Tôi Đã Mua Một Nô Lệ Thú Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

396 25413

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

38 130

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

(Đang ra)

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

낙비

Có vẻ là hấp thụ ma lực ác ma để thăng cấp thì có vẻ hơi ác độc nhỉ?

160 6

Toàn văn - Y Phục

Y Phục

Tiếng nước vỗ bì bõm, tiếng nước phun ra từ vòi hoa sen, cả những tiếng sủi bọt chẳng rõ từ đâu. Mọi âm thanh có thể nghe thấy trừ giọng nói của Annie đều lọt vào tai tôi.

Đúng lúc giai điệu ngâm nga sắp cạn vốn, cánh cửa phòng tắm “cạch” một tiếng mở ra.

Annie chỉ mặc mỗi bộ đồ lót, khẽ ló gương mặt nhỏ nhắn nhìn ra ngoài.

“Đồ... y phục...”

Bảo em mặc đồ... tôi chẳng tài nào thốt ra lời được.

Chẳng có lấy một bộ đồ ngủ, ngoài chiếc áo poncho ra cũng chẳng còn gì khác để thay, mà bắt em cứ phải khoác mãi chiếc áo poncho duy nhất ấy thì thật là quá đáng.

Ngẫm lại số lượng y phục ít ỏi hiện có, chẳng thà nói rằng tôi nên cảm ơn vì ít nhất em cũng chịu mặc đồ lót mà bước ra thì đúng hơn.

...Có quá nhiều thứ cần thiết mà tôi chưa từng nghĩ tới. Lẽ nào lại phải triệu hồi đám Goblin đó một lần nữa?

Không, ở một ngôi làng tầm cỡ thế này chắc chắn phải có cửa hiệu quần áo. Ngày mai tôi sẽ đi dạo quanh làng một chuyến.

“Ngủ trước đi. Vừa tắm xong mà chui tọt vào chăn là thoải mái nhất đấy.”

Tôi gần như cưỡng ép Annie nằm xuống giường, rồi nhanh tay kéo chăn đắp kín người em.

Annie chúm chím đôi môi, đôi tay loay hoay quờ quạng dưới lớp chăn.

“...Cái này, lạ quá ạ.”

Như thể vừa tìm thấy một món đồ chơi kỳ thú, Annie bắt đầu lăn lộn trên giường. Mái tóc ướt sũng của em rối bời, bết lại vào nhau, tôi thừa biết sáng mai chúng sẽ xù lên trông thấy cho mà xem.

“Không phải lạ đâu. Chỉ là nó thoải mái thôi.”

“...Thoải mái sao?”

Em áp má vào lớp chăn mềm, cảm nhận sự tiếp xúc của làn da trên diện rộng.

“Thích lắm ạ.”

Dĩ nhiên là phải thích rồi. Ít nhất là trong lúc ngủ, con người ta cần được bao bọc bởi sự dễ chịu.

Định bước vào phòng tắm thì Annie gọi giật tôi lại.

“Chờ một chút, chuyện là...”

“Tôi biết rồi, tôi sẽ tiếp tục hát cho em nghe.”

Bản thân tôi vốn chẳng mặn mà gì với âm nhạc, lẽ ra tôi nên tìm hiểu đôi chút về lĩnh vực này thì tốt biết mấy.

Tôi vừa tắm rửa vừa tiếp tục ngân nga những giai điệu lúc nãy. Khi bước ra, mặc cho những tiếng ngân nga vừa rồi có vô nghĩa đến đâu, Annie đã đạp tung chăn xuống dưới chân, cuộn tròn người chìm sâu vào giấc ngủ từ lúc nào.

Sự chênh lệch nhiệt độ ngày và đêm ở vùng hoang mạc này không phải chuyện đùa. Tôi kéo chăn lên tận cổ cho em, sau đó quay lại phòng tắm, giặt sơ mớ quần áo rồi treo lên bậu cửa sổ.

Tiếng ồn ào từ tầng một vọng lên, và ánh sáng len lỏi qua khe cửa. Có nên tiếp tục gieo rắc thêm tin tức về tờ lệnh truy nã không nhỉ?

...Không, như tôi đã tự nhủ bao lần, phải từ từ thôi. Đừng để hỏng việc vì nóng nảy, cứ chậm rãi thôi, ngày mai sẽ bắt đầu từ khu vực ngoại ô phía bên kia làng.

Tôi leo lên chiếc giường còn lại, nhắm mắt giữa những tiếng lèm bèm say khướt vọng lên từ tầng dưới.

...

Đôi mắt tôi luôn tự động mở ra đúng giờ. Một tiếng gà gáy là quá đủ.

Mà thật ra, giờ đây dẫu chẳng có tiếng gà gáy thì cơ thể tôi cũng tự khắc bừng tỉnh, xem ra cái số tôi chẳng thể nào lười biếng nổi rồi.

Liếc mắt sang giường bên cạnh, Annie vẫn đang chìm trong giấc ngủ hệt như ngày hôm qua.

Chẳng biết có phải vì không thấy lạnh hay không mà chăn lại một lần nữa tụt xuống tận chân, để lộ cơ thể chỉ độc bộ đồ lót lấp lánh dưới ánh nắng ban mai.

Tôi khoác chiếc áo poncho đã khô lên người Annie, rồi ngồi tựa vào mép giường đối diện, lặng lẽ quan sát em.

Chẳng có từ ngữ nào hiện lên trong đầu tôi lúc này. Thật lòng mà nói, sao em có thể xinh đẹp đến thế, có thể thuần khiết đến mức khiến mọi dục vọng trong lòng người ta đều phải chùn bước.

Đang mải mê ngắm nhìn Annie đến mức gần như thẫn thờ thì đôi tai em khẽ động đậy.

“Em ngủ ngon chứ?”

“Háp... vâng ạ.”

Annie vươn vai, duỗi dài đôi cánh tay trắng ngần một cách uể oải. Thế nhưng, có lẽ do thói quen sinh hoạt trước đây đã ăn sâu vào máu thịt, em lập tức rụt tay lại theo phản xạ rồi rúc đầu vào bên trong chiếc áo poncho.

Mái tóc em xù lên rối bời đúng như tôi dự đoán. Tôi định đưa tay ra định vuốt lại mái tóc ấy nhưng rồi lại thôi.

“Xuống lầu thôi nào.”

Lúc mở cửa bước ra, tôi khựng lại rồi nhắc nhở Annie đang lạch bạch theo sau.

“Mũ nữa. Đừng có quên đấy.”

Em đưa tay lên đầu sờ vào đôi tai, lúc đó mới ngớ người ra như thể bây giờ mới nhớ đến sự tồn tại của chiếc mũ.

“Tôi treo trên giá áo kia kìa.”

“...Em cảm ơn anh.”

Sảnh chính buổi sáng yên tĩnh hơn hẳn so với ban đêm hay lúc rạng sáng. Ngoại trừ tiếng cát bụi thỉnh thoảng sượt qua vách tường đầy ngứa ngáy, âm thanh duy nhất nghe được là tiếng gà gáy như đang lên cơn co giật.

Vừa bước xuống sảnh trống trải, gã pha chế nhìn thấy tôi liền thực hiện một kiểu chào quân đội trông chẳng nhập tâm chút nào.

“Làm theo đi, Annie.”

Tôi thì thầm nhỏ, rồi cùng Annie hơi khom tay đặt lên đầu đáp lễ, khiến khóe môi gã vểnh lên tận mang tai vì đắc ý. Nếu gã biết tôi có được chiếc huy hiệu này bằng cách nào, liệu gương mặt gã sẽ biến sắc ra sao nhỉ?

“Đêm qua hai ngài nghỉ ngơi có thoải mái không ạ?”

“Vâng, cũng tạm. Hệ thống cấp nước ở đây khá tốt đấy chứ.”

“Đó là một trong những niềm tự hào của vùng này mà.”

Gã đưa tay lên miệng, hơi khom người xuống.

“Nói gì thì nói, quán trọ của chúng tôi vẫn là số một so với mấy chỗ khác.”

Dứt lời, gã cười hô hố, tôi cũng mỉm cười hùa theo: “A ha ha.”

“Tôi đã mật báo chuyện đó cho ít nhất là năm người rồi đấy! Với tài ăn nói của tôi thì ai nấy đều phải tin sái cổ thôi! Rồi năm người đó lại đi rêu rao với người quen của họ, cứ thế mà nhân lên thôi ạ.”

“Tốt lắm, anh làm tốt đấy. Hôm nay tôi định đi dạo quanh làng một chút, y phục thì thường được bán ở đâu nhỉ?”

Gã gãi gãi khóe môi rồi mở lời:

“Chắc là ở gần lối vào làng đấy ạ. Cứ rẽ phải vào là thấy ngay thôi.”

Có vẻ gã cũng không nhớ rõ lắm, nhưng thật ra chuyện đó cũng chẳng quan trọng. Mục đích của tôi chỉ là bắt chuyện, khiến gã cảm thấy mình đang nắm giữ một vị thế quan trọng mà thôi.

“Được rồi. Hướng đó đối diện với phía này, nên anh cũng cứ việc gieo rắc thông tin ở đó đi nhé. Phải không, Sully?”

“Dạ? À, vâng... vâng ạ.”

Thấy Annie đáp lời, gã pha chế lộ vẻ mãn nguyện nhìn chúng tôi.

“Thật tình, tôi mạn phép nói câu này, trông hai ngài thực sự rất phong thái. Không chỉ có chiếc huy hiệu, mà từng cử chỉ, từng lời nói của các ngài đều rất... ừm... nói sao nhỉ, rất... tinh tế.”

“Vậy sao. Tôi cũng thường được nghe như thế.”

Sau bữa sáng, chúng tôi ra phố. Những tòa nhà san sát nhau, việc nắm bắt những căn nhà trống để ước tính dân số sơ bộ cũng là một phần việc quan trọng.

Ba ngày. Nếu hôm nay mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, tôi dự tính mất chừng đó thời gian để hoàn tất các bước chuẩn bị.

“Chúng ta đang đi đâu vậy anh?”

“Đi quanh làng thôi. Chúng ta sẽ dán lệnh truy nã ở những nơi mà tai mắt của anh em nhà Terrace không chạm tới.”

“...Chỉ nhìn vào hình vẽ phác họa thôi thì liệu người ta có nhận ra không ạ?”

“Không. Dĩ nhiên là không rồi. Nhưng sự khác biệt giữa việc biết đến sự tồn tại của chúng và không biết là cực kỳ lớn đấy.”

Việc chúng ta trở thành những kẻ điên nói năng huyên thuyên hay những tay súng chính nghĩa đều phụ thuộc vào điều này. Càng nhiều người thấy càng tốt.

Nơi đầu tiên chúng tôi ghé vào là một cửa hiệu quần áo. Trái ngược với lời gã pha chế, chúng tôi chỉ đi dọc con phố một quãng ngắn là đã thấy nó hiện ra ngay trước mắt, mà dù sao thì đây cũng là nơi cần ghé đến ngay lúc này.

“Chào mừng.”

Một người phụ nữ trông có vẻ thiếu sức sống, tay chống cằm lên quầy lễ tân chào hỏi một cách hờ hững.

“Tôi muốn mua một ít đồ ngủ. Cô có mẫu nào tốt không?”

“Đồ ngủ sao? Loại nào. Mua đồ đôi à?”

Bàn tay không chống cằm của cô ta chỉ về phía góc cửa hàng.

Ở đó có treo vài bộ quần áo làm từ vải mềm gồm quần và áo rời. Ngoài mớ đó ra thì chắc chẳng còn kích cỡ nào khác... nhìn thái độ của cô nhân viên này thì chắc là vậy rồi.

“Em có muốn mặc thử không?”

Tôi đưa bộ đồ ngủ màu xanh đang treo đó cho Annie, hy vọng là nó vừa vặn.

“...Có phải mặc không ạ?”

“Em đâu thể cứ khoác mãi chiếc áo poncho đó mà sống được. Đây là đồ để mặc khi ngủ. Nó sẽ mang lại cảm giác êm ái giống như lúc em tắm xong rồi chui vào chăn ấy.”

Nghe tôi nói vậy, Annie có vẻ bị thuyết phục, em nhanh chóng đón lấy bộ đồ từ tay tôi để che đi làn da trần bên dưới lớp áo poncho.

“Chà, sở thích kiểu đó sao? Ai là người yêu cầu nhỉ? Anh? Hay cô bé?”

Bị nhìn thấy rồi sao? Đôi mắt cô nhân viên lần đầu tiên hiện lên vẻ tò mò. Đó đâu phải chuyện cô cần quan tâm nhỉ.

“Cô không cần biết đâu. Cũng chẳng phải vấn đề sở thích gì. Chỉ là một kiểu... lễ cầu mưa thôi.”

Lễ cầu mưa. Ở vùng đất mà ngay cả một gợn mây cũng hiếm thấy này, từ ngữ đó mang một sức mạnh ghê gớm biết nhường nào. Cô nhân viên chống thêm một bên khuỷu tay nữa lên quầy, rướn người tới.

“Lễ cầu mưa? Cho việc gì?”

“Săn lùng tội phạm truy nã. Cô chỉ cần biết rằng chẳng bao lâu nữa, một kẻ mà cả cái làng này đều biết mặt sẽ phải đền tội, thế thôi.”

Sự tò mò của cô nhân viên lên đến đỉnh điểm, cô ta rướn người về phía trước như thể sắp nhảy bổ ra khỏi quầy đến nơi.

“Tôi không nói thêm nữa đâu.”

Annie cứ liên tục dùng tay vuốt ve chiếc quần đang mặc, như thể sợ sẽ có tĩnh điện xảy ra vậy. Xem chừng em rất ưng ý.

“Thanh toán giúp tôi.”

Tôi chỉ vào bộ đồ ngủ gồm quần và áo mà Annie chẳng có ý định cởi ra.

“Nói thêm chút đi mà. Tôi mở cửa hàng này cho vui thôi, không bán được hàng cũng chẳng sao đâu.”

Quả nhiên, sự hiếu kỳ là liều thuốc kích thích mạnh nhất. Tôi đưa hai tờ lệnh truy nã cho người phụ nữ đang nở nụ cười tinh quái kia.

“Cô muốn rêu rao thế nào tùy ý. Hai kẻ này đang lẩn trốn trong làng này. Chúng là anh em, sở hữu kha khá nô lệ, và quyền lực cũng... à thôi, đến đây thôi nhé.”

Cô nhân viên thoáng chút ngỡ ngàng, nhưng cố giấu đi bằng cách buông bàn tay đang chống cằm ra.

“12 Rudd. Vì nó rất hợp với cô bé nên tôi sẽ bớt cho một chút.”

Thật đúng như lời cô ta nói. Dẫu chẳng có bộ đồ nào là không hợp với em, nhưng bộ này quả thực rất vừa vặn.

Chiếc quần rộng rãi lấp ló dưới lớp áo poncho khiến Annie trông giống như một cô nàng ngổ ngáo vừa mới lồm cồm bò dậy sau một giấc ngủ trưa dài trên võng.

“Đã bớt thì bớt cho trót, 20 Rudd cho hai bộ cả trên lẫn dưới nhé.”

“Những bốn bộ cơ à? Tùy anh thôi, dù sao cũng chẳng ai mua mấy thứ này đâu.”

Tôi cầm thêm hai bộ đồ nữa rồi bước ra cửa.

“Cảm ơn nhé. Chúc cô một ngày tốt lành, và đừng chống cằm nữa. Biết đâu cái cằm lại bị đưa ra thì khổ đấy?”

“Các anh cưỡi ngựa suốt ngày cũng đâu có nghĩa là ai cũng bị trĩ đâu phải không?”

“Cũng chưa biết chừng, tôi đâu có rành chuyện của người khác. Chào cô.”

“Cái gì mà lễ cầu mưa ấy hả? Làm vừa phải thôi nhé. Không biết xấu hổ à.”

Thế là, dẫu không phải là đồ để đi lại bên ngoài, nhưng Annie cũng đã có y phục để che chắn làn da của mình.

Trong lúc bước ra khỏi cửa, dường như Annie cuối cùng cũng nhận ra ý nghĩa về trang phục của mình bấy lâu nay nên mặt em đỏ bừng lên.

Mà thôi, giờ em biết được cũng là chuyện tốt rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!