Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

133 2785

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

553 3689

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

327 15151

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

555 1316

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

465 2540

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

178 2954

Web novel - Chương 86

Chương 86

Ánh mắt chạm nhau ở khoảng cách hơi thở kề cận.

Bị nắm cổ áo, Na Jin nhìn vào đôi mắt của Dieta. Đôi mắt vàng rực lấp lánh. Ở Công tước gia Arvenia, người ta gọi đó là Kim Nhãn (Mắt Vàng), hay còn gọi là Kim Hóa Nhãn (Mắt Đồng Vàng).

Na Jin đối diện với hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt ấy.

Đôi mắt hằn lên những tia máu và quầng thâm nhạt dưới mi mắt. Đối diện với khuôn mặt mà hắn thường thấy khi còn sống ở thành phố ngầm, Na Jin nín thở.

Bộp.

Dieta buông cổ áo đang nắm chặt ra, lùi lại một bước. Na Jin im lặng một hồi lâu. Hóa ra từ lúc gặp Kaufman đến giờ, hắn vẫn luôn mang cái bộ mặt như thế này sao.

‘Merlin.’

『Hửm.』

‘Tôi, đã đi lại với cái bộ dạng như ma quỷ thế này sao?’

『Bây giờ trông còn đỡ hơn rồi đấy chứ?』

Merlin thở dài.

『Cậu đi lại với cái biểu cảm như muốn xé xác người ta đến nơi ấy. Cậu nghĩ tại sao đám mạo hiểm giả cứ thấy cậu đến gần là dãn khoảng cách ra hả?』

Na Jin im lặng.

Đó là thói quen còn sót lại trên cơ thể. Thói quen ăn sâu vào máu khi còn sống kiếp chó săn ở thành phố ngầm. Quả thực, từ ngày xưa, mỗi khi tính mạng bị đe dọa bởi sai lầm hay sự lơ là của bản thân, Na Jin thường hành động theo ‘kiểu này’.

‘Dù đúng là nó có giúp ích thật nhưng……’

Thủ lĩnh Yiban không thích điều đó.

Mỗi khi thấy Na Jin trợn mắt, gồng cứng người đi lại, Yiban thường tặc lưỡi.

「Có phải sống ngày một ngày hai đâu.」

「Đi đứng kiểu đó thì có ngày kiệt sức đấy. Thả lỏng ra. Chậc, không thả lỏng à? Nhìn thằng nhãi này gồng mình lên chưa kìa.」

Những lúc như thế, Yiban thường khoác vai Na Jin, gõ nhẹ vào đầu hắn. Ông ấy còn vỗ vào đôi vai đang căng cứng và dọa nếu không thả lỏng sẽ giết chết hắn.

「Đi theo ta. Làm chén rượu nào.」

「Đang ban ngày mà, Thủ lĩnh.」

「Thằng nhãi này. Rượu ban ngày mới là rượu ngon. Với lại, một ông trùm tài năng và lạnh lùng như ta thỉnh thoảng phải say khướt rồi làm loạn lên một chút thì mới có tình người chứ.」

「Đâu nhất thiết phải làm thế mới…」

「Chậc. Bớt nói nhảm và đi theo ta.」

Thế rồi khi Na Jin đành phải thả lỏng người, Yiban sẽ khoác vai kéo hắn đến quán rượu. Ông ấy để Na Jin, người vẫn còn quá nhỏ để uống rượu, ngồi bên cạnh, rồi vừa nói hươu nói vượn vừa vò rối tóc hắn.

Nhờ có những khoảng thời gian đó.

Na Jin dù sợ hãi Yiban nhưng không hề ghét ông ấy. Nhớ lại những khoảng thời gian đó, Na Jin trầm ngâm.

“……”

Đó là những khoảng thời gian không thể quay lại được nữa.

Yiban, người luôn vỗ vai giúp hắn giải tỏa căng thẳng mỗi khi hắn gồng mình lên, giờ đây không còn nữa. Chàng thiếu niên rời khỏi thành phố ngầm buộc phải trở thành người lớn. Một người lớn phải tự chăm sóc bản thân mà không có sự giúp đỡ của bất kỳ ai.

“Phù……”

Na Jin thở ra một hơi thật dài, rất dài.

Đúng là tình huống cần phải cảnh giác. Cũng đúng là không được lơ là việc rèn luyện. Vì đây là tình huống mà tính mạng hắn đang bị đe dọa và không biết kẻ tập kích sẽ đến từ đâu, lúc nào.

Nhưng… Na Jin cũng buộc phải thừa nhận một sự thật rằng sự cảnh giác thái quá này sẽ không giúp ích được gì nhiều.

‘Cứ thế này cũng chẳng thể leo lên cảnh giới Kẻ Tầm Kiếm (Sword Seeker) được.’

Thở hắt ra, Na Jin thả lỏng vai và mắt. Khi sự căng thẳng tan biến, cơn mệt mỏi ập đến, đôi vai trở nên tê mỏi. Vừa xoa bóp những cơ bắp đang căng cứng, Na Jin chợt nhìn về phía Dieta.

Cô ấy đang quay mặt đi, dùng lòng bàn tay quạt lấy quạt để vào mặt, dù gió lạnh đang lùa vào từ cửa sổ mở toang nhưng trông cô vẫn có vẻ nóng bức. Na Jin mở lời gọi tên cô.

“Tiểu thư Dieta.”

“Dạ, dạ?”

Nhìn Dieta với ánh mắt dao động, hoàn toàn mất đi khí thế nắm cổ áo ban nãy, Na Jin cười khổ.

“Chúng ta là bạn bè đúng không?”

“…Trên xe ngựa chúng ta đã hứa thế rồi mà? Từ giờ sẽ làm bạn.”

“Đã từng nói thế nhỉ. Vậy thì, coi như Tiểu thư Dieta là người bạn duy nhất của tôi……”

Duy nhất, tức là chỉ có một. Nghe thấy từ đó, mắt Dieta sáng rực lên trong khi Na Jin tiếp tục nói. Bạn bè là người có thể trút bầu tâm sự đúng không nhỉ?

“Bạn có thể lắng nghe nỗi khổ tâm của tôi một chút được không?”

“Đương nhiên rồi. Lại đây ngồi đi.”

Tòa nhà thương đoàn vẫn còn trống trơn chưa có nội thất. Na Jin và Dieta ngồi xuống một góc của tòa nhà đó.

“Vậy nỗi khổ tâm là gì?”

“Trước khi nói, tôi phải nói trước vài điều… chỉ nghe thôi cũng có thể gặp nguy hiểm đấy. Vì lai lịch của tôi hơi phức tạp. Dù vậy cô vẫn thấy ổn chứ?”

“…Nguy hiểm đến mức nào?”

“Đến mức có thể bị ám sát bởi cấp độ Kẻ Tầm Kiếm (Sword Seeker).”

“Wow.”

Dieta thốt lên một tiếng ngắn gọn.

“Không dễ nhằn đâu nhỉ. Anh phạm tội gì à?”

“Sinh ra đã là tội nhân rồi.”

“Anh là con rơi của kẻ phản nghịch nào à? Hay là hậu duệ trực hệ của quân phiến loạn?”

“Cha mẹ tôi có vẻ không phải là người ghê gớm đến thế. Chỉ là, hình như tôi đã làm vài việc khiến Giáo đoàn ngứa mắt thì phải.”

“Tức là kẻ thù là Giáo đoàn.”

Lặng lẽ nghe câu chuyện của Na Jin, Dieta sờ cằm rồi “Hưm” một tiếng và nhắm mắt lại. Cứ thế vài giây trôi qua. Mở mắt ra, Dieta lườm Na Jin.

“Chúng ta là bạn bè đúng không?”

“…Ban nãy Tiểu thư vừa bảo thế mà.”

“Vậy Na Jin coi như là người bạn đầu tiên của tôi, tôi không muốn giữ khoảng cách với người bạn đầu tiên mình kết giao đâu. Dù không dễ dàng gì nhưng tôi sẽ chấp nhận.”

Thế nên là, cô nói.

“Kể đi. Tình hình thế nào.”

Na Jin nhìn Dieta.

Ánh mắt cô không hề dao động.

…Tất nhiên không có gì đảm bảo Dieta là đồng minh.

Dù đang duy trì mối quan hệ tốt đẹp với cô ấy, nhưng không có gì chắc chắn rằng sau khi nghe hết mọi chuyện, cô ấy vẫn sẽ là đồng minh. Thời gian bên nhau chưa đủ dài để xây dựng một mối quan hệ mật thiết đến thế.

‘Nhưng mà……’

Dù thời gian không dài, nhưng cũng đủ để hiểu con người Dieta. Và cô ấy đã nói. Rằng là bạn bè. Na Jin muốn tin vào lời nói đó. Hắn muốn tin rằng đó là chân tâm chứ không phải sự lừa dối hay giả tạo.

Vậy nên đây có thể là một canh bạc.

“Tiểu thư có biết nơi gọi là Thành phố ngầm Atman không?”

Lần đầu tiên, Na Jin nói ra xuất thân của mình trước mặt người khác.

2.

Na Jin đã kể cho Dieta nghe về tình cảnh của mình, ngoại trừ những phần liên quan đến ‘Excalibur’. Nếu kể cả chuyện về Excalibur, thì nguy hiểm mà Dieta phải gánh chịu sẽ không chỉ dừng lại ở cấp độ Kẻ Tầm Kiếm.

Cứ thế, Na Jin tiếp tục câu chuyện một hồi lâu.

Dieta im lặng lắng nghe câu chuyện của Na Jin.

“…Thế nên, tôi mới đến được đây.”

Kết thúc câu chuyện, Na Jin nhìn Dieta.

Dieta vẫn nhìn Na Jin với vẻ mặt không thay đổi chút nào so với trước khi nghe chuyện. Khi Na Jin đang chờ đợi cô mở lời với chút căng thẳng.

“…Tôi cũng đoán là anh có lai lịch không tầm thường, nhưng phức tạp hơn tôi tưởng tượng nhiều đấy. Cái này thì đúng là không ngờ tới.”

Dieta lẩm bẩm như thể hơi ngạc nhiên.

“Dù sao thì, nghĩ đến việc anh xuất thân từ thành phố ngầm thì mọi chuyện cũng hợp lý. Cả cái cảm giác tách biệt với thế giới, cả việc không có thông tin danh tính rõ ràng nữa.”

Lẩm bẩm xong, Dieta gật đầu mạnh. Dáng vẻ như thể cô đã tự mình chấp nhận điều gì đó. Như trút bỏ được thắc mắc bấy lâu, Dieta thậm chí còn lộ ra vẻ mặt sảng khoái.

Đối với Na Jin, phản ứng này thật đáng ngạc nhiên.

“…Đó là tất cả sao?”

“Sao cơ?”

“Thêm chút nữa, phản ứng gì đó khác…”

Hoảng hốt, hay giữ khoảng cách, hay cau mày trước sự thật hắn xuất thân từ thành phố ngầm, những phản ứng thường thấy đó. Ít nhất hắn cũng dự đoán ánh mắt cô nhìn hắn sẽ thay đổi. Nhưng không hề có những phản ứng đó.

Dieta chỉ nhìn Na Jin với ánh mắt y hệt như trước khi nghe chuyện.

“Không lẽ nào.”

Dieta cười tinh quái rồi nghiêng đầu.

“Anh nghĩ là tôi sẽ sợ hãi hay khinh miệt anh vì xuất thân từ thành phố ngầm à?”

“……”

“Chà, không trả lời tức là đúng rồi. Anh nhìn tôi như thế thì tôi hơi thất vọng đấy nhé.”

Dieta cau mày.

“Xuất thân thì sao chứ? Lai lịch phức tạp thì đã làm sao. Dù quá khứ của anh có thế nào đi nữa, sự thật là anh đã cứu tôi vẫn không thay đổi.”

“Cái đó…”

“Vì đã hứa, vì giữ lời hứa là chuyện đương nhiên. Nếu là anh thì anh sẽ nói thế chứ gì. Tôi biết. Vì anh là người như vậy mà.”

Cô che miệng cười khúc khích.

“Người nói những điều không hiển nhiên là hiển nhiên, không tính toán thiệt hơn mà lao vào những hành động phi thường thức. Anh là người như thế còn gì.”

Là người như thế, vậy mà, Dieta lườm Na Jin.

“Anh lại chẳng mong đợi điều đó ở người khác chút nào. Anh không hề kỳ vọng rằng vì mình hành động như thế nên người khác cũng sẽ đối xử với mình như thế. Dù việc hành động không màng đến cái giá phải trả là rất đáng nể, nhưng mà……”

Một gang tay, Dieta tiến lại gần Na Jin.

“Nhưng với bạn bè thì có thể kỳ vọng được chứ? Ít nhất cũng cần có một người cho anh thấy ‘phản ứng không hiển nhiên một cách hiển nhiên’. Có thế thì anh mới biết những việc anh làm kỳ lạ và đáng ngạc nhiên đến mức nào chứ.”

Bây giờ tâm trạng anh thế nào?

Dieta chọc vào hông Na Jin rồi hỏi.

“Thấy lạ lẫm đúng không? Hoang mang đúng không?”

“…Thú thật thì, ừ. Đúng là vậy.”

“Hôm đó tôi đã ngạc nhiên đến mức nào chứ. Chà, là vậy đấy. Câu chuyện anh kể đúng là đáng ngạc nhiên thật, nhưng đó không phải là lý do để tôi giữ khoảng cách với anh. Càng không phải lý do để ghét bỏ anh.”

Na Jin im lặng, còn Dieta thì cười.

“Chúng ta là bạn bè mà. Đúng không?”

“……”

“Sao thế. Cảm động à? Thấy tôi quý giá lắm hả? Đùa thôi. Sao lại nghiêm túc thế…”

“Đúng vậy thật.”

“…Dạ?”

“Tôi bảo là tôi đang cảm thấy như vậy.”

Khuôn mặt Dieta đỏ bừng lên.

Na Jin nhìn Dieta và mỉm cười.

“Cái gọi là bạn bè, quả nhiên tốt thật. Nói ra được thấy lòng nhẹ nhõm hẳn.”

“Ơ, ơ kìa……”

“Cảm ơn cô. Vì đã nói như vậy.”

Trong lúc Dieta đang ú ớ vì bị “đứng hình” trước đòn tấn công bất ngờ, Na Jin thả lỏng cơ thể. Từ sau khi thoát khỏi thành phố ngầm, Na Jin lúc nào cũng gồng mình lên.

Sự thật là hắn được Excalibur lựa chọn.

Sự thật là hắn đang gánh vác mạng sống của Yiban và Ophen.

Những sự thật đó khiến Na Jin không thể thả lỏng. Nhưng ít nhất trong khoảnh khắc này thì không. Biểu cảm trở nên tự nhiên hơn, giọng nói và cách nói chuyện cũng thay đổi đôi chút.

“Nói chuyện một hồi tự dưng thấy đau đầu ghê. Thay vì bị tập kích, hay là cứ xông thẳng vào bọn chúng luôn nhỉ? Nghe cũng không tệ lắm.”

“Dạaa…? Này, Na Jin. Anh có biết trong Giáo đoàn Tinh Huy có một cường giả cấp bậc Master gọi là Người Gác Hải Đăng không đấy?”

“Đùa thôi. Giờ mà xông vào đó thì đầu tôi sẽ bị chặt đẹp đẽ rồi đem bêu giữa chợ mất, tôi đâu có ngu đến thế.”

Thấy Na Jin vừa nói vừa nhún vai, Dieta chớp mắt. Đùa? Đùa á? Đây là lần đầu tiên Dieta thấy Na Jin nói chuyện kiểu này.

Giọng điệu nhẹ nhàng hơn. Khuôn mặt giãn ra.

Trông có vẻ khác xa với một Na Jin cứng nhắc và vô cảm mọi khi. Thế nhưng, tính cách và cách nói chuyện vốn có của Na Jin lại gần với thế này hơn. Ở thành phố ngầm hắn cũng nói chuyện kiểu này mà.

Chỉ là, hắn nghĩ rằng nó không phù hợp với phong thái của một hiệp sĩ nên đã cố sửa đổi. Ngạc nhiên trước dáng vẻ có chút khác lạ của Na Jin trong chốc lát, Dieta mở lời.

“Dù sao thì, tôi đã nghe rõ câu chuyện rồi.”

Cô nói.

“Giờ thì phải lập kế hoạch đối phó chứ nhỉ?”

Về phần mà Na Jin hoàn toàn không ngờ tới.

3.

「Tôi có nghĩ ra vài phương án.」

「Ít nhất, đây là những cách để anh có thể thoát khỏi nguy cơ bị ám sát trong phạm vi Cambria… cái này tôi sẽ sắp xếp lại rồi nói cho anh trên đường về.」

「Bây giờ coi như đang đi nghỉ phép đi. Trong lúc ở Camelot thì cứ thoải mái nghỉ ngơi rồi về. Được chứ?」

Vừa ngẫm nghĩ lại lời của Dieta, Na Jin vừa rảo bước trên đường phố Camelot. Dieta bảo có việc cần làm liên quan đến thương đoàn nên hẹn gặp lại vào buổi tối… vậy nên hắn cần giết thời gian cho đến lúc đó.

Thế nên hắn cứ đi lang thang không mục đích.

Mọi thứ đều lạ lẫm. Trang phục của người đi đường cũng hoàn toàn khác so với Cambria, những cửa hàng san sát nhau cũng toàn là những nơi lần đầu tiên nhìn thấy. Đúng chất kinh đô Đế quốc, nhìn đâu cũng thấy lấp lánh, đó là còn chưa kể đến…

‘Thứ kỳ lạ nhất vẫn là mấy cái kia.’

Na Jin ngẩng đầu lên.

Những tòa Ma tháp sừng sững lọt vào tầm mắt. Dù được xây dựng ở rất xa, nhưng sự hiện diện của Ma tháp có thể nhìn thấy từ bất cứ đâu trong Đế quốc quả thực là một điều đáng kinh ngạc.

Và, cũng ngang ngửa với những tòa Ma tháp đó.

Hoặc thậm chí còn thể hiện sự hiện diện mạnh mẽ hơn thế.

Na Jin liếc nhìn năm tòa tháp bao quanh Hoàng cung. Năm Cây Cột của Đế quốc, tượng trưng cho những trụ cột chống đỡ Đế quốc, những tòa tháp được ban cho các trụ cột ấy. Na Jin nghe nói Kiếm Thánh Gerd, một trong những trụ cột đó, đang ngụ tại một trong những tòa tháp kia.

‘Kiếm Thánh của Đế quốc.’

Đệ Nhất Trụ của Đế quốc.

Người sở hữu bảy ngôi sao, đứng trên đỉnh cao nhân loại. Một ông lão được gọi là thanh kiếm của Hoàng đế, đồng thời là trụ cột đầu tiên của Đế quốc. Dù từ cấp độ Kẻ Tầm Kiếm (Sword Seeker) trở đi sẽ không chịu ảnh hưởng của lão hóa và có thể duy trì cơ thể ở thời kỳ đỉnh cao, nhưng ông lại là một nhân vật đặc biệt khi vẫn hoạt động với cơ thể của một ông già.

Là người như thế nào, và dùng kiếm pháp ra sao.

Bất chợt sự tò mò trỗi dậy, nhưng Na Jin lắc đầu ngay. Dù tình cờ đụng độ hai Kiếm Thánh (Sword Master), nhưng vốn dĩ Kiếm Thánh đâu phải là sự tồn tại dễ dàng gặp được.

Chỉ giữ lại sự tò mò trong lòng, Na Jin tiếp tục bước đi. Cứ đi như thế, chẳng biết từ lúc nào Na Jin đã đứng trước một lò rèn.

『Trời đất, ở cái nơi có cả núi thứ để xem thế này mà cậu lại tìm ra cái lò rèn như ma xui quỷ khiến thế hả? Đến tận đây rồi mà vẫn phải xem lò rèn mới chịu sao…?』

Tiếng rên rỉ của Merlin vang vọng bên tai.

Nhưng biết làm sao được khi đã tìm thấy nó rồi.

Từ đằng xa đã nghe thấy tiếng đập kiếm, và hắn chỉ bị âm thanh đó dẫn lối đến đây thôi. Ngay khi Na Jin đang ngắm nhìn những thanh kiếm được trưng bày trong lò rèn.

“……”

Hắn cảm nhận được một ánh nhìn.

Hơi quay đầu sang bên cạnh, hắn thấy một thiếu nữ đang ngồi trước lò rèn trừng mắt nhìn mình. Thiếu nữ đeo kiếm bên hông và mặc giáp nhẹ.

Và trên bộ giáp nhẹ của cô ấy.

Có khắc một gia huy mà Na Jin biết rất rõ.

Gia huy hình hai thanh kiếm và tấm khiên che chắn cho thanh kiếm. Đó là biểu tượng của Hiệp sĩ đoàn Atanga. Nhắc mới nhớ, hình như hắn đã từng gặp thiếu nữ kia ở đâu đó. Là sau khi kết thúc trận chiến với Ác ma kỵ sĩ Bernheigen, lúc chạm trán với các kỵ sĩ Atanga thì phải?

Leng keng.

Lúc đó, chiếc chuông gắn trên cửa lò rèn reo lên, và một hiệp sĩ bước ra từ cánh cửa mở. Hiệp sĩ bước ra từ lò rèn và Na Jin chạm mắt nhau.

“Ô kìa, cậu là?”

Hiệp sĩ của Atanga, Argo.

Gặp lại gương mặt thân quen ngay giữa lòng kinh đô Đế quốc, Argo vui mừng ra mặt. Chàng thanh niên mang cái tên giả Ivan. Dù đã hứa sẽ gặp lại sau khi cậu trở thành hiệp sĩ, nhưng những cuộc gặp gỡ tình cờ là điều không thể lường trước được.

“Rất vui được gặp lại. Chàng thanh niên không rõ tên.”

“Rất vui được gặp lại, ngài Argo.”

Dù biết tên giả của Na Jin, nhưng vì không phải nghe chính miệng Na Jin nói ra nên Argo không gọi cái tên Ivan. Ông chỉ cười sảng khoái và gọi là chàng thanh niên không rõ tên.

“Thời gian qua ta có nghe tin đồn. Cậu đã gây ra những chuyện khá ầm ĩ đấy nhỉ? Nghe nói cậu còn so tài một trận với ngài Griffon nữa.”

“Chuyện đưa đẩy nên thành ra thế thôi ạ.”

“Chuyện đưa đẩy à. Đúng là rất giống phong cách của cậu.”

Argo cười hào sảng.

“Có việc gì ở kinh đô Đế quốc sao?”

“Bạn tôi có việc phải đến đây, nên tôi đi theo vừa để hộ tống vừa để tham quan luôn.”

“Tham quan à. Nhưng sao lại đến lò rèn thế này? Ở Camelot còn nhiều thú vui hơn nhiều mà.”

“Chuyện là…”

Na Jin cười khổ.

“Bị tiếng đập sắt thu hút, đi bộ một hồi lại thấy mình đứng trước lò rèn này rồi.”

“Cũng phải, tiếng đập sắt của chủ nhân lò rèn này nghe cũng vui tai phết đấy chứ.”

Argo gật đầu mạnh.

Rồi ông vẫy tay với thiếu nữ đang ngồi trước lò rèn. Thiếu nữ đứng dậy, bước đến đứng ngay cạnh Argo.

“Đây là hầu cận của ta, Planche.”

Vò rối mái tóc của Planche, Argo nói.

“Ta ghé lò rèn để đặt làm kiếm cho con bé. Vì nó đã được phép khắc gia huy Atanga lên người nên ta nghĩ cũng phải tặng cho nó một thanh kiếm.”

Na Jin khẽ trầm trồ nhìn Planche.

Gia huy hình hai thanh kiếm giao nhau và tấm khiên khắc trên vai giáp của thiếu nữ. Một gia huy tuyệt đẹp, và cũng là gia huy mà Thủ lĩnh Yiban vô cùng trân trọng.

Chằm chằm.

Trong lúc đó, một ánh nhìn mãnh liệt vẫn hướng về phía hắn, quay đầu lại một chút, hắn bắt gặp đôi mắt của Planche đang nhìn mình chằm chằm. Trong khi Na Jin cảm thấy khó hiểu, Argo cười khổ.

“Ha ha. Hầu cận của ta quan tâm đến cậu hơi nhiều đấy. Mỗi lần nghe tin đồn về cậu là con bé lại trợn tròn mắt lên.”

“…Vậy sao ạ?”

“Đúng thế. Ngày hôm đó, truy đuổi Ác ma kỵ sĩ là nhiệm vụ đầu tiên của con bé. Gặp cậu trong nhiệm vụ đó nên chắc ấn tượng sâu sắc lắm.”

Planche vẫn nhìn Na Jin chằm chằm. Argo nheo mắt lại, vỗ nhẹ vào vai Planche.

“Thất lễ rồi đấy. Planche.”

“…Xin lỗi ạ.”

“Không phải với ta, mà là với cậu ấy.”

“Xin lỗi ạ.”

Trong khi Planche cúi đầu chào Na Jin, Argo sờ cằm. Hầu cận của mình thể hiện sự quan tâm mạnh mẽ đến Na Jin. Và cuộc gặp gỡ tình cờ. Suy nghĩ một lát, Argo mở lời.

“Nếu cậu không phiền.”

“Liệu cậu có thể xem qua kiếm thuật của con bé này một chút được không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!