Chương 18: Bất khuất(1)
Suốt 3 ngày qua, tôi chỉ làm đúng ba việc.
Thứ nhất, thức trắng đêm với đôi mắt mở trừng trừng.
Thứ hai, hễ ăn vào là khó tiêu.
Thứ ba, thở dài như muốn sụt cả đất.
‘Chính xác mà nói, mình chẳng thể làm gì khác.’
Kể từ khoảnh khắc nhận ra mình vừa gây ra chuyện tày trời gì, đó là tất cả những gì tôi có thể làm.
Và vào buổi sáng ngày thứ tư, tôi trút tiếng thở dài thứ 297 ngay trước cổng chính của Văn phòng Xuất nhập cảnh Biên giới phía Nam.
“Haaa...”
Cái mớ cảm xúc hỗn độn ấy vẫn không cách nào tan biến.
Đã bốn ngày trôi qua kể từ sự cố từ chối nhập cảnh.
Cuộc sống của một cán bộ xuất nhập cảnh như tôi vốn dĩ chẳng có gì biến động nhiều.
— Cạch.
“Chào buổi sáng mọi người.”
Nếu nói có gì đó khác biệt...
"Cán bộ trung tâm đến rồi!"
"Chúc ngài một buổi sáng công bằng và chính trực!"
"Không có bất kỳ ngoại lệ nào tại biên giới này!"
…thì đó chính là việc toàn bộ nhân viên trong văn phòng hiện đang nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ quá mức.
Bình thường, họ nhìn tôi như một cấp trên, nhưng giờ đây, đôi mắt ấy gần như tràn ngập sự sùng bái.
Ngay cả ngày phát lương thì họ cũng chẳng thèm nhìn tôi với vẻ mặt như thế này.
Hơn nữa, ai nấy đều di chuyển thoăn thoắt dù đã chiến đấu liên tục suốt chín ngày đêm không về nhà.
‘Văn phòng Xuất nhập cảnh của chúng ta tràn đầy năng lượng như thế này bao giờ chưa?’
Bầu không khí trong văn phòng đang chảy theo hướng hoàn toàn trái ngược với tâm trạng u ám của tôi.
Họ thậm chí còn tự đổi luôn cả cách chào hỏi:
“Không có bất kỳ ngoại lệ nào tại biên giới này!”
“A, Cán bộ Trung Tâm! Không có bất kỳ ngoại lệ nào tại biên giới này!”
Những câu khẩu hiệu đó dội vào tai tôi từ khắp mọi phía.
"...Rất vui được gặp lại mọi người."
Mà tôi thì chẳng còn hơi sức đâu mà ngăn họ lại nên đành lẳng lặng chấp nhận.
— Không có bất kỳ ngoại lệ nào tại biên giới này.
Cái câu mà tôi đã dõng dạc tuyên bố trước đoàn hành hươ— À không đội quân thập tự chinh đó tại sao lại bị đem ra làm lời chào cơ chứ?
Có lẽ nó đã để lại ấn tượng quá sâu đậm, đến mức tôi nghe thấy nó vang vọng ở khắp mọi nơi, trong khi bản thân thì sắp phát điên vì chính nó đây.
Vượt qua vô số lời chào, tôi ngồi xuống bàn làm việc và trút tiếng thở dài thứ 298.
“Haaaa, giờ mình phải làm gì đây...”
Từ chối nhập cảnh quân thập tự chinh, giữ vững quy định ngay cả sau khi khước từ lời đề nghị của Đức Giáo hoàng.
Đó thực sự là một hành động điên rồ.
Làm gì có ai dám từ chối thẳng thừng người đứng đầu dòng tu có lượng tín đồ lớn nhất lục địa chứ?
Tôi không hối hận vì đã nói ra những lời đó.
Vì khi đối diện với Cán bộ Thị giác, tôi ít ra sẽ không phải hổ thẹn.
Thế nhưng, tôi thực sự kinh hãi trước những đòn đáp trả sắp tới.
Tôi vẫn nhớ như in lời Đức Giáo hoàng nói khi trấn an đám thập tự quân đang sục sôi giận dữ:
— Đừng lo lắng, thưa mọi người. Chuyện này cũng sẽ sớm trở thành một vấn đề để biến mất mà thôi.
‘Một vấn đề để biến mất.’
Chẳng cần nói thì ai cũng biết “vấn đề” đó ám chỉ cái gì, hay chính xác hơn là “ai”.
Sau khi lời đề nghị bị khước từ, Đức Giáo hoàng thậm chí không thèm nhìn tôi lấy một lần mà rút lui cùng Mohaim và đám thập tự chinh.
Một sự từ chối đối thoại.
Nếu xét trên phương diện ngoại giao thì đó gần như là tình huống tồi tệ nhất có thể xảy ra.
‘Khốn kiếp, đây rõ ràng là căn cứ để kỷ luật. Nếu họ truy cứu trách nhiệm thì mình chắc chắn không có đường thoát.’
Tôi lại lo lắng thêm lần nữa, điều mà tôi đã làm hàng ngàn lần trong ba ngày qua.
Trong khi tôi đang loay hoay với mớ công việc mà không thể nào tập trung nổi, các Cán bộ Giác quan đã tiến lại gần tôi.
“Cán bộ Trung Tâm.”
“Nếu hai người cũng dùng cái kiểu chào kinh khủng đó, thì tôi sẽ gửi các người đi tái đào tạo đấy, biết chưa?”
Ít nhất thì hai người hãy bình thường chút đi.
“Không có bất kỳ ngoại lệ nào tại bi—”
Cán bộ Vị giác vừa mới mở miệng liền khựng lại.
“Biê... khụ, hừm... Ý tôi là, thời tiết hôm nay khá đẹp nhỉ.”
Ngoài kia toàn sương mù thôi, nhóc con.
Nhưng tôi quyết định bỏ qua vì trân trọng nỗ lực của cô ấy.
Sau đó Cán bộ Khứu giác lên tiếng:
“Ngài đã nghỉ ngơi được chút nào chưa?”
“Tôi ổn, tôi có chợp mắt một chút trong phòng họp.”
Lại nói dối rồi. Tôi chẳng ngủ được tí nào cả. Tôi cảm thấy mình sắp đi đến nơi rồi.
Thấy tình trạng của tôi, Cán bộ Khứu giác nhìn tôi bằng ánh mắt ngán ngẩm.
“...Ít nhất thì cũng phải ngủ một chút đi chứ. Công việc cứ để chúng tôi lo.”
“Sao anh lại cư xử thế này, Cán bộ Khứu giác? Chẳng giống anh mọi hôm chút nào.”
“Trông ngài tệ hại lắm rồi đấy.”
“Cái vẻ ngoài của tôi thì có vấn đề gì cơ chứ?”
Cán bộ Xúc giác mang một chiếc gương đến và đưa ra trước mặt tôi.
“Thú thật nhé, Cán bộ Trung Tâm... trông ngài bây giờ chẳng giống người tí nào, nhìn như cái xác không hồn ấy.”
Trong gương là một gã quái đản với bộ râu bốn ngày chưa cạo và đôi mắt đỏ ngầu.
“Ư.”
Chỉ tắm rửa qua loa bằng nước, tóc tai tôi khô khốc, cộng thêm việc ăn gì là đau bụng nấy khiến người tôi gầy rộc đi.
Tôi đẩy chiếc gương ra xa.
“Tôi ổn. Tôi hoàn toàn không có vấn đề gì cả.”
Lại nói dối. Tôi đang bị nghiền nát bởi quá nhiều vấn đề đây.
“Tôi không sao, nên mọi người hãy quay về vị trí và—”
“Cứ đà này, ngài sẽ chết trước khi chúng ta nhận được phản hồi từ hoàng cung đấy.”
Tôi im bặt trước lời nói của Cán bộ Thính giác, nó đâm trúng phóc vào thực tại.
“...Tôi xin lỗi. Tôi cũng đã gây rắc rối cho mọi người rồi.”
“Phải, rắc rối to luôn ấy chứ. Ngài cứ đi đi lại lại với cái vẻ mặt sắp chết đó suốt.”
Giọng điệu của cô ấy cho thấy tình huống này chẳng có gì là bất thường.
Với một luồng cảm xúc trào dâng, tôi đối chất với họ:
“Mọi người không lo lắng sao? Về những gì sắp xảy ra?”
Họ vô tội.
Sự cố này xảy ra hoàn toàn do quyết định đơn phương của tôi.
Họ không có thời gian cũng như cơ hội để ngăn tôi lại.
Thế nhưng thế giới này sẽ không nhìn nhận như vậy.
Các Cán bộ Giác quan là cấp dưới trực tiếp của tôi.
Từ "trực tiếp" mang một trọng lượng đáng kể.
Nếu tôi thăng tiến, họ thăng tiến cùng tôi.
Nếu tôi ngã xuống, họ cũng sẽ ngã xuống theo.
Và hiện tại, ngay cả mạng sống của tôi còn không được đảm bảo.
Cán bộ Khứu giác nhún vai.
“Thú thật là tôi có sợ. Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.”
Những người khác cũng tiếp lời.
“Đã bốn ngày rồi, chắc tin tức cũng đã đến hoàng cung.”
“Thực sự là xong đời rồi.”
“Đúng là đen đủi, tất cả là vì chúng tôi mắc kẹt với một gã sếp tồi.”
Từng lời nhận xét cứ xối xả vào tôi.
Cán bộ Khứu giác lại nói:
“Nhưng vào ngày hôm đó. Ngài đã không thỏa hiệp, Cán bộ Trung Tâm. Không giống như Gerard.”
“...Cán bộ Khứu giác.”
Tôi nhìn anh ta bằng đôi mắt ngỡ ngàng.
Tôi chưa bao giờ ngờ người đàn ông này lại nhắc đến Gerard.
Trước khi trở thành thuộc cấp trực tiếp của tôi, anh ta từng là người của Gerard.
Một người đàn ông bất hạnh đã vô tình vướng vào vòng xoáy tham nhũng.
Tôi cứ ngỡ anh ta sẽ căm ghét cái tên đó đến tận xương tủy.
Anh ta nhìn tôi với một nụ cười nhẹ.
“Ngài đã thực sự làm gương cho chúng tôi.”
Không hề có sự giễu cợt nào trên khuôn mặt Cán bộ Khứu giác.
Phía sau anh ta, các Cán bộ Giác quan khác cũng gật đầu đồng tình.
Cảm giác này thật lạ lẫm.
Đáng lẽ lúc này họ phải đổ lỗi cho tôi chứ? Thế mà họ lại đang khen ngợi tôi. Nói rằng tôi đã làm tốt.
Cảm giác thật lạ.
Rất kỳ lạ.
Tôi chỉ có thể thốt ra lời này.
“...Cảm ơn mọi người.”
“Vâng.”
Đúng lúc đó, người giúp việc trực tiếp của tôi tiến lại từ xa.
"Cán bộ trung tâm. Chào buổi sáng."
Anh ta là người đầu tiên tôi gặp hôm nay không dùng cái lời chào kinh khủng đó.
Nhưng không giống như những người khác, anh ta không cười mà đưa quả cầu pha lê ra trước mặt tôi.
“...Bộ trưởng Bộ Ngoại giao muốn gặp ngài.”
Điều gì đến cũng phải đến.
…
…
…
— Ta đã nghe tin rồi.
Lời đầu tiên của Bộ trưởng rất thẳng thắn.
Nhưng mặt ông thì không
— Cái vẻ ngoài gì thế kia? Đối với một người đáng lẽ phải là cán bộ đứng đầu Biên giới phía Nam.
Ông ta bắt đầu bằng việc chỉ trích ngoại hình của tôi.
Nhưng ông ấy đúng.
Tôi đã cố gắng chỉnh trang lại bản thân cho tươm tất trước cuộc họp, thế mà vẫn không thể nào che giấu được vẻ ngoài tiều tụy của mình.
“Tôi... đã quá lo lắng về những gì sắp tới nên đã lơ là việc chăm sóc bản thân.”
— Nếu đã lo lắng, cái thằng ngốc này, sao cậu lại…
Bộ trưởng hít một hơi thật sâu.
— Để ta hỏi cậu một câu. Tại sao cậu lại làm thế?
Một câu hỏi ngắn gọn.
— Tại sao cậu lại dám từ chối nhập cảnh đối với bọn họ? Ta muốn biết lý do. Liệu nó có đủ nghiêm trọng để cậu dám cãi lệnh cả ta không?
Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho những lời chỉ trích, nên đã ngập ngừng trước câu hỏi đầy bình tĩnh của Bộ trưởng.
'Liệu ông ấy có tin nếu mình nói ra sự thật?'
Đoàn người mà tôi cứ ngỡ là đi hành hương, hóa ra lại là một đội quân thập tự chinh.
Ai mà tin nổi cái tình huống phi lý đến nực cười đó chứ?
Ngay cả tôi cũng chỉ dám đi đến kết luận đó sau hàng loạt những hoài nghi chồng chất.
Hơn nữa, nhìn biểu cảm nghiêm trọng của ông ấy, tôi chẳng thể đoán định nổi những loại thông tin nào đã được trao đổi ngầm sau bức màn quyền lực kia.
Không còn đường lui, tôi quyết định chơi tất tay.
“Đó không phải là một đoàn hành hương.”
— Cái gì?
"Chuyến hành hương chỉ là cái vỏ bọc dối trá. Họ thực chất là một đội quân đang lén lút vận chuyển hiệp sĩ và vũ khí cho một cuộc thánh chiến."
— Nhưng còn tất cả những người dân đó thì sao...?
"Tất cả đều là dân thường bị cưỡng ép tập hợp để che đậy mục đích thực sự. Họ chỉ là những con tốt thí được đưa theo để hợp thức hóa việc Sư đoàn Thánh Hiệp sĩ Một bảo vệ đoàn hành hương."
Tôi lật ngửa bài và tiết lộ toàn bộ sự thật.
Nhưng phản ứng tội nhận được lại vượt xa mọi kỳ vọng.
— Chết tiệt thật, hèn gì bà Nữ hoàng cứ khăng khăng đòi nhúng tay vào cuộc họp Hội đồng Nhà nước.
"Nữ hoàng? Tại sao Nữ hoàng lại can dự vào việc này?"
— Cậu không biết sao? Người phụ nữ đó là một tín đồ cuồng đạo của Thánh Hội. Bà ta sẵn sàng tuẫn tiết vì Đức Giáo hoàng ngay lập tức đấy.
Ông ấy tặc lưỡi đầy mỉa mai.
— Và hôm qua đã diễn ra một cuộc họp Hội đồng Nhà nước. Cục trưởng Ngoại giao, Cục trưởng Tình báo, Cục trưởng Xuất nhập cảnh, Cục trưởng Thanh tra, và thậm chí cả các Bộ trưởng từ Bộ Nội vụ đều có mặt đông đủ.
Một nhóm các nhân vật đầy quyền uy. Họ toàn là những kẻ nắm giữ vận mệnh của quốc gia này.
Bộ trưởng rút ra một bức thư sang trọng từ bên cạnh.
— Trường hợp của cậu đã được đem ra mổ xẻ tại cuộc họp đó. Đi kèm với nó là một bức thư phản đối kịch liệt từ phía Thánh Hội.
Một bức thư phản đối.
Nhìn thấy nó, tôi lập tức thấu hiểu thâm ý trong lời nói của Đức Giáo hoàng.
'Ông ta đang muốn xóa sổ mình khỏi thế gian này.'
— Xúc phạm Đức Giáo hoàng và Thánh Hội. Từ chối nhập cảnh vô căn cứ đối với một đoàn hành hương mang ý định hòa bình.
Bộ trưởng ném mạnh bức thư xuống bàn.
— Nữ hoàng đã gào thét đòi xử tử hình cậu ngay lập tức để tạ tội.
"..."
Sự cấu kết kinh tởm giữa Đức Giáo hoàng và Nữ hoàng.
Tôi chết lặng, chẳng thể thốt nên lời trước cái thực tại phi lý này.
— Nếu những cáo buộc này là sự thật thì đáng lẽ ra cậu đã bị Bộ Thanh tra hành quyết rồi. Cậu biết điều đó chứ?
“…Vâng.”
Trước quyền lực tuyệt đối, công lý chỉ là thứ xa xỉ.
Họ sẵn sàng giẫm nát kẻ cản đường và ôm ấp kẻ mang lại lợi ích.
Chỉ có hai quy tắc đó tồn tại.
…Và tôi chính là vật cản đường cần bị loại bỏ.
Với trái tim tan nát, tôi cúi đầu.
Nhưng rồi tôi lại ngẩng cao đầu ngay lập tức trước lời nói tiếp theo của Bộ trưởng.
— Nhưng người phụ nữ tên Hailin đó đã không lùi bước.
"Cái gì? H-Hailin, Ngài vừa nói Hailin sao?"
Hailin Metaharasin. Bộ trưởng Cục Xuất nhập cảnh Vương quốc Crossroads.
Người phụ nữ đã nhìn ra năng lực và tuyển dụng tôi vào cái nghề này.
— Cô ấy là một người đàn bà thép. Cô ấy đã đứng vững trước Cục trưởng Thanh tra và Nữ hoàng, khẳng định đanh thép rằng cậu sẽ không bao giờ làm ra những chuyện đồi bại như vậy.
Bà ấy đã bảo vệ tôi.
Trái tim tôi nhói lên đau đớn.
Bà ấy vẫn luôn đặt niềm tin nơi tôi.
— Nhờ có sự cứng rắn của cô ấy, thì thay vì một bản án tử hình nhanh gọn, họ đã quyết định sẽ tổ chức một phiên điều trần tại hoàng cung sau khi vấn đề hành hương này được giải quyết xong xuôi.
May mắn thay, kịch bản tồi tệ nhất mà tôi từng tưởng tượng đã không xảy ra.
Các Cán bộ Giác quan phía sau tôi đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng có một kẽ hở chí mạng trong lời nói của ông ấy.
"...Nhưng rốt cuộc chẳng phải vẫn là án tử sao? Lời nói của Đức Giáo hoàng có trọng lượng gấp hàng vạn lần lời khai của tôi."
— Ha.
Bộ trưởng khịt mũi trước lời lẩm bẩm đầy tuyệt vọng của tôi.
— Hình phạt dành cho một cán bộ xuất nhập cảnh đúng là hành quyết. Nhưng chỉ khi kẻ đó đã làm sai một cách rành rành, một sai lầm nghiêm trọng không thể vãn!
Ông ấy chỉ thẳng tay vào mặt tôi.
— Cậu có vi phạm quy định nào không? Không.
— Cậu có xúc phạm Đức Giáo hoàng và đoàn hành hương trước mặt chúng dân không? Không.
— Cậu có đưa ra quyết định nhập cảnh dựa trên ý định cá nhân thay vì quy định pháp luật không? Không.
Bộ trưởng đập mạnh nắm đấm xuống bàn làm việc.
— VẬY THÌ TẠI SAO CÁI THẰNG QUỶ SỨ NHÀ CẬU LẠI CAM CHỊU NHƯ THẾ HẢ?!!!!!
Tiếng thét to như sấm rền của ông ấy rung chuyển cả căn phòng họp.
Khuôn mặt các Cán bộ Giác quan tái nhợt đi vì cơn tức giận của Bộ trưởng mà họ chưa từng được chứng kiến.
— Thằng khốn, Hailin đã dạy dỗ cậu như thế sao? Sụp đổ khi mình chẳng làm gì sai à? Lũ cuồng tín đó mới là kẻ trắng trợn hối lộ cậu! Rồi sau đó chúng còn trơ trẽn đổ tội lỗi lên đầu cậu! Cậu phải sùi bọt mép vì căm phẫn chứ! Cậu phải gào thét về sự bất công này và chống trả bằng tất cả những gì mình có chứ!
Giọng ông cứ thế cao dần một cách uy lực.
— Nếu cậu đã khước từ chúng theo đúng quy định, thì hãy đứng thẳng cái lưng lên, đồ ngu!
Lời lẽ của ông ngày càng đanh thép. Một mệnh lệnh sắt đá giáng xuống:
— Tại sao cậu không chịu hiểu rằng trên đời này vẫn còn những người sẵn lòng tin tưởng cậu!
Tôi bị chấn động mạnh.
Có lẽ vì đã quá nóng giận, Bộ trưởng cứ ho sặc sụa qua quả cầu pha lê nhỏ. Sau một hồi để nhịp thở bình ổn lại, ông ấy nói:
— Bọn ta sẽ tìm cách xoay xở chuyện này. Nếu có thể kéo dài đến lúc mở phiên điều trần mà chúng ta tập hợp được đủ các nhân chứng thì chúng ta còn có thể giành được một lệnh tạm hoãn thi hành án.
“Bộ trưởng, Ngài không cần phải đi xa đến mức này—”
— Nhưng... có một điều bọn ta không thể tránh khỏi.
Bộ trưởng ngắt lời tôi và lôi ra một phong bì còn sang trọng hơn cả bức thư trước đó.
— Trong ba ngày tới, một sắc lệnh hoàng gia của Đức Vua sẽ tới nơi. Đó là sắc lệnh ra lệnh phê duyệt cho đoàn hành hương nhập cảnh.
Sắc lệnh hoàng gia.
Nó chứa đựng mệnh lệnh tối cao của Đức Vua.
Một thứ tuyệt đối, tuyệt đối không thể khước từ.
— Bọn ta đã không thể ngăn cản việc này. Nhưng việc ngăn chặn được vụ hành quyết và tóm gọn cậu ngay lập tức bất chấp ý muốn của Nữ hoàng đã là một thành tựu lớn rồi.
“Vị viên chức nà—”
— Thật sự đấy, đây là lần đầu tiên trong đời mà ta gặp phải tình huống thế này, và ta còn chẳng biết phải phản ứng ra sao. Không ngờ Nữ hoàng không chỉ nhúng tay vào Hội đồng Nhà nước mà còn thao túng được cả Đức Vua.
Chẳng thèm che giấu sự bất lực, Bộ trưởng cau mày sâu hoắm.
— Ta đang dốc toàn lực để bảo vệ cậu, nên hãy khắc cốt ghi tâm điều này. Ngay khi sắc lệnh của Đức Vua tới, biên giới sẽ phải mở lại. Nếu cậu từ chối cả điều đó thì ngay cả chúa cũng chẳng giúp được cậu nữa đâu.
“...Tôi đã rõ.”
— Cái thế giới này nát thật rồi. Không ngờ đám giáo sĩ cuồng tín đó lại đang mưu đồ giật dây cả bộ máy nhà nước.
Buông một lời chửi rủa cay nghiệt, ông lắc đầu đầy vẻ ghê tởm.
— Chuyện hôm nay đến đây thôi.
Và thế là cơn bão đã tạm lắng…
Hoặc ít nhất là tôi đã nghĩ như vậy. Ngay khoảnh khắc tôi định ngắt kết nối quả cầu pha lê trong khi tâm trạng vẫn còn bàng hoàng.
— ...Nathan.
Ông ấy gọi tên tôi.
“V-Vâng?”
Tôi sững người.
Trong suốt quãng thời gian làm việc, Bộ trưởng chưa bao giờ gọi tên riêng của tôi.
Ông luôn gọi tôi bằng chức danh “Cán bộ Trung Tâm”, nên sự thay đổi đột ngột này khiến tôi đứng hình tại chỗ mà chẳng thể đoán ra được lí do cho sự việc bất thường này.
‘Ô-Ông ấy định nói gì với mình đây?’
Bộ trưởng chậm rãi tháo chiếc kính một mắt ra.
Do thói quen cau mày và ghì chặt nó suốt nhiều thập kỷ, trên hốc mắt ông đã in hằn một vết rãnh sâu hoắm.
Cái vết hằn ấy chính là chứng tích cho sự nghiệp lẫy lừng và những thăng trầm của một vị Bộ trưởng.
Vậy mà giờ đây, ông lại cởi bỏ lớp mặt nạ quyền lực đó trước mặt tôi.
Tôi hiểu rằng, người đang đối diện với mình lúc này không phải là Ngài Bộ trưởng Bộ Ngoại giao cao quý, mà chỉ đơn thuần là Katon Greyson.
Và điều đó có nghĩa là những gì ông sắp thốt ra sẽ không phải là một mệnh lệnh hành chính khô khan.
Katon giữ im lặng hồi lâu, rồi cuối cùng cũng cất lời.
— Những quan chức nhà nước, đặc biệt là những người nắm giữ vị trí trọng yếu, luôn phải đối mặt với vô số cám dỗ. Trong số đó là những lời đề nghị mà người ta không bao giờ dám khước từ.
Lời nói của ông không còn sắc lẹm như trước.
Mà thay vào đó là sự điềm tĩnh nghe như tiếng lòng của một người đi trước đang tự sự với chính mình.
— Đó là những yêu cầu vô lý mà nếu dám nói “Không”, cái giá phải trả có khi là cả mạng sống. Vô số quan chức đã chọn cách quỳ gối, chọn cách thỏa hiệp với chúng.
Ông im lặng một lát.
Đôi mắt già nua nhưng tinh anh, đong đầy những nếp nhăn thời gian, xoáy sâu vào tâm trí tôi.
— Làm tốt lắm.
Một lời khen ngắn ngủi.
Lần đầu tiên trong suốt 5 năm quen biết ông, tôi thấy một tia tự hào rực rỡ lóe lên trong ánh mắt của Katon.
— Hãy cứ ngẩng cao đầu mà bước tiếp. Tuyệt đối đừng để mình bị khuất phục.
Một thứ gì đó nóng hổi trào dâng bên trong lồng ngực tôi.
Nên vì vậy mà tôi chỉ có thể thốt ra lời này:
“...Cảm ơn Ngài.”
— Kết thúc truyền tin.
Ánh sáng trong quả cầu pha lê vụt tắt. Một sự im lặng kéo dài bao trùm căn phòng.
“...”
Nóng quá.
Ngực tôi như đang bốc hỏa.
Phải rồi.
Tôi đã quên mất.
Lý do mà tôi trở thành một cán bộ xuất nhập cảnh.
Lý do tôi không bao giờ thỏa hiệp.
Lý do tôi không cúi đầu trước cường quyền.
[Cậu có dám tự hứa với tư cách là một cán bộ xuất nhập cảnh rằng, cậu sẽ đối diện với thế giới và cho tất cả những ai đến đây thấy được thế giới của mình không?]
Tôi gồng mình kìm nén thứ cảm xúc sắp vỡ òa.
Tôi mím chặt môi và siết chặt nắm tay.
Bởi vì khóc lóc trước mặt cấp dưới thì thật chẳng ra thể thống gì.
Đúng lúc đó, Cán bộ Khứu giác tiến lại gần.
“Cán bộ Trung Tâm.”
Anh ta bước tới, vẻ mặt cũng trang trọng như thể vừa đưa ra một quyết định trọng đại nào đó.
Sau một hồi ngần ngại, anh ta bảo:
“Ngài nên khóc ở đây đi.”
Gã điên này.
Ngay khoảnh khắc đó, Cán bộ Vị giác nhắm nghiền mắt, giơ nắm đấm lên và hét lớn:
“V-Vâng! Không có bất kỳ ngoại lệ nào tại biên giới này.!”
Trước những lời đó, tất cả người giúp việc ở phía xa cũng đồng thanh hét lên:
“““ Không có bất kỳ ngoại lệ nào tại biên giới này!!!”““
Mấy tên điên này.
“Tôi đã bảo đừng có mà làm thế rồi mà…”
Tôi không thể nhịn được mà bật cười.
Có lẽ nhờ thế, tôi không còn cảm thấy muốn thở dài nữa.
Sự lo lắng đè nặng suốt ba ngày qua đã tan biến.
Thay vào đó, một cảm giác mãnh liệt bắt đầu lấp đầy trái tim tôi.
Lặng lẽ, tôi siết chặt nắm tay và giơ cao.
“...Mọi người.”
Tôi vẫn không biết nên gọi tên nó là gì.
“Như mọi người đã nghe, Vị viên chức này đang ở trong một tình huống cực kỳ nguy hiểm. Nên vì vậy... liệu mọi người sẽ giúp Vị viên chức này chứ?”
Câu trả lời đến ngay lập tức, cùng với 96 nắm tay giơ cao.
“““VÂNG!!!”““
Mạng sống của tôi chỉ mới được kéo dài thêm vẻn vẹn vài ngày.
Thời gian còn lại cho đến khi sắc lệnh của Đức Vua tới nơi là 3 ngày.
Trong khoảng thời gian đó, tôi cần phải đảo ngược hoàn toàn thế cờ.
Những bằng chứng hoàn hảo cho phiên tòa.
Hoặc một đồng minh quyền lực đứng về phía mình.
Thứ gì đó có thể đập tan toàn bộ đoàn hành hương và ác ý của Đức Giáo hoàng.
Tôi buộc phải tìm ra nó bằng mọi giá.
…
…
…
“Hừm. Từ chối nhập cảnh à...”
Trong khi đó, tại một con phố tồi tàn ở Vương quốc Crossroads, một người phụ nữ đang cẩn thận đọc những tờ thông báo dán trên bảng tin.
[Chấn động! Đoàn hành hương của Thánh Hội bị từ chối nhập cảnh!]
[Ngày thứ 4 bị từ chối nhập cảnh, liệu biên giới có mở lại cho đoàn hành hương?]
[Các cán bộ xuất nhập cảnh từ chối bình luận...]
Cô ta gãi đầu với vẻ đầy khó chịu.
“Chuyện này làm mọi thứ trở nên khá phiền phức đây. Theo hợp đồng, mình đáng lẽ phải bắt cóc bọn họ sau khi họ đã tiến vào phía Bắc...”
Nhưng dựa theo nội dung trên bảng tin, thì chẳng biết bao giờ biên giới mới mở cửa cho đoàn hành hương.
“Nếu để quá lâu thì bên thuê đã nói rằng họ sẽ không cung cấp thông tin nữa.”
Sau một hồi suy ngẫm, cô ta nảy ra một ý tưởng hay ho.
“À đúng rồi. Cụ thể thì mình chỉ bị cấm không được bắt cóc bên trong phạm vi ‘Vương quốc Crossroads’.”
Điều đó có nghĩa là, làm bất cứ chuyện gì ở bên ngoài biên giới thì vẫn ổn.
Đôi mắt màu tím của cô ta chậm rãi hướng về phía những lều trại của đoàn hành hương đang trải dài bên kia bức tường biên giới phía Nam.
“Vì hiện tại họ vẫn đang ở ngoài Vương quốc Crossroads, nên chắc là sẽ ổn thôi.”
Cô ta có thể thực hiện phi vụ ngay tại đó, sau đó áp tải mục tiêu đi xuyên qua vương quốc mà không gặp vấn đề gì.
“Hoàn hảo.”
Khóe miệng của Phó Thủ lĩnh Hắc Thủ - Shahal, cong lên.
Chẳng có lý do gì để phải do dự thêm nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
