùng đã bị chặn đứng.
Tuy nhiên, nó không bị gạt đi hoàn toàn – mà thay vào đó, Hội đồng quyết định rằng Nathan sẽ bị triệu tập về hoàng cung để xét xử sau.
Sự thỏa hiệp này xảy ra bởi vì một vài vị bộ trưởng, dẫn đầu bởi Bộ trưởng Thanh tra và Bộ trưởng Tài chính, đã đứng về phía Nữ hoàng.
“Lũ ngu ngốc đó. Chúng chỉ đang cố bợ đít Nữ hoàng mà thôi.”
Katon rít những lời đó qua kẽ răng. Rồi ông tiếp tục.
“Ít nhất cũng còn chút an ủi khi không có thuộc cấp nào của ta có chung cái nhìn với người phụ nữ đó.”
Ẩn ý ở đây thật rõ ràng, ông ám chỉ rằng vẫn có những kẻ nằm ngoài tầm kiểm soát của ông đang tự nguyện làm tay sai cho Nữ hoàng.
Katon lẩm bẩm với một tiếng thở dài não nề.
“Làm sao mà đất nước này lại rơi vào tình cảnh như thế này cơ chứ...”
Vương quốc Crossroads trong ký ức của ông hoàn toàn khác xa hiện tại.
Nó từng là một khối thống nhất, chưa bao giờ dễ dàng bị thao túng bởi các thế lực ngoại bang.
Mới một thập kỷ trước, đất nước này còn từng mang một danh hiệu lẫy lừng.
Con Thú Săn Mồi Nhỏ Bé.
Một đất nước nằm tại vị trí chiến lược, ngã tư đường của thế giới, lẽ tất nhiên sẽ là miếng mồi ngon cho những kẻ tham vọng.
Các cường quốc, những giáo phái quyền năng, gián điệp và cả những kẻ vận động hành lang.
Những thứ đó chưa bao giờ biến mất kể từ khi Vương quốc Crossroads được thành lập.
Những âm mưu nhằm đặt quốc gia này dưới tầm ảnh hưởng của chúng luôn tồn tại.
Thế nhưng bất chấp sóng dữ, họ vẫn tìm cách bảo vệ được toàn vẹn lãnh thổ, nhân dân và chủ quyền của mình.
Bởi vì khi ấy đã có một vị minh quân liều mình ngăn chặn mọi áp lực và sự can thiệp từ bên ngoài.
Con thú săn mồi của một quốc gia nhỏ bé.
“Mọi chuyện đã không như thế này khi Đức Vua Leo Castor còn nắm quyền.”
Chủ nhân của mọi con đường dẫn lối ra thế giới.
Leo Castor.
Khi Katon còn là Phó Bộ trưởng Tình báo thay vì Bộ trưởng Bộ Ngoại giao như bây giờ, ông đã được tận mắt chứng kiến khí chất thực sự của Đức Vua Leo.
Đó là chuyện của mười lăm năm trước, khi Thánh Hội đã yêu cầu biên giới phải được mở cửa với lý do tàn quân bại trận đã chạy trốn về phía Bắc sau khi tiến hành một cuộc đại chiến ở phía Nam.
[Hãy tuân thủ hiệp ước. Ta sẽ cho các ngươi mượn đường. Ta cho phép bất kỳ ai hoặc bất kỳ thứ gì mang ý định hòa bình đi qua.]
[Nhưng nếu giáo mác và gươm kiếm của các ngươi định bước qua ranh giới của ta bằng vũ lực, nếu các ngươi dám dùng cường quyền chà đạp lên hiệp ước mà ta cùng tổ tiên đã thề chết bảo vệ qua bao thế hệ!]
[Thì ta sẽ không để lại dù chỉ một hạt gạo, một chiếc xe kéo, hay một tấc đường nào trên mảnh đất này.]
[Phải, bọn ta yếu thế. Bọn ta thật nhỏ bé so với các người. Nhưng thứ vũ khí có sẵn của bọn ta là quá đủ để tự hủy diệt chính mình!]
[Hãy chọn đi! Các người muốn vi phạm hiệp ước để bước qua một thung lũng hoang tàn, hay là sẽ quay về vùng đất của mình!]
Một lời đe dọa khủng khiếp về việc sẽ phá hủy và cắt đứt ngã tư đường của thế giới.
Trước những lời đó, Thánh Hội không còn cách nào khác ngoài việc bỏ mặc tàn quân và bảo toàn lực lượng tại phía Nam.
Nhưng con thú săn mồi nhỏ bé của đất nước năm ấy, giờ đây trông còn yếu ớt hơn cả một con chuột đồng.
“Thời đó, khái niệm ‘thỏa hiệp’ hay ‘khuất phục’ chưa bao giờ tồn tại. Vậy mà giờ đây, Nữ hoàng lại trở thành cái loa phát thanh cho đám Thánh Hội.”
Đắm chìm trong hoài niệm, Katon tặc lưỡi.
Hailin buông mình xuống ghế, uể oải đáp lời.
“Làm sao mà chuyện này lại xảy ra? Nó đã dần dần trở nên như vậy kể từ khi Đức Vua trở thành con người như bây giờ.”
Cô dùng nắm đấm đấm nhẹ lên ngực vài lần - một cử chỉ than khóc của người dân vùng sa mạc.
“Người ta gọi đó là gì nhỉ? Nghịch cảnh lớn nhất của tạo hoá, khi chính người cha phải tự tay vùi lấp cốt nhục của bản thân xuống lòng đất lạnh giá.”
Trước những lời đó, Bộ trưởng giữ im lặng một lúc trước khi gãy gọn thốt ra.
“Đó là một thảm kịch.”
“Quả thực là như vậy.”
Chẳng cần giải thích chi tiết thêm.
Đó thực sự là điều không ai có thể lường trước được.
Và vào ngày tang lễ của Hoàng tử, nhuệ khí và linh hồn của Vua Castor cũng đã được chôn vùi theo.
— Cứ làm theo ý Nữ hoàng đi...
Tất cả những gì con sót lại chỉ là một cái xác không hồn, và một người phụ nữ đã thâu tóm lấy quyền lực khi luôn miệng an ủi cái xác không hồn đó.
Đã quá lâu rồi kể từ khi Đức Vua sống ẩn dật, đến mức chẳng còn ai nhớ chính xác nó bắt đầu từ khi nào nữa.
“Giá như còn một người con trai khác để đăng cơ làm Thái tử nhằm kìm hãm sự lộng quyền của Nữ hoàng, nhưng đáng tiếc là chỉ còn duy nhất một người con gái.”
Hailin thở dài.
“Và người con gái ấy đã phải sống dưới áp lực ngột ngạt của Nữ hoàng ngay từ khi còn nhỏ.”
Một đất nước mà vị vua đã bỏ bê mọi chính sự và chỉ bám lấy những bức họa về người con trai quá cố chắc chắn sẽ trở thành con mồi béo bở cho lũ linh cẩu.
Và kết quả là, Vương quốc Crossroads dần đánh mất danh hiệu quốc gia trung lập của mình.
Giống như tình cảnh hiện tại.
“Trong cái vũng bùn này thì thật kỳ lạ nếu không có kẻ nào tìm cách nịnh bợ Nữ hoàng.”
Katon bật cười chua chát trước lời nói của cô.
“Giống như ta và cô sao?”
“Chính xác. Trừ khi Đức Vua trỗi dậy một lần nữa, nếu không thì đất nước này sẽ tiếp tục bị xô đẩy như thế này mà thôi.”
Hailin nói với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Một thời đại đen tối đang cận kề. Vị viên chức này có linh cảm như vậy.”
Một bầu không khí nặng nề bao trùm lấy cả hai.
“...Ta thực sự chẳng thích nghe điều đó một chút nào.”
“Vật cực tất phản, thịnh cực tất suy. Điều duy nhất chúng ta có thể làm lúc này chỉ có một.”
Cô mân mê quả cầu pha lê trên mặt bàn.
“Là trì hoãn sự suy tàn đó càng lâu càng tốt, và cầu nguyện cho một thời hoàng kim khác trỗi dậy khi thế hệ tiếp theo đến.”
Nhìn vào quả cầu pha lê, Katon sớm nhận ra cô đang ám chỉ ai khi nhắc đến “thế hệ tiếp theo”.
Ông hỏi điều mà mình chưa kịp hỏi lúc nãy.
“...Cậu ta liệu có thể vượt qua được không?”
“Ý ông là sao?”
“Lúc nãy cô lẽ ra nên nói gì đó với cậu ta chứ. Chẳng hạn như ‘hãy cố gắng lên’ hay ‘tôi vẫn luôn dõi theo cậu’.”
Tiếng cười của Hailin vang vọng khắp căn phòng.
“Thật là một đề nghị đáng xấu hổ làm sao! Đứa trẻ đó sẽ làm tốt thôi. Vị viên chức này tin là như vậy.”
“Mọi chuyện đang diễn ra một cách quá phiền phức và phi lý, vậy mà cô vẫn giữ được sự lạc quan đó sao.”
“Trong thời buổi hỗn loạn này, trật tự và nguyên tắc chính là thứ tỏa sáng rực rỡ nhất. Hãy nhìn xem. Ngay cả ý chí của Nữ hoàng, thứ vốn dĩ vô cùng áp đảo trong cuộc họp Hội đồng, cuối cùng cũng đã bị chặn đứng một lần đó thôi.”
Cô nói đúng.
Dù thế giới có xoay chuyển điên cuồng đến đâu, vẫn có những giá trị cốt lõi không bao giờ dễ dàng bị bẻ gãy.
“Và những người như chúng ta mang trên vai nghĩa vụ bảo vệ lấy cái trật tự và những nguyên tắc đó. Chúng ta có nhiệm vụ che chở cho những kẻ đang nỗ lực duy trì chúng.”
Bộ trưởng gật đầu.
“Giống như Đức Vua Leo Castor của ngày xưa.”
Bộ trưởng Bộ Xuất nhập cảnh tiếp lời.
“Và giống như Cán bộ Trung Tâm vậy.”
Ngay cả trong những thời khắc tăm tối nhất, vẫn có những linh hồn từ chối thỏa hiệp với thế giới.
Và giờ, chính là lúc để bảo vệ họ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
